Mỗi lần Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy trong tay Thẩm thiên vung ra thì Lý Thương Lan lại phải dốc hết sức chống lại.
Ngược lại, kiếm khí mênh mông của Lý Thương Lan lại gần như không phá được tầng phòng ngự của giáp Huyền Vũ.
Khi đối mặt với sức mạnh tuyệt đối, mọi kỹ xảo đều chỉ là mây bay.
"Khốn kiếp, cái tên khốn kiếp này!"
"Rõ ràng là có Thiên Kiếm Thần Thể mà lại đi luyện chùy."
"Ngươi đúng là vấy bẩn kiếm đạo, bổn tôn nhất định phải cho ngươi một bài học!"
Trường Hà kiếm tôn vô cùng xấu hổ và căm phẫn, thân kiếm rộng trong tay ngưng tụ ra Trường Hà kiếm cương cô đọng không gì bằng.
Tất cả phệ tiên đằng đều bị kiếm cương chém lùi lại, dù sao kiếm tôn Đông Hoang cũng sẽ không ngã hai lần trong cùng một hố.
Nếu Thẩm Thiên chỉ sử dụng phệ tiên đằng thì có lẽ sẽ thua Lý Thương Lan thật mất.
Chỉ tiếc là Thẩm Thiên có rất nhiều thủ đoạn, phệ tiên đằng chỉ phụ trợ mà thôi.
"Biến đầu tiên của Chiến Thần - Nhất Nguyên Trọng Thủy Biến!"
Sau khi đánh lui Lý Thương Lan, dường như hình chiếu không định giằng co tiếp nữa.
Cả người hắn bắt đầu xuất hiện vầng sáng bạc nhè nhẹ, hơn nữa nhanh chóng thu lại.
Không lâu sau đó, khí thế quanh người Thẩm Thiên như đã biến mất hết vậy.
Dường như người đang đứng trước mặt Lý Thương Lan là một người phàm.
Có điều một chút tóc trên đỉnh đầu của người phàm này lại biến thành màu trắng bạc.
Tiếp theo đó, phần tóc bạc từ từ dựng lên và phát ra khí thế bình tĩnh nhưng sâu sắc.
"Kiểm soát tuyệt đối à?"
Lý Thương Lan không hề lơ là vì Thẩm Thiên đột nhiên có thêm một nhúm tóc dựng trên đầu, nói thế nào thì ông ta cũng là một kiếm khách nghiêm túc mà.
Lúc này, Lý Thương Lan cảm nhận được sự nguy hiểm chưa từng có từ chỗ Thẩm Thiên.
Ông ta biết Thẩm Thiên đã nghiêm túc rồi.
Bình thường Lý Thương Lan đã cần đốt cháy khí huyết để đối kháng với Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy của Thẩm Thiên rồi.
Hiện giờ Thẩm Thiên đã luyện thành một bí pháp luyện thể thần ma cao thâm không gì bằng, hắn chẳng những có thể khám phá ra tiềm lực của bản thân mà còn có thể mượn sức mạnh của kỳ vật.
Trong trạng thái Chiến Thần Biến, Thẩm Thiên mạnh hơn trạng thái bình thường hơn gấp đôi.
"Tuy ngươi rất mạnh nhưng bổn tôn sẽ không sợ đâu!"
Ánh mắt Lý Thương Lan trở nên dứt khoát, dị tượng với hàng chục nghìn kiếm thần xuất hiện sau lưng ông ta.
Điều đáng nhắc đến là những thanh kiếm thần ấy đều đang nứt vỡ.
Thanh kiếm hữu hình gãy càng nhiều thì kiếm ý vô hình càng mạnh hơn, đồng thời tất cả đều hội tụ vào Lý Thương Lan.
"Bổn tôn nhất định phải đánh bại ngươi!"
Lý Thương Lan tức giận quát to, sau đó chợt phóng thẳng về phía Thẩm Thiên.
Hư không nơi kiếm của ông ta lướt qua đều bị cắt rách.
Ngay cả Diệp Kình Thương tại tầng thứ bảy của tháp Chiến Thần cũng không khỏi thầm gật đầu: "Thêm một hạt giống tốt."
"Có điều miệng quá thối, ban đầu gọi bổn tháp là tháp tàn rồi giờ lại còn cợt nhả, hoàn toàn không làm người ta thích như hai tên nhóc kia."
