Lúc này Thẩm Thiên đang nhíu chặt mày, vô cùng cảnh giác.
Quả nhiên chỉ cần có nhân vật chính vận khí lớn tham gia thì cho dù là một đợt thí luyện nhỏ cực kỳ đơn giản cũng chắc chắn sẽ xuất hiện biến số!
Giờ trên chiến trường thượng cổ này, Khổng Mộng, Triệu Hạo, Tần Vân Địch, Tiêu Linh, Tần Cao đều là những người có vận khí lớn, tụ tập lại như ong vỡ tổ.
Dưới tình huống này, xảy ra biến số gì đó có gì phải thấy lạ cơ chứ?
Nghĩ vậy, Thẩm Thiên nghiêm túc nói: “Tần Vân Địch, ta có thể tín nhiệm đệ không?”
Tần Vân Địch cảm nhận được ánh mắt đầy tín nhiệm của Tần Vân Địch thì đột nhiên cảm thấy cả người trĩu nặng, đôi mắt híp chậm rãi mởto: “Mời sư huynh phân phó!”
Thẩm Thiên nghiêm túc nói: “Huyết Ma cốc xuất hiện Huyết Ma Nguyên Anh kỳ, lập tức thông báo tất cả đệ tử bản tông rời xa Huyết Ma cốc.”
Tần Vân Địch gật đầu: “Sư huynh yên tâm, phản ứng đầu tiên của Vân Địch là nhắc nhở tất cả các đệ tử rồi.”
Chậc!
Nhanh vậy sao?
Vân Địch sư đệ, mẹ nó, đệ biết là đệ nhanh quá không?
Khụ khụ, bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ lung tung, dù sao mạng người cũng quan trọng.
Mau chóng nghĩ ra kế hoạch cứu viện thích đáng đã!
Thẩm Thiên vắt hết óc, cuối cùng... hắn phát hiện mình không thích hợp làm vị lãnh đạo loại trí tuệ bày mưu tính kế.
Đau đầu quá, thôi, cứ liều cái đã!
Nghĩ tới đây Thẩm Thiên nói: “Huyết Ma Nguyên Anh kỳ trở lên trong số chúng ta chỉ mình ta có thể đối phó, một mình ta sẽ tới Huyết Ma cốc!”
“Nếu cứu được các sư đệ thành công, ta sẽ nhanh chóng liên hệ tụ hợp với mọi người, còn nếu lỡ như trong một ngày không liên hệ gì...”
“Vân Địch sư đệ, nếu không đợi được tin của ta, lập tức thông báo các đệ tử truyền tống khỏi chiến trường!”
“Không chỉ đệ tử bản tông, còn cả đệ tử những tông môn khác nhớ kỹ cũng phải nhắc nhở họ!”
“Sau khi rời khỏi chiến trường báo cáo cho nhóm Bạch Liên sư thúc, để bọn họ định đoạt.”
Thẩm Thiên vừa dứt lời, Tống Phú Quý và Lưu Thái Ất đã lệ nóng doanh tròng khóc không thành tiếng: “Thiên Sư, người không được mạo hiểm!”
“Thiên sư, nếu Huyết Ma cốc có thể sẽ có biến số cùng nguy hiểm, chúng ta càng không thể để người một mình mạo hiểm được!”
“Lưu Thái Ất ta không phải kẻ tham sống sợ chết, nguyện cùng Thiên sư kề vai chiến đấu hò hét trợ uy!”
Hùng Mãnh bên cạnh gãi đầu một cái, cũng lập tức nói: “Còn ta nữa, ta cũng vậy!”
Những người khác thấy Tống Phú Quý và Lưu Thái Ất đều cứng răn snhw vậy dĩ nhiên cũng không cam tâm lùi bước.
Nếu lúc này mà sợ sau này còn có thể ở bên cạnh Thẩm Thiên nữa sao?
“Thẩm huynh, Triệu mỗ nguyện cùng huynh kề vai chiến đấu, có chết không hối hận!”
Triệu Hạo toàn thân bao phủ Nam Minh Ly Hỏa dày đặc, lờ mờ ngưng tụ thành hình kiếm, toàn thân tản ra kiếm khí cường đại.
Đây là hiệu quả của Kiếm Tâm quả, sau khi luyện hóa Kiếm Tâm thụ thành Thiên Kiếm Thần Thể, Thẩm Thiên phát hiện Kiếm Tâm quả gần như vô dụng với mình.
