Hắn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, nhưng có vẻ tâm tình hắn đang khá là tồi tệ. Đặc biệt là khi đặt chân về Thiên Cực Tông, hắn bàng hoàng nhận ra nơi này đã chật kín người, bao gồm cả Phàm tộc, quân số đã lên tới vài ngàn người. Hắn càng thêm phần sốt ruột, nóng nảy!
Sở dĩ Thương Thư Ly có thể kiên nhẫn chịu đựng, nghe Ngu Dung Ca sai bảo, cốt lõi là vì hắn mong mỏi nhận được một sự phản hồi tương xứng —— Nói một cách dễ hiểu, là do hắn đã xa nhà quá lâu, tâm tính đ.â.m ra cục cằn, cáu bẳn, cần phải được "vuốt ve, dỗ ngọt" thì mới hồi m.á.u được.
Ngu Dung Ca đương nhiên thừa hiểu điều này. Nàng lôi ra mười phần thành ý để dỗ dành hắn. Nàng chẳng buồn hỏi han xem công việc của Thương Thư Ly tiến triển ra sao, mà chỉ tập trung ân cần thăm hỏi sức khỏe, cuộc sống của hắn.
Thương Thư Ly hừ lạnh: “Chắc lại là cái trò giãy nảy, dỗ ngọt lâm thời đây mà. Khéo hai tháng qua nàng còn chẳng màng nhớ đến sự tồn tại của ta ấy chứ.”
“Ta thực sự rất nhớ ngươi.” Ngu Dung Ca thành thật bộc bạch: “Ngươi là cánh tay phải đắc lực nhất của ta. Và cũng là người có khả năng trợ giúp ta nhiều nhất ở thời điểm hiện tại.”
Đây là những lời từ tận đáy lòng. Tu vi của Thương Thư Ly đủ thâm hậu, lại thêm cái ưu điểm là khi chịu ngoan ngoãn nghe lời thì cực kỳ "hữu dụng". Nàng thực sự không tìm ra ai có thể thay thế vị trí của hắn.
Hai tháng hắn vắng nhà, mỗi khi Ngu Dung Ca nảy sinh ý tưởng gì liên quan đến thế sự bên ngoài tông môn, nàng đều lâm vào cảnh thiếu người phụ giúp, đành phải ngậm ngùi gác lại.
Thương Thư Ly là người thấu hiểu rõ nhất bộ mặt thật của Ngu Dung Ca. Vậy nên, hắn dĩ nhiên có thể phân định được đâu là lời nói thật lòng, đâu là lời ch.ót lưỡi đầu môi của nàng.
Hắn hếch mắt nhìn Thẩm Trạch đang ngồi phía đối diện, đắc ý nhướng mày: “Nghe rõ chưa? Ta mới chính là trợ thủ đắc lực nhất, hữu dụng nhất của nàng ấy.”
“Vất vả cho đạo hữu rồi.” Thẩm Trạch đáp lời bằng giọng điệu đầy áy náy: “Hiện tại ta vẫn chỉ là một kẻ vô dụng, chuyên đi làm vướng chân vướng cẳng người khác. Ngoài việc chỉ bảo vài đường kiếm cơ bản cho đám đệ t.ử, ta chẳng giúp ích được gì cho tông chủ cả.”
Thương Thư Ly lại được phen trải nghiệm cái cảm giác tung một cú đ.ấ.m trời giáng mà lại trúng phải mớ bông gòn êm ái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cái gã Thẩm Trạch này chính là cái tuýp người quân t.ử chính trực, đạo mạo mà cả hắn và Ngu Dung Ca đều ghét cay ghét đắng. Đáng ghét nhất là, tên này lại là một người tốt thực sự, không mang nửa điểm giả tạo.
Chưa kịp để hắn nổi đóa, Ngu Dung Ca đã cất tiếng cười giòn giã: “Đúng vậy, trên đời này làm gì có ai sánh bằng ngươi được cơ chứ. Thương Thư Ly, lại đây nào.”
Ba người đang ngồi vây quanh một chiếc bàn vuông. Bọn họ vốn dĩ đều là cánh tay đắc lực của Ngu Dung Ca, nên khoảng cách ngồi khá sát nhau. Nghe nàng gọi, Thương Thư Ly liền vội vàng nhích ghế nhích lại gần thêm chút nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngu Dung Ca tự tay pha trà rót nước cho hắn. Thương Thư Ly thụ sủng nhược kinh, cái đuôi tàng hình phía sau lưng tức thì vểnh ngược lên tận trời.
“Lần này tiểu thư định ban thưởng gì cho ta đây?” Thương Thư Ly được nước làm tới, sấn sổ đòi hỏi.
“Ngươi muốn gì nào?” Ngu Dung Ca mỉm cười hỏi.
“Ta... muốn nàng vẽ thêm cho ta một bức tranh nữa.”
“Được thôi.”
“Ta... trong vòng nửa năm tới, ta không muốn bước chân ra ngoài nữa.” Thương Thư Ly len lén dò xét thái độ của Ngu Dung Ca: “Ta muốn ở lại đây.”
Hắn thừa hiểu lý do Ngu Dung Ca trọng dụng hắn là vì nàng cần người sai vặt, cày cuốc. Nhưng mà, hễ cứ ra khỏi cửa là đi biệt tăm mấy tháng trời, nhỡ đâu xa mặt cách lòng, nàng quên mất hắn thì tính sao!
Thương Thư Ly cứ đinh ninh nàng sẽ thẳng thừng từ chối. Ai dè, Ngu Dung Ca lại điềm đạm đáp lời: “Được.”
Chà! Chế độ đãi ngộ sau khi hoàn thành nhiệm vụ quả là tuyệt vời ông mặt trời!
Ngu Dung Ca thậm chí còn chu đáo đến mức vượt cả sự mong đợi của hắn. Thấy hắn có vẻ muốn dốc bầu tâm sự, nàng liền bảo hắn cứ nộp lại báo cáo nhiệm vụ trước đã, nàng sẽ tự mình xem xét. Còn hắn thì cứ an tâm về nghỉ ngơi, có gì ngày mai rồi hãy tính.
Được vuốt ve, dỗ ngọt đến tận chân răng kẽ tóc, Thương Thư Ly hớn hở, huênh hoang rời đi, thậm chí còn quên béng mất việc phải liếc xéo Thẩm Trạch thêm vài cái.
Sau khi Thương Thư Ly khuất bóng, Thẩm Trạch thở dài cảm thán: “Vất vả cho cô nương rồi.”
Xét ở một khía cạnh nào đó, Thương Thư Ly chẳng khác nào một đứa trẻ mang tâm tính quái gở, lập dị nhưng lại nắm trong tay một món v.ũ k.h.í hủy diệt. Muốn hắn ngoan ngoãn, an phận, Ngu Dung Ca phải khéo léo dẫn dắt, dỗ dành. Chỉ c.ầ.n s.ai lệch một ly một tý thôi, cái tính cách nhạy cảm, đa nghi của Thương Thư Ly sẽ lập tức đ.á.n.h hơi được ngay.