"Ngươi muốn khiêu chiến Thiên nhi để Thiên nhi theo ngươi học kiếm à? Hừ hừ, ăn chùy đi con!"
Lý Thương Lan không biết thật ra tháp linh là một ông chú biến thái thích nhìn lén.
Hiện tại, ý nghĩ duy nhất trong lòng Lý Thương Lan là đánh bại hình chiếu trước mắt.
Lý Thương Lan đã thúc ý chí kiếm đạo của mình đến mức cực hạn, thậm chí ông ta còn có cảm giác mình đã chạm đến một lớp màng mỏng.
Nếu ông ta có thể đâm rách lớp màng này thì sẽ tiến vào một lĩnh vực hoàn toàn mới, một lĩnh vực kỳ diệu không gì sánh bằng!
"To lớn chưa chắc đã tốt, một tấc ngắn là một tấc hiểm!"
"Phá cho bổn tôn!"
Trong tiếng hừ lạnh, thanh kiếm dài trong tay Lý Thương Lan chợt bắn ra ánh kiếm dài ba tấc.
Ánh kiếm dài ba tấc này trông không mạnh mẽ nhưng lại là thành phẩm của việc ngưng tụ kiếm khí đến mức tận cùng.
Ánh kiếm dài ba tấc này có sức tấn công mạnh gấp mấy lần so với kiếm khí mênh mông vừa rồi, nó đủ mạnh để chém đứt mọi đồ vật hữu hình và vô hình.
"Đủ mạnh thì gạch bay, cút cho ta!"
Hình chiếu Thẩm Thiên phun ra một câu mắng phổ biến được ghi lại trên võ đài.
Cùng lúc đó, Kinh Thiên Chùy trong tay hắn lại phóng to ra như một cột điện.
Cây chùy cũng biến lớn như một chiếc xe tải và có sấm sét quẩn quanh khắp thân, ai nhìn vào cảnh tượng đó cũng cảm thấy lạnh người.
Cuối cùng chùy thần khổng lồ va chạm với đường kiếm ba tấc, không gian nơi hai chiêu thức giao thoa bùng nổ làm mảnh vụn không gian văng ra khắp bốn phương tám hướng.
"Sao lại cứng như vậy!"
Lý Thương Lan lộ rõ vẻ khó tin trong ánh mắt.
Ánh kiếm ba tấc của ông ta được xưng là thứ "không gì không phá được", ngay cả Thánh Vực cũng có thể phá vỡ.
Cho dù hiện giờ ông ta chỉ còn là Kim Thân một vòng nhưng cũng dám chắc mình có thể chém giết tồn tại cấp Nguyên Anh.
Dù sao ánh kiếm ba tấc cũng quá cô đọng.
Rõ ràng là Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy của đối phương đã phóng đại hàng chục nghìn mét rồi mà năng lượng vẫn cô đọng đến đáng sợ.
Ánh kiếm ba tấc của Lý Thương Lan không thể đâm thủng chùy cương của nó, trái lại bị đập vỡ nát!
"Hắn làm vậy bằng cách nào chứ?"
Sự chấn động hiện rõ trong mắt Lý Thương Lan, ông ta cảm giác như mình vừa chạm đến một lĩnh vực hoàn toàn mới.
Dường như ông ta đã vào mà cũng như vẫn chưa vào!
Ông ta sinh ra một trực giác mãnh liệt, nếu ông ta có thể khám phá ra lĩnh ngộ vừa thoáng qua đầu ấy thì kiếm đạo của mình ắt sẽ tăng tiến thêm một bước.
Chỉ tiếc là Lý Thương Lan không có nhiều thời gian tìm hiểu.
Bởi vì cây chùy khổng lồ kia lại nện ầm xuống sau khi đập nổ ánh kiếm ba tấc.
Cơ thể Lý Thương Lan lại hóa thành mảnh vụn văng tứ tung.
Giọng của tháp linh vang vọng trên võ đài: "Thiên kiêu trung niên không nên nản chí, phải tin tưởng mình, chắc chắn lần sau ngài có thể làm tốt hơn."
Lý Thương Lan giật giật môi, mình... lại bị đánh!
Không được, bổn tôn còn muốn nạp tiền!
Một lần nữa!!!
