Ta Đối Tu Tiên Giới Ân Trọng Như Núi

Chương 157



 

Về phần Thẩm Trạch, huynh ấy chỉ biết lẳng lặng phóng ánh nhìn thương cảm vô bờ bến về phía vị thiếu niên đang kích động dạt dào trước viễn cảnh xuất ngoại.

 

Trong đám người lớn tháp tùng chuyến đi này, kẻ thì là vị sư phụ ngây thơ chưa hề hay biết bản chất "điên rồ" của tông chủ; hai quả tạ thì mang mầm bệnh thần kinh có thể tái phát bất cứ lúc nào; kẻ còn lại thì là một "đứa trẻ to xác" chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu d.ư.ợ.c lý, ngoài bốc t.h.u.ố.c chữa bệnh ra thì mặc kệ sự đời. Lựa tới lựa lui, vậy mà chẳng bói ra nổi mống nào đáng tin cậy.

 

Trúc buổi họp, Thẩm Trạch khẽ vỗ vai Lý Thừa Bạch như gửi gắm cả một bầu trời hy vọng.

 

Nếu chẳng có biến số gì ngoài ý muốn, e rằng đứa trẻ này chính là người đứng mũi chịu sào, lãnh trọng trách "giám hộ" cho nguyên cả một đoàn bát nháo trong chuyến viễn du lần này.

 

Thương Thư Ly vạn phần bất mãn khi vốn dĩ chỉ xuất hành có hai người, cớ sao nay lại đèo bồng thêm ngần ấy kẻ vướng bận, thật chẳng ăn nhập chút nào với dự tính ban đầu của hắn.

 

Vừa bước chân lên tàu bay, hắn đã dõng dạc tuyên bố: “Chuyến vi hành lần này, tại hạ đích thị là nhị đương gia. Các vị nhất nhất phải tuân theo sự sắp đặt của ta, nghe rõ chưa?”

 

Liễu Thanh An đương tọa ngự bên mạn cửa sổ. Vốn đã mang cốt cách ôn nhu thanh nhã, nay quyện thêm vài phần tái nhợt yếu ớt của bậc tịnh ốm, xung quanh lại có ba gã đồ đệ ân cần vây quanh hầu hạ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Y đưa tay đón lấy chung trà từ nhị đồ đệ Vệ Học Lâm, lọt tai lời của Thương Thư Ly liền khẽ nhướng rèm mi, điềm nhiên buông lời: “Dùng cái danh xưng ngang ngược tự huyễn hoặc ấy, các hạ tự tưởng mình là dư nghiệt Ma tộc hay sao?”

 

Thương Thư Ly: ...

 

Hắn hiếm khi rơi vào cảnh cạn lời đến thế. Thật chẳng rõ cớ sự vì đâu, cái gã Liễu Thanh An này đối nhân xử thế với thiên hạ đều hết sức ôn hòa, cớ sao hễ quay sang hắn là tuyệt nhiên đào chẳng ra nửa lời êm tai.

 

“Tại hạ chỉ đang mượn cách ví von thôi!” Lớp mặt nạ ôn tồn lễ độ của Thương Thư Ly dường như đang rạn nứt, hắn bực dọc làu bàu: “Chuyến du ngoạn này là do một tay ta bày binh bố trận, bởi thế chư vị thảy đều phải nghe theo lệnh ta —— hễ đến nơi thì thân ai nấy lo, tuyệt đối không được bám riết lấy ta và tông chủ!”

 

Đây mới chính là đại sự quan trọng nhất. Thương Thư Ly vốn sinh ra đã thiếu vắng lòng kiên nhẫn đối với vạn vật thế nhân. Nếu là thuở trước, hắn còn rảnh rỗi buông rèm giả lả, nhưng ngặt nỗi nửa năm qua hắn vất vả bán mạng làm lụng đến cẩu thả cả thân xác!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu không thừa cơ xoát chút cảm giác tồn tại, ắt hẳn tiện nhân m.á.u lạnh Ngu Dung Ca kia sẽ quẳng hắn ra sau chín tầng mây ngay tắp lự.

 

Giả dụ Thương Thư Ly là nhân sĩ thời hiện đại, hắn nhất định tinh thông Hậu Hắc học, Thành Công học, Trí tuệ Xúc cảm Chốn Quan trường; thừa hiểu đạo lý con trẻ biết khóc mới được b.ú sữa, cật lực cống hiến cũng phải rêu rao cho bề trên thấu rõ mình vất vả chừng nào. Thời gian rảnh rỗi lại kiếm cớ lân la đ.á.n.h bóng bàn cùng ông chủ, mong vớt vát chút bổng lộc mọn.

 

Hắn chỉ một lòng hy vọng Ngu Dung Ca có được một phen du ngoạn tận hứng, để rồi mai sau mỗi bận nảy sinh hứng thú tiêu d.a.o, người đầu tiên nàng nhớ tới chính là hắn —— so với việc vùi đầu vào mớ công vụ mệt mỏi trối c.h.ế.t, Thương Thư Ly khát khao được kề cận Ngu Dung Ca, ngày ngày thưởng sơn ngoạn thủy hơn.

 

Đáng tiếc thay, diệu kế chu toàn dường ấy lại xôi hỏng bỏng không ngay từ trứng nước. Định bụng tư hội riêng tư cùng bề trên, ngờ đâu lại biến thành một màn vi hành theo phường của cả một đội ngũ!

 

Phái đoàn lần này, ngoại trừ Ngu Dung Ca và Thương Thư Ly, lại đèo bồng thêm Tiêu Trạch Viễn, Liễu Thanh An, hai gã đại đồ đệ Loan Mộng Mạn cùng Vệ Học Lâm, và cả Lý Thừa Bạch.

 

Thế lực của gã Liễu Thanh An kia quả thực không thể xem nhẹ. Tổng cộng lác đác bảy nhân khẩu, thầy trò y đã ẵm trọn bốn ghế.

 

Nhìn bầu không khí giữa hai người họ giương cung bạt kiếm ngày một gay gắt, Ngu Dung Ca buông tiếng thở dài: “Thôi nào, bớt đôi co đi. Đã xuất hành tiêu d.a.o, thiết nghĩ mọi người nên giữ hòa khí cho vui vẻ chứ.”

 

Liễu Thanh An tuy gai mắt Thương Thư Ly, nhưng trải qua quãng thời gian lưu lại, y ngày càng nảy sinh lòng kính trọng đối với Ngu Dung Ca.

 

Dẫu sao trong hoàn cảnh chưa tỏ tường chân tướng, gốc rễ điên rồ của Ngu Dung Ca rất khó bị lật tẩy, song danh tiếng hành thiện tích đức vang dội của nàng thì ai nấy đều tỏ như ban ngày.

 

Thấy Ngu Dung Ca đích thân lên tiếng hòa giải, Liễu Thanh An liền khách khí nhún nhường: “Ta lui về khoang thuyền chợp mắt một lát.”

 

Liễu Thanh An dẫn theo hai gã đại đồ đệ rời khỏi khoang chính, chỉ còn trơ lại Lý Thừa Bạch án binh bất động.