Hiểu rồi. Mới chỉ bao phủ đến vành đai 4, chưa thể bao trọn toàn bộ lãnh địa của Thiên Cực Tông.
“Vậy nếu muốn khởi động Toàn Trận thì cần bao nhiêu tiền?” Ngu Dung Ca gặng hỏi.
Thẩm Trạch nhìn đăm đăm vào nàng, muốn nói lại thôi, cuối cùng đành buông tiếng thở dài thườn thượt: “Tổng trận... mỗi ngày sẽ "đốt" sạch hai trăm viên thượng phẩm linh thạch.”
Thảo nào việc nuôi dưỡng một môn phái lại ngốn tiền đến mức kinh hoàng như vậy. Một khối thượng phẩm linh thạch tinh khiết đủ tiêu chuẩn làm nguồn năng lượng tương đương với 50 khối linh thạch thông thường.
Nói cách khác, để duy trì trận pháp mức trung bình mỗi ngày đã ngốn 5.000 khối linh thạch, còn Tổng trận thì phải "đốt" đứt 1 vạn khối linh thạch mỗi ngày!
Thử lướt mắt một vòng Tu chân giới hiện tại, đố bói ra được một môn phái nào sở hữu nguồn tài lực kếch xù đến nhường ấy. Thậm chí đến cả những đại tiên môn sừng sỏ nhất cũng đành "bó tay chịu trói".
Chỉ có những tiên môn thời kỳ hưng thịnh hoàng kim của Tu chân giới trong quá khứ mới đủ sức vung tiền bạo tay như vậy.
Đương nhiên, đối với Ngu Dung Ca, con số này chỉ là muối bỏ bể. Ở Tu chân giới, đơn vị tiền tệ quy chuẩn là linh thạch thông thường. Còn cái khối tài sản 1 tỷ linh thạch của nàng, đó là 1 tỷ viên thượng phẩm linh thạch "hàng thật giá thật" đấy!
Đối với nàng, hai trăm viên thì cũng chỉ là hai trăm viên thôi. Dăm ba cái vạn linh thạch gì đó, chẳng mảy may liên quan đến nàng.
Đốt! Cứ việc đốt mạnh vào!
Mở trận suốt một năm trời cũng chỉ tốn hơn bảy vạn viên. Rẻ chán! 70 vạn viên nàng cũng chẳng xót xa nửa sợi lông.
Ngu Dung Ca hỏi tiếp: “Vậy lượng linh thạch tối đa có thể nạp vào mỗi ngày là bao nhiêu? Có giới hạn nào không?”
Câu hỏi vừa thốt ra lập tức thu hút ánh mắt đề phòng của Thẩm Trạch.
Ngu Dung Ca vờ như không thấy, vẫn tiếp tục: “Có cách nào nạp linh thạch vào mà không cần mở trận pháp, chỉ để nguồn năng lượng đó luân chuyển nội bộ không?”
Vị Long đại lão đang say giấc nồng dưới lòng đất kia, nếu chỉ rình rập đợi những lúc mở Đại trận để "hút ké" chút năng lượng rơi rớt, thì biết đến bao thuở mới phục hồi nguyên khí?
Chi bằng nàng trực tiếp "bơm" toàn bộ nguồn năng lượng từ linh thạch cho nàng ấy, biết đâu Mục Từ Tuyết sẽ tỉnh dậy sớm hơn?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thẩm Trạch khẽ nhíu mày, giọng điệu xen lẫn nghi hoặc: “Cô nương... đang toan tính điều gì vậy?”
Đây là lần đầu tiên hắn cất tiếng chất vấn nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngu Dung Ca vốn chẳng ngại ngần gì chuyện tiết lộ nội dung nguyên tác cho hắn biết. Khốn nỗi, những gì dính líu đến nguyên tác, nàng tuyệt đối không thể thốt ra khỏi miệng.
Nhưng nếu không nhắc đến nguyên tác, nàng làm sao tìm được lý do hợp tình hợp lý để giải thích cho cái hành vi "đốt tiền" vô thưởng vô phạt này?
Nghĩ ngợi một lúc lâu vẫn chẳng tìm ra lý do khả dĩ, Ngu Dung Ca dứt khoát tung chiêu bài cuối: “Ngươi có tin ta không?”
Thẩm Trạch thoáng sững sờ, ánh mắt hắn chạm phải đôi đồng t.ử trong veo, không chút gợn sóng của Ngu Dung Ca.
Một khoảng lặng bao trùm giữa hai người. Cả hai đều không cất lời.
“Đây... cũng là một phần cơ duyên của cô nương sao?” Hồi lâu sau, hắn khẽ hỏi.
Ngu Dung Ca gật đầu cái rụp.
Thẩm Trạch rơi vào trầm mặc hồi lâu, cuối cùng trầm giọng đáp: “Có thể thiết lập để năng lượng tự luân chuyển bên trong mà không cần khởi động trận pháp phòng ngự.”
Hắn lóng ngóng thao tác trên hệ thống một lúc. Thạch thất vẫn còn dư chấn nhè nhẹ. Ngu Dung Ca thấy mạng lưới đường chỉ vàng trên mặt đất dần đứt đoạn, thu mình trở lại chiếc lò luyện đang rực cháy.
“Thành công rồi.” Thẩm Trạch khó nhọc cất tiếng: “Hiện tại, tuy không có trận pháp bảo vệ, nhưng năng lượng từ linh thạch vẫn đang không ngừng luân chuyển khắp hệ thống mạch ngầm của Thiên Cực Tông.”
Tuyệt vời! Đôi mắt Ngu Dung Ca sáng rực rỡ.
Nàng quả nhiên không nhìn lầm người. Giá trị sử dụng của Thẩm Trạch quả thực chẳng kém cạnh gì Thương Thư Ly!
Nàng quay người lại, đối mặt với chiếc Cửu Long Càn Khôn lò đang bừng bừng hỏa khí, xoa tay đắc ý.
Mỗi ngày "đốt" hai trăm viên thượng phẩm linh thạch thì bõ bèn gì, chi bằng ta "thưởng" luôn cho nó một vạn viên đi.
Chẳng biết cái lò rồng này "ăn" nhiều thế có bị khó tiêu không nhỉ?
Khối tài sản khổng lồ bằng linh thạch của Ngu Dung Ca được cất giữ trong một không gian đặc biệt. Và mỗi khi nàng muốn rút tiền thông qua pháp bảo trữ vật, hệ thống sẽ tự động cung cấp một cái túi nhỏ nhắn, xinh xắn. Bất kể nàng muốn rút bao nhiêu, cái túi ấy cũng đều chứa vừa khít.
Tuy nhiên, chiếc túi không gian này lại là đồ dùng một lần, không thể sử dụng để cất giữ những vật dụng khác, và số linh thạch đã được lấy ra cũng vĩnh viễn không thể nhét ngược trở lại.