—— Thế là dẫn đến cục diện như hiện tại.
Có trời mới biết, Ngu Dung Ca thực sự không lường trước được mọi chuyện lại diễn tiến đến mức này. Nàng càng không ngờ mình lại đi bóc lột sức lao động của một bệnh nhân khác. Chỉ là mọi thứ cứ thuận nước đẩy thuyền mà thành.
Thẩm Trạch tuy mang vẻ mặt lạnh lùng, xa cách, nhưng tận sâu bên trong lại là một con người vô cùng chu đáo, thích chăm sóc người khác.
Khi đối mặt với những đệ t.ử khác, hắn buộc phải khoác lên mình lớp áo uy nghiêm, bởi quản lý ba chục con người đâu phải chuyện đùa. Nhưng khi ở cạnh Ngu Dung Ca thì không cần thiết, thậm chí còn ngược lại. Nhờ ơn cứu mạng của nàng, Thẩm Trạch luôn nung nấu ý định báo đáp bằng mọi giá.
Kết quả là, Ngu Dung Ca vô tình trở thành người đầu tiên được tận hưởng sự chăm sóc tỉ mỉ, chu đáo, không một chút gượng gạo từ Thẩm Trạch.
Nhìn hắn vác cái vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm túc tột độ ra cẩn thận gọt vỏ từng trái cây... nói sao nhỉ... ừm... cái bộ dạng trang nghiêm thái quá ấy, thực sự khiến nàng khó lòng kìm nén được ý muốn chọc ghẹo!
Thẩm Trạch từ tốn gọt vỏ, thái thành từng miếng nhỏ vừa ăn, rồi mới dâng đĩa trái cây lên cho Ngu Dung Ca.
Trong lúc nàng nhẩn nha thưởng thức từng miếng trái cây ngọt lịm, Thẩm Trạch lại lẳng lặng ngồi một góc, nhặt nhạnh ăn nốt phần thịt quả còn dính trên vỏ. Hết cách rồi, cái nghèo cái đói đã bám rễ quá lâu, hắn thực sự không quen thói lãng phí đồ ăn.
Thực ra Ngu Dung Ca cũng chẳng phải hạng người kỹ tính, tiểu thư đài các gì cho cam. Nàng cố tình bày vẽ dăm ba cái chuyện vặt vãnh này để bắt bẻ, làm khó, cốt chỉ để thử xem cái sức chịu đựng của Thẩm Trạch lớn đến đâu. Ngờ đâu, tính tình của hắn lại hiền hòa đến mức dường như không có điểm dừng.
Trừ cái khoản đau đầu, xót ruột vì cái thói tiêu tiền như rác của nàng, phần lớn thời gian còn lại, Thẩm Trạch dường như là người không biết nổi giận là gì.
Ngu Dung Ca ngửa cổ nhìn hắn, hừ giọng: “Lỡ sư đệ sư muội của ngươi bắt gặp cảnh này, khéo lại tưởng ta đang bắt nạt ngươi đấy.”
“Sẽ không đâu.” Thẩm Trạch rất nhanh đã xử lý xong phần vỏ trái cây. Giọng hắn trong veo, bình thản: “Ta... ta rất tình nguyện làm thế.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngu Dung Ca cuối cùng cũng thấu hiểu cái cảm giác "đấm bị bông" mà Thương Thư Ly phải chịu đựng.
A, bực thật đấy! Rõ ràng là mang một khuôn mặt lạnh lùng, cao ngạo, cớ sao tính tình lại tốt bụng đến mức vô lý thế này! Không thể tin nổi!
Nàng nhất định không tin là không có cách nào chọc cho hắn phát cáu!
Thẩm Trạch vẫn điềm nhiên ngồi bên bàn đá lật sách. Hắn khẽ ngước mắt, liếc nhìn Ngu Dung Ca đang đung đưa trên ghế bập bênh. Nàng nhíu c.h.ặ.t đôi mày liễu, vẻ mặt đăm chiêu, đăm đăm suy tính. Rõ ràng là nàng chưa có ý định tha cho hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Trạch khẽ thở dài một tiếng không thành tiếng, đoạn lật sang trang mới.
Cái tính khí coi trời bằng vung của Ngu tiểu thư, hắn đã sớm lĩnh giáo. Không ai khác, chính hắn đã từng lạnh sống lưng khi vô tình nghe nàng lầm bầm toan tính dùng mấy chiêu trò hèn hạ để bắt cóc người của thế gia tống tiền, rồi g.i.ế.c con tin bịt đầu mối.
Mối huyết hải thâm thù với thế gia, đương nhiên phải do tự tay bọn họ giải quyết. Lũ người đó không xứng để nàng phải bẩn tay.
So với những ý tưởng tăm tối, quái đản kia, Thẩm Trạch thà để nàng dồn toàn bộ sự chú ý và những ý đồ đen tối đó lên người hắn còn hơn.
Lát sau, Thẩm Trạch lên tiếng hỏi: “Có muốn c.ắ.n hạt dưa không?”
Ngu Dung Ca hừ nhẹ: “Lười bóc vỏ lắm.”
Thẩm Trạch nghe vậy, lập tức im lặng ngồi bóc hạt dưa dâng tận miệng.
Lấy cớ tịnh dưỡng, hai con bệnh lại trở thành những kẻ nhàn rỗi, ăn không ngồi rồi nhất phái.
À, nói cho công bằng thì, Thẩm Trạch dẫu chưa thể vận công tu luyện, nhưng ngày nào cũng lôi sách ra đọc. Kẻ thực sự vô công rỗi nghề chỉ có mỗi Ngu Dung Ca.
Mọi việc hiện tại đã vào guồng, đâu vào đấy. Trước ngày chính thức dọn đến Thiên Cực Tông, nàng quả thực chẳng còn việc gì để động móng tay.
Chán ngán đến cực điểm, lại rảnh rỗi sinh nông nổi.
Ngu Dung Ca chợt nhớ đến Lương chưởng môn – kỳ phùng địch thủ truyền kiếp của nàng. Tất cả đều tại lão già này! Tự dưng dở chứng hào phóng tặng nguyên cái Dược Trang, báo hại bao nhiêu công sức vung tiền như rác của nàng trước đó tan thành mây khói, dã tràng xe cát.
Đã rảnh rỗi thì cớ gì không tìm lão để "hâm nóng tình cảm" chút nhỉ!
Thấy tên Ngu Dung Ca lấp lóe sáng trên ngọc bài truyền âm, tim Lương chưởng môn không khỏi giật thót một cái.
Lão thực sự ngán ngẩm vị Ngu tiểu thư mang thân phận đầy bí ẩn này rồi. Nàng ta quả thực mang kịch độc! Đầu tiên là nẫng tay trên mất ái đồ của lão, sau đó lại "tẩy não" thành công đám chấp sự và đệ t.ử ở y quán, khiến chúng nhất mực một lòng một dạ hướng về nàng ta.