Ta Hủy Hôn Ngay Sau Khi Cứu Mạng Phu Quân Tra Nam

Chương 3



 

“Nữ nhi hoài nghi, nội bộ Hầu phủ có kẻ cấu kết với bên ngoài.”

 

Ta không nói ra toàn bộ sự thật, bởi vì hiện tại vẫn chưa phải là lúc thích hợp, “Thời điểm này gả vào Hầu phủ, e rằng sẽ bị cuốn vào những tranh chấp không đáng có.

 

Phụ thân, Tô gia chúng ta tuy nay có chút phú quý, nhưng chung quy cũng là xuất thân từ thương giả, căn cơ còn nông cạn, thực sự không nên nhúng tay quá sâu vào chốn vũng bùn này.”

 

Lời này đã đ.á.n.h trúng vào nỗi lo sợ bấy lâu nay của Tô Văn Viễn.

 

Tô gia vốn dĩ phất lên nhờ kinh doanh d.ư.ợ.c tài, đến đời của ông mới dùng tiền quyên góp được một chức quan nhàn tản, miễn cưỡng bước chân vào hàng ngũ sĩ tộc, nhưng trước nay vẫn luôn bị các thế gia đại tộc xem thường.

 

Kết thông gia với Hầu phủ vốn là trèo cao, nhưng nếu cành cao này có gai, quả thực cần phải thận trọng xem xét lại.

 

“Cho dù là như vậy, con cũng không nên đương chúng từ hôn như thế.”

 

Ngữ khí của Tô Văn Viễn đã dịu đi vài phần, “Chuyện này khiến con sau này làm sao gả cho người ta được nữa?”

 

“Nữ nhi vốn dĩ không vội vã chuyện lấy chồng.”

 

Ta nói, “Tiệm thu/ốc Tô gia hiện tại dưới sự quản lý của nữ nhi, lợi nhuận đã tăng lên gấp đôi.

 

Nữ nhi nguyện ý tiếp tục dốc sức vì gia tộc, chuyện hôn sự cứ để sau này hãy tính.”

 

Tô Văn Viễn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chỉ biết thở dài một tiếng:

 

“Thôi bỏ đi, con đã nói ra trước mặt bàn dân thiên hạ rồi, chuyện này cũng chẳng còn đường cứu vãn.

 

Ngày mai ta sẽ đích thân tới Hầu phủ tạ lỗi, chuyện từ hôn này... cứ theo ý con vậy.”

 

“Tạ phụ thân thành toàn.”

 

Ta trịnh trọng hành lễ.

 

Văn thư từ hôn chính thức được gửi tới Tô phủ sau ba ngày.

 

Cùng gửi tới với nó còn có mười ròm đại lễ vật mà Vĩnh An Hầu phủ gọi là để “bồi thường”, danh nghĩa là để cảm tạ ơn cứu mạng, nhưng thực chất là làm màu cho người ngoài xem, để chứng tỏ việc từ hôn là do Tô gia chủ động đề xuất, Hầu phủ bọn họ đã nhân chí nghĩa tận.

 

Ta bảo quản gia đem toàn bộ lễ vật nhập vào kho hàng rồi ghi chép vào sổ sách, một món cũng không giữ lại bên người.

 

Xuân Đào nhìn những lụa là gấm vóc, trân bảo trang sức kia, không nhịn được mà nói:

 

“Tiểu thư, đôi vòng tay phỉ thúy Hầu phủ gửi tới kia nước ngọc cực tốt, người không giữ lại để đeo sao?”

 

“Không cần đến.”

 

Ta lật xem sổ sách tiệm thu/ốc, “Tất cả đem đổi thành ngân lượng, nhập vào công quỹ.”

 

“Nhưng đây dù sao cũng là tấm lòng của Hầu phủ...”

 

“Tấm lòng?”

 

Ta khẽ cười một tiếng, gấp cuốn sổ cái lại, “Xuân Đào, ngươi cảm thấy Vĩnh An Hầu phủ thực sự để tâm đến ta sao?”

 

Xuân Đào ngẩn người.

 

“Cái họ để tâm chính là con đường nhập d.ư.ợ.c tài của Tô gia, là nhân mạch của ngoại tổ phụ ta ở Thái y viện, là tài phú và tài nguyên mà ta có thể mang lại cho bọn họ.”

 

Ta đứng dậy, bước ra bên cửa sổ, “Còn Lục Minh Hiển để tâm đến ta, là vì ta có thể giải độc cho hắn, có thể làm một Thế t.ử phi khéo léo đoan trang, giúp hắn quản lý hậu trạch, giao tế ứng thù.”

 

Mười năm kiếp trước, ta đã nhìn thấu suốt rồi.

 

Tất cả những điều tốt đẹp hắn dành cho ta đều được xây dựng trên nền tảng là ta “có giá trị lợi dụng”.

