Đoàng!
Tháp Chiến Thần cao ngàn trượng nện xuống mặt đất ầm ầm.
Trong chốc lát, trong vòng trăm dặm quanh thần tháp, hư không bị khóa lai hoàn toàn.
Vết nứt không gian khi Kim Liên Thiên Tôn độ kiếp cũng khép lại chắc chắn chỉ trong chớp mắt.
Lúc này, tháp Chiến Thần ngạo nghễ đứng giữa thiên địa, trở thành trung tâm chú ý của tất cả mọi người, ai cũng nhìn vào chằm chằm.
“Tháp thần thật bá đạo!”
“Cái này…. Đây là bảo vật của Thánh tử sư huynh sao?”
“Chỉ xét riêng tạo hình và khí thế này, e rằng kém nhất cũng phải là linh khí cực phẩm đi!”
“Linh khí cái em gái bà nội ngươi ấy, không biết thì đừng có nói, cái này tối thiểu cũng phải thánh khí trung phẩm!”
“Ta từng thấy Chưởng mạch dùng thánh khí trung phẩm rồi, nhưng hình như uy thế không được mạnh nwh vậy đâu. Cái này… cái này chẳng lẽ là tiên khí!”
…
Khi Kim Liên Thánh tôn độ kiếp thành Thánh đã hấp dẫn sự chú ý của vô số đệ tử Thần Tiêu.
Nhìn chung khắp cả Đông Hoang, số lượng Thánh giả ít đến mức có thể đếm chính xác từng người, mà vị nào cũng là nhân vật truyền kỳ.
Đại đa số tu tiên giả có khi cả đời cũng không có cơ hội chứng kiến cảnh tượng Thánh giả độ kiếp, đây chính là đề tài tuyệt đối hoành tráng để sau này nói chuyện!
Có thể nói, hiện tại tám chín phần mười đám đệ tử trong tiểu thế giới Thần Tiêu đều chạy đến đây xem Kim Liên Thiên tôn độ kiếp, chỉ có một phần nhỏ còn đang bế quan.
Sau khi xem xong quá trình độ kiếp đặc sắc mà kinh diễm, tháp Chiến Thần xuất hiện, mọi người lại bị thu hút.
Tất cả mọi người đều chăm chú nhìn tòa tháp thần tử khí lượn lờ này, xem khí thế cường đại mà nó tỏa ra đã quét sạch sành sanh thiên kiếp lôi đình còn sót lại xung quanh.
“Con mẹ nó chứ!”
“Đâu ra cái tòa tháp bá đạo thế này!”
Phương Thường đang hút năng lượng đến quên trời quên đất, cảm giác toàn thân lâng lâng như bay trên trời vậy.
Mới đầu thực ra y không muốn tu luyện “Dĩ thân hóa kiếp” đâu, bởi vì thiên kiêu đều có sự kiêu ngạo của mình.
Theo như Phương Thường thấy, y và Thẩm Thiên là quan hệ tình địch, cùng tranh nhau sư muội, tuyệt đối không thể tiếp nhận sự trợ giúp của Thẩm Thiên.
Nếu “Dĩ thân hóa kiếp” là do Thẩm Thiên hỗ trợ tìm được, vậy bất kể thế nào y cũng sẽ khôn tu luyện pháp môn này!
Nhưng sau đó, vì tham công liều lĩnh cưỡng ép xung kích cửu chuyển kim đan thất bại, toàn bộ đan đan của Phương Thường đã nứt vỡ.
Thẩm Thiên sư đệ vô tư kính dâng, tặng cho y trọn vẹn hơn hai trăm cân niết bàn thánh dịch cho y chữa thương.
Nhờ vậy Phương Thường mới chuyển nguy thành an, thậm chí còn cố gắng tiến lên.
Bắt đầu từ ngày đó, Phươn Thường vui lòng cúi đầu.
Y không còn kháng cự Thẩm Thiên nữa, mà bắt đầu chấp nhận uy quyền của Thánh tử.