Thế là hắn chia Kiếm Tâm quả cho đám Triệu Hạo, Quế công công, Tiểu Lý tử và Thẩm Ngạo để bọn họ luyện hóa.
Lúc này mọi người đã gần tiêu hóa hết Kiếm Tâm quả và Long Huyết Thảo rồi nên thực lực ai nấy đều tăng lên như lột xác.
Ít nhất trong số tu sĩ Trúc Cơ kỳ, ai nấy đều là thiên kiêu tuyệt đối, bao gồm... Thẩm Ngạo.
Không thể không nói, đi theo Thập tam đệ sướng quá, không cần chịu khổ mà còn mạnh lên cực nhanh!
Không giống như đi Thái Bạch động thiên theo Trường Hà Kiếm Tôn khổ tu, vừa khổ vừa chẳng có tác dụng gì.
Thẩm Ngạo vẻ mặt phức tạp nhìn Thẩm Thiên: “Thập tam đệ, để vi huynh nhìn đệ đi chết, vi huynh không làm được!”
Thẩm Thiên: “...”
Mặc dù là rất cảm động, nhưng sao ta cứ có cảm giác cái đám này đang trù yểu bổn Thánh tử!
Trên mặt Quế công công nở nụ cười thấy chết không sờn: “Lão nô đã từng thề tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương điện hạ, trừ phi bước qua thi thể lão nô!”
Tần Cao thâm sâu nhìn Thẩm Thiên: “Mệnh nô tài là Điện hạ cứu, cho dù có chết cũng mong được bảo vệ Điện hạ mà chết!”
...
Nghe những lời trọng tình nghĩa và vẻ mặt cố chấp của họ, trong lòng Thẩm Thiên đầy cảm động và... cạn lời!
Có đáng không?
Các ngươi thấy có đáng không?
Chẳng qua bổn Thánh tử chỉ đi đánh một Huyết Ma Nguyên Anh kỳ thôi mà?
Sao trong mắt các ngươi bổn Thánh tử cảm thấy giống như mình đi chết quá vậy?
Trúc Cơ đánh Nguyên Anh đâu phải là gì ghê gớm? Các ngươi đừng có thêu dệt linh tinh có được không?
Đem mấy bài cũ này ra lừa độc giả đúng là hơi quá đáng rồi đấy?
Quan trọng hơn nữa là, nếu bổn Thánh tử thật sự không ứng phó được kẻ thịch thì cứ thay bộ giáp từ trên xuống dưới độn thổ rời đi chẳng phải xong à?
Cả đám các ngươi đều đòi đi theo, nếu thật sự gặp phải nguy hiểm gì bảo bổn Thánh tử phải cứu như thế nào đây? Bó tay không cứu được đâu!
Thẩm Thiên bất đắc dĩ thở dài, nghĩ xem phải nói như thế nào để không làm tổn thương tự tôn của đám này!
Bổn Thánh tử thật sự không phải là đang khách sao, mà các ngươi thật sự, thật sự là...
Không thể giúp được gì chỉ tổ rước thêm phiền thôi!
Trong lúc trong lòng Thẩm Thiên đang không biết phải làm sao thì Khổng Mộng bên cạnh đã mở miệng nói: “Các vị không cần lo lắng.”
Khổng Mộng mỉm cười nói: “Với thực lực của Thẩm Thiên đạo huynh cho dù thực sự gặp vài vị cường địch Nguyên Anh kỳ thì cũng có thể chắc chắn toàn thân trở ra.”
“Ngược lại, nếu các vị đạo huynh đi cùng đến lúc đó có thể sẽ phải khiến Thẩm đạo huynh phân tâm chiếu cố.”
“Nếu các vị thật sự muốn phân ưu với đạo huynh thì hãy làm theo phân phó của đạo huynh đi!”
Lời của Khổng Mộng khiến Thẩm Thiên thầm tán thưởng, đúng là một con chim tốt!
Thực sự nàng ta đã nói hết những lời chôn giấu sấu trong lòng bổn Thánh tử rồi!
Lời của Khổng Mộng tuy hơi đả kích người khác nhưng đúng là sự thật nên sau khi mọi người suy nghĩ một chút liền tỉnh táo lại.
Quế công công thở dài: “Ôi, lão nô già rồi, đúng là đã không còn cách nào che mưa chắn gió cho Điện hạ nữa.”
