Ta Đối Tu Tiên Giới Ân Trọng Như Núi

Chương 127



 

"Tuổi thọ của phàm nhân rất ngắn ngủi, vì vậy người tu tiên mới phải cắt đứt duyên trần. Nếu con chỉ bị trói buộc bởi những tình cảm vụn vặt, thì tu tiên làm gì nữa?" Mẹ hắn nhẹ nhàng khuyên bảo: "Sau khi bái nhập sư môn, con phải đặt môn phái, sư phụ, đồng môn lên vị trí cao nhất, sau đó mới đến mẹ và những người trong làng."

 

"Đây không phải là mẹ lạnh lùng, mà là nếu xét về tình nghĩa, sư phụ và các sư huynh đệ mới là những người đồng hành cùng con lâu nhất. Nếu xét về lý lẽ, sau này người trong làng và hậu duệ của họ đều sẽ được sư môn con che chở. Sư môn hưng thịnh, chúng ta mới có thể an cư lạc nghiệp."

 

Mẹ Lý đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc Lý Thừa Bạch, bà dịu dàng nói: "Sư môn con là ân nhân của con, là nơi con thuộc về. Con phải đặt sư môn vào vị trí quan trọng nhất trong tim, đó mới là điều một người biết đền ơn đáp nghĩa nên làm."

 

"Thừa Bạch, con có làm được không?"

 

Lồng n.g.ự.c Lý Thừa Bạch phập phồng, hắn tuy còn trẻ nhưng thông minh, làm sao không hiểu mẹ đang vạch rõ ranh giới với hắn?

 

Hắn vui vẻ biết bao ngày qua, cứ tưởng tương lai sẽ là một con đường tươi sáng đầy hy vọng, không ngờ trước khi đạt được điều đó lại phải đ.á.n.h mất mẹ!

 

Hắn không muốn, hắn không muốn! Nhưng Lý Thừa Bạch thậm chí không thể nói ra một câu dỗi hờn "vậy con không làm tu sĩ nữa". Hắn đã tận mắt chứng kiến t.h.ả.m kịch, mất cha, mất đi bạn bè người thân, tự tay chôn cất những t.h.i t.h.ể dập nát của họ.

 

Không ai hiểu rõ hơn Lý Thừa Bạch về sự quý giá của cơ duyên này. Thế giới này vốn dĩ cá lớn nuốt cá bé, hắn chỉ có sức mạnh mới có thể bảo vệ được nhiều người hơn.

 

Từng lời mẹ nói đều xuất phát từ tận đáy lòng, nhưng Lý Thừa Bạch lại cảm thấy tim mình như vỡ vụn.

 

"Mẹ!"

 

Thiếu niên quỳ xuống, lạy mẹ một cái thật sâu.

 

Khi t.h.ả.m kịch xảy ra hắn không khóc, khi chôn cất t.h.i t.h.ể hắn không khóc, vào khoảnh khắc này, Lý Thừa Bạch vẫn không khóc.

 

Hắn như mất hết mọi cảm xúc, ngay cả tuyến lệ cũng chẳng có phản ứng gì.

 

"Con ngoan của mẹ!"

 

Mẹ Lý cuối cùng cũng không nhịn được, bà đưa tay ôm c.h.ặ.t thiếu niên vào lòng, từng giọt nước mắt rơi xuống lưng hắn.

 

Ngày hôm sau, Lý Thừa Bạch theo Trần Thịnh và lão chấp sự bước lên chiếc phi thuyền đầu tiên.

 

So với vẻ hoạt bát mấy ngày trước, thiếu niên hôm nay yên lặng hơn hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Để chở được nhiều người hơn, phi thuyền đã chở quá tải, các thôn dân đều phải trải t.h.ả.m ngủ trên sàn, chỉ có năm gian phòng. Trần Thịnh, lão chấp sự và Lý Thừa Bạch chung một phòng, bốn phòng còn lại cũng chật kín người.

 

Mang theo niềm khao khát về một tương lai mới, đừng nói là ngủ trên sàn, dẫu có phải chịu đựng cảnh chen chúc thêm ba ngày nữa, dân làng cũng rất sẵn lòng.

 

Để con trai có thể phân biệt rõ ràng nặng nhẹ, mẹ hắn đã cố tình không lên chiếc phi thuyền đầu tiên cùng hắn.

 

Lý Thừa Bạch định tìm người quen trong làng trò chuyện, không ngờ mọi người lại đẩy hắn đi, thật thà dặn dò: "Đi tìm các tiên trưởng đi, giao lưu tạo mối quan hệ tốt!"

 

Thiếu niên bị đẩy tới đẩy lui, lơ ngơ bước vào khoang thuyền, cánh cửa phía sau cũng đóng sập lại.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Trần Thịnh và lão chấp sự đang ngồi bên bàn, viết lách gì đó vào một cuốn sổ. Thấy hắn vào, Trần Thịnh cười gọi: "Tiểu Lão Hổ, lại đây ngồi đi, đói chưa?"

 

Bên ngoài khoang thuyền chật chội náo nhiệt, cửa đóng lại, những âm thanh ồn ào bị chặn bên ngoài, chỉ còn lại hai vị tiên trưởng ngồi đối diện nhau, khung cảnh dường như cũng trở nên thanh nhã hơn.

 

Lý Thừa Bạch ngồi xuống cạnh Trần Thịnh, chợt cảm thấy bơ vơ trước sự tĩnh lặng này, cảm giác như có một bàn tay vô hình kéo hắn khỏi cõi phàm trần ồn ào để đưa lên mây xanh, người thân và bạn bè dường như đã cách xa hắn ngàn dặm.

 

Đang lúc ngẩn ngơ, hắn bị ai đó xoa mạnh đầu, ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt mỉm cười của Trần Thịnh.

 

"Đừng sợ." Trần Thịnh dịu dàng nói: "Đệ chỉ là có thêm một gia đình, còn lại mọi thứ sẽ không thay đổi."

 

Lý Thừa Bạch nhớ lại những lời mẹ nói hôm qua, hắn mím môi, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Hắn nhìn cuốn sổ dưới tay Trần Thịnh, Lý Thừa Bạch chưa từng đi học, không biết chữ, tò mò hỏi: "Trần tiên trưởng, ngài đang làm gì vậy?"

 

"Viết nhật ký công tác, dùng để ghi chép lại mọi việc lớn nhỏ khi ra ngoài." Giờ thiếu niên đã là người một nhà, Trần Thịnh cũng không giấu giếm, trêu đùa: "Sư môn chúng ta chia làm ba nhóm đi ra ngoài, chỉ có nhóm chúng ta mang đệ về, coi như đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc."

 

"Đúng vậy, A Bạch, đệ chính là đệ t.ử chính thức đầu tiên được tông môn thu nhận." Lão tu sĩ cười ha hả: "Hèn chi tông chủ lại coi trọng đệ như vậy."

 

"Thật vậy sao?" Lý Thừa Bạch có chút hãnh diện, nghĩ ngợi một lát, lại mở miệng hỏi: "Không biết tông môn và tông chủ có kiêng kỵ gì không, đệ cái gì cũng không biết, sợ làm sai việc."