Chương 394: Xuân Hoa Thu Nguyệt, đại tỷ của Dao Trì!!!
Sau khi tháp Chiến Thần hạ xuống Thần Tiêu, mấy ngày nay biển người lại bắt đầu xao động.
Đệ tử và trưởng lão từ những phúc địa và động lớn, thậm chí cả chưởng môn đều không ngừng kéo đến.
Những động và phúc địa này đều là tông môn lệ thuộc vào Thần Tiêu Thánh Địa và Dao Trì Thánh Địa.
Đã lâu rồi cảnh tượng "vạn tiên hướng về" này không xuất hiện tại Thần Tiêu Thánh Địa.
Trong những năm Thần Tiêu Thánh Địa xuống dốc, những phúc địa và động này không dám phản kháng trắng trợn nhưng làm việc cũng sơ suất hẳn.
Chuyện đó kéo dài mãi đến khi thánh chủ Thần Tiêu Trương Long Uyên kế nhiệm thánh vị và tăng cường tu vi đột ngột, sau đó độ kiếp thành thánh với tốc độ làm người ta trố mắt nhìn. Mặt khác, ông thi hành kế sách xa thân gần đánh, vừa giao thiệp với các thánh địa xung quanh như Dao Trì và Lôi m, vừa giết gà dọa khỉ làm thiên hạ khiếp sợ.
Nhờ vậy mà tâm tư rục rịch của những tông môn mới ổn định lại.
Dù vậy, không ít thành phần trong các động và phúc địa có ý đồ khác, thậm chí còn lén lút giao thiệp với các thánh địa như Tử Phủ và Bắc Đẩu.
Thật ra Thần Tiêu Thánh Địa biết phần lớn sự việc, mà dù cho không nhận được tin báo thì cũng đoán ra được chút ít.
Đến khi thánh tử Thần Tiêu Thẩm Thiên tìm ra phần cấm "lấy thân hóa kiếp" trong "Lôi Đế kinh" thì tình trạng ấy mới hoàn toàn giải quyết.
Sau khi tin tức "lấy thân hóa kiếp" quay về Thần Tiêu được truyền ra ngoài, bốn phần mười địa điểm rối loạn trong phạm vi quản lý của Thần Tiêu Thánh Địa đã được dẹp yên.
Qua đó có thể tưởng tượng ra nguyên nhân khiến bốn phần mười này rối loạn.
Thánh chủ Thần Tiêu Trương Long Uyên có tài năng tuyệt vời đến đâu thì cũng chỉ là một người thôi.
Tuy nhiên, một bộ truyền thừa kinh động thế gian quan trọng với thánh địa hơn là một cá nhân.
Thần Tiêu Thánh Địa sở hữu một bộ Lôi Đế kinh hoàn chỉnh mới là Thần Tiêu Thánh Địa đã từng bễ nghễ năm vực!
Nếu như "lấy thân hóa kiếp" mang lại hy vọng tột đỉnh cho Thần Tiêu Thánh Địa thì tháp Chiến Thần đã mang lại khả năng vượt qua giới hạn cho Thần Tiêu Thánh Địa!
Những đại năng hơi thông minh một tí đều biết điển tịch Hạo Nhược Yên Hải trong tháp Chiến Thần quan trọng với thánh địa đến nhường nào.
Có thể tưởng tượng Thần Tiêu Thánh Địa, tông môn được tháp Chiến Thần nhận làm chủ, sẽ mạnh mẽ như thế nào trong tương lai.
Bây giờ không nhân cơ hội ôm đùi thì sau này sẽ hối hận xanh ruột mất.
Trong ba ngày ngắn ngủi, thánh chủ Thần Tiêu Trương Long Uyên đã tiếp đón chưởng môn cùng nhiều trưởng lão trong sáu động và mười hai phúc địa.
Thế lực khắp nơi đang đàm phán hòa thuận với nhau, dĩ nhiên cũng không thiếu một ít giao dịch mờ ám.
Tóm lại, Lôi Đình Tiên Quang quanh người Trương Long Uyên chưa từng biến mất trong suốt mấy ngày qua.
Thậm chí đến Bích Liên thiên tôn Sở Long Hà cũng trở nên thoải mái hơn trong khoảng thời gian này.
Thần Tiêu Thánh Địa càng đông người thì lão lại càng dễ đục nước béo cò.
