Ta Đối Tu Tiên Giới Ân Trọng Như Núi

Chương 96



 

So với chiếc đuôi rồng tuyệt mỹ còn lộng lẫy hơn cả bạch ngọc của Mục Từ Tuyết trong ảo cảnh, hình hài chân thực của tiểu bạch long thoạt nhìn vô cùng chật vật, thê t.h.ả.m. Trên thân mình lấm lem bùn đất xen lẫn những vệt m.á.u tươi đã khô khốc, lớp vảy rồng lấp lánh cũng bong tróc, rơi rụng mất không ít.

 

Ngu Dung Ca khẽ chau mày hỏi: “Phải làm thế nào mới có thể cứu ngài đây?”

 

Mục Từ Tuyết chỉ khẽ lắc đầu.

 

“Ta thấu tỏ ngươi vì muốn đ.á.n.h thức ta mà đã hao tổn biết bao nhiêu linh thạch. Qua Thẩm Trạch, ta cũng tường tận mọi bề những ân tình mà ngươi đã dốc lòng làm cho Thiên Cực Tông.” Thanh âm của nàng vẫn mang nét thanh lãnh tĩnh mịch tựa ánh nguyệt quang, nhưng đôi đồng t.ử kim sắc khi hướng về phía nàng lại tràn ngập vẻ ôn hòa, nhu thuận: “Không cần thiết phải tiếp tục uổng phí công sức nữa đâu.”

 

Mục Từ Tuyết nhẹ nhàng nâng bàn tay lên, một thanh trường kiếm màu thanh thiên lơ lửng ngay ngắn trên lòng bàn tay nàng.

 

“Thân ta đã chịu trọng thương, dẫu có đắp vào cái giá ngất ngưởng trên trời để níu giữ chút hơi tàn, cũng hoàn toàn không đáng.” Nàng chậm rãi thốt lời: “Cái giá để cứu lấy mạng ta, dư sức cứu vớt được muôn vàn sinh linh trong thiên hạ. Ta cam nguyện hóa thân thành kiếm hồn của ngươi, phò tá ngươi bảo vệ Thiên Cực Tông và phổ độ chúng sinh.”

 

Ngu Dung Ca lại một lần nữa cảm nhận được sự tồn tại thần thức của chính mình. Nàng vốn chưa từng tu luyện, lại mang thân bệnh tật liên miên, lần trước lờ mờ ý thức được cái thứ gọi là "thần thức" này, cũng là vào khoảnh khắc giao lưu không tiếng động cùng với hệ thống.

 

Nhưng lần này, Mục Từ Tuyết lại dứt khoát cưỡng ép đ.á.n.h thẳng hồn khế vào sâu trong ý thức nàng. Ngu Dung Ca chỉ cần thuận ý chấp thuận trong lòng, khế ước sẽ tức khắc phát sinh hiệu lực.

 

Cách thức hành sự của vị nữ t.ử này quả thực quá đỗi dứt khoát và quyết đoán. Ngu Dung Ca trong suốt quá trình đó hoàn toàn không kịp chen vào nửa lời. Mãi cho đến tận giây phút này, nàng mới bật phắt dậy, cất cao giọng phủ quyết: “Không được!”

 

Hồn khế trong tâm trí nàng vì gặp phải sự kháng cự mãnh liệt liền vỡ nát ngay trong chớp mắt.

 

Đang đùa cái gì thế này! Sở dĩ nàng dốc lòng cứu người chính là vì không muốn Mục Từ Tuyết phải hóa thành kiếm hồn cơ mà. Thêm nữa, nàng cần một thanh thần kiếm để làm cái quái gì chứ? Nàng đâu có định đi theo cái kịch bản "Long Ngạo Thiên" bá đạo nào đâu, nàng đây chỉ mưu cầu làm một vị phú bà bình phàm, tận hưởng phú quý an nhàn mà thôi a!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đây rốt cuộc là cái loại kịch bản kiếm hồn thiên mệnh ch.ó má gì thế này. Cũng may phản ứng của nàng vẫn còn nhanh nhạy, bằng không suýt chút nữa thì xôi hỏng bỏng không, dã tràng xe cát biển Đông rồi!

 

Ngu Dung Ca hướng mắt nhìn về phía Mục Từ Tuyết. Vị nữ t.ử kia dường như chẳng hề lường trước được sự kháng cự kịch liệt đến vậy từ nàng, trên đôi mi mục kiều diễm tựa thần nữ bỗng thoáng hiện lên một mạt mờ mịt, hoang mang cùng nét luống cuống không biết phải làm sao.

 

“Mục tiền bối, ngài đã nhìn nhầm ta rồi, ngài lại càng không nên phó thác toàn bộ những thứ này lên vai ta.” Ngu Dung Ca bày ra dáng vẻ vô cùng nghiêm túc, rành rọt từng tiếng: “Ta chẳng hề để tâm đến chỗ linh thạch kia, cũng chẳng màng đoái hoài tới thương sinh thiên hạ. Thậm chí, ta cũng chẳng hề bận lòng đến cái Thiên Cực Tông này nhiều như những gì ngài đang lầm tưởng đâu.”

 

“Nếu như ngài thực sự khát khao được trông thấy ngày Thiên Cực Tông phục hưng huy hoàng, Tu chân giới giông yên biển lặng, thì tốt nhất ngài nên tự mình dấn thân vào đi.” Nàng thẳng thắn thừa nhận: “Bởi vì con người ta, ngoại trừ ưu điểm là lắm tiền nhiều của ra, thì hoàn toàn chẳng có lấy một điểm sở trường nào khác!”

 

Cả vùng ảo cảnh chìm vào tĩnh mịch vô biên, chỉ còn văng vẳng bên tai âm vang rành rọt, đanh thép từ bốn chữ cuối cùng của nàng.

 

Thần sắc Mục Từ Tuyết có phần dại ra. Ngu Dung Ca đọ mắt với nàng bằng ánh nhìn kiên định lạ thường, chỉ thiếu điều khắc thẳng mấy chữ lên mặt: Đại lão ơi, ta đói, cho ta xin bát cơm mềm (bám váy).

 

Bắt đại lão làm hỗ trợ, thì làm sao thơm ngon bằng việc trực tiếp ôm c.h.ặ.t lấy cặp đùi rồng của đại lão cơ chứ!

 

“Nhưng mà,” qua một đỗi khá lâu, Mục Từ Tuyết rốt cuộc cũng tìm lại được giọng nói của chính mình: “Ta nay đã chẳng còn là tu sĩ Luyện Hư kỳ oai trấn ngày xưa nữa rồi. Kết cục khả quan nhất, có lẽ cũng chỉ miễn cưỡng giữ được cảnh giới Nguyên Anh mà thôi.”

 

Hệ thống cảnh giới ở thế giới này được phân chia vô cùng rành rọt: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Hợp Thể, Luyện Hư, Độ Kiếp và Đại Thừa.

 

Vào thời kỳ hoàng kim hưng thịnh vạn năm trước, chẳng những nhân tu đắc đạo phi thăng lớp lớp xuất hiện, mà số lượng các đại năng tu sĩ sở hữu cảnh giới cao thâm cũng nhiều không đếm xuể.

 

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