Ta nhận ra câu nói của mình dễ gây hiểu lầm, vội bổ sung: “Ý ta là, cứ ở gần ngài là lại có sát thủ vây quanh, ta không muốn mất mạng vạ lây.”
Lục Chiêu Hoằng nhìn vẻ mặt bối rối, vội vàng giải thích của ta.
Khóe môi hắn khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ.
Đó không phải một nụ cười lớn. Chỉ là một nét mềm mại thoáng qua trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng như băng thạch.
Vệ Thanh đứng canh ở cửa tình cờ quay đầu lại nhìn thấy, lập tức sững sờ đến há hốc miệng.
Từ sau khi mẫu phi qua đời, Tam hoàng t.ử chưa từng cười với bất kỳ ai.
Hắn luôn sống trong thế giới của âm mưu và m.á.u lạnh. Hắn đã quên cách cười.
Ta cũng ngẩn người nhìn hắn.
Trong cuốn nguyên tác kia có viết rõ: “Lục Chiêu Hoằng cho đến ngày c.h.ế.t, chưa từng cười thật lòng với ai.”
Nhưng người trước mặt ta vừa cười. Chỉ vì một câu nói của ta.
Ngay khoảnh khắc ấy, trên cổ tay ta hiện lên một vệt sáng mảnh như một vết nứt hoàn chỉnh. Rồi biến mất.
Lục Chiêu Hoằng nhìn ta, khóe môi vẫn còn chút ý cười chưa tan.
“Tống cô nương.”
“Xem ra cô nương tránh ta không được rồi.”
Ta đứng lặng trong căn nhà hoang, không thể đáp lời hắn.
Tiếng chén sứ vỡ tan tành vang dội trong đầu ta.
Ta nhìn nụ cười rất nhạt nơi khóe môi chàng, trong lòng chỉ còn nỗi bất an vô hạn.
Chàng đã bắt đầu khác với Lục Chiêu Hoằng trong cuốn sách kia rồi.
Có lẽ người ta khó tránh nhất không phải là một người.
Mà là một số mệnh đã bắt đầu đổi hướng vì mình.
3.
“Tống cô nương.”
“Xem ra cô nương tránh ta không được rồi.”
Khóe môi Lục Chiêu Hoằng khẽ cong.
Nét cười rất nhạt, tan ngay trong mưa.
Ta thu lại vẻ sững sờ, lùi một bước.
“Tiểu nữ không tránh điện hạ.” Ta sửa vành mũ lệch.
“Ta chỉ không thích phiền phức.”
Vệ Thanh mang t.h.u.ố.c giải tới. Hắn dâng bằng hai tay.
Ta kiểm tra mạch cho Lục Chiêu Hoằng lần cuối. Hơi thở hắn đã bình ổn.
“Trong ba ngày không được vận công.” Ta dặn.
“Không uống rượu. Vết thương không dính nước.”
“Phải theo dõi sát nhịp tim và hơi thở.”
Lục Chiêu Hoằng nhìn ta, áo bào đen đẫm nước mưa.
“Có định bỏ trốn lần nữa không?”
“Điện hạ đã nhận ra rồi.” Ta đáp.
“Trốn còn có ích gì?”
Hắn đứng dậy: “Ít nhất cô nương cũng đã hiểu.”
Ta khựng lại. Hắn nói ta hiểu cái gì?
Hiểu không thể tránh hắn, hay hiểu hắn sẽ không hại ta?
Lục Chiêu Hoằng đặt túi t.h.u.ố.c cũ lên bàn.
Bên trong có một tấm ngân phiếu bồi thường d.ư.ợ.c liệu.
“Điện hạ, số bạc này quá nhiều.” Ta trả lại.
“Phí khám.” Hắn không nhận, quay người bước ra cửa.
Ta đành giữ lại. Ta sẽ ghi số tiền này vào sổ sách của y quán.
“Xoảng.”
Tiếng đồ sứ nứt lại vang lên. Rõ hơn lần trước.
Cùng lúc đó, một vệt sáng ngắn hiện lên trên cổ tay ta.
Ta run rẩy. Nụ cười vừa rồi của hắn không phải chuyện nhỏ.
Trong nguyên tác, Lục Chiêu Hoằng là kẻ đến c.h.ế.t cũng không tin bất kỳ ai.
Nhưng khi vừa ra khỏi căn nhà hoang, hắn dặn Vệ Thanh:
“Phái người hộ tống nàng về.”
Ba ngày sau. Hồi Xuân Đường đông nghịt người.
Ta mặc y phục vải thô, tóc b.úi đơn giản, đang phân loại t.h.u.ố.c ở gian ngoài.
Một bóng người cao lớn bước vào.
Y phục thường dân màu xanh sẫm, nhưng khí chất quá nổi bật.
Lục Chiêu Hoằng.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài giữa đám bệnh nhân nghèo.
“Tái khám.” Hắn nói ngắn gọn.
Ta biết vết thương của hắn đã được ngự y xử lý. Đây chỉ là cái cớ.
Nhưng ta vẫn đặt ba ngón tay lên cổ tay hắn theo đúng trách nhiệm.
Mạch tượng trầm ổn, độc tố đã thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một bà lão ngồi bên cạnh tưởng hắn là phu quân của ta.
Bà cười híp mắt, xê dịch chỗ ngồi: “Trông xứng đôi quá, ngồi gần vào nhau đi cháu.”
Mặt ta nóng lên, vội xua tay: “Bà hiểu nhầm rồi, đây là...”
Lục Chiêu Hoằng không giải thích. Hắn cứ lặng lẽ nhìn ta bối rối.
Khám xong, hắn không đi ngay.
Hắn ngồi ở góc khuất, im lặng quan sát ta làm việc.