Lão lừa người dối ta cả trong tối lẫn ngoài sáng nên lấy được không ít linh thạch.
Hai sư huynh đệ đều cùng chung một suy nghĩ, quả nhiên Thiên nhi chính là vật biểu tượng của thánh địa!
Được đứa con số mệnh bảo bọc thật là tốt!
"Thánh chủ Dao Trì đến!"
Giọng đệ tử thông báo truyền đến từ cửa vào tiểu thế giới Thần Tiêu.
Kèm theo đó là tiếng đàn sáo dễ nghe và êm tai như tiếng trời.
Những thiếu nữ thanh xuân mặc cung trang biểu diễn đàn sáo đều trông rất thướt tha và rực rỡ.
Mỗi lần chân các nàng chạm đất là mỗi lần linh khí dày đặc quấn quanh, nó trông như ánh hào quang mà cũng như hoa sen. Các nàng tựa như bước ra từ tranh vẽ vậy.
Một chiếc chiến xa đang nằm ở giữa các thiếu nữ.
Toàn thân chiếc chiến xa này sáng ónh ánh như được khắc thành từ ngọc tiên, phải nói là vô cùng khéo léo.
Bảy loại dị thú lần lượt là chim trắng, chim xanh, chim quạ, cá lam, rồng đỏ, hổ đốm vàng và kỳ lân vàng đang kéo chiếc chiến xa ấy tiến về phía trước.
Bánh xe lăn trên hư không phát ra tiếng ầm ầm như đất bằng sinh ra sấm sét, trông vừa thần thánh vừa uy nghiêm.
Khoảnh khắc chiếc chiến xa xuất hiện, thần niệm của tất cả cường giả trong phạm vi mấy trăm dặm quanh đó đều tập trung vào nó.
Những cường giả tu tiên vội từ xa chạy đến đón tiếp vì sợ thất lễ với vị nữ thánh tôn quý này rồi gặp phải tai bay vạ gió.
Dù sao cũng không thể chọc phụ nữ.
Không thể chọc phụ nữ mạnh, huống hồ đó là một nhóm phụ nữ mạnh!
"Bái kiến thánh chủ Dao Trì!"
"Bái kiến thánh chủ Dao Trì!"
"Bái kiến thánh chủ Dao Trì!"
"Các vị không cần phải đa lễ."
Một giọng nói lạnh nhạt phát ra từ trong chiến xa Dao Trì.
Người ngoài có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng thướt tha sau lớp màn mỏng.
Bà chỉ ngồi ngay ngắn sau lớp màn mà đã thu hút hết tâm trí mọi người, đồng thời làm người ta sinh ra vô số mơ mộng.
Tuy nhiên, dù nội tâm ước ao thế nào thì bọn họ cũng không dám sinh ra ý nghĩ khinh nhờn khi bà đứng trước mặt mình.
Ngay cả thiên tôn Hóa Thần kỳ cũng không dám vượt qua lễ tiết dù chỉ một bước.
Đó chính là thánh chủ Dao Trì!
Một trong những lão bà... có quyền thế nhất năm vực.
Thánh chủ Dao Trì đã hơn một nghìn tuổi nên quả là thuộc về hàng ngũ lão bà.
Tuy nhiên, chỉ cần không gặp nạn thì dù cho thánh nhân có sống mười tám nghìn năm cũng không sao, hơn nghìn tuổi nghĩa là vẫn còn trong thời kỳ hào hoa phong nhã.
Nếu lọt vào mắt xanh của thánh chủ Dao Trì thì sẽ có thể tiết kiệm ít nhất là nghìn năm phấn đấu, đồng thời leo thẳng lên đỉnh.
Chỉ tiếc rằng thánh chủ Dao Trì đã qua nghìn tuổi mà vẫn chưa kết đạo lữ.
Nghe đồn là thánh chủ Dao Trì lớn lên tại nơi trăng hoa nên đã nhìn thấy nhiều người đàn ông bạc bẽo.
Vì vậy, từ nhỏ bà đã không có cảm tình với nam, trái lại thích đi cùng với nữ hơn.
Chương 395: Rảnh rỗi thì đến Dao Trì chơi nhiều một chút (1)
Đương nhiên giờ đã không còn ai có thể điều tra tính xác thực của tin đồn này.