 

Một khi ta lâm bệnh nặng không thể quản lý sự vụ, hắn liền dần dần lạnh nhạt, xa cách, cuối cùng ngay cả ngày ta ôm hận qua đời, hắn vẫn đang bận rộn bồi bên đứa con trai do ả ngoại thất kia sinh ra để mừng sinh thần.

 

“Tiểu thư...”

 

Vành mắt Xuân Đào đỏ lên, “Người đừng nói như vậy, Thế t.ử đối với người vẫn là có tình cảm mà.”

 

“Tình?”

 

Ta xoay người nhìn con bé, bình thản nói, “Xuân Đào, hãy nhớ kỹ lời ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trên đời này thứ không đáng tin cậy nhất chính là cái thứ gọi là chân tình thốt ra từ miệng nam nhân.”

 

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa đã vang lên tiếng nha hoàn thông báo:

 

“Tiểu thư, Thế t.ử đang ở ngoài phủ cầu kiến, nói là muốn cùng người nói riêng vài câu.”

 

04 Dưới gốc cây đào

 

Ta gặp Lục Minh Hiển dưới gốc cây đào ở hậu uyển Tô phủ.

 

Hắn mặc một bộ trường bào màu trắng trăng, đứng giữa những cánh hoa đào bay lả tả, quả thực có vài phần phong độ ngọc thụ lâm phong.

 

Chẳng trách kiếp trước ta lại bị hắn làm cho mê muội đầu óc, một lần mê muội liền kéo dài suốt mười năm trời.

 

“Vãn Ninh.”

 

Hắn bước lên hai bước, ánh mắt vô cùng khẩn thiết, “Ta biết trong lòng nàng có oán hận, oán ta lúc trúng độc đã làm liên lụy đến nàng, oán mẫu thân ta đối với nàng yêu cầu quá đỗi khắt khe.

 

Nhưng xin nàng hãy tin ta, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có một mình nàng, đời này kiếp này phi nàng bất phụ.”

 

Kiếp trước nếu nghe được những lời này, ta định bụng sẽ cảm động đến mức rơi nước mắt.

 

Nhưng lúc này, ta chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm, nực cười.

 

“Thế t.ử ngôn trọng rồi.”

 

Ta lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với hắn, “Từ hôn là quyết định của chính Vãn Ninh, không liên quan đến Hầu phủ, càng không liên quan đến Thế t.ử.”

 

“Vậy tại sao?”

 

Lục Minh Hiển truy hỏi, “Phải chăng là nghe được những lời đồn thổi phong phanh nào bên ngoài?

 

Hay là có kẻ nào đã nói xằng bậy gì trước mặt nàng?”

 

Ta nhìn vào sự khốn hoặc chân thật trong mắt hắn, đột nhiên cảm thấy có chút tò mò.

 

Hắn lúc này, liệu đã quen biết nữ t.ử có tên là Liễu Như Yên kia chưa?

 

“Thế t.ử có quen biết một vị Liễu cô nương nào không?”

 

Ta mở lời thử dò xét.

 

Sắc mặt Lục Minh Hiển khẽ biến, tuy rằng chỉ trong một thoáng, nhưng không thể qua mắt được ta:

 

“Liễu?

 

Liễu nào chứ?

 

Vãn Ninh, nàng nghe những lời nhàn ngôn toại ngữ này từ đâu vậy?”

 

Quả nhiên.

 

Kiếp trước cho đến tận lúc sắp ch/ết ta mới biết được, Lục Minh Hiển và Liễu Như Yên quen biết nhau chính là vào thời điểm một tháng trước khi hắn trúng độc.

 

Hắn đến phía nam thành kiểm tra sản nghiệp của Hầu phủ, vô tình gặp được Liễu Như Yên đang bị đám lưu manh trêu ghẹo, liền ra tay cứu giúp, từ đó kết nên đoạn nghiệt duyên.

 

“Chỉ là thuận miệng hỏi một chút mà thôi.”

 

Ta nhạt giọng nói, “Thế t.ử xin về cho, ta và người nay đã từ hôn, việc gặp gỡ riêng tư thế này tổn hại đến danh tiếng của cả đôi bên.”

 

“Ta không màng đến danh tiếng!”

 

Lục Minh Hiển đưa tay nắm lấy tay áo của ta, “Vãn Ninh, hôm nay ta đến đây là muốn nói cho nàng biết, cho dù nàng có hủy hôn, ta cũng sẽ chờ nàng.

 

Chờ nàng hồi tâm chuyển ý, chờ nàng nguyện ý cho ta thêm một cơ hội nữa.”

 

Ta nhẹ nhàng rút tay áo ra:

 

“Thế t.ử, có những chuyện, một khi đã bỏ lỡ thì chính là bỏ lỡ.

 

Ta và người vô duyên, không cần phải cưỡng cầu.”