Hàng Uyển Nhi đột ngột ngẩng đầu.
Chớp mắt không buồn không sợ nữa, hai mắt nàng đều phát sáng huỳnh quang, “Cho muội và sư muội?”
Nhưng nàng rất nhanh cúi đầu, “Thực ra sư huynh sư đệ… cũng rất tốt, sư tỷ cũng có thể làm cho bọn họ.”
Tuy nhiên nói xong, nàng liền nhịn không được toét miệng.
Ý cười đều không thể giấu được dưới hàng mi rũ xuống, cứ thế rõ ràng rành rành tràn ra.
Thông thường đều là kẻ mạnh được Phong chủ coi trọng hơn, kẻ yếu ớt sẽ không nhận được sự ưu đãi.
Hàng Uyển Nhi ở bên ngoài thời gian dài, đã sớm thấy nhiều không trách.
Nhưng Chí Khung Phong bọn họ, vậy mà lại không phải như vậy sao? Nàng và mấy sư muội thực lực không tính là mạnh, vậy mà cũng có lúc bỏ mặc sư huynh, ăn mảnh sao?
Tô Ngư gật đầu, ra hiệu cho nàng mở nắp thố.
“Ta thấy muội và mấy sư muội ngày thường hay tụ tập trò chuyện. Món này, chính là thích hợp cho các muội vừa trò chuyện vừa dùng để chơi.”
Hàng Uyển Nhi trợn tròn mắt.
Vậy mà còn có loại đan này?
“Muội thử dùng trước xem, nếu không có vấn đề gì, thì đem đi chia sẻ với các sư muội.”
Hàng Uyển Nhi lập tức hít sâu một hơi, vận chuyển một vòng Thất Tình Lục Dục Công Pháp, để tâm cảnh của mình ổn định lại, mới cẩn thận nhận lời, “Vâng, để muội thử!”
Tô Ngư gật đầu, khích lệ nhìn về phía nàng.
Hàng Uyển Nhi lập tức trịnh trọng đặt khay trà lên đầu gối, vươn tay mở nắp thố sứ trắng.
Khoảnh khắc tay chạm vào, liền cảm nhận được sự mát lạnh của đồ sứ.
Trong lòng nàng kinh ngạc.
Trước đây đan của sư tỷ luôn nóng hổi, ngay cả đĩa sứ đựng cũng ấm áp.
Mà lần này không những không nóng, dường như còn không thơm nức mũi như đan trước đây.
“Ừm, đây là một món… đan lạnh,” Tô Ngư mỉm cười, “Không có hơi nóng, trước khi thưởng thức, trong ngũ cảm thì khứu giác sẽ kém hơn một chút.”
Quả nhiên vẫn là tâm tư của con gái tinh tế hơn, có thể cảm nhận được sự khác biệt của những chi tiết nhỏ.
Tô sư phó cảm động.
Nghĩ đến bản báo cáo trải nghiệm Ngọc Kiếm Đan có khẩu cảm mượt mà tựa như kiếm của Diêm Diễm, Tô Ngư liền giật khóe trán, không muốn nhớ lại nữa.
Nàng đưa cho Hàng Uyển Nhi đôi đũa đã được luộc sôi bằng linh thủy, “Thất sư muội, muội thưởng thức cho kỹ, sư tỷ đợi sổ tay trải nghiệm của muội.”
Hàng Uyển Nhi lập tức xốc lại tinh thần mười hai phần.
Cúi đầu nhìn, liền chỉ thấy trong thố sứ trắng như tuyết, nằm ngang từng viên đan to bằng quả nhãn, màu vàng nhạt trong suốt nhưng lại có hình dáng như móng vuốt chim!
Hàng Uyển Nhi kinh ngạc há miệng, “Hình, hình dáng của viên đan này…” Sao lại thế này?
Tô Ngư đưa tới một chiếc đĩa xương bằng vàng đen, “Viên đan này tên là Phượng Trảo.”
Để các sư muội lúc trò chuyện ăn tiện lợi hơn, nàng đã chọn Phượng Trảo (chân gà) ăn lạnh, phối hợp với gia vị chua cay sảng khoái, càng ăn càng thơm.
Nhưng trải qua Ngũ Hành Oa luyện chế, thu nhỏ lại thành dạng đan d.ư.ợ.c chưa đến nửa tấc.
Hàng Uyển Nhi thất thần, “Phượng Trảo?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nhị sư tỷ thật sự là bá khí, cái tên đặt cho đan d.ư.ợ.c… ừm có phong cách.”
