Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 148



Giờ phút này trong mắt mọi người, Thẩm Thiên tựa như một pho tượng chiến thần tuyệt thế, oai phong không gì bằng.

Ngay cả trên mặt Dao Trì thánh chủ cũng lộ vẻ sợ hãi: "Thần Tiêu Thánh Địa có một con kỳ lân như vậy, quả thực là thần phù hộ Thần Tiêu!"

Vốn là Dao Trì thánh chủ nghe Tiểu Linh Tiên nói, thánh tử Thần Tiêu từng cùng nàng truyền thừa Linh Tôn Thần Thủy vì vậy gắn bó khắng khít cùng Dao Trì Thánh Địa.

Lúc đó Dao Trì thánh chủ cũng không bận tâm gì.

Dù sao đối với Dao Trì Thánh Địa mà nói một thiên tài cũng không là gì cả.

Tuy nhiên sau khi càng nhiều thông tin liên quan đến Thẩm Thiên truyền đến tai bà, bà bắt đầu có chút suy nghĩ.

Hôm nay thấy sắp xếp thần thông và sức chiến đấu với những người bằng cấp của Thẩm Thiên, Dao Trì thánh chủ cảm thấy toàn thân đều ghen tị với hắn.

Tại sao? Tại sao tiền bối Thánh Địa lại lập quy tắc " Dao Trì không nhận nam đệ tử"?

Bằng không, theo thứ tự nhân quả trước sau, Thẩm Thiên hẳn là của Dao Trì Thánh Địa trước.

Cũng bởi vì quy tắc này mà Thánh Địa đã bỏ lỡ một vị thiên kiêu vô song hơn cả Hoang Thạch đế quân rồi!

"Không được, thiên phú của Thẩm Thiên không dự đoán trước, tuyệt đối không thể bỏ qua!"

Dao Trì thánh chủ suy nghĩ thầm trong lòng: "Trong đám đệ tử của bản môn, Linh nhi và Thẩm Thiên có quan hệ thân thiết nhất."

"Chuyện này qua đi, bổn tọa quay về sẽ phong Linh nhi thành thánh nữ Dao Trì, lựa chọn thời cơ tốt để tác hợp hai bên."

"Chà! Nếu không nhận ngươi làm đệ tử vậy thì nhận ngươi làm rể vậy!!!"

"Dao Trì Thánh Địa xác định sẽ ôm bắp đùi này nha!"

...

Chắc chắn không chỉ một người có suy nghĩ giống trong lòng Dao Trì thánh chủ.

Đương nhiên, Thẩm Thiên không hề biết đến suy nghĩ trong lòng bọn họ, hiện giờ hắn chỉ lo suy nghĩ chém giết thiên tôn Tà Linh Giáo thôi.

Cho dù thiên tôn của Tà Linh Giáo có trốn sâu thế nào cũng đều bị hắn tìm thấy và chém bay từng người.

Trong lòng hắn đang rất là phấn khích.

Vì sao kích động? Không phải chuyện này đơn giản sao?

Vì sao Thẩm Thiên vẫn luôn tùy tiện? Cũng là do cấp bậc thấp.

Hiện tại Vô Sinh Pháp Vương đã phụ trợ tốt rồi, hắn ta áp chế toàn bộ tu vi của mọi người về cấp Kim Đan.

Bên trong tràng vực Chúng Sinh Bình Đẳng, ngay cả người một nhà trong Tà Linh Giáo cũng không có ngoại lệ.

Điều này khiến Thẩm Thiên trải nghiệm thế nào gọi là ỷ thế hiếp người.

Một người.

Hai người.

Ba người.

Bốn người.

...

Bảy người.

Tám người.

Chẳng bao lâu sau, cả tám vị thiên tôn Thất Sát điện, Phá Quân điện và Tham Lang điện của Tà Linh Giáo đều bị Thẩm Thiên chém tan nát như mây.

Ngoài ba vị thiên tôn Nguyên Thần bị Thẩm Thiên bắt được, năm người còn lại của Tà Linh môn bị phản phệ cắn nuốt sạch sẽ vì Vạn Hồn Phàm bị hủy diệt.

Mà ở trong trận chiến đẫm máu này, Thẩm Thiên cảm giác được tầng mô trong chỗ u minh kia đã bị phá.

Chiến đấu vĩnh viễn là con đường tiến bộ nhanh nhất, cuối cùng lúc này Thẩm Thiên cũng hoàn thành thành công lần chuyển giao Kim Thân thứ ba, thể lực được tăng thêm một bậc.

Trận chiến đấu này khiến Thẩm Thiên vô cùng sảng khoái!

