Ta Đối Tu Tiên Giới Ân Trọng Như Núi

Chương 58



 

Nhìn người ta xem! Không sợ đắng, không kén cá chọn canh. Uống t.h.u.ố.c mới ba ngày mà tinh thần đã phấn chấn hẳn lên rồi!

 

Lại quay sang nhìn ngươi xem, đã nửa năm trời ròng rã, sao vẫn cứ ọt ẹt, ốm yếu mãi thế này!

 

Đối diện với ánh mắt hừng hực lửa hờn dỗi của Tiêu Trạch Viễn, Ngu Dung Ca đưa tay ôm n.g.ự.c.

 

Nàng run rẩy chỉ tay, điệu bộ ủy khuất vô cùng: “Huynh... huynh hung dữ quá, hôm nay ta không nuốt nổi t.h.u.ố.c nữa đâu.”

 

Hơi thở của Tiêu Trạch Viễn tức thì nghẹn ứ, khi định thần lại thì cơn tức giận đã bốc lên ngùn ngụt.

 

“Ngu, Ngu Dung Ca,” y bực bội gắt: “Không được, không được lấy chuyện này... chuyện sức khỏe, ra làm trò đùa!”

 

“Huynh ở ngoài có người khác rồi, lại còn dám lên mặt với ta nữa chứ! Ta đau lòng quá, nguyên cái tháng này ta sẽ không động đến một giọt t.h.u.ố.c nào nữa!” Ngu Dung Ca lên án đầy bi phẫn, rồi đột ngột chuyển tông: “—— Trừ phi huynh chịu nhận lỗi.”

 

“Nhận, nhận lỗi á?!”

 

Tiêu Trạch Viễn bật dậy như lò xo, ch.óp tai đỏ lựng vì tức giận. Ác nỗi, y vất vả lắm mới rặn được vài chữ, Ngu Dung Ca vĩnh viễn luôn có sẵn một tràng diễn văn dài ngoằng chờ đón y.

 

Đây là lần đầu tiên bạn nhỏ Tiêu Tiểu Viễn nếm mùi t.h.ả.m bại trong một cuộc đấu võ mồm với Ngu Dung Ca. Y hầm hực bỏ đi, hầm hực về sắc t.h.u.ố.c, rồi lại hầm hực trút t.h.u.ố.c vào chén.

 

Thương Thư Ly khoanh tay trước n.g.ự.c, nhàn nhã tựa vào khung cửa xem trò vui.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

“Ta nói này, ngươi tự dưng chọc vào tổ kiến lửa làm gì.” Hắn đắc chí cười trên nỗi đau của người khác: “Chọc cho đã rồi lại phải đi dỗ dành, chậc chậc.”

 

Vấn đề cốt lõi là, chọc tức Ngu Dung Ca thì dễ, nhưng nhìn đi nhìn lại, Tiêu Trạch Viễn làm sao có cửa làm đối thủ của nàng. Nhìn cái điệu tự chuốc bực vào mình của y kìa.

 

Chao ôi, con người ta luôn dễ dàng ảo tưởng về vị trí của mình. Những kẻ thông minh, thấu tỏ sự đời như Thương Thư Ly hắn quả thực chẳng có mấy người.

 

Ngu Dung Ca đang khoan khoái thưởng thức chén tiên d.ư.ợ.c vị trái cây ngọt ngào. Phía bên kia bàn, Tiêu Trạch Viễn đang dán c.h.ặ.t ánh mắt u oán, hờn dỗi vào nàng.

 

Y thầm khắc cốt ghi tâm một bài học đắt giá: Nếu không nắm chắc phần thắng mười mươi, tuyệt đối đừng dại dột mà so đo võ mồm với Ngu Dung Ca.

 

Rất dễ thua đến mức không còn mảnh vải che thân!

 

Sau khi uống cạn chén t.h.u.ố.c, để tránh việc Tiêu đồng học tức giận quá đà, Ngu Dung Ca nở một nụ cười tươi rói, lại thuần thục tung chiêu vuốt ve xuôi lông.

 

Tiêu Trạch Viễn: “Hừ!”

 

Y đã thừa sức nhìn thấu tâm can nàng, cái đồ chuyên giở trò ăn vạ rồi lại giở giọng ngọt ngào dỗ dành!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Y gằn giọng: “Cấm, tuyệt đối cấm... lấy chuyện, sức khỏe... ra đùa giỡn.”

 

Có lẽ tình cảm giữa con người với nhau lại kỳ diệu đến vậy, càng dốc lòng vun đắp, lại càng canh cánh bận tâm.

 

Từ bao giờ chẳng rõ, y đã đặt vấn đề sức khỏe của Ngu Dung Ca lên vị trí tối thượng, đến mức ngay cả một lời bông đùa bâng quơ từ môi nàng, y cũng chẳng tài nào chấp nhận nổi.

 

Ngu Dung Ca ngoan ngoãn gật đầu lì lịa, lại còn vỗ n.g.ự.c cam đoan sẽ không tái phạm. Cơn giận của Tiêu Trạch Viễn lúc này mới nguôi ngoai phần nào. Y cáo từ, viện cớ phải đi xem xét tình trạng của Thẩm Trạch.

 

Chứng kiến toàn bộ màn kịch, Thương Thư Ly đứng cạnh không khỏi buông một tiếng thở dài ngao ngán.

 

Chao ôi, nhìn cái dáng vẻ lụy tình rẻ rúng của Tiêu Trạch Viễn kìa, xem ra đã hết phương cứu chữa, vĩnh viễn chẳng thể thoát khỏi ma trảo của Ngu Dung Ca.

 

Dòng suy nghĩ của hắn bất giác trôi dạt miên man.

 

Từ sau lần rắp tâm dở trò xấu bị Ngu Dung Ca tóm gọn, Thương Thư Ly lại ngoan ngoãn thu mình lại một khoảng thời gian dài.

 

Kỳ thử việc của hắn sắp sửa mãn hạn.

 

Chán quá, muốn gây chuyện gì đó cho khuây khỏa.

 

Ý nghĩ vừa xẹt qua trong đầu, giọng nói của Ngu Dung Ca đã cất lên lanh lảnh.

 

“Thương Thư Ly.”

 

Sống lưng Thương Thư Ly khẽ run lên, cái cảm giác ớn lạnh bị Ngu Dung Ca nhìn thấu tâm can lại một lần nữa bủa vây lấy hắn.

 

Hắn sán lại gần, chớp chớp đôi mắt hoa đào kiều diễm, trưng ra vẻ mặt vô tội: “Tiểu thư, có chuyện gì vậy?”

 

Ngu Dung Ca vươn tay ra. Thương Thư Ly theo phản xạ nhắm tịt mắt lại, nhưng chỉ nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt từ nàng.

 

Nàng bất lực thốt lên: “Ngươi né cái gì chứ, quên mất mình là một Đạo quân Kim Đan rồi sao?”

 

Đường đường là một tu sĩ Kim Đan lại đi khiếp sợ một bệnh nhân Luyện Khí có sức chiến đấu tương đương số không tròn trĩnh. Chuyện hoang đường cỡ này nếu đồn ra ngoài, ắt chẳng ai dám tin.

 

Ngu Dung Ca bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Nàng đối xử với Thương Thư Ly hung dữ đến thế sao?

 

Thương Thư Ly he hé một mắt, thấy ngón tay thon thả, trắng muốt của Ngu Dung Ca đang lơ lửng ngay trước mặt. Nàng có vẻ không định giáng xuống một cái tát nào, hắn bèn chủ động rướn tới, cọ cọ trán vào tay nàng.