“Cũng có thể là xú danh muôn thuở!”
“Cũng có khác gì nhau đâu.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thương Thư Ly nào có ngờ, Thẩm Trạch mang bề ngoài cổ hủ thủ cựu, thế nhưng lằn ranh giới hạn lại thiên biến vạn hóa nhường ấy. Cái triết lý "kiếm tu thảy đều là phường cổ hủ giữ luật" trong thoại bản đúng là phường lừa lọc.
Kỳ thực Thương Thư Ly ghim hận cặp huynh muội hồ tộc, thậm chí mang lòng ấm ức, chẳng phải vì lo sợ bọn chúng lung lay địa vị của mình. Nếu thực sự dấy lên sát tâm, hắn chỉ cần khẽ động ngón tay là tiễn chúng quy tiên tắp lự.
Hắn bực dọc, một phần vì cái nết ương bướng và mớ tâm nhãn của cặp hồ ly kia sao mà giống hắn đến thế. Cảm giác như vầng "bạch nguyệt quang" (tức là hắn) còn chưa kịp lụi tàn, kẻ đóng thế chuyên nghiệp đã mò đến tận cửa, thật khó nuốt trôi.
Hai là bởi đôi huynh muội kia chỉ biết cúi đầu a dua nịnh nọt, bám càng Ngu Dung Ca ăn chơi trác táng, phô trương thanh thế —— đó rõ ràng là công việc của hắn cơ mà!
Cái thứ nghề béo bở không cần hao tâm tổn trí, chỉ dựa vào cái mặt tiền và mớ ngôn từ ch.ót lưỡi đầu môi để vớt vát hảo cảm, vốn là định hướng ban đầu Thương Thư Ly tự vạch ra cho mình. Cớ sự làm sao hắn lại bị Ngu Dung Ca dụ dỗ lôi đi cày cuốc công vụ cật lực?
Không ổn, chén cơm mềm này hắn nuốt không trôi thì kẻ khác cũng đừng hòng nẫng tay trên!
Đương lúc Thương Thư Ly hùng hổ xốc lại tinh thần, Liễu Thanh An cũng đang hạ giọng nài nỉ Ngu Dung Ca.
Ngu Dung Ca thừa hiểu Liễu Thanh An đang bận tâm điều chi. Dựa theo phán đoán của nàng, nếu y quả thực là bậc trọng sinh giả hay mang dị năng tiên tri, ắt hẳn vừa nghe danh Cực Lạc Đảo và cặp huynh muội hồ tộc, đã thừa sức lột trần thân phận của bọn chúng.
“Liễu tiên sinh chớ bận tâm quá mức.” Ngu Dung Ca mỉm cười xòa: “Dăm ba con hồ ly quèn, giở quẻ làm càn thì tài nào vượt mặt Thương Thư Ly được?”
Liễu Thanh An: ... Chí lý vạn phần, y thế mà chẳng moi ra nổi nửa từ phản biện.
“Mưu sự tại nhân.” Nhác thấy y vẫn đăm chiêu lưỡng lự, Ngu Dung Ca bồi thêm: “Ta chưa bao giờ tin vào số mệnh, và cũng chẳng thèm bận tâm đến nó.”
Nàng vung tay mở toang cánh cửa sảnh khách, lập tức đập vào mắt hình ảnh Lý Thừa Bạch đang an tọa một bên. Đệ ấy hưng phấn tột độ chờ đợi, dáng vẻ háo hức muốn tháp tùng nàng vi hành lộ rõ trên nét mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đồng thời, Thương Thư Ly cũng đẩy cửa bước ra.
“Chẳng phải định đi ngự thiện sao, xuất phát thôi.”
“Thương Thư sư thúc, ngài chẳng phải đã từ chối đi cùng sao?” Lý Thừa Bạch ngơ ngác ngẩng đầu.
“Đó bất quá chỉ là câu nói đùa thôi.” Thương Thư Ly nghiêm mặt: “Đệ còn quá non nớt, tông chủ lại thân thể mỏng manh, ta sao có thể an lòng để hai người đơn thương độc mã xuất hành? Thừa Bạch, đệ ngoan ngoãn trấn giữ t.ửu điếm, đợi lúc hồi môn sư thúc ắt sẽ có quà ban thưởng.”
Lý Thừa Bạch ngoan ngoãn "dạ" một tiếng. Đuôi mắt ảo não cụp xuống, càng tỏ vẻ hiểu chuyện, càng phơi bày bộ dáng đáng thương nhường nào của một gã thiếu niên bị bỏ rơi.
Ngu Dung Ca thì chẳng mảy may dị nghị. Tiên môn đệ t.ử đa phần thuần khiết ngay thẳng, dấn thân vào cái chốn ngư long hỗn tạp này, mang theo con cáo già Thương Thư Ly mới đích thị là thượng sách.
Nàng buông lời dỗ dành vị thiếu niên: “Ngày mai chúng ta sẽ cùng dạo phố. Phố phường nơi này náo nhiệt lắm, lúc đó đệ tha hồ thu thập chiến lợi phẩm về biếu xén các sư huynh sư tỷ.”
“Tông... A tỷ.” Rời khỏi cương tỏa môn phái, Ngu Dung Ca miễn trừ cho đệ ấy cái danh xưng tông chủ. Lý Thừa Bạch đành đổi sang gọi tỷ tỷ. Song âm thanh vừa lọt thỏm khỏi môi, vành tai đệ ấy đã đỏ ửng: “A tỷ chớ lo cho đệ. Được quây quần dùng bữa cùng sư phụ và các sư huynh tỷ, đệ cũng mãn nguyện lắm rồi.”
Thằng nhóc này quả thực khéo miệng lại biết chuyện, Ngu Dung Ca vươn tay xoa xoa đỉnh đầu đệ ấy, đoạn nối gót Thương Thư Ly ra khỏi cửa.
Nàng nào đâu hay biết, ở một chiến tuyến khác, cặp song bào t.h.a.i hồ tộc cũng vừa va chạm một biến cố dẫu không kinh thiên động địa nhưng cũng đủ đau đầu.
Bữa trưa hồi môn, đôi huynh muội quả nhiên phải gánh chịu một trận lôi đình từ gã chủ quản. Chỉ vì không dẫn dụ được khách nhân bạo chi cho bữa trưa, lại còn rước về doanh thu bèo bọt từ những món ăn xoàng xĩnh. Đến xế chiều, việc Ngu Dung Ca từ chối dẫn họ đi du ngoạn cùng, càng tô đậm thêm ấn tượng rằng nàng có vẻ đã vơi đi hứng thú với họ.
May phước nàng còn lưu lại cái hẹn dùng bữa tối, bằng không Thù Từ và Mặc Ngọc ắt hẳn khó thoát khỏi trận đòn roi thừa sống thiếu c.h.ế.t.
“Bữa tối nay lo mà chớp lấy thời cơ. Chớ trách ta không nhắc nhở, Tôn đại công t.ử tuần trăng này sẽ giáng lâm đền đây!” Gã chủ quản gằn giọng lạnh ngắt: “Nếu để đại công t.ử chấm trúng, hai ngươi vĩnh viễn đừng mơ mộng chuyện chuộc thân khỏi Cực Lạc Đảo.”