Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 106



Tại nơi cách biên giới chiến trường thượng cổ năm trăm dặm - Huyết Ma Cốc.

Một đội đệ tử mặc trang phục Thần Tiêu Thánh Địa cẩn thận dè chừng đi vào trong cốc.

"Mọi người cẩn thận, Huyết Ma Cốc này là con đường duy nhất để tiến vào bên trong chiến trường, khả năng có tà vật phục kích."

Dẫn đầu là đệ tử Thần Tiêu Trương Tam, cả người toát ra hơi thở mạnh mẽ.

Hắn ta nằm trong danh sách mười Trúc Cơ kỳ đứng đầu ở Thần Tiêu Thánh Địa và mạnh hơn rất nhiều so với người cùng cấp bậc.

Thực tế, so với đám người Thẩm Thiên, Triệu Hạo và Quế công công gia nhập Thần Tiêu Thánh Địa từ trước thì thứ hạng hắn ta càng cao hơn.

Có thể nói, nếu bỏ Tần Vân Địch qua một bên thì không đệ tử Trúc Cơ kỳ nào có thể là đối thủ của hắn ta.

Chỉ là sau khi Thẩm Thiên gia nhập Thánh Địa thì còn kéo theo đám người Tần Cao, Triệu Hạo và Quế công công.

Trên người bọn họ đều mang tiên miêu Hỗn Nguyên Thần Lôi.

Sau khi được truyền thụ "Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết" ở Thánh Địa thì rất dễ dàng nhập môn tu luyện.

Dựa vào sự gia trì của lôi pháp Hỗn Nguyên Thần Lôi, bọn họ trở thành sự tồn tại có ưu thế hơn nhiều so với những mầm tiên Trúc Cơ kỳ khác.

Bọn họ chẳng hề nổi bật khi đứng cạnh Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên, tựa như phông nền, thậm chí còn hơi giống những kẻ nịnh hót.

Nhưng đặt vào hàng đệ tử Trúc Cơ kỳ trong toàn bộ Thánh Địa thì mỗi một vị đều là mầm tiêu thiên kiêu vô cùng mạnh mẽ.

Hơn nữa ba người Triệu Hạo, Tần Cao và Quế công công còn đều nhận được truyền thừa "Thái Dương đế kinh".

Triệu Hạo dựa vào Nam Minh Ly Hỏa trong cơ thể cùng "Càn Dương Cửu Chuyển Kiếm Quyết" để quét sạch hầu hết Trúc Cơ kỳ trong Thần Tiêu Thánh Địa, sức mạnh chỉ dưới Thẩm Thiên và Tần Vân Địch.

Tần Cao sau khi dùng Niết Bàn thánh dịch thành công luyện lên Trúc Cơ thì tiếp tục tu luyện “Hướng Nhật Ma Điển” đến cảnh giới gần như đại thành. Là một tay kiếm đáng gờm trong đám đệ tử chân truyền, đệ tử cùng cấp khác khó lòng chống đỡ được ba kiếm của hắn ta.

Thậm chí danh tiếng “Tần Ba Kiếm” cũng truyền đi khắp nơi.

Về phần đám người Tống Phú Quý, Lưu Thái Ất, Chân Chí Giáp và Hùng Mãnh sức mạnh được tăng cường nhờ Niết Bàn thánh dịch và Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết, có thể đứng vững vàng vào Danh sách ba mươi Trúc Cơ của Thần Tiêu Thánh Địa.

Sự gia nhập của bọn họ đã làm các đệ tử hạng cao hơn bị đẩy lùi về phía sau.

Nhưng không có đệ tử nào trong Thần Tiêu nảy sinh lòng oán giận, bởi vì bọn họ được đãi ngộ tốt hơn so với trước đây.

Từ sau khi thánh tử mới xuất hiện, Lôi bạo phù trong Thánh Địa liền giảm giá mạnh đến nỗi còn rẻ hơn bên ngoài một nửa.

Các đệ tử được bảo đảm an toàn hơn nhờ dựa vào Lôi bạo phù khi đi ra ngoài lịch luyện.

Thậm chí có vài đệ tử mua Lôi bạo phù thay bạn bè cũng đã kiếm được thêm một khoản thu nhập không ít.

Đối với thánh tử sư huynh, trong lòng tất cả các đệ tử đều thể hiện sự kính trọng và tán thành.

