Ta Đối Tu Tiên Giới Ân Trọng Như Núi

Chương 87



 

“Ta chỉ bị gió thổi trúng một chút thôi mà, Thẩm Trạch mới là người ho ra m.á.u đấy!” Nàng vừa cào cấu mớ quần áo trùm trên đầu, vừa kháng nghị yếu ớt.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

“Tình trạng của cô nương nghiêm trọng hơn nhiều!” Vị y tu đi bên cạnh lạnh lùng châm chọc: “Cô nương không tự biết cái thể trạng của mình yếu ớt đến mức nào sao? Mau mau mau, khiêng cô nương vào trong, tiến hành kiểm tra tổng quát!”

 

Ngu Dung Ca: ……

 

Thật là hoang đường!

 

Đến cái ngày hôm đó nàng mới chua chát nhận ra: Kẻ đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn ở Thiên Cực Tông không phải là nàng, mà là đám bác sĩ kia cơ!

 

Nàng bị ấn c.h.ặ.t xuống giường, ép buộc nghỉ ngơi tĩnh dưỡng suốt năm ngày liền. Ngay cả Tiêu Trạch Viễn, người vốn dĩ đã dọn ra ở riêng khi thấy bệnh tình nàng khởi sắc, nay cũng bị đám y tu làm quá lên, ép phải dọn về ở cùng. Trong khi đó, cái gã Thẩm Trạch ho ra m.á.u ngay trong ngày hôm đó thì đã nhơn nhởn đi tuần tra đệ t.ử huấn luyện rồi!

 

Tâm trạng Ngu Dung Ca vô cùng tồi tệ. Mà một khi tâm trạng nàng đã tồi tệ, thì những người xung quanh cũng xác định chuẩn bị "hưởng xái" đi là vừa.

 

Lúc Tiêu Trạch Viễn mang t.h.u.ố.c đến, Ngu Dung Ca túm lấy y, thì thầm to nhỏ một hồi.

 

Tiêu Trạch Viễn có chút ngập ngừng: “Nhưng ta... ta không biết làm nũng.”

 

Nụ cười trên môi Ngu Dung Ca càng lúc càng quỷ quyệt: “Không sao cả. Nếu huynh thực sự không biết làm nũng, thì cứ nhìn chằm chằm vào sư phụ huynh, rồi nói ——”

 

“Sư tôn... con không phải là... là đệ t.ử mà người yêu thương nhất sao?”

 

Bầu không khí bỗng chốc đông đặc lại, ngượng ngùng đến mức nghẹt thở.

 

Thông qua pháp bảo hình chiếu, Tiêu Trạch Viễn và Lương chưởng môn nhìn nhau trân trân.

 

Giọng điệu của Tiêu Trạch Viễn khô khốc, nhạt nhẽo, cứ như đang trả bài, chẳng có lấy một tia cảm xúc nào. Nhưng được cái y rất bướng bỉnh, chưa đạt được mục đích thì quyết không bỏ cuộc.

 

“Trạch Viễn, kẻ nào đã dạy hư con thế này? Có phải là Ngu Dung Ca không!” Lương chưởng môn gần như sụp đổ. Lão ra sức khuyên can, hy vọng kéo được đứa đệ t.ử bảo bối về chính đạo: “Đứa trẻ ngốc nghếch này, dẫu cho con đã ký khế ước bán thân cho cô ta ba năm, nhưng con vẫn là đệ t.ử của ta cơ mà! Cớ sao con lại hùa theo người ngoài đi hố sư phụ mình thế này?”

 

“Không có hố.” Tiêu Trạch Viễn nghiêm túc thanh minh: “Nơi này... rất tốt.” Dừng một lát, y lại tiếp tục "trả bài" nhiệm vụ của mình: “Sư phụ, nhà ở đây tốt lắm, rất dễ đập đi xây lại. Pháp bảo, lò luyện đan thì cũ kỹ, tàn tạ, trận pháp cũng ——”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lương chưởng môn: ……

 

Hiểu rồi. Thiên Cực Tông thiếu tu sĩ chuyên ngành xây dựng, thổ mộc. Thiếu thợ luyện khí, thiếu chuyên gia tu bổ trận pháp. Nói chung là cái gì cũng thiếu, ngoại trừ đan tu và y tu. Vì Ngu Dung Ca đã nhanh tay nẫng sạch từ chỗ lão rồi còn đâu.

 

À đúng rồi, đầu bếp cũng không thiếu, vì cũng "bứng" luôn từ Dược Trang đi rồi.

 

Lão thật sự muốn khóc thét: “Con không khuyên được cô ta kiếm người khác đi bóc lột à? Sư phụ con cũng đâu có sống sung sướng gì cho cam!”

 

“Dung Ca nói, sư phụ là... người lợi hại nhất, người quen biết rộng rãi nhất.” Tiêu Trạch Viễn đáp lời bằng một giọng ngây thơ vô số tội: “Chỉ cần sư phụ ra mặt, thì muốn cái gì có cái đó.”

 

Nói đoạn, y giương đôi mắt long lanh đầy kỳ vọng nhìn Lương chưởng môn.

 

Lương chưởng môn ngậm đắng nuốt cay, có khổ mà không thể nói nên lời. Nếu Ngu Dung Ca đứng ra đối chất trực tiếp với lão, hai người họ còn có thể cò kè mặc cả, đấu trí đấu dũng.

 

Khốn nỗi, lần trước khi cho nàng mượn phi thuyền để "bỏ tiền mua sự bình yên", lão đã thẳng thừng tuyên bố không muốn dính líu gì đến nàng nữa. Ai dè nàng ta đúng là không thèm dính líu thật, nàng ta xúi giục Tiêu Trạch Viễn tới vòi vĩnh đồ đạc cơ!

 

Thấy Lương chưởng môn có vẻ lưỡng lự, Tiêu Trạch Viễn tỏ vẻ thất vọng: “Sư tôn, không được sao?”

 

“Trạch Viễn, chuyện này không phải là sư phụ không làm được.” Lương chưởng môn ân cần khuyên nhủ: “Con có biết Ngu Dung Ca đang toan tính điều gì không?”

 

Tiêu Trạch Viễn ngẫm nghĩ một lúc, rồi trả lời: “Nàng ấy rất lợi hại. Nàng ấy đang... làm chuyện đại sự.”

 

“Nếu như chuyện đại sự nàng ta làm là việc ác, thì chẳng phải chúng ta đang 'nối giáo cho giặc' sao?” Lương chưởng môn tiếp tục bài ca: “Ta đã để cô ta mê hoặc, dụ dỗ con đi rồi, làm sao có thể tự tay đưa thêm người khác vào hang cọp được nữa.”

 

“Con không hiểu thế nào là thiện, thế nào là ác.” Tiêu Trạch Viễn bình thản đáp: “Con không bận tâm đến những thứ đó.”

 

Đến lúc này, Lương chưởng môn mới bàng hoàng sực nhớ ra: Đứa đệ t.ử của mình vốn dĩ là một kẻ vô cùng trì độn với khái niệm thiện ác ở đời.

 

Nửa năm nay, y ăn nhờ ở đậu, sống nhờ tiền của Ngu Dung Ca, khiến Lương chưởng môn suýt chút nữa thì quên béng mất cái nỗi lo ngay ngáy về sự mù mờ thiện ác của y.