Đám tu sĩ Thế gia suýt nữa thì bị dọa cho mềm nhũn chân tay. Chờ rút lui an toàn dưới sự bảo vệ của đám hạ phó Yêu tộc, chúng lập tức đổi giọng hống hách: “Trong vòng ba ngày, ta muốn bọn khốn các ngươi phải tự vác xác đến dập đầu tạ tội. Bằng không, Thương Minh sẽ cạch mặt, vĩnh viễn đoạn tuyệt làm ăn với lũ các ngươi!”
Đợi lũ đệ t.ử thế gia ôm quần bỏ chạy, Thiên Cực Kiếm Tông chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người.
Có đệ t.ử ôm mặt khóc không thành tiếng. Có người hai mắt đỏ ngầu, hằn lên những tia m.á.u hận thù. Cũng có kẻ gục ngã xuống đất, ánh mắt vô hồn nhìn bao quát cảnh sắc non nước hữu tình của tông môn mà họ hằng gắn bó.
“Ngày mai…… vi sư sẽ đi tạ tội.” Một trong ba vị sư phụ cất giọng thì thầm, lạc đi trong uất nghẹn: “Năm vạn…… năm vạn thì quá mạt rệp, ít nhất cũng phải vớt vát được mười vạn. Bằng mọi giá phải đổi được đóa d.ư.ợ.c hoa kia về……”
“Sư phụ, không thể được!” Một đệ t.ử bi phẫn gào lên: “Là bọn Thế gia ức h.i.ế.p người quá đáng!”
Câu tiếp theo nghẹn ứ nơi cổ họng, vĩnh viễn chẳng thể thốt nên lời.
Một bức màn vô hình đang bóp nghẹt lấy họ. Đảo mắt nhìn quanh, lối nào cũng là t.ử lộ.
Ai cũng thừa biết Thế gia Thương Minh xưa nay bụng dạ hẹp hòi, thù dai như đỉa, tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng. Bọn chúng căm ghét tột độ cái phong thái tiên phong đạo cốt của đệ t.ử tu tiên ngày trước. Nay có cơ hội trả thù, chúng quyết dồn đối phương vào đường cùng, không để lại lối thoát.
Thương Minh chắc chắn không chỉ đòi một lời xin lỗi suông. Có khi phải lấy cả mạng người ra để lấp l.i.ế.m.
Họ oán hận, oán hận đến tận xương tủy!
Chính Thương Minh đã ra tay thao túng, đẩy giá nguyên liệu lên gấp bội, khiến vô số đệ t.ử tu tiên phải bôn ba mòn mỏi, vào sinh ra t.ử trong vô vàn nhiệm vụ, thế mà số linh thạch kiếm được thậm chí không đủ để vá víu chút tổn hại của bổn mạng pháp bảo.
Chính Thương Minh đã cấu kết với Ma tộc, thổi giá thảo d.ư.ợ.c tại Dược Cốc Ma tộc lên cái mức hoang đường, không tưởng.
Và cũng chính lũ Thế gia Thương Minh ấy, dồn người ta vào chỗ c.h.ế.t, rồi lại dùng cái giá rẻ mạt, đê tiện nhường ấy để làm nhục họ!
Từng tội ác chất chồng, tất thảy đều do bàn tay Thế gia nhào nặn!
Các đệ t.ử hận không thể liều mạng đồng quy vu tận cùng Thế gia Thương Minh. Nhưng đại sư huynh vẫn đang chìm trong cơn mê man, sinh mạng le lói tựa ngọn đèn trước gió, chẳng ai rõ còn có thể trụ được bao lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đệ t.ử Thiên Cực đau đớn, bi phẫn đến mức sắp ngất lịm đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chẳng lẽ, họ không những phải cúi đầu trước kẻ thù, mà còn phải cống nạp thêm sinh mạng của các huynh đệ đồng môn sao?
Không một ai có thể ngờ rằng, ngay trong cái đêm tuyệt vọng cùng cực ấy, bánh xe vận mệnh bỗng nhiên chuyển mình.
“Tiểu thư nhà ta có nhã ý mua lại môn phái của các vị. Tiếc thay nàng ấy vẫn đang mang bệnh trong người, chưa bề thuyên giảm. Liệu có thể thỉnh các vị nán bước đến gặp một phen chăng?” Một bóng người ra vẻ đạo mạo trang nghiêm... à không, là Thương Thư Ly đang khoanh tay cúi chào vô cùng nho nhã.
Không một tiếng đáp lại.
Thương Thư Ly mang vẻ mặt nghi hoặc nhìn quanh. Chỉ thấy những con người này ăn mặc lam lũ, rách rưới, thần sắc rã rời, uể oải. Giờ phút này, tất cả đều đang đờ đẫn nhìn hắn, chẳng một ai hé răng nửa lời.
Một lúc lâu sau, một tu sĩ trung niên mới rụt rè bước lên. Giọng ông ta run rẩy, mang theo sự nhún nhường đến đáng thương: “Vị công t.ử này, không biết ngài dự định xuất bao nhiêu linh thạch? Chúng ta... chúng ta đang cần gấp để lo tiền t.h.u.ố.c thang, nếu giá cả quá bèo bọt thì e rằng...”
“Chẳng phải là 20 vạn linh thạch sao?” Trong đáy mắt Thương Thư Ly lóe lên một tia thấu hiểu. Tuy nhiên, vẻ mặt hắn vẫn ra chiều ngơ ngác, rồi bỗng chốc làm bộ như bừng tỉnh đại ngộ: “À, ra là các vị đang lo lắng cho người bệnh. Vậy thì cứ đi theo ta. Tiểu thư nhà ta có quan hệ rất sâu đậm với Thần Dược Phong. Vừa khéo có thể nhờ họ thăm khám cho vị người bệnh kia luôn.”
Không gian tĩnh lặng một lúc, các đệ t.ử Thiên Cực vẫn trố mắt nhìn hắn như kẻ mất hồn.
Thương Thư Ly cười xòa: “Nếu các vị đạo hữu đây cảm thấy miễn cưỡng, vậy thì cứ coi như ta chưa nói gì...”
“Bằng lòng, chúng ta bằng lòng!” Cả đám người rốt cuộc cũng bừng tỉnh khỏi cơn chấn động. Có đệ t.ử kích động lắp bắp: “Công... công t.ử không phải đang đùa bỡn chúng ta đấy chứ? Thực sự là 20 vạn, không thiếu một khối linh thạch nào sao?”
Thương Thư Ly chợt nhận ra, càng ở cạnh Ngu Dung Ca lâu, hắn càng cảm thấy cái việc phải che đậy bản chất thật sự của mình trở nên phiền phức đến mức nực cười.
Trước kia, khi ngày ngày khoác lên lớp ngụy trang để tiêu d.a.o nhân thế, hắn chẳng mảy may bận tâm. Nhưng nay, khi đã quen sống thật với chính mình, hắn mới vỡ lẽ: Hóa ra sống như vậy mới thực sự thoải mái, sảng khoái!