Nếu Thánh tử sư đệ đã tán thành thiên phú của Phương Thường, để cho Phương Thường ta tu luyện “Dĩ thân hóa kiếp”.
Vậy ta sẽ chứng minh cho cả Đông Hoang thấy, dù không phải Thánh tử, Phương Thường ta cũng không kém bất kỳ kẻ nào!
Sau này nếu có kẻ địch nhòm ngó sư đệ, khiêu chiến sư đệ, vậy phải bước qua cửa Phương Thường ta, bước qua thân thể Phương Thường ta đây đã!
Vì vậy, chấp niệm phải mạnh lên của Phương Thường còn mãnh liệt hơn cả trước kia.
Lần này Kim Liên Thiên tôn độ kiếp là cơ hội tôt chưa từng thấy cho Phương Thường tu luyện “Dĩ thân hóa kiếp”.
Y cảm thấy, nhờ những bản nguyên thiên kiếp này, mình có thể củng cố cảnh giới cửu chuyển Kim Đan, đúc thành căn cơ hoàn mỹ.
Nếu may mắn, lĩnh ngộ ra được chân lý Ngũ lôi chính thiên quyết từ trong lôi kiếp, có khi còn ngưng tụ ra được tiểu ngũ lôi hỗn nguyên thần thể.
Nhưng bất ngờ một tòa tháp thần màu tím từ đâu xuất hiện, hấp thu toàn bộ lôi đình xung quanh.
Khiến cho Phương Thường ngẩn tò to. Tòa tháp rách nát khắp nơi này quá bá đạo đi!
…
Tháp Chiến Thần đột nhiên hiện thế đã ảnh hưởng đến không ít người.
Bao gồm cả Thần Tiêu Thánh chủ, vốn ông chuẩn bị tuyên truyền tạo thế một thời gian, rồi đưa tháp Chiến Thần đến chỗ đệ tử của Thánh địa.
Lần này Kim Liên Thiên tôn độ kiếp đã hấp dẫn rất nhiều đệ tử tới xem rồi, lại thành ra thích hợp để đẩy luôn cả tháp Chiến Thần ra.
Nghĩ vậy, Thần Tiêu Thánh chủ chậm rãi hiển thánh giữa hư không.
Giữa hư không lượn lờ tiên quang lôi đình, Thánh chủ ẩn thân trong lôi quang như thần tiên trên trời hạ phàm.
Ông ta nhìn các đệ tử, chậm rãi nói: “Hôm nay, bổn Thánh song hỉ lâm môn.”
“Tin vui đầu tiên, Kim Liên trưởng lão độ kiếp thành công, trở thành một vị trưởng lão cấp Thánh của bổn môn, tọa trấn bổn môn, trấn áp bát phương.”
“Chư vị, chúng ta chúc mừng Thánh giả!”
Thần Tiêu Thánh chủ vừa dứt lời, tất cả đệ tử Thần Tiêu đều đứng thẳng lưng.
Mỗi đệ tử đều vừa tôn kính vừa sùng bái bấm pháp quyết thực hiện lễ chúc mừng của đạo gia: “Chúc mừng Thánh giả!”
Ngũ vực bát hoang, Thánh giả Độ Kiếp kỳ là cường giả đứng đầu.
Còn trên đó là cường giả Đại Thừa kỳ, nói nghiêm túc thì đã chuyển hóa thành thân thể tiên nhân, không còn thuộc về thế giới này nữa.
Nếu cường giả Đại Thừa kỳ không động thủ thi pháp còn có thể ở lại thế giới này ba ngàn năm, nếu ra tay, sẽ bị ép phải phi thăng ngay lập tức.
Bởi vậy, tiên nhân Đại Thừa kỳ không thể ra tay ở ngũ vực bát hoang, chỉ có thể tiêu dao dạo chơi trong nhân gian.
Đương nhiên, Đại Thừa kỳ có được thân thể tiên nhân, thọ nguyên đâu chỉ cao gấp mười lần Thánh giả.