"Haiz, hiện tại Vân Địch sư huynh và Triệu sư huynh không biết đi theo thánh tử thế nào rồi."

Trong lòng Trương Tam thở dài: "Nghe đệ tử trong môn truyền, Thánh tử chính là đứa con của Khí Vận được thiên đạo chiếu cố, đi tùy tiện một chút đã có thể gặp cơ duyên lớn."

"Chỉ trách Trương mỗ ta không đủ mạnh mẽ! Sức mạnh thì không bàn còn năng lực nịnh nọt cũng không bằng bọn Tần sư huynh và Tống sư huynh."

"Nếu không có lẽ thánh tử sẽ cân nhắc mang ta đi theo lịch luyện, nghĩ đến cũng đủ làm người khác hâm mộ nha!"

Tiếc nuối trong lòng Trương Tam không nói với bất kỳ ai, nhưng hắn ta biết mọi người xung quanh đều cảm thấy như vậy.

Bởi vì tất cả đệ tử đang thí luyện trên chiến trường thượng cổ lúc này đều là người nổi bật trong nhóm Trúc Cơ kỳ của Thần Tiêu Thánh Địa.

Tuy đây là nhóm người nổi bật được sinh ra hàng loạt mỗi năm năm, nhưng thiên tài sinh ra hàng loạt thì không được coi là thiên tài hay sao?

Mỗi một người đệ tử Thần Tiêu đều có thể trở thành nòng cốt khi đến một môn phái khác !

Tư chất và sức mạnh càng vượt qua người tầm thường, càng có thể cảm nhận thánh tử không dính bụi trần và thâm sâu khó lường.

Trong khoảng thời gian gia nhập tổ chức Thiên Quyến, sức hút và khả năng ảnh hưởng đặc biệt của thánh tử đã chinh phục bọn họ sâu sắc.

Dù sao, không có nữ đệ tử nào có khả năng chịu đựng trước nụ cười Thẩm Thiên.

Cũng không có nam đệ tử nào có thể đỡ được... gói giảm 40% mua Lôi bạo phù.

Chỉ cần gia nhập tổ chức Thiên Quyến thì ưu đãi nhiều không thể tưởng tượng nổi, vậy đi theo bên người thánh tử còn nhiều hơn bao nhiêu nữa?

Trong mắt Trương Tam đầy mơ ước, trong chiến trường thượng cổ này có vô số cơ duyên, hiện tại nhất định thánh tử và các sư huynh hẳn là kiếm được rất nhiều rồi!

Thật hâm mộ bọn Tống sư huynh và Lưu sư huynh.

Cái gọi là "nịnh nọt thánh tử tốt, cơ duyên khắp nơi đều không thể chạy thoát", nằm cũng thắng!

Xì!

Không nghĩ thì thôi, nghĩ rồi lại thấy chua xót!

Vẻ mặt Trương Tam đau khổ lấy một bình nhỏ đựng chất lỏng màu trắng trong nhẫn trữ vật ra.

"Tất cả đệ tử nêu cao tinh thần cảnh giác, khi gặp nguy hiểm ngay lập tức cùng đồng đội phối hợp chặt chẽ, thánh dịch phải luôn sẵn sàng!"

Mười tên đệ tử Thần Tiêu cẩn thận dè chừng đi vào bên trong Huyết Ma cốc, ai nấy đều cầm mấy tấm m Dương Lôi Bạo phù trong tay.

Dựa theo kinh nghiệm mỗi lần thí luyện chiến trường thượng cổ, tất nhiên Huyết Ma cốc sẽ có một hoặc hai tà linh Kim Đan kỳ trấn giữ.

Mười Trúc Cơ kỳ tài ba cùng nhau phối hợp thì không khó để đối phó với tà linh Kim Đan kỳ, nhưng tốt hơn vẫn nên cẩn thận chút.

Dù sao đối phương cũng cao hơn một cấp bậc!

Trương Tam dẫn các sư đệ theo, sẵn sàng trận địa đón quân địch, bước từng bước một đi vào trong sơn cốc..

Khi mọi người đi tới trung tâm sơn cốc thì ở đây đột nhiên tràn ngập mùi máu, mùi màu tươi nồng nặc đập vào mặt.



Chương 306: Tập kích trong chiến trường thượng cổ (1)

"Là Huyết Ma, mọi người cẩn thận!"

Trước khi đi vào chiến trường thượng cổ, tất cả đệ tử đều đọc qua kinh nghiệm tiến công rất chi tiết.