...

"Đúng đúng, mau dọn dẹp sạch sẽ mấy con chuột nhỏ này đi."

Tiếng vui mừng vang lên trong đầu Diệp Kình Thương.

Thẩm Thiên cười nói: "Nhờ Diệp lão chỉ bảo ta mới có thể lấy năng lực nhanh như vậy được."

Diệp Kình Thương cười nói: "Sức chiến đấu của tiểu tử ngươi cùng cấp bậc, đã có bảy phần trình độ của lão phu năm đó rồi, tiếp tục cố gắng."

Thẩm Thiên hơi sững sờ, lập tức gật đầu: "Ta sẽ tiếp tục cố gắng!"

Ngay lúc này đột nhiên xảy ra biến cố lạ.

Nhìn thấy những con lệ quỷ mất không chế này, sau khi gặm nát thiên tôn Tà Linh Giáo thì dường như càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Bọn họ phát động tấn công liên quân tiên môn lần nữa!

Tại sao lại đến?

Đám lệ quỷ mênh mông ào đến làm Thẩm Thiên thấy cái đầu đau nhức.

Tuy rằng với sức chiến đấu của hắn, việc đánh giết đội quân mấy chục nghìn lệ quỷ này hoàn toàn không áp lực chút nào.

Thế nhưng điều đó là vô nghĩa!

Mấy chục nghìn lệ quỷ cấp Kim Đan, dù cho mỗi kiếm giết mười con thì hắn cũng phải chém mấy nghìn kiếm mới giết sạch hết được.

Huống hồ lệ quỷ yếu chứ không ngốc, người ta biết né đó.

Nếu Thẩm Thiên giết sạch đám lệ quỷ cấp Kim Đan này thì e là sẽ kiệt sức mất!

Thêm vào đó, Thẩm Thiên đã tiêu hao quá nhiều thời gian để đối phó với đám lệ quỷ, nếu không giải quyết cho xong thì tệ quá.

Điều duy nhất đáng mừng là đám lệ quỷ này đã mất đi sự khống chế của thiên tôn Tà Linh giáo nên khả năng phối hợp tệ hơn rất nhiều, hơn nữa không hề đoàn kết với nhau.

Vì lính mất chỉ huy nên tạm thời không thể nào đánh hạ trận pháp phòng ngự mà các tiên môn hợp tác bố trí.

"Diệp lão, tại sao thiên tôn Tà Linh giáo đã chết sạch mà đám lệ quỷ này còn chưa biến mất thế?"

Diệp Kình Thương cười trước thắc mắc của Thẩm Thiên: "Vạn Hồn Phàm chỉ là pháp khí khống chế lệ quỷ chứ không phải là mạng sống của lệ quỷ."

"Vạn Hồn Phàm bị hủy thì lệ quỷ chỉ mất khống chế chứ không hề biến mất, hơn nữa đám lệ quỷ gần như bất tử tại U Minh Hoàng Tuyền Vực."

"Chỉ cần ngươi không khiến nó mất mạng trong một đòn tấn công thì nó vẫn sẽ hồi phục lại như thường với tốc độ nhanh nhất dù cho có bị thương nặng đến đâu."

Dường như để chứng tỏ lời Diệp Kình Thương nói là đúng, những lệ quỷ bị Thẩm Thiên và liên minh tiên môn chém đều bắt đầu ngưng tụ ra cơ thể lần nữa.

Dù có bị đứt tay, đứt chân hay thậm chí là chặt đầu đi nữa, tất cả lệ quỷ đều hồi phục lại hoàn toàn.

Hầu hết người trong liên minh tiên môn đều sợ sệt.

Không thể không nói, hắn ta không hổ là Pháp Vương Tà Linh giáo, chỉ có một kết cục trong tình cảnh này là thua thôi.

Nhờ vào khả năng kiểm tra quang hoàn và được Diệp Kình Thương chỉ dẫn nên Thẩm Thiên đã chém hết thiên tôn của Tà Linh giáo với sức mạnh tuyệt đối, bằng không đám lệ quỷ này sẽ gần như vô địch.

Dù cho người khống chế chúng đã bỏ mạng nhưng đám lệ quỷ này vẫn khó giải quyết như trước, suy cho cùng khả năng hồi phục của chúng cũng quá mạnh mẽ.

"Tuy nhiên, thật ra việc tiêu diệt đám lệ quỷ này rất đơn giản."



