Ta Dùng Nồi Lớn Mang Bay Toàn Tiên Môn

Chương 234



Đám người Thanh Huyền lập tức vào phòng.

Liền thấy Chu Oanh sắc mặt trắng bệch, nhắm c.h.ặ.t hai mắt, linh khí toàn thân giống như ánh nến leo lét yếu ớt.

Thanh Huyền thất kinh, “Sao còn chưa đến ranh giới đỉnh phong, đã vội vàng kết anh vậy?”

Một giọng nói trầm thấp u u, truyền đến từ phía sau ông, “Chắc chắn là hung sát trên người ta, liên lụy đến con bé.”

Úc Đông đang lo lắng trước mặt Chu Oanh, kinh nghi quay đầu lại.

Lập tức liền nhìn thấy một cái hồ lô biết đi.

“!?”

“Đừng sợ, là vi sư tự phong ấn mình trong hồ lô. Như vậy sát khí sẽ không rò rỉ ra ngoài.”

Tô Ngư đang cùng Hàng Uyển Nhi vội vã chạy tới, nghe vậy cô liền sửng sốt.

Khí vận, Mục Đạo Nhân cũng cảm nhận được rồi?

Tô Ngư không khỏi nhìn thêm cái hồ lô cao bằng người này một cái, đỡ trán.

Còn có ý tưởng hơn cả Tô sư phó cô a.

“Sư phụ, Thanh Huyền trưởng lão, Chu Oanh bây giờ thế nào rồi?” Cô thấy thân hình Chu Oanh lung lay sắp đổ, vội hỏi.

Khuôn mặt thiếu niên môi hồng răng trắng của Thanh Huyền, vô cùng nặng nề.

“Nàng ta linh khí không đủ, không thể thành công Nguyên Anh, rất nhanh sẽ thụt lùi về Kim Đan. E là đan điền còn bị tổn thương, ngày sau muốn kết anh lại đều vô cùng khó khăn, tại sao lại bốc đồng như vậy?”

Úc Đông sốt ruột nói, “Vừa nãy ta và nàng ấy mới nói được vài câu, nàng ấy liền nói Kim Đan dị động, cảm ứng được thời cơ ngưng kết Nguyên Anh. Trưởng lão, sư phụ, có cách nào giúp nàng ấy không?”

Trúc xanh trên ống tay áo Thanh Huyền, lập tức bay ra, rơi xuống sàn nhà trong phòng, gió thổi liền lớn lên, trong khoảnh khắc cao v.út tận nóc nhà.

Vô số linh khí xanh mướt, tụ tập về phía Chu Oanh.

Một lúc lâu sau đan điền trong cơ thể nàng hiện lên.

Chỉ thấy một viên Kim Đan mờ ảo dường như khoác lớp sa trắng, lúc này Nguyên Anh bên trong lờ mờ hiện ra, đang nhắm mắt nhíu mày đau đớn.

Thanh Huyền thở dài, “Kim Đan vỡ, Nguyên Anh ra, giống như phá kén thành bướm. Nhưng nàng ta linh khí không đủ, đình trệ ở bước cuối cùng, không thể phá vỡ Kim Đan thoát ra.”

Kim Đan trở thành Nguyên Anh vậy mà lại là quá trình như vậy.

Tô sư phó không nhịn được sờ lên đan điền của mình.

Vậy Nguyên Anh của cô chẳng phải là phải phá ra từ quả cầu than tổ ong sao...

“Vậy cho nàng ấy thượng phẩm linh thạch, để nàng ấy luyện hóa thì sao?” Úc Đông sốt ruột hỏi.

Hồ lô đứng thẳng lắc lắc, “Đồ nhi, nếu có thể như vậy, thì ai ai cũng là Nguyên Anh rồi. Kim Đan trong đan điền, nếu dựa vào chút linh khí này có thể phá vỡ, vậy ngày thường mọi người đều dùng linh thạch tu luyện, chẳng phải là mười ngày đã lên Nguyên Anh sao.”

Trương trưởng lão bất đắc dĩ gật đầu, “Phá Kim Đan, bên ngoài không giúp được nàng ta. Chỉ có thể dựa vào bản thân tu sĩ.”

“Bên ngoài không có cách... vậy uống đan?” Úc Đông mồ hôi đầm đìa, cầu cứu nhìn về phía Tô Ngư, “Nhị sư tỷ...”

Các đệ t.ử như Hàng Uyển Nhi đều không dám vào phòng kinh động, chỉ có thể xa xỉ nhìn về phía Tô Ngư.

Tô Ngư day day mi tâm.