Với tiên nhân mà nói, tranh đấu của ngũ vực cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Trong giới này lưu truyền một câu nói: Bên dưới Thánh giả đều là sâu kiến, dưới tiên đạo đều là mây bay!
Thế lực khắp nơi trong ngũ vực đánh cờ, thực ra trên cơ bản hết thảy đều do cường giả Thánh giai chơi cờ tranh đấu thôi.
Thần Tiêu Thánh địa có thêm một vị Thánh giả, với cả Thánh địa thì đây chính là một chuyện tốt to bằng trời, hoàn toàn đáng giá để ăn mưng thật lớn.
…
Thần Tiêu Thánh chủ khẽ gật đầu, tương đối hài lòng với biểu hiện của các đệ tử.
Ông lại nói tiếp: “Tin vui thứ hai là, trên chiến trường thượng cổ thí luyện, đệ tử bổn môn đã có được thành tích ưu dị.”
“Thánh tử Thẩm Thiên của bổn môn không chỉ xếp hạng nhất trên chiến trường thí luyện, mà còn được thần khí vô thượng tháp Chiến Thần chấp nhận.”
“Thánh tử đại công vô tư đã nộp tòa tháp này lên Thánh địa, kể từ hôm nay, đệ tử bổn môn đều có thể tham gia thí luyện trong tháp Chiến Thần.”
“Phàm là đệ tử bổn môn vào tháp Chiến Thần sẽ được hưởng ưu đãi chỉ mất tám mươi phần trăm phí, thành viên tổ chức Thiên Quyến hưởng chiết khấu bảy mươi phần trăm!”
“Chư vị, hãy chúc mừng Thánh tử của chúng ta!”
Chương 371: Phương mỗ cũng coi như là tuyệt đại thiên kiêu! (2)
Nếu trước đó, chúc đệ tử Thần Tiêu chúc mừng Thánh giả là chúc mừng cho vinh dự của tông môn, vừa trang nghiêm vừa tôn trọng.
Thì lúc này khi chúc mừng Thánh tử, chúng đệ tử Thần Tiêu đang chúc mừng cho lợi ích của chính bản thân mình, vô cùng cuồng nhiệt.
Tháp Chiến Thần!!!
Đó là tháp Chiến Thần đó!!!
Là một trong những đại khí vô thượng truyền kỳ của Đông Hoang đó, các tông môn gần như không ai không biết uy danh đỉnh đỉnh của tháp Chiến Thần.
Tương truyền đây chính là tòa tháp từ tiên giới rơi xuống, trong tháp không những có vô số hình chiếu thiên kiêu nơi tiên giới mà còn có rất nhiều truyền thừa ở tiên giới.
Suốt vạn năm qua, đã có vô số thiên kiêu của ngũ vực bát hoang từng thu được cơ duyên trong chiến thần tháp, từ đó mở ra truyền kỳ cả đời.
Xa có Hoang Thạch từ tám ngàn năm trước, nay đã vang danh vô địch, kinh diễm suốt mấy thời đại!
Gần có Trương Long Uyên từ ngàn năm trước, nghiêng ngả cả Đại Hạ, trọng hưng thánh địa.
Có thể nói, đây là một tòa đại khí có thể ảnh hưởng đến thế cục của các thế lực lớn ở ngũ vực, giá trị vô lượng!
Vạn năm qua có vô số thiên kiêu tiến vào chiến trường thượng cổ lịch luyện ôm hy vọng được tháp Chiến Thần chấp nhận, nhưng đều thất bại lui binh.
Dần dần, tất cả mọi người đều coi tháp Chiến Thần là cơ duyên trời ban, không ai có thể thu phục.
Nhưng hôm nay, Thần Tiêu Thánh chủ đã nói gì nào? Ông nói tòa tháp sứt mẻ này chính là tháp Chiến Thần sao?
Ông nói, tháp Chiến Thần đã chấp nhận Thánh tử bổn môn, tọa lạc tại bổn Thánh địa sao?