Chương 418: Vô Sinh Pháp Vương xui xẻo (1)

Diệp Kình Thương nở nụ cười đắc ý, sau đó hỏi: "Muốn biết không? Thiên nhi, chỉ cần ngươi gọi bổn tọa là ông ngoại nuôi thì bổn tọa sẽ nói cho ngươi biết."

Thẩm Thiên: "..."

Lão già trẻ con này cứ đòi làm ông ngoại nuôi mãi thế!

Thế gian này chỉ có nhận cha nuôi, nhận con gái nuôi, thậm chí nhận mẹ nuôi.

Trước giờ chưa từng nghe nói đến chuyện nhận ông ngoại nuôi, chẳng lẽ quan hệ trên Tiên giới lộn xộn đến thế à?

Thẩm Thiên bất đắc dĩ gọi: "Ông ngoại nuôi."

Diệp Kình THương mừng rỡ đến vểnh râu mép: "Thật ra ấy, cách giải quyết đám lệ quỷ này thật sự rất đơn giản."

" Lục Đạo Luân Hồi Bàn và Vua Bỉ Ngạn trong cơ thể ngươi, đặc biệt là pháp khí Lục Đạo Luân Hồi Bàn, đều là vật báu đến từ vùng đất luân hồi."

"Tuy kẻ luyện chế pháp khí này chỉ là một tên gà mờ nhưng phương pháp luyện chế pháp khí lại không sai, nó hoàn toàn có thể xây dựng một vòng luân hồi đơn giản."

"Chỉ cần ngươi dùng pháp thuật siêu độ vong hồn để kích hoạt Lục Đạo Luân Hồi Bàn là có thể xây dựng ra một vòng luân hồi đơn giản tại U Minh Hoàng Tuyền Vực này."

"Đến lúc đó, oán khí, âm khí, kịch độc lẫn nghiệp hỏa trong người đám lệ quỷ này đều sẽ được tẩy trừ trong luân hồi."

"Chẳng những ngươi có thể giải quyết mối đe dọa từ lệ quỷ mà Lục Đạo Luân Hồi Bàn còn có thể thăng cấp uy lực không ít."

Vậy cũng được sao?

Thẩm Thiên sửng sốt, kế đó vui vẻ.

Đúng là nhà có người già như có báu vật, người già vô địch đó!

Vấn đề là dù Thần Tiêu Thánh Địa có pháp thuật siêu độ vong hồn nhưng Thẩm Thiên... không học.

Tính ra thì Thẩm Thiên chỉ vừa gia nhập Thần Tiêu Thánh Địa vài tháng, trên người lại có đủ loại đế kinh.

Đến đế kinh mà hắn còn không có thời gian luyện chứ đừng nói gì mà pháp thuật siêu độ vong hồn.

"Khụ, Diệp lão, ta không biết pháp thuật siêu độ."

Thẩm Thiên gãi gãi đầu ra vẻ vô tội.

Diệp Kình Thương dở khóc dở cười: "Thôi được, ngươi đưa năng lượng trong cơ thể vào Lục Đạo Luân Hồi Bàn là được, những chuyện khác cứ giao cho bổn tọa."

Phát năng lượng?

Chuyện này bổn thánh tử am hiểu lắm!

Thẩm Thiên vui vẻ phóng Lục Đạo Luân Hồi Bàn ra.

Sức mạnh Tân Hỏa kinh trong cơ thể hắn không ngừng đổ vào Lục Đạo Luân Hồi Bàn.

Vũ Hóa Tiên Kim, phệ tiên đằng, Nhất Nguyên Trọng Thủy, Nam Minh Ly Hỏa, Luân Hồi Tịnh Thổ, Hỗn Nguyên Ngũ Hành Thần Lôi.

Sáu loại sức mạnh tuần hoàn trong Lục Đạo Luân Hồi Bàn khiến mâm sứ bạc biến lớn với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Từ kích cỡ ban đầu đến cỡ mâm sứ bạc to, đến chậu rửa mặt rồi đến cối xay gió.

Cuối cùng, một thần luân bạc to cỡ chín mươi mét xuất hiện trước mắt mọi người.

Thần luân bạc này chia làm sáu bộ phận, mỗi bộ phận đều khắc vân rõ ràng và huyền diệu tạo cảm giác huyền bí khó lường cho người xem.

Vầng sáng rạng rỡ tỏa ra từ nó chiếu rọi lên tất cả, những vết thương do lệ quỷ kịch độc cào trầy hay vết mủ do lệ quỷ nghiệp hỏa đốt cháy đều bắt đầu khôi phục chậm rãi.

Thẩm Thiên ngồi xếp bằng trước Lục Đạo Luân Hồi, hai mắt khép hờ dưới ánh sáng tháng quang, lúc này trông hắn vừa như thần linh giáng thế vừa oai hùng không gì sáng bằng.