Cô nhìn Kim Đan mờ ảo trong cơ thể Chu Oanh lúc này, nghĩ đến dáng vẻ dường như được đúc thành từ hàng trăm viên cờ trước đây.

Quân cờ vốn dĩ cứng rắn, cộng thêm Chu Oanh linh khí không đủ, càng khó phá vỡ.

Đây là việc Tô sư phó có thể giúp đỡ sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có lẽ... thật sự có thể.

Trước đây, có một thực khách bị sỏi dạ dày nhỏ, bác sĩ khuyên mỗi ngày uống nước có ga vui vẻ.

Chất axit photphoric, có thể phá hủy các chất polyme.

Khóe mày Tô sư phó giật giật.

Cho nên... Kim Đan quân cờ quá cứng, không phá được.

Thì làm một ly Phỉ trạch khoái lạc thủy (Nước vui vẻ của trạch nam béo)?

Mẹ kiếp.

Ý tưởng của Tô sư phó, vẫn ly kỳ như ngày nào a.

“Nhị sư tỷ, cầu xin tỷ, bất kể cách gì, cầu xin tỷ thử xem...” Úc Đông cầu xin, “Nếu sau này Chu Oanh không bao giờ có thể ngưng kết Nguyên Anh nữa, nàng ấy sẽ không có cách nào khiến Chu gia trỗi dậy.”

Càng không có cách nào bảo vệ Dịch Tư Kỳ Bàn gia truyền của nàng.

Tô Ngư thở dài, “Được thôi, vậy ta sẽ thử xem.”

“Nàng ta thế này, lỡ như không được thì lại dậu đổ bìm leo.” Thanh Huyền không quá tán thành.

Úc Đông vội đứng lên, mồ hôi đầm đìa, “Trưởng lão, ta thử thay Chu Oanh! Ta cũng là Kim Đan rồi, ta có thể!”

“Hồ đồ!” Hồ lô hung hăng nhảy lên, đập xuống đất, “Ngươi mới Kim Đan mấy ngày, ta ở trên thuyền nhỏ nghe nói ngươi vừa mới Kim Đan!”

Úc Đông 'ai' một tiếng, “Sư phụ, con đã Kim Đan hậu kỳ rồi. Con bây giờ đi bán trước một số pháp bảo tùy chỉnh của sư tỷ, phỏng chừng là có thể lên đỉnh phong!”

Hồ lô: “...”

Tô Ngư gật đầu, “Không cần phiền phức như vậy.”

Ngay lập tức cô ném ngọc giản của mình ra.

Nhấp nháy liên tục, vừa ném ra, toàn là các loại thông tin đặt hàng pháp bảo của Băng Lăng Tông, Thủy Linh Môn.

“Đệ tính toán doanh thu của những thứ này đi.”

Rất nhanh.

Úc Đông liền ngồi khoanh chân dưới sự chú ý của ba vị Nguyên Anh, một tay lật xem ngọc giản, một tay gảy bàn tính, liên tục tính toán, linh khí toàn thân tầng tầng leo thang, chớp mắt đã đạt đến khí thế Kim Đan đỉnh phong.

Thấy Kim Đan hình thỏi vàng của hắn sắp bị căng vỡ, Tô Ngư bưng một chiếc cốc sứ trắng lớn sâu khoảng ba thước, bước đi như bay đi vào.

“Uống thử xem.”

Cấm chế vừa mở ra.

Úc Đông liền bị từng bọt khí mát lạnh sảng khoái bốc lên từ trong chiếc cốc sứ trắng này đập vào cằm.

Đây là cái gì?

Hắn sửng sốt, cúi đầu liền thấy chất lỏng màu đỏ sẫm tựa như nước cốt thảo d.ư.ợ.c trong chiếc cốc sứ trắng, bên trên nổi lềnh bềnh bốn năm khối tinh thể băng trong suốt lấp lánh, tựa như hồ Băng Phách của bí cảnh Bắc Cảnh.

Nhưng giữa mặt nước màu đỏ sẫm này, lại lăn tăn từng bọt khí trong veo, lớn nhỏ không đều, va chạm vào nhau.

Hắn không dám lãng phí thời gian, lập tức uống ừng ực một ngụm lớn.

Trong nháy mắt sự sảng khoái của băng phách, hòa quyện với vị ngọt thanh nhàn nhạt, cùng lượng lớn bọt khí kích thích, xông vào cổ họng hắn, men theo kinh mạch của hắn, rơi vào đan điền của hắn, hung hăng tưới lên Kim Đan một cách mát lạnh sảng khoái.