Sau này đệ tử bổn môn không cần phải tơi chiến trường thượng cổ nguy hiểm trùng trùng tìm vận may nữa, lúc nào cũng có thể vào trong tháp Chiến Thần lịch luyện sao?
Quan trọng hơn là, đệ tử bổn môn vào tháp thí luyện được bớt hai mươi phần trăm phí, thành viên tổ chức Thiên Quyến được chiết khấu tới bảy mươi phần trăm sao?
Ưu đãi này quả thực có thể khiến cho các đệ tử tiên môn khác phải hâm mộ đến chảy nước miếng đó!
Nhất thời, tất cả đệ tử Thần Tiêu đều cuồng nhiệt nhìn sang Thẩm Thiên.
“Chúc mừng Thánh tử!”
“Chúc mừng Thánh tử!”
“Chúc mừng Thánh tử!”
Tiếng hô chấn động thiên địa, vang vọng trăm dặm.
Nếu không nhờ Thần Tiêu Thánh chủ Trương Long Uyên cơ trí.
Mà đổi sang một vị Thánh chủ đa nghi nào đó, e là lúc này đã bị dọa sợ gần chết rồi.
Dù sao, nhân khí, uy vọng của tên Thẩm Thiên này lớn quá nhanh, sắp vượt Thánh chủ rồi.
Lúc này, ngay cả hai lốp xe dự phòng của vị trí Thánh tử là Phương Thường Và Trương Vân Đình cũng phải tâm phục khẩu phục ăn mừng.
Nhất là Phương Thường, ban đầu y còn khá bất mãn vì tòa tháp sứt mẻ này lại cướp hết lôi đình thiên kiếp của mình.
Nhưng đến khi biết tháp này là do Thẩm Thiên đem về, nháy mắt đã không còn khó chịu nữa.
Với loại tứ chi phát triển điên cuồng mê đánh nhau như Phương Thường, tháp Chiến Thần quả thực là chí bảo hoàn mỹ.
Bình thường y biết kiếm đâu nhìn thiên kiêu cùng giai để so tài như thế?
Chỉ có Phật tử Khổ Đa cuồng ngược thường xuyên luận bàn vật lộn với Phương Thường.
Cũng chính vì vậy mà quan hệ của hai bọn họ đặc biệt tốt.
Nhưng Phương Thường đánh với Khổ Đa từ nhỏ tới lớn rồi, chiến lực sàn sàn nhau, ai cũng nắm rất rõ phong cách chiến đấu của đối phương.
Có thể nói, chỉ cần đối phương cong mông lên một cái, y đã biết đối phương sắp dùng chiêu gì rồi, thực sự quá nhàm chán.
Bây giờ có tháp Chiến Thần ở đây rồi, y còn phải sầu vì không tìm được thiên kiêu cùng giai đánh cờ nữa sao?
Phương Thường cảm thấy, tháng ngày sau này sẽ cực kỳ phong phú đây.
Hắc hắc, chờ lát nữa phải đi thử một chút, nếu vui sẽ về kể cho Khổ Đa.
Vừa vặn Khổ Đa còn đang chép kinh Phật, tên trọc này sẽ phải hâm mộ mình đến chết!
…
“Sau này tháp Chiến Thần sẽ ở đây, sẽ do trưởng lão bổn môn trông coi.”
“Mọi người hô rất tốt. Bây giờ có thể tiến vào trong tháp thí luyện rồi, Tháp Linh sẽ nói quy tắc cụ thể hco các ngươi.”
Thần Tiêu Thánh chủ bình tĩnh tuyên bố xong xuôi, nhìn sang Thẩm Thiên nói: “Thiên Nhi, con đi theo bổn tọa.”
Thẩm Thiên khẽ gật đầu, nhảy lên lưng Hoàng Kim Thần Dực, đứng cạnh Thần Tiêu Thánh chủ.
Hai người cất bước bước vào cánh cửa giữa hư không, biến mất ngay trước mắt mọi người.
Các đệ tử Thần Tiêu đã vô cùng kích động đang chen chúc dũng mãnh lao tới tháp Chiến Thần.