Trương Tam la lớn: "Các vị sư huynh đệ bố trí "Thần Tiêu Đãng Tà kiếm trận"!"

Không thể không nói, khả năng lãnh đạo của đệ tử Thần Tiêu Thánh Địa vẫn khá tốt.

Sau một tiếng lệnh của Trương Tam, trường kiếm trong tay tất cả đệ tử đồng loạt bắn ra bao vây bốn phía xung quanh.

Lôi quang lóe sáng ở mười thanh trường kiếm có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo nên lá chắn mơ hồ bảo vệ tất cả đệ tử ở trong.

Mùi máu tươi càng thêm nồng đặc hơn, tiếng bước chân vang lên rõ ràng trong tai mọi người.

Rất nhanh, một con Huyết Ma to lớn cao hơn vài chục mét xuất hiện trước mặt mọi người.

Nó được ngưng tụ thành từ cả vật thể máu màu đỏ sẫm nhìn như một bộ xương thông thường, mang thêm cái nón màu đỏ sẫm trên đỉnh đầu

Khi nó xuất hiện ở Huyết Ma Sơn Cốc, Trương Tam cảm nhận sự uy hiếp rõ ràng trong lòng hắn ta liền trầm xuống.

Này... Này căn bản không phải là uy áp của vong linh Kim Đan kỳ!

"Cái này có thể so với vong linh Nguyên Anh kỳ đáng sợ đấy!"

Sắc mặt Trương Tam thay đổi: "Chúng ta không phải là đối thủ của nó, tất cả lấy Lôi bạo phù đánh lui nó rồi chia nhau ra chạy trốn!"

Không thể không nói, năng lực ứng biến của Trương Tam rất mạnh, không bị sợ hãi làm đầu óc choáng váng.

Sự chỉ huy của hắn ta cũng đủ cho các đệ tử khác phục hồi lại tinh thần trong phút chốc!

Vụt!

Vụt vụt vụt!

Vụt vụt vụt vụt vụt!

...

Từng tấm m Dương Lôi Bạo phù bắn nhanh về phía Huyết Ma, cơ thể Huyết Ma nổ mạnh.

Nhưng mà dù sao bọn họ cũng không học hỏi qua Tần Vân Địch thuật nổ mạnh chuyên nghiệp nên uy lực mỗi tấm phù đều bị phân tán.

Mỗi tấm chú nổ mạnh chỉ làm tốc độ di chuyển của Huyết Ma chậm lại một chút, khiến huyết dịch bên ngoài cơ thể nó gợn sóng đôi chút chứ cơ bản không có biện pháp gây thương tổn nó.

Chỉ lát sau, cả nhóm đệ tử đã dùng hết hết tất cả phù chú.

Huyết Ma lúc này đã đuổi kịp phía sau.

Nó bỗng nhiên đánh xuống mặt đất, mặt đất màu máu vậy mà chậm rãi dao động như mặt hồ ao, đầm lầy.

Mặt đất màu máu xoay như một vòng tròn xoáy, lôi kéo các đệ tử vốn đang chạy trốn lại.

Bọn họ càng lúc càng bị kéo lại gần vòng xoáy màu máu, bị dòng sức mạnh huyết sắc hút vào không ngừng.

"Khốn kiếp, tại sao trong Huyết Ma Cốc lại gặp phải quái vật Nguyên Anh kỳ!"

"Không phải là thí luyện Trúc Cơ kỳ sao? Xuất hiện vong linh mạnh như vậy cũng hơi quá đáng rồi đấy!"

"Theo đạo lý thời kỳ đặc biệt năm năm một lần, quái vật Nguyên Anh kỳ hẳn phải tiến về vùng trọng tâm của chiến trường mới đúng!"

"Sư huynh, đúng rồi, sư huynh! ! ! Tất cả mọi người thông qua lệnh bài phát tín hiệu cầu cứu cho Thánh Tử sư huynh!"

"Thánh tử sư huynh thiên kiêu hơn người, nhất định có biện pháp giết chết nghiệt súc này!"

...

Tiếng kêu cứu và vật lộn của tất cả đệ tử Thần Tiêu đều rơi vào bên trong mặt đất đầy máu.

Lần thứ hai Huyết Ma Cốc khôi phục lại toàn bộ sự im lặng vốn có, chỉ có con Huyết Ma to lớn kia chậm rãi đi qua, ẩn náu vào trong núi.