Ta dỗ dành một đứa trẻ đang khóc vì sợ châm kim.
Ta băng bó cho một phu khuân vác bị rách tay.
Ta thu ít tiền t.h.u.ố.c hơn đối với những người nghèo khổ.
Lúc vắng khách, Lục Chiêu Hoằng bước tới bàn chẩn bệnh.
“Vì sao không lấy đủ tiền t.h.u.ố.c của bọn họ?” Hắn hỏi.
“Người ta đã nghèo đến mức không dám chữa bệnh.” Ta dọn dẹp hộp kim.
“Lấy đủ rồi, lần sau họ sẽ không dám tới nữa.”
“Thà chịu thiệt chút ít, còn hơn nhìn một mạng người biến mất.”
Lục Chiêu Hoằng nhìn ta, ánh mắt xám tro khóa c.h.ặ.t khuôn mặt ta.
Hắn không nói gì.
Lúc ra về, hắn lặng lẽ để lại một thỏi bạc cho Hàn đại phu.
Hắn dặn không được nói cho ta biết.
Nhưng Hàn đại phu là người trung thực, lập tức mang thỏi bạc đến cho ta.
Ta cầm thỏi bạc, đuổi theo Lục Chiêu Hoằng ra tận con hẻm bên cạnh.
“Điện hạ, Hồi Xuân Đường không nhận bạc không rõ lý do.” Ta đưa trả.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
“Ta không bố thí cho họ.” Hắn đứng ngược sáng.
“Ta chỉ trả phần thiếu trong tiền t.h.u.ố.c của những người hôm nay.”
Ta nghẹn lời. Hắn bắt đầu để tâm đến những người thấp cổ bé họng.
Trong nguyên tác, hắn công bằng nhưng lạnh lùng, coi vạn vật như quân cờ.
Bây giờ, hắn đã biết xót thương.
Mặc Y đứng ở cửa y quán, lén nhìn hai chúng ta.
Từ hôm đó, mỗi khi Lục Chiêu Hoằng tới, con bé đều vô thức chuẩn bị hai chén trà.
Ta nhiều lần nhắc: “Chỉ cần một chén thôi.”
Nhưng đến khi hắn ngồi xuống, chiếc chén thứ hai vẫn được đặt bên cạnh một cách tự nhiên.
Ngày hôm sau, biến cố ập đến.
Một toán quan sai của nha môn kinh thành rầm rộ xông vào Hồi Xuân Đường.
“Ai là chủ y quán? Bắt lại cho ta!” Tên đi đầu quát lớn.
Hàn đại phu run rẩy bước ra.
Quan sai lục soát kho t.h.u.ố.c, ném ra một gói cỏ khô màu đỏ ngòm.
“Phát hiện Xích Tâm Thảo! Đây là d.ư.ợ.c liệu cấm, chuyên dùng chế độc!”
Hàn đại phu mặt cắt không còn giọt m.á.u: “Oan uổng quá! Lão phu chưa từng nhập vị t.h.u.ố.c này!”
Mặc Y khóc thét lên. Ta lập tức bước tới kho hàng.
Ta cúi xuống kiểm tra gói t.h.u.ố.c cấm.
Nó được nhét sâu dưới đáy một bao cam thảo mới nhập ngày hôm qua.
Đầu ta quay cuồng. Ta nhớ ra rồi.
Trong nguyên tác, vụ án “Xích Tâm Thảo” này từng xảy ra ở một y quán khác.
Đó là âm mưu của Đông cung, bí mật lập đường dây thu mua độc d.ư.ợ.c để chuẩn bị cho các kế hoạch ám sát hoàng gia.
Y quán đó đã bị đóng cửa, cả nhà đại phu bị đày ra biên ải.
Bây giờ, tai họa này lại đổi hướng sang Hồi Xuân Đường. Vì ta đã đổi chỗ ở.
“Người cung cấp lô hàng này tên là Triệu Khánh đúng không?” Ta đột ngột hỏi tên quan sai.
Tên quan sai giật mình: “Sao ngươi biết?”
Ta không thể nói mình biết trước cốt truyện.
Ta chỉ vào dây buộc của bao hàng: “Bao cam thảo này bị thay dây buộc mới. Trên dây có mùi dầu trẩu.”
“Loại dầu trẩu này chỉ có ở bến Đông kinh thành dùng để sơn thuyền.”
“Dấu bánh xe trên thùng hàng ngoài cửa dính loại bùn đỏ đặc trưng của bến Đông.”
Lục Chiêu Hoằng bước vào đúng lúc này.
Hắn mặc thường phục, nhưng quan sai lập tức nhận ra thẻ bài bên hông hắn, tất cả quỳ sụp xuống.
“Tam điện hạ vạn tuế!”
Lục Chiêu Hoằng không dùng quyền lực ép họ thả người.
“Niêm phong hiện trường. Điều tra theo đúng thủ tục.” Hắn ra lệnh.
Hắn quay sang nhìn ta: “Nói tiếp đi.”
“Xích Tâm Thảo có mùi cay, làm tê đầu lưỡi.” Ta bình tĩnh lập luận.
“Triệu Khánh vận chuyển hàng qua bến Đông. Hắn thường giấu độc d.ư.ợ.c trong các bao cam thảo để át mùi.”
“Nếu bây giờ phái người ra bến Đông, chặn kho hàng số ba, sẽ bắt được hắn.” Ta buột miệng nói luôn vị trí.
Vệ Thanh lập tức dẫn người phi ngựa đi.
Hai canh giờ sau, Vệ Thanh trở về. Triệu Khánh đã bị bắt ngay tại kho hàng số ba trước khi kịp bỏ trốn.
Hồi Xuân Đường được giải oan.