Tôn gia chủ không tiếc vài chục vạn linh thạch, cũng chẳng để tâm chuyện nhi t.ử mình làm càn bên ngoài, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép nhi t.ử nhắm vào những hạ phó chưa được Cực Lạc đảo huấn luyện xong. Bằng không, số lượng hạ phó ấy làm sao đủ để phân phát cho các con cháu thế gia.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tôn Cử kì kèo phụ thân mất mấy ngày, Tôn gia chủ mới miễn cưỡng đồng ý. Ông giao hẹn rằng nếu cặp huynh muội hồ tộc xuất xưởng một năm mà không ai ưng mắt, thì sẽ để lại cho hắn tùy ý đùa giỡn.
Hai năm trôi qua, Tôn Cử gần như đã quẳng chuyện này ra sau đầu. Ngờ đâu mấy hôm nay hắn đến Cực Lạc đảo sớm hơn dự định, hạ nhân dâng lên danh sách hạ phó mới xuất xưởng, hắn liền liếc mắt nhận ra ngay tên của Thù Từ và Mặc Ngọc. Càng không ngờ hơn, chúng đã lọt vào mắt xanh của vị khách khác, chỉ còn thiếu bước giao dịch cuối cùng.
Hắn liền sai quản sự lấy lý do hàng đấu giá để qua loa từ chối. Nếu đối phương là kẻ không biết điều, hoặc không dám đắc tội mà từ bỏ, thì tự nhiên là tốt nhất. Không ngờ đối phương thế mà lại mạnh tay ném thêm mười vạn.
Cách hành xử vừa hào phóng lại khôn khéo như vậy lập tức khơi dậy hứng thú trong lòng Tôn Cử.
Việc nâng giá để bán cho đối phương là điều không thể, nếu để phụ thân hắn biết được chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận, nhưng cái gã này... cũng thú vị đấy.
"Hắn vào Cực Lạc đảo bằng Huy Chương của Triệu lão nhị sao?" Tôn Cử quay sang hỏi kẻ hầu cận: "Không tra ra được danh tính tên đó à?"
"Quả thực là Huy Chương của Triệu nhị thiếu gia, tiểu nhân cũng đã xác minh. Kẻ này mới đến Cực Lạc đảo lần đầu, không có bất kỳ ghi chép nào liên quan. Hắn chỉ để lại họ Thương, những thông tin khác vẫn chưa rõ... Có cần cử người ra ngoài đảo điều tra thêm không ạ?" Tên tu sĩ cung kính đáp.
"Cứ gặp mặt trước rồi tính sau." Tôn Cử điềm nhiên đáp.
Nội bộ sáu đại gia tộc cũng chẳng phải là một khối sắt thống nhất. Ít nhất thì Tôn Cử và tên Triệu nhị thiếu gia Triệu Thiếu Đào kia hoàn toàn không cùng chung chí hướng.
Tên Triệu Thiếu Đào này chẳng ưa giao du với người trong gia tộc, ngược lại rất thích kết giao với kỳ nhân dị sĩ khắp nơi. Quanh năm suốt tháng, trong phủ đệ của hắn lúc nào cũng nhung nhúc hai ba trăm người, ngày nào cũng ồn ào như cái chợ. Phe phái thế gia do Tôn Cử cầm đầu cực kỳ khinh thường chuyện này.
Hắn luôn cho rằng đám người vây quanh Triệu nhị toàn là lũ l.ừ.a đ.ả.o ăn bám. Không ngờ Triệu nhị lại thực sự thu nạp được một nhân vật tùy tiện ra tay cũng ném vèo mấy chục vạn linh thạch.
"Bên cạnh hắn có những ai đi theo?" Tôn Cử lại hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tên thuộc hạ liền miêu tả lại một lượt đám người Thiên Cực tông. Vì không thể nhìn thấu thực lực nông sâu, nên trong mắt người của Cực Lạc đảo, đó chỉ là một nhóm gồm năm nam nữ thanh niên mang theo một thiếu niên ra ngoài du ngoạn.
"Vị Thương công t.ử này luôn mang theo một nữ t.ử bên mình, những người còn lại không đi chơi cùng họ."
Tôn Cử nghe vậy liền tỏ vẻ hứng thú: "Lúc chọn lựa hai hồ nô kia, nữ t.ử đó cũng có mặt sao?"
Khi nhận được câu trả lời khẳng định, đám công t.ử thế gia lập tức ồ lên ồn ào.
"Cái gã họ Thương này biết chơi đấy chứ, không biết nữ t.ử hắn mang theo có thân phận gì, nhan sắc ra sao."
"Chờ hắn đến chẳng phải sẽ biết ngay sao." Một tên đệ t.ử thế gia vân vê chén rượu, cười cợt nhả: "Đánh cược đi, liệu hắn có thực sự mang theo nữ t.ử đó cùng hai con hồ yêu đến gặp Tôn thiếu gia không."
Bữa tiệc trở nên ồn ào náo nhiệt. Thấy bầu không khí sôi nổi như vậy, Tôn Cử cười lớn: "Được, ta cược năm vạn linh thạch, ai đoán trúng thì chia đều!"
Lời hắn vừa dứt, không khí trong phòng càng thêm phần xôn xao, náo nhiệt. Đám đệ t.ử của các tiểu gia tộc khó khăn lắm mới chen chân được đến trước mặt Tôn Cử thi nhau dốc hết lời nịnh bợ. Yến tiệc mới bắt đầu chưa đầy nửa canh giờ, Tôn Cử đã uống đến mức mặt mày đỏ gay.
Vẫn là Cực Lạc đảo tuyệt nhất. Hắn mơ màng nghĩ. Ở bên ngoài, hắn là thiếu chủ của Tôn gia, là đích huynh của chi trưởng. Rõ ràng hắn có thiên phú tuyệt đỉnh, là tiểu bối duy nhất trong tộc tu luyện đến Trúc Cơ kỳ, thế nhưng phụ thân luôn nghiêm khắc quở trách hắn, thậm chí còn hạn chế số lần hắn được đến hòn đảo này.
Phải biết rằng, mấy đứa đệ đệ của hắn gần như ăn dầm nằm dề trên Cực Lạc đảo, lễ tết cũng chẳng màng về nhà.
Chỉ khi ở Cực Lạc đảo, Tôn Cử mới có thể cảm nhận được thứ cảm giác quyền lực lâng lâng ấy. Tu sĩ trên đảo đối với hắn luôn cung kính phục tùng, đám đệ t.ử thế gia coi hắn như thiên lôi sai đâu đ.á.n.h đó nhiều không đếm xuể. Chỉ một cái chớp mắt của hắn cũng đủ định đoạt sinh t.ử của vô số hạ phó... Quá sảng khoái, cảm giác này còn sướng hơn cả việc tu tiên.