Trong bóng tối, sáu gã áo đen chậm rãi đi ra.

Bọn họ mỗi người đều mang mặt nạ đặc thù, che đậy hơi thở trên người.

Tại ống tay áo bọn họ thêu chữ "Kim" "Mộc" "Thủy" "Hỏa" "Thổ" và "Nguyên" để phân biệt.

"Canh giữ ở cốc này quả nhiên là địa điểm đi săn thích hợp nhất, điện hạ quả nhiên dự đoán như thần, Hắc Mộc khâm phục khâm phục!"

"Tính cả đợt này chúng ta đã bắt được bảy đội ngũ thí luyện rồi! Điện hạ quả là thần võ vô song!"

"Có điều, sao chúng ta không ngăn cản chúng, lại để cho những người này phát đi tín hiệu cầu cứu?"

Người thêu chữ "Nguyên" trên ống tay áo chậm rãi nói, âm thanh nghe rất trẻ tuổi nhưng mang theo cảm giác lạnh lẽo: "Bổn điện hạ tự có tính toán."

"Ta đã điều tra thử, lần thí luyện này có vài thành viên nòng cốt theo thứ tự là Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên, đệ tử chân truyền Dao Trì Thánh Địa Tiêu Linh và cả đệ tử chân truyền Thần Tiêu Thánh Địa Tần Vân Địch và Triệu Hạo."

"Tuy bọn họ chỉ là Trúc Cơ kỳ nhưng bảo vật trên người nhiều hơn so với Nguyên Anh kỳ!"

"Nhất là Thẩm Thiên, nghe nói trên người hắn có Niết Bàn thánh dịch số lượng lớn, một người đáng giá trăm nghìn thiên kiêu!"

Hắc Nguyên tháo mặt nạ xuống liếm môi một cái sau đó đeo mặt nạ lên mặt lại.

Sau khi thổi phòng không khí lên, hắn ta thuận tiện thấm giọng tiếp tục nói: "Nếu có thể bắt hắn lại thì kế hoạch thăng cấp của chúng ta có tỷ lệ thành công rất lớn!"

"Sỡ dĩ bổn điện chỉ thả một con Huyết Ma tập kích chính là để thiên kiêu Thánh Địa cảm giác có cơ hội cứu người!"

"Cứ như vậy, không cần lo lắng Thẩm Thiên không kéo người qua tự chui đầu vào lưới, đến lúc đó chính là lúc thu trận!"

"Nếu không phải sợ bứt dây động rừng, mấy người thiên kiêu Vũ tộc kia cũng đừng mong có thể chạy thoát!"

Hắc Nguyên nói xong, năm tên hắc bào nhân bên cạnh liên tục tán thưởng.

"Hay, không hổ danh điện hạ, quả nhiên mưu hay kế giỏi hơn người!"

"Nếu lần này điện hạ có thể lấy được bảo vật kia, tiền đồ sau này vô cùng rộng mở nha!"

"Điện hạ, tiền đồ của năm huynh đệ chúng ta sau này đều dựa hết vào điện hạ!"

...

Một loạt những lời nịnh bợ khiến người ta sung sướng về thể xác lẫn tinh thần, làm tên thiếu niên Hắc Nguyên lâng lâng.

Hắn ta cười khoát tay áo: "Các vị đều là trụ cột của thánh giáo, chỉ cần phục tùng bổn điện không sợ không có lợi ích sau này."

Bỗng nhiên, Hắc Nguyên nhíu mày ánh mắc nhìn về bên kia phía Huyết Ma cốc: "Có người đến!"

Sáu người vội vã ẩn náu trong bóng tối nhìn chăm chú lối đi Huyết Ma cốc.

Nhìn thấy một người bị chùm ánh sáng màu vàng bao phủ bên trong, không thấy rõ người đàn ông này có mặc quần áo hay không xuất hiện trong Huyết Ma cốc.

Đôi cánh vàng dài mọc lên sau lưng hắn ta phe phẩy không ngừng vừa nhìn là biết không phải tu luyện giả của Nhân tộc.

Trong bóng tối, ánh mắt Hắc Nguyên tản ra ý cười: "Hóa ra là tiểu tử này, còn lạc đàn!"

"Ha ha ha, ai bảo tiểu tử ngươi dám giết sủng vật của ta, ngươi xong đời rồi!"