Đương nhiên, bọn họ chỉ vây quanh tháp Chiến Thần, không ngừng đánh giá, chứ khôn dám tùy tiện tiến vào trong tháp. Dù sao cũng chưa ai hiểu rõ thế nào.
“Vân Địch đã từng vào trong tháp này lịch luyện, mọi người không cần lo lắng. Lịch luyện trong tháp rất an toàn.”
Tần Vân Địch cười meo meo, kể lại kinh nghiệm lịch luyện trong tháp cho mọi người.
Mấy người Tống Phú Quý, Triệu Hạo, Lưu Thái Ất cũng đứng cạnh làm chứng.
Độc lập giữa hư không?
Ghi lại bia chiến thần xếp hạng của các thiên kiêu vạn năm qua?
Có thể luận bàn cùng thiên kiêu trên tiên giới, được lên lôi đài mở mang kiến thức với các chiến thần của các chủng tộc mạnh sao?
Còn cả các bí tịch công pháp trong đó nữa. Trong tháp khôn thiếu bí thuật thất truyền của các đại Thánh địa, các Thần tộc chứ?
Tất cả những thứ này đều có lực hấp dẫn lớn lao với các đệ tử trẻ tuổi này.
Cuối cùng, đại sư huynh Thần Tiêu Thánh địa Phương Thường cũng động tâm.
Y mặc xích kim thánh giáp, cầm liệt diễm long thương trong tay, ngạo nghễ đi tới trước tháp.
“Không ngờ tòa tháp nát này lại chính là tháp Chiến Thần trong truyền thuyết. Quả nhiên nhìn tháp không thể xem tướng mạo.”
“Tháp Chiến Thần, tiếp dẫn Phương mỗ vào đi! Ta chính là cửu chuyển Kim Đan, đã đạt tới cực hạn, cũng có thể coi như tuyệt đại thiên kiêu!”
“Phương mỗ muốn mở mang kiến thức một chút, xem thiên tài ở tiên giới mạnh tới mức nào!”
“Có thể ngăn được xích diễm long thương trong tay Phương mỗ không!”
Chương 372: Phương Thường vs thất tinh thiên kiêu! (1)
Phương Thường vốn có dáng người khôi ngô, ngạo nghễ đứng giữa đám đông đệ tử Thần Tiêu, người ngao ngựa lớn.
Lúc này y mặc chiến giáp, tay cầm long thương, càng lộ ra anh tưng bừng bừng phấn chấn, uy vũ bất phàm, khiến cho cả đám người đều chặt lưỡi tán thưởng.
Không hổ là Đại sư huynh, quả nhiên có quyết đoán khí thôn sơn hà.
Đối mặt với chí bảo vô thượng như tháp Chiến Thần, đối mặt với hình chiếu thiên kiêu của tiên giới mà cũng có thể bình tĩnh, tự tin chắc chắn ta là vô địch như vậy.
Không tính đến thiên tư tuyệt thế cửu chuyển Kim Đan, chỉ riêng trái tim vô địch này đã là đáng quý.
Tất cả mọi người đều tin chắc chắn, nếu không phải gặp trúng đứa con trai của thiên mệnh như Thẩm Thiên, ở Thần Tiêu Thánh địa chắc chắn Phương Thường sẽ nổi bật, không một ai có thể che đi vầng hòa quang của y.
Đây là một tuyệt đại thiên kiêu, đủ để sánh ngang địa vị với bất kỳ vị Thánh tử nào!
Phương Thường vừa lên tiếng, cửa lớn của tháp Chiến Thần từ từ mở ra, một luồng sáng bảy màu bắn ra.
Luồng sáng bảy màu bao lấy Phương Thường, tiếp dẫn y vào trong.
Trương Vân Đình và Trương Vân Hi cũng theo sát đằng sau, tới trước tháp Chiến Thần.
“Thần Tiêu đệ tử Trương Vân Đình, muốn lĩnh giáo phong tư thiên kiêu tiên giới, xin tháp thần tiếp dẫn.”
