Ta Đối Tu Tiên Giới Ân Trọng Như Núi

Chương 44



 

Thanh Vân Tông thì cũng thường thôi, chỉ đóng vai trò là nơi ẩn náu cứu mạng cho một nhân vật chính phái lúc lâm nguy, được cái cơ sở vật chất bên trong còn khá nguyên vẹn, địa thế cũng chẳng tồi.

 

Nhưng cái tên Thiên Cực Kiếm Tông mới thực sự là mỏ vàng! Bề ngoài, trông nó còn xơ xác, thê t.h.ả.m hơn cả Thanh Vân Tông. Toàn phái lèo tèo chỉ còn hai, ba chục đệ t.ử. Thu không bù nổi chi, thậm chí các đệ t.ử còn phải c.ắ.n răng bỏ tiền túi ra để duy trì môn phái. Thế nhưng, nội tình bên trong Thiên Cực Kiếm Tông lại cất giấu một cơ duyên khổng lồ vốn được an bài sẵn cho nhân vật chính!

 

Nhịp tim dồn dập của Ngu Dung Ca đương nhiên không qua khỏi tai mắt của một Đạo quân Kim Đan. Thương Thư Ly rướn người lại gần, mỉm cười hỏi: “Thích lắm sao?”

 

“Thực sự rất thích!” Đây là lần đầu tiên Ngu Dung Ca thật lòng cất lời khen ngợi hắn: “Thương Thư Ly, ngươi quả nhiên là thiên tài trong lĩnh vực này. Nếu không có ngươi, ta chẳng tài nào làm nên cơ sự này được.”

 

Thương Thư Ly vốn đinh ninh rằng, với bản tính của nàng và cục diện đối chọi ngầm giữa hai người hiện tại, dẫu Ngu Dung Ca có ưng ý đến đâu cũng sẽ cố tình dìm hàng hắn, nhằm chặn đứng cơ hội để hắn nắm thóp nàng.

 

Ai dè nàng lại thẳng thắn thừa nhận, hơn nữa còn ngợi khen hắn bằng thái độ vô cùng chân thành.

 

Thương Thư Ly nghẹn họng, nhất thời chẳng biết nên đáp lời thế nào.

 

Chạm phải ánh mắt rạng ngời đầy tán thưởng của nàng, trong lòng Thương Thư Ly dấy lên một cỗ xúc cảm dị thường. Hắn ngập ngừng đáp: “Cũng... cũng tạm được thôi.”

 

Mấy năm nay hắn đã quá quen với những lời xưng tụng, vuốt ve. Chẳng biết có phải vì người ban lời khen lại là Ngu Dung Ca – cái kẻ xưa nay vốn khét tiếng khó chiều – hay không, mà Thương Thư Ly thế nhưng lại nảy sinh cảm giác thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ).

 

Không đúng, không đúng!

 

Thương Thư Ly gắng gượng rũ bỏ cảm giác đắc ý, thầm nhủ mớ mánh khóe này hắn lạ gì nữa. Đây chẳng qua chỉ là trò "vừa đ.ấ.m vừa xoa", ban cho một bạt tai rồi ném cho quả táo ngọt mà thôi. Chắc chắn là vì Ngu tiểu thư đã tát hắn quá nhiều lần, nên hiện tại hắn mới dễ dãi thỏa mãn đến thế...

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Đang miên man suy nghĩ, hắn chợt nghe thấy giọng nàng cất lên kèm theo một tiếng cười nhẹ: “Lại đây.”

 

Đầu óc Thương Thư Ly còn đang bận rộn đấu tranh tư tưởng, nhưng thân thể lại cực kỳ trung thực mà sán lại gần. Tức thì, hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua trán, Ngu Dung Ca dường như vừa dán thứ gì đó lên đầu hắn.

 

“Thứ gì vậy?”

 

Thương Thư Ly gỡ xuống xem thử, thì ra là một bức họa nhỏ vẽ hình một chú ch.ó sói theo phong cách ngộ nghĩnh.

 

Tu chân giới làm gì có khái niệm về hình vẽ chibi dễ thương, nhưng có thể thấy nàng vẽ vô cùng sống động. Chú ch.ó nhỏ mang thần thái kiêu hãnh, vểnh ngược đôi tai, đôi mắt to tròn, trông vừa đáng yêu lại vừa vô tội.

 

“Hình dán tặng cho ngươi đấy.” Ngu Dung Ca nói: “Chừng nào thu thập đủ ba tấm, ngươi sẽ được ký thiên địa khế với ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Khi thốt ra câu này, nàng hiếm khi lại cảm thấy có chút chột dạ.

 

Việc để Tiêu Trạch Viễn làm việc không công trong thời gian thử việc thì cũng đành. Đằng này, Thương Thư Ly đã chạy đôn chạy đáo, bán mạng làm việc suốt một tháng trời, vậy mà nàng chỉ dùng một bức hình dán đầu cún để trả công cho hắn. Trong khi thứ Thương Thư Ly mong mỏi chỉ là một bản khế ước bán thân với nàng, có đầy đủ bổng lộc mà thôi.

 

Lão bản địa chủ bóc lột sức lao động chắc cũng chỉ đến mức này là cùng. Lớp lông của đệ nhất ch.ó điên chốn Tu chân giới tương lai sắp bị nàng vặt sạch đến nơi rồi.

 

Đầu óc Thương Thư Ly dẫu có chập mạch đến đâu cũng nhận ra mình bị thiệt thòi. Hắn tru tréo lên: “Ức h.i.ế.p người quá đáng! Nàng định dùng cái thứ này để đuổi khéo ta sao?”

 

Ngu Dung Ca hiếm khi lại tỏ ra xấu hổ xen lẫn bực dọc: “Không lấy thì trả đây! Ta còn chưa từng vẽ tặng cho ai khác bao giờ đâu!”

 

Nàng đúng là đứt dây thần kinh rồi! Tự dưng đi vẽ cái thứ nhảm nhí này cho hắn làm cái quái gì không biết.

 

Thương Thư Ly lập tức thu tóm bức hình dán cất kỹ vào tay áo.

 

“Đùa chút thôi, ta cực kỳ thích.” Thương Thư Ly vuốt ve bức hình, mạc danh lại thấy trong lòng hoan hỉ: “Ta phải đem ra khoe với Tiêu Trạch Viễn và Lý Nghi cho bõ ghét!”

 

Thật là trẻ con.

 

Ngu Dung Ca xua tay đuổi hắn đi, bắt đầu vắt óc tính kế xem làm cách nào để tiếp quản Thiên Cực Kiếm Tông một cách êm thấm nhất.

 

Kết quả là, đến giờ dùng thiện buổi tối, nàng đụng độ ngay hai ánh mắt u oán, hờn dỗi.

 

Lý Nghi: “Bức họa của ta đâu?”

 

Tiêu Trạch Viễn: “Cún... cún nhỏ đâu?”

 

Ngu Dung Ca: ……

 

Cái nhà này còn ra thể thống gì nữa không, sao cái gì cũng mang ra ăn giấm được vậy!