Kể cả khi có người biết thì cũng không dám nói lung tung.
Dù sao đó cũng là thánh chủ Dao Trì mà.
Tấm màn của chiến xa được vén lên, một cô gái xuất hiện trước mặt mọi người.
Cả người bà bao phủ trong tiên quang năm sắc nên không thấy rõ dung mạo, bà mang lại cho người ta cảm giác thần bí như ngắm hoa trong sương vậy.
Một pháp khí hình trăng tròn bay lơ lửng sau lưng bà, đồng thời tỏa ra ánh trăng nhè nhẹ chiếu rọi vào lòng tất cả mọi người, khiến bọn họ cảm thấy tâm cảnh trong sáng không gì bằng.
Siêu phàm, quả nhiên thánh chủ Dao Trì không hổ danh siêu phàm mà!
"Không biết thánh chủ Dao Trì đại giá quang lâm nên không tiếp đón từ xa, mong thánh chủ thứ tội."
Một cánh cửa không gian hình thành trong hư không.
Một bóng người được bao phủ bởi tiên quang bước ra từ đó, hơn nữa có sấm sét đánh khắp nơi. Đó không phải là thánh chủ Thần Tiêu thì còn là ai nữa?
Bích Liên thiên tôn đang xách theo côn thần màu vàng sau lưng cũng xuất hiện bên cạnh thánh chủ Thần Tiêu, lão vừa thấy thánh chủ Dao Trì thì cười rất vui vẻ.
"Ui cha, chẳng phải là Xuân Hoa muội muội à? Mấy trăm năm không gặp, muội làm cách nào mà học được ảo thuật che mặt bằng tiên khí đó..."
Bích Liên thiên tôn còn chưa nói xong thì tiên quang mây tía quanh người thánh chủ Dao Trì đã gợn sóng mãnh liệt.
Giọng nói lạnh nhạt vô tình truyền ra từ sau lớp tiên quang mây tía: "Thứ nhất, bổn tọa không phải là Xuân Hoa muội muội, xin gọi bổn tọa là thánh chủ Dao Trì hoặc là Thu Nguyệt tiên tử!"
"Thứ hai, bổn tọa không tu luyện ảo thuật mà tu luyện "Dao Trì đế kinh", cái tên mặt dày như ngươi không được buông lời xúc phạm."
"Thứ ba, cái tên khốn nạn phụ lòng Đan Vũ sư muội như ngươi đừng có lôi kéo làm quen với bổn tọa."
"Nếu ngươi không được Thần Tiêu Thánh Địa che chở thì bổn tọa chắc chắn sẽ thiến ngươi!"
Lời nói của thánh chủ Dao Trì Diêu Thu Nguyệt làm Bích Liên thiên tôn lạnh sống lưng.
Đan Vũ thiên tôn bên cạnh bà thì lập tức đỏ hồng mặt với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Không hổ là đại tỷ Dao Trì, khí phách!!!
"Sư tỷ, tỷ hiểu lầm Sở Hà sư huynh rồi."
Đan Vũ thiên tôn dùng thần niệm truyền âm: "Đan Vũ suýt thì gặp nạn trong lần Tà Linh giáo tập kích, may mà Sở Hà sư huynh cố ý chạy đến được muội."
"Muội tin trong lòng Sở Hà sư huynh vẫn còn có muội, chỉ cần muội tiếp tục cố gắng là sẽ khiến sư huynh cảm động!"
Dứt lời, Đan Vũ thiên tôn nhìn về phía Sở Hà bằng ánh mắt đầy sùng bái và ngưỡng mộ.
Cái tên không biết xấu hổ này cố ý chạy đi cứu người ư?
Sư muội, muội đã là xử nữ hơn một nghìn tuổi rồi đấy, đừng ngây thơ như vậy nữa được không?
Tiên quang mây tía gợn sóng mạnh hơn, sau đó thánh chủ Dao Trì hừ lạnh: "Nghiệp chướng Tà Linh giáo kia đang ở đâu?"
Hiển nhiên thánh chủ Dao Trì cũng là người căm thù cái ác và không có tí cảm tình nào với tà giáo.
"Điện chủ Huyết Sát điện bị ta nhốt vào thần ngục sấm sét, không có chút sơ hở."