“Thần Tiêu đệ tử Trương Vân Hi, muốn lĩnh giáo phong tư thiên kiêu tiên giới, xin tháp thần tiếp dẫn.”
Cửa lớn của tháp thần lại mở ra lần nữa, lại một luồng sáng bảy màu bắn ra, tiếp dẫn cả Trương Vân Đình lẫn Trương Vân Hi vào trong.
Trước mắt sáng lòa rực rỡ, Phương Thường, Trương Vân Đình và Trương Vân Hi cũng xuất hiện trên lôi đài chiến thần.
Ba người được tiếp dẫn vào ba vùng hư không khác biệt, không ở trên cùng một lôi đài.
Ngắm nhìn bốn phía, không thấy có đồng bạn nào.
Một giọng nói nữ tử ôn nhu vang lên bốn phía lôi đài.
“Thiếu niên trẻ tuổi, thiếu nữ u, hoan nghênh tiến vào lôi đài chiến thần.”
“Trên lôi đài này, các ngươi có thể thỏa thích luận bàn cũng vô số thiên kiêu.”
“Nếu các ngươi chiến thắng các thiên kiêu này, có thể sẽ thu được các loại bí pháp truyền thừa trân quý.”
“Dù có không cẩn thận mà chiến bại cũng chỉ cần tốn một chút linh thạch thôi. Lời lắm đó.”
“Mặt khác, nếu các ngươi biểu hiện đủ ưu tú, còn có cơ hội được khắc tên lên bia chiến thiền, lưu danh thiên cổ đó!”
Vừa dứt lời, trên lôi đài của ba người hiện ra một tấm bia cổ màu xanh.
Trên đó khắc rất nhiều cái tên mà bọn Phương Thường đã từng nghe qua phần lớn, như sấm rền bên tai.
Giống như ai đó đã từng là Thánh chủ Dao Trì, ai đó từng là Thánh chủ Thần Tiêu, hay một vị cường giả vô địch nào đó, hoặc là một vị truyền kỳ đã đắc đạo thành tiên nào đó…
Có thể nói, một trăm cái tên đầu tiên trên tấm bia cổ này, không có một ai là kẻ tầm thường.
Trừ phi là nửa đường chết yểu, nếu không họ đều đã thực sự trưởng thành, đều là bá chủ một phương!
…
Trương Vân Hi đọc tấm bia, từ thứ một đến thứ hai mươi, càng đọc mày càng nhíu chặt.
Nàng không cam lòng hỏi: “Tháp Linh, vì sao trên bia chiến thần màu xanh này lại không có tên Thẩm Thiên sư đệ? Chẳng lẽ với thiên tư của hắn còn chưa đủ đoạt lấy một vị trí trên bảng này hay sao?”
Không chỉ vậy, xếp hạng của Bích Liên sư bá còn cao hơn cả phụ tôn, quá không bình thường mà.
Đương nhiên, so ra thì Trương Vân Hi vẫn cảm thấy việc Thẩm Thiên sư đệ không được lọt vào danh sách một trăm cái tên được khắc trên bia quan trọng hơn một chút.
Bốn phía lôi đài vang lên tiếng phụ nữ cười khẽ: “Thiếu nữ, ngươi không cam lòng thay Thẩm Thiên sao?”
“Không cần phải vậy, Thẩm Thiên đã qua hết các bài kiểm tra của tháp ta, chính là thiên kiêu bảy sao duy nhất trên đời.”
“Nhưng hắn không muốn được ghi tên vào bia chiến thần, tháp Chiến Thần tôn trọng lựa chọn của tất cả các thiên kiêu.”
“Sẽ không cố tình ghi tên người ta lại.”
“Nếu thiếu nữ ngươi có thể lọt vào nhóm một trăm người đầu tiên cũng có thể chọn giấu tên mình đi, sẽ được ghi trên bảng là “Dấu tên”.”
“Chỉ có điều, cần phải nộp một vạn linh thạch phí giấu tên.”