Tu sĩ bình thường nghe xong đều phải run rẩy.
“Xương nhổ lên trên này,” Tô Ngư cười chỉ vào đĩa xương, “Đừng nuốt nhầm.”
Xương?
Đan sao lại có xương?
Hàng Uyển Nhi chấn động nhìn viên đan to bằng quả nhãn này, đều không biết phải làm sao rồi.
Nhưng nàng c.ắ.n răng, Nhị sư tỷ nhất định sẽ không hại nàng.
Nếu là đan bình thường, còn cần nàng thử sao?
Hàng Uyển Nhi lập tức sảng khoái cầm đũa, gắp một viên đan hình Phượng Trảo có hai vòng đan ngất màu vàng trong đó. Mắt thấy nước cốt trong suốt sáng bóng đọng trên đó sắp lăn xuống, nàng vội ghé môi đỏ tới, chớp mắt hút nó vào miệng.
Vừa hút một cái, nước cốt liền lăn trên đầu lưỡi nàng, sự kích thích kép hơi chua lại cay, xộc thẳng lên thiên linh cái của nàng!
Tay Hàng Uyển Nhi đều run lên, viên đan trên đũa suýt nữa thì rơi xuống. Nàng vội há miệng c.ắ.n lấy, kết quả viên đan có hình dáng cổ quái này, vậy mà lại bị nàng c.ắ.n đứt một lớp vỏ ngoài đầy tính đàn hồi lại dai giòn, dính chút nước cốt còn sót lại, mềm mại run rẩy giữa răng nàng.
Vị chua trong trẻo như gió xuân, vị cay sảng khoái như nắng gắt, quét sạch sự lo lắng vì nôn nóng tu luyện nhưng không tìm được phương pháp trong lòng nàng…
Nàng hoàn toàn bị hương vị của viên đan d.ư.ợ.c này làm cho mê mẩn.
Giữa môi khẽ mím, nàng mượn đũa lại xé xuống một miếng vỏ ngoài dai giòn từ trên viên Phượng Trảo Đan này. Thỏa mãn híp đôi mắt lại, trân trọng và cẩn thận che đôi môi đỏ mọng, từ từ nhai. Vậy mà lại càng nhai càng tươi ngon, càng thưởng thức càng giòn sảng, chua cay kích thích khiến môi răng nàng ứa nước bọt.
Muốn tiếp tục, không muốn dừng lại.
Hàng Uyển Nhi cảm thấy viên đan này quá nhỏ, một mình nàng có thể ăn hết mười mấy viên!
Thậm chí ngay cả phần xương cứng còn sót lại trong miệng, Nhị sư tỷ bảo nàng nhổ ra, nàng đều không nỡ, còn ngậm trong miệng tỉ mỉ mút mát. Nhắm mắt lại, tận hưởng từng tia dư vị hơi chua lại cay này.
Nhưng vừa nhắm mắt lại, người nàng liền ngã ra ghế thái sư.
Viên đan vừa nuốt xuống, trong bụng nàng tựa như rơi xuống một ngọn lửa.
Vị cay nồng, từng tầng từng tầng bộc phát ở đan điền nàng.
Đôi má phấn của nàng nóng đến mức đỏ bừng một mảng, trong thức hải lập tức xuất hiện một con ác điểu nhị phẩm đầy lông vũ đỏ rực như lửa.
Ác điểu một nhịp thở lao v.út xuống, đôi vuốt mạnh mẽ, đột ngột vồ lấy nàng.
“A!”
Hàng Uyển Nhi nhắm nghiền hai mắt, chưa đầy chốc lát vậy mà lại tự động ngồi xếp bằng.
Nửa nén nhang sau, trong miệng nàng thở dài một tiếng, kim thoa trong tay giương lên, lập tức hóa thành một đạo hư ảnh như móng vuốt sắc nhọn, xé gió vung về phía nhà bếp nhỏ, chớp mắt hòn non bộ cách đó mười trượng vỡ nát, ở giữa xuất hiện bốn đạo dấu vết tựa như chân gà!
Tô Ngư: “…”
Nàng đang nằm, chợt bật dậy.
Nàng ấy lĩnh ngộ rồi!
Hàng Uyển Nhi mở mắt, vô cùng kích động, “Nhị thế tổ… ngẫu…”
Nàng nói năng không rõ, lúc này mới đỏ mặt nhổ mẩu xương đan đã ngậm đến mức hết mùi vị trong miệng ra.