Ta Dùng Nồi Lớn Mang Bay Toàn Tiên Môn

Chương 112



Khẩu hiệu chỉnh tề vang dội, ngưng tụ cùng một chỗ, bộc phát ra từ ‘cuộn khăn’ nhị phẩm sắp lên đỉnh của Chí Khung Phong.

Một nhịp thở, vang vọng khắp ngọn Bích Đào Sơn.

“Chúng ta — phải cao hơn Bích Đào Sơn!”

Cả hội trường chấn động.

Ngay cả trưởng lão áo bào đỏ của Giới Luật Đường ở hàng đầu tiên, cũng đầy mặt chấn động.

Trước là bảo khăn nhị phẩm, sau là pháp bảo bốn móng vuốt kia.

Hai thứ kết hợp lại, vậy mà khiến Chí Khung Phong coi cương phong như không tồn tại, chớp mắt dẫn đầu, chớp mắt lại lên đỉnh.

“Chí Khung Phong... hạng nhất?”

Cuộc leo núi kết thúc chưa tới bốn nén hương, khiến các trưởng lão và đệ t.ử vây xem liên tục chấn động mấy lần.

Điều này trong các kỳ Đại bỉ trước đây, chưa từng có.

Lúc này bọn họ từ xa nhìn lại, một chiếc pháp bảo bốn móng vuốt bám c.h.ặ.t lấy một tảng đá trên đỉnh núi, lập tức toàn bộ bảo khăn nhị phẩm từ cuộn tròn biến thành duỗi thẳng, bằng phẳng trải ra, lộ ra từng đệ t.ử Chí Khung Phong đang ngự kiếm, ngự trâm bên trong.

Khoảng cách quá xa, bọn họ cũng không nhìn rõ thần sắc chiến thắng của Chí Khung Phong lúc này.

Nhưng lại thấy, tất cả đệ t.ử đều không nhúc nhích.

“Hửm?”

“Sao bọn họ không bước lên đỉnh núi? Còn đợi gì nữa?”

Đệ t.ử vây xem vừa dứt lời, liền thấy một bóng dáng mảnh mai màu vàng gừng, chắp hai tay sau lưng, từ giữa đám đông đệ t.ử Chí Khung Phong đang vây quanh như sao xuyệt mặt trăng, từ từ bước ra.

Bọn họ đang đợi cô!

Đợi cô bước lên đỉnh núi đầu tiên.

Đệ t.ử vây xem kinh ngạc, trưởng lão trên khán đài cũng không khỏi gật đầu.

Tuy chỉ là Luyện Khí nhỏ bé, vậy mà đã có phong thái của phong chủ.

“Quá lợi hại.”

“Những pháp bảo có mùi hương kỳ lạ của Chí Khung Phong, hóa ra đều do cô ta luyện chế!”

Đệ t.ử vây xem lúc này mới tỉnh ngộ.

“Luyện khí sư thật sự quá thần kỳ rồi, lực vãn cuồng lan!”

Đáng thương, mười một phong khác, đáng thương, Trần Thư Tân vốn đang ở vị trí thứ nhất, được vạn người chú ý, vẫn đang cực khổ ngự kiếm leo núi.

Nhưng ánh mắt của những người vây xem đã sớm tập trung vào Chí Khung Phong rồi.

Dù sao, so với ‘thao tác rực rỡ’ lên đỉnh đầy kinh diễm, dũng mãnh này của Chí Khung Phong, thì sự lên lên xuống xuống của Trần Thư Tân Kim Đan đỉnh phong, thật sự cũng chẳng có gì đáng xem.

“Đang ồn ào cái gì vậy?”

Số lượng đệ t.ử vây xem rất đông, những tiếng kinh hô phát ra, rất nhanh cũng truyền đến Bích Đào Sơn.

Tô Ngư vừa định ngồi xuống một tảng đá, liền nhíu mày hỏi.

Các sư đệ sư muội khác vội vàng đứng lên, đi ra mép núi vểnh tai lắng nghe, nhao nhao đáp.

“Không biết, nghe không rõ. Hình như đang nói cái gì mà thứ hai thứ nhất?”

Bọn họ vẫn chưa biết mình đã trở thành tâm điểm.

Móng vuốt vàng leo núi, chuyện này có gì đâu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng lẽ so với móng vuốt vàng này... à không, những cây trâm cài bộ diêu tam phẩm, nhị phẩm bằng bạc này toàn bộ đều là sản phẩm phụ của đan d.ư.ợ.c, là do bọn họ một ngụm nôn ra, càng khiến người ta kinh ngạc hơn sao?