Trương Vân Hi sững sờ, nói thật ra thì với nàng một vạn linh thạch hoàn toàn không đáng gì.
Nhưng chỉ muốn giấu tên thôi cũng phải giao ra một vạn linh thạch sao?
Tháp Chiến Thần này thu phí đắt như giết người ý!
Nhưng từ khi biết Thẩm Thiên được tháp Chiến Thần xếp hạng là thiên kiêu bảy sao thì Trương Vân Hi rất vui vẻ, không so đo mấy thứ này.
Nàng bình tĩnh nói: “Tháp Linh, nhờ ngươi giới thiệu quy tắc lôi đài cho ta.”
Giọng nói nữ tử lại vang lên: “Rất vinh hạnh giới thiệu cho ngài.”
“Lôi đài chiến thần chính là hạch tâm của tháp Chiến Thần, trong đó lưu giữ vô số hình chiếu của các thiên kiêu hai giới tiên phàm.”
“Trên lôi đài này, ngươi có thể luận bàn với các thiên kiêu từ xưa tới nay với mọi phong cách, cực kỳ có ích cho kinh nghiệm chiến đấu của ngươi.”
“Quy tắc cụ thể như sau: Kiêu chiến thiên kiêu một sao, sau chiến thắng sẽ thưởng công pháp cấp một sao, chiến tích truyền thừa, nếu thất bại sẽ bị trừ mười điểm chiến thần.”
“Khiêu chiến thiên kiêu hai sao, nếu chiến thắng sẽ được thưởng công pháp cấp hai sao, chiến tích truyền thừa, nếu thất bại sẽ bị trừ ba mươi điểm chiến thần.”
“Khiêu chiến thiên kiêu ba sao, nếu chiến thắng sẽ được thưởng công pháp cấp ba sao, chiến tích truyền thừa, nếu thất bại sẽ bị trừ một trăm điểm chiến thần.”
“Khiêu chiến thiên kiêu bốn sao, nếu chiến thắng sẽ được thưởng công pháp cấp bốn sao, chiến tích truyền thừa, nếu thất bại sẽ bị trừ ba trăm điểm chiến thần.”
“Khiêu chiến thiên kiêu năm sao, sáu sao, bảy sao, nếu chiến thắng sẽ được thưởng công pháp năm, sáu, bảy sao, nếu chiến bại sẽ bị trừ một nghìn điểm chiến thần.”
“Điểm chiến thần có thể đổi được bằng linh thạch, pháp bảo, đan dược, các loại tài nguyên, đại khái tỷ lệ là một điểm chiến thần tương đương với mười linh tinh, bằng một vạn viên linh thạch.”
Trương Vân Hi như đang suy tư gì đó, lại nói: “Ta đã từng đọc trong sách cổ, tiền đặt cược để khiêu chiến thiên kiêu một sao của tháp Chiến Thần là một trăm điểm chiến thần phải không?”
Bốn phía quanh lôi đài vang vọng tiếng cười dịu dàng của nữ nhân: “Đây là kết quả sau khi bổn tháp bàn bạc với Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên.”
“Để phân biệt với các thiên kiêu ngũ vực, bổn tháp đã đưa ra một quyết định đối ngoại với Thần Tiêu Thánh địa, trong vòng một trăm năm, tất cả đều chiết khấu một phần khi khiêu chiến.”
“Ngoài ra, ngài là Thánh nữ Thần Tiêu, còn có thể hưởng thụ chiết khấu cấp chí tôn, tất cả chi phí khiêu chiến đều giảm năm mươi phần trăm trên phí cơ sở.”
“Ưu đãi rất tốt đừng bỏ lỡ, trăm năm thoáng cái là qua, thiếu nữ trẻ tuổi, ngươi còn chờ gì nữa?”
Thì ra là Thẩm Thiên sư đệ đấu tranh kiếm ưu đãi cho ta sao?
Trương Vân Hi đỏ mặt nói: “Vân Hi đã hiểu, làm phiền Tháp Linh giải đáp.”