Hắn mấp máy môi nhưng không phát ra bất cứ âm thanh nào, có điều mọi người lại nghe thấy tiếng tụng kinh u oán như có như không vang vọng trong hư không.

"Nhân đạo mù mịt, tiên đạo mênh mông."

"Quỷ đạo vui sướng, làm cửa cuộc đời."

"Tiên đạo quý sinh, quỷ đạo quý kết."

"Tiên đạo thường tự cát, quỷ đạo thường tự hung."

Trong tiếng tụng kinh, những ký tự chuyển hóa trong không gian rồi dung nhập vào Lục Đạo Luân Hồi Bàn.

Không lâu sau đó, Lục Đạo Luân Hồi Bàn ngày càng sáng chói hơn, đồng thời vòng luân hồi vốn đang bất động bắt đầu xoay tròn một cách chậm rãi.

Lục Đạo Luân Hồi Bàn sinh ra một sức hấp dẫn vô cùng lớn, chẳng qua nó không nhắm vào bất cứ tu sĩ nào mà chỉ nhắm vào đám lệ quỷ điên cuồng kia.

Đáng nói hơn, đám lệ quỷ đang điên cuồng dần dần yên tĩnh lại trong tiếng tụng kinh và dưới ánh sáng của Lục Đạo Luân Hồi.

Con ngươi đỏ rực cuồng dại của bọn chúng dần trở nên mê mang, tiếp đó sinh ra một chút tỉnh táo.

Tất cả lệ quỷ đều nhìn về phía Lục Đạo Luân Hồi Bàn trôi lơ lửng trên hư không với vẻ khát vọng.

Là luân hồi!

Là cơ hội đầu thai lần nữa!!!

Lệ quỷ càng mạnh thì oán khí càng nhiều.

Bởi vậy, việc siêu độ đầu thai cho bọn chúng càng khó, thông thường người tu tiên sẽ giết chúng luôn chứ không siêu độ.

Tuy nhiên, hiện giờ toàn bộ lệ quỷ đều sinh ra một suy nghĩ, đó là chỉ cần bọn chúng tiến vào luân hồi bàn này thì sẽ được tẩy sạch mọi thứ và đầu thai lần nữa.

Ngay lập tức, tất cả lệ quỷ đều trở nên điên cuồng!

Đám mây hung thần điên cuồng ào về phía Lục Đạo Luân Hồi Bàn như sóng thần ập xuống.

Những con lệ quỷ tranh nhau chen vào trong Lục Đạo Luân Hồi Bàn rồi nhanh chóng phân giải bên trong đó.

Phân giải ở đây không phải là bị tiêu diệt mà là tách "sát khí", "âm khí", "kịch độc" và "nghiệp hỏa" ra khỏi "chân linh".

Chỉ khi đưa linh hồn về hình thái nguyên thủy nhất mới có thể siêu độ và luân hồi.

Nếu không ngươi sẽ chui ra khỏi bụng người ta với sát khí, kịch độc và nghiệp hỏa có sẵn từ kiếp trước à?

Vậy chẳng phải là một xác hai mạng sao? Bộ tưởng ai cũng là mẹ Na Tra à!

Ngày càng nhiều lệ quỷ được tẩy rửa trong Luân Hồi Bàn thành hình dạng sạch sẽ và tinh khiết nhất.

Tất cả đều thành kính quỳ xuống với Thẩm Thiên đang ngồi xếp bằng trước Lục Đạo Luân Hồi Bàn, sau đó bái lạy hắn.

"Cảm ơn tiên trưởng siêu độ, tiểu nhân vô cùng biết ơn!"

"Cảm ơn tiên trưởng siêu độ, ta vô cùng biết ơn!"

"Cảm ơn tiên trưởng siêu độ, lão hủ vô cùng biết ơn!"

"Cảm ơn tiên trưởng ca ca siêu độ, tiểu nữ nguyện làm nô tỳ đi theo tiên trưởng ca ca để báo đáp tiên trưởng ca ca!"

Khi số lượng lệ quỷ được siêu độ dần nhiều lên, hư không chậm rãi xuất hiện những vầng sáng vàng.

Phân nửa vầng sáng dung nhập vào trong Lục Đạo Luân Hồi Bàn, nửa còn lại thì bay đến chỗ Thẩm Thiên và dung nhập vào cơ thể hắn.

Dần dà, ngay cả sau lưng Thẩm Thiên cũng hình thành vòng sáng vàng nhạt trống rất là trang nghiêm.