“Mong điện hạ lần này đi phải cẩn thận, lấy an toàn bản thân làm trọng, tuyệt đối không được mạo hiểm.”
“Lão nô sẽ ở trong Thánh Long sơn cốc cầu nguyện Lan Phi nương nương, hy vọng nương nương trên trời có linh thiêng có thể phù hộ điện hạ.”
Chương 310: Ngươi nói với ta đây là Trúc Cơ kỳ à? (1)
Khổng Mộng cười nói: “Đúng là một lão bộc trung thành, tận tâm, thật hiếm có. Ngươi yên tâm! Ta sẽ đi cùng Điện hạ ngươi.”
Ngươi, đi cùng bổn Thánh tử?
Thẩm Thiên liếc mắt nhìn Khổng Mộng, hơi sững sờ.
Khổng Mộng cười nói: “Sao, đạo huynh đang nghi ngờ thực lực của ta?”
Quang mang ngũ sắc lóe lên, Ngũ Sắc Thần Quang Phiến xuất hiện trông tay Khổng Mộng: “Nếu chỉ là vong linh Nguyên Anh kỳ thì vẫn chưa thể làm gì được ta đâu.”
Sau khi Thẩm Thiên cảm nhận được khí thế cường đại vượt xa trước kia phát ra trên người Khổng Mộng liền thầm gật đầu.
Không thể không nói, lúc này thực lực của Khổng Mộng vô cùng mạnh mẽ, là một trợ thủ rất tốt.
“Cũng được, nếu đã như vậy, Thẩm mỗ thay sư đệ bổn môn tạ ơn tiên tử!”
Thẩm Thiên vái một cái nhìn Khổng Mộng với ánh mắt cảm kích, tiếp theo hắn nói với Tần Vân Địch: “Vân Địch sư đệ, nhớ lời dặn của ta.”
“Trong mười hai canh giờ nếu ta không liên hệ với đệ thì phải lập tức liên hệ với tất cả những người có thể liên hệ rút khỏi chiến trường thượng cổ!”
Tần Vân Địch bất đắc dĩ đầu: “Vân Địch hiểu.”
“Mong sư huynh phải bảo vệ tốt bản thân!”
Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn Thẩm Thiên, thầm hận thực lực bản thân không đủ mạnh.
Nếu thực lực đủ mạnh thì giờ họ đã có thể đi theo Thẩm Thiên kề vai chiến đấu rồi!
Chứ không phải là nhìn một kẻ đến từ tộc Khổng Tước Nam Cương cùng Thẩm Thiên chiến đấu.
Đặc biệt là Tiêu Linh lúc này chấp niệm trở nên mạnh hơn vô cùng sâu sắc, ý chí chiến đấu cũng được kích thích.
Chỉ khi trở nên mạnh hơn mới có thể cùng Thẩm Thiên kề vai chiến đấu!
Còn Lý Liên Nhi thì thật ra chẳng có cảm giác gì đặc biệt, nàng ta đang ôm chậu hoa ngoan ngoãn đứng bên lầm bầm.
Nàng ta đang cầu phúc cho Thẩm Thiên.
Nàng ta tin Thẩm ca ca chắc chắn có thể đánh bại kẻ địch trong Huyết Ma cốc.
Dù sao trong lòng Lý Liên Nhi, Thẩm Thiên chính là một tồn tại gần như hoàn mỹ không gì có thể sánh bằng!
Sau khi đóng truyền tin thần thức, tất cả mọi người trong Thánh Long sơn cốc đều liều mạng tu luyện.
Thẩm Thiên và Khổng Mộng thì hai mắt nhìn nhau, bắt đầu lao đến Huyết Ma cốc với tốc độ cực nhanh, nâng tốc độ lên đến cực hạn.
Chạy không kiêng nể gì trên chiến trường thượng cổ này rất nguy hiểm, dù sao nơi này cũng rất hỗn loạn, đâu đâu cũng có thể có cường địch.
Cho dù bây giờ đang ở thời điểm đặc biệt, vong linh Nguyên Anh kỳ trở lên gần như đã sắp đến trung tâm chiến trường nhưng vong linh Kim Đan kỳ không nhiều lắm.
Lúc Thẩm Thiên và Khổng Mộng xông đến họ đã chém giết khoảng trên dưới trăm con hung linh cản đường.
Trong đó phần lớn đều là vong linh tinh anh có thể so với Kim Đan kỳ, vì nếu không phải thế thì căn bản không có tư cách cản đường của hai người.