Thánh chủ Thần Tiêu cười nói: "Thánh chủ Thu Nguyệt đi đường mệt mỏi, bổn tọa đã chuẩn bị rượu quả tiên, xin các vị vào dùng bữa tẩy trần nhé!"
Thánh chủ Thần Tiêu Trương Long Uyên vẫn không tỏ ra kiêu ngạo hay nịnh nọt dù đối mặt với thánh chủ Dao Trì, tiến thoái hợp lý, hoàn toàn thể hiện phong độ và khí phách của thánh địa hàng đầu.
Đôi mắt của Bạch Liên thiên tôn ở bên cạnh hiện những ngôi sao.
"Vậy làm phiền Long Uyên đạo huynh."
Thánh chủ Dao Trì bình thản gật đầu nhưng trong lòng lại đang thầm cảm thán.
Hai người này cùng được một sư phụ dạy dỗ, cũng đều là thiên kiêu đứng đầu.
Quả nhiên, vì thánh chủ tiền nhiệm nhìn xa trông rộng nên mới chọn nhị đệ tử Trương Long Uyên kế nhiệm thánh vị.
So với Sở Long Hà, thánh chủ Thần Tiêu đương nhiệm quả là mạnh hơn về mọi mặt, không hổ là chủ nhân của sự phục hưng!
...
Thánh chủ Thần Tiêu đạp lên sấm sét rồi từ từ hạ xuống đất.
Trong phút chốc, một thảm lụa đỏ trải dài từ cầu thang vào tiểu thế giới Thần Tiêu đến trước núi Thánh Chủ.
Đỏ thắm trăm dặm hoa lá bay, hoa sen mỗi bước đón Dao Trì.
Lễ nghi chào đón trang trọng và lộng lẫy.
"Long Uyên đạo huynh có lòng rồi."
Giọng nói lạnh nhạt của thánh chủ Dao Trì truyền ra từ tiên quang mây tía, sau đó bà đặt chân lên thảm.
Mỗi bước đi của bà không cách nhau quá xa, vậy mà bà đã đi được hơn chục nghìn mét chỉ sau vài bước chân như thể sử dụng thần thông thu đất thành tấc vậy.
Một thiếu niên mặc giáp thánh màu vàng đứng trước cửa cung điện.
Hắn có mày kiếm mắt sáng, tóc dài xõa vai như tiên giáng trần nhưng vẫn mang vẻ oai hùng và phấn chấn của thiếu niên.
Đặc biệt là đôi con ngươi mơ hồ lộ vẻ bất cần đời khi ngó quanh nhưng lại như sâu sắc đến nhìn thấu mọi thứ của thiếu niên.
Dường như bên trong đó là một vùng biển tinh thần với dãy ngân hà mênh mông chìm nổi.
Siêu phàm, quả là quá siêu phàm!
Thánh chủ Dao Trì và chưởng môn các động cũng như cõi phục đều đã gặp vô số người, tuy nhiên bọn họ vẫn không khỏi ngạc nhiên trước dáng vẻ của vị thiếu niên này.
Không ngờ thế gian này lại có một mỹ nam tử sở hữu tài năng tuyệt vời và xuất trần thoát tục nhường ấy!
Thiếu niên thấy nhóm người thánh chủ Thần Tiêu xuất hiện bèn khom người: "Sư tôn, tiệc đón gió tẩy trần đã chuẩn bị tốt."
Thánh chủ Thần Tiêu khẽ gật đầu: "Thiên nhi đã làm thì bổn tọa yên tâm, mời các vị vào chỗ!"
Ông vừa nói hết câu thì Triều Thánh điện ở bên cạnh Thánh Chủ điện mở ra, sau đó là mùi thơm lạ lùng bay đến.
Mọi người vào điện ngồi xuống thì thấy mỗi bàn đều đặt những món quý, linh quả và rượu ngon tuyệt thế.
Đây là những đồ vật mà Thần Tiêu Thánh Địa cất kỹ, mỗi một trái linh quả trên bàn đều có thể bán giá trên trời nếu được đưa ra thị trường.
Rượu ngon trong bầu càng không tầm thường. Linh quả chứa sức mạnh sấm sét được cất vào hầm ủ mấy trăm năm mới ra được linh rượu sấm sét như thế, thậm chí nó còn có thể rèn luyện cơ thể.