Đích thân nôn ra một ngụm pháp bảo, bọn họ đều cảm thấy đây cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Diêm Diễm lập tức ôm kiếm đứng lên, xin chỉ thị của Tô Ngư, “Cương phong có tác dụng mài giũa đối với Quy Nhất Kiếm Tâm của ta. Ta đi thử luyện một phen nữa.”

Tô Ngư gật đầu.

Diêm Diễm lập tức ngự kiếm, lại xông đến khoảng cách mười trượng trên đỉnh Bích Đào Sơn, khó khăn chống đỡ cương phong, mài giũa bản thân.

Lục Nhất Chu suy nghĩ một chút, cũng rất nhanh đứng lên, “Bách Điểu do ta ngưng kết vẫn còn chút non nớt. Ngự không trong gió, ta đã có chút cảm ngộ. Ta cũng đi theo lục sư đệ.”

Hắn vậy mà cũng đương trường ngự cầm.

Trong cương phong, tiếng đàn hóa thành chim cánh vàng.

Thân hình hắn bị cương phong đ.á.n.h rơi, trong nháy mắt vạt áo bay phần phật, tựa như đôi cánh vàng dang rộng, bay lượn theo gió tựa như thiên tính, lập tức giữ vững thân hình sắp rơi xuống.

Chậm rãi nhưng lại vững vàng bay lên.

Các đệ t.ử xem chiến trước trận pháp hình ảnh kinh ngạc không thôi.

Các phong khác vẫn đang thi đấu, nhưng đệ t.ử Chí Khung Phong lại chê mình hoàn thành tỷ thí quá nhanh, mài giũa chưa đủ, còn muốn tự mình xuống núi, tu luyện lại lần nữa!

Chuyện này... thật sự khiến người ta cạn lời.

“Cũng không biết vừa rồi chúng ta leo có nhanh không, có thể lọt vào top sáu không.” Tiểu thập lục Triệu Nhiên nhìn lục sư huynh ngự kiếm, mong đợi hỏi.

Vệ Chiêu ngồi trên xe lăn, trên đỉnh núi hai mắt lấp lánh.

Top sáu.

Cho dù lúc đại sư huynh còn ở đây, thứ hạng của họ cũng ở vị trí thứ mười a.

Ngoài đại sư huynh ra, tu vi của những người khác trong bọn họ đều quá thấp, xếp hạng top sáu quả thực không dám nghĩ tới.

“Thứ tám cũng không tồi.” Vệ Chiêu suy nghĩ, bảo thủ lên tiếng.

Tô Ngư không lên tiếng.

Trên đỉnh Bích Đào Sơn có thiết lập trận pháp truyền hình ảnh, truyền hình ảnh và âm thanh của đệ t.ử lên đỉnh đầu tiên đến khán đài, trước mặt những người vây xem, để công khai cho công chúng, không ai có thể mạo nhận danh thứ.

Nhưng bây giờ mọi người nghe mà khóe miệng giật giật.

Bởi vì trong lúc bọn họ thảo luận, liền thấy Lục Nhất Chu hai tay áo bay bay, cộng hưởng với đặc tính của Bách Điểu, rất nhanh ngự không bước lên đỉnh núi.

Diêm Diễm dường như cũng tìm được bí quyết, đem mười tám thanh kiếm xếp thành hàng ngang, bày thành hình dạng khăn bay của Tô Ngư, tăng diện tích ngự kiếm.

Trong lúc nhất thời, thân hình hắn lắc lư cũng hòa hoãn hơn vừa rồi.

Mà hễ hắn rơi xuống một lần, liền lấy từ trong túi Giới T.ử ra một thanh phi kiếm khác, lại đạp lên.

Chỉ cần phi kiếm nhiều, hắn cũng không rơi xuống được.

Một đi một về này, cũng giãy giụa rất nhanh lên đỉnh.

Đệ t.ử xem chiến đều cạn lời rồi.

“Các phong khác vẫn chưa lên sao?”

“Ồ Trần Thư Tân lên rồi, nhưng phong của hắn vẫn còn Trúc Cơ chưa lên... đệ nhất phong cũng chỉ có Kim Đan lên đỉnh, các đệ t.ử khác vẫn chưa tới.”

“Đệt, người của Chí Khung Phong đều đi lại hai vòng rồi!”

Cứ như vậy, người ta Chí Khung Phong còn tưởng mình là thứ tám!