Tuy nhiên dù là vong linh Kim Đan kỳ thì trước mặt Thẩm Thiên và Khổng Mộng vẫn chỉ yếu ớt như tờ giấy mỏng mà thôi.
Ngũ sắc Thần quang của Khổng Mộng quét qua là có thể trấn áp được một vài vong linh Kim Đan kỳ rồi.
Tử Kim chùy trong tay Thẩm Thiên đánh xuống một chùy là có thể khiến vong linh chia năm xẻ bảy.
Hai người cứ thế điên cuồng nghiền áp, biến chiến trường thượng cổ đầy rẫy nguy cơ này thành một trò chơi chém giết.
Cuối cùng, nơi hai người đi qua không có vong linh nào còn dám tấn công nữa.
Hai tên này còn hung hơn cả hung linh!
Dưới sự dẫn đường của Khổng Mộng, Thẩm Thiên rất dễ dàng tìm được Huyết Ma cốc.
Đây là một dãy núi cao vút trong mây, đỉnh núi đã hoàn toàn đâm thẳng vào đám mây màu đỏ máu.
Nghe nói đám mây màu đỏ máu kia ẩn chứa vật chất kỳ dị, nếu bị nhiễm phải rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma.
Bởi vậy phàm là thí luyện giả vào chiến trường thượng cổ trên cơ bản sẽ lựa chọn đi xuyên qua hẻm núi giữa dãy núi.
“Đây chính là Huyết Ma cốc!”
Khổng Mộng đứng từ xa nhìn sang Huyết Ma cốc nói: “Trước đó lúc chúng ta đi ngang qua hẻm núi này đã gặp một Huyết Ma cấp Nguyên Anh kỳ.”
“Có điều dưới sự phối hợp của năm người chúng ta, con Huyết Ma kia bị tru sát, không ngờ chúng vẫn còn nữa!”
Thẩm Thiên như suy nghĩ gì đó: “Chuyện khác thường tất có yêu quái. Thẩm mỗ có biện pháp giữ mạng nên sẽ đi trước dò đường!”
“Phiền tiên tử ẩn ở một nơi bí mật gần đây áp trận giúp Thẩm mỗ, nhất định phải giữ an toàn cho bản thân.”
“Nếu mọi chuyện không thể cứu vãn, tiên tử lập tức rời đi, tuyệt đối không nên tùy tiện rat ay cứu ta.”
Lời của Thẩm Thiên vô cùng chân thành, dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp người vận khí lớn trên đầu mang vòng sáng màu tím.
Loại rau hẹ cấp chí tôn này có giá trị không thể đo lường được, dĩ nhiên Thẩm Thiên phải bảo vệ thật tốt không thể để xảy ra chuyện gì không hay.
Đạo huynh đang... quan tâm ta sao?
Trong mắt Khổng Mộng lóe lên tia kỳ lạ, trên mặt bất giác nở nụ cười.
Biết rõ trong Huyết Ma cốc có thể sẽ có nguy hiểm nhưng vẫn muốn một mình xông vào mạo hiểm.
Thiên kiêu nhân tộc dũng cảm, dịu dàng như vậy mới có tư cách trở thành người của thần tộc Khổng Tước ta hành tẩu nhân gian!
Thẩm huynh yên tâm, nếu huynh gặp phải nguy hiểm, Mộng tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn!
Trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, Khổng Mộng gật đầu nói: “Đạo huynh yên tâm, Mộng sẽ tự chăm sóc bản thân.”
Thẩm Thiên gật đầu, đeo mặt nạ lông phượng lên thu liễm toàn bộ khí tức.
Tiếp theo, hắn chậm rãi bay vào trong Huyết Ma cốc.
...
Không thể không nói Huyết Ma cốc này là một hiểm địa, hai bên đều là vách đá vạn trượng chim bay khó lọt.
Chỉ có hai bên thông đạo bắc ngang trong ngoài chiến trường là có thể đi, nếu bị người ta bao vây trong hẻm núi thì gần như không còn đường sống nữa.
Thẩm Thiên cẩn thận mò mẫm đi vào hẻm núi, nơi này không giống với những nơi hoang vu khác của chiến trường mà mọc đầy những bụi cỏ dại màu đen.
Hắn nhanh chóng du tẩu trong hẻm núi, vừa ẩn nấp vừa cẩn thận thăm dò, tìm kiếm mục tiêu.