Nhìn thần chùy hoàng kim hối hả xoay tròn, khuôn mặt non nớt của Ngao Ô hiện rõ vẻ lo lắng.
Y hừ lạnh: “Ngạc Thông Thiên, Thẩm Thiên ca ca là khách nhân tôn quý nhất của tộc Hắc Long chúng ta. Ngươi lại dám tàn nhẫn dùng sát chiêu như vậy sao?”
Tề Thiếu Huyền nắm chặt phương thiên long kích, pháp lực toàn thân đã sẵn sàng.
Nếu Ngạc Thông Thiên không thu tay lại, cho dù phải liều mạng vạch mặt với đám thiên kiêu Hải tộc kia y cũng phải tách hai người ra.
Thậm chí không chỉ có bên phe Thẩm Thiên, ngay cả đám Hải yêu đang vây xem cũng có không ít kẻ tỏ vẻ không đành lòng.
Hung danh tử vong toàn chuyển của Đế Ngạc Thần tộc còn đó, lực sát thương quá mạnh.
Phàm là đối thủ bị đánh trúng chiêu này không chết cũng tàn phế, chắc chắn máu thịt be bét, vô cùng thê htarm.
Nếu xấu xí, chết thì thôi.
Nhưng vị thiên kiêu loài người này lại anh tuấn như thế, nếu bị Ngạc Thông Thiên cắn chết thật thì thật đáng tiếc.
Khi tất cả đều không nỡ nhìn nữa, thần chùy hoàng kim đang xoay tròn bỗng nhiên dừng lại.
Con cá sấu khổng lồ lại xuất hiện trước mặt mọi người, bị quăng bay ra xa.
Nó nghiêng đầu, lảo đảo bước ra ngoài.
Oạc một tiếng, nó nôn đến thiên hôn địa ám!
…
“Tình huống gì thế này?”
Ngao Ô ngây ngốc nhìn Ngạc Thông Thiên vừa chầm chậm biến lại nguyên hình vừa nôn ọe tối mắt tối mũi.
Lại nhìn sang Thẩm Thiên cũng đang chậm rãi thu nhỏ về kích thước bình thường, thu liễm dần hào quang quanh người, vẫn phong độ nhẹ nhàng như vậy.
Ngao Ô cũng ngơ ngác.
Không phải Thẩm Thiên ca ca bị cuốn vào trong tử vong toàn chuyển sao? Sao vẫn bình thường thế này?
Mà y chưa từng nghe nói có ai của Đế Ngạc Thần tộc thi triển tử vong toàn chuyển lại xoay mình đến mức nôn ói ra thế này!
Rốt cuộc trận này ai thắng ai thua? Sao càng xem càng khó hiểu thế này!
Về phần Thẩm Thiên, lúc này tự đáy lòng hắn đang câm lặng vì thông tin sai lệch đọc được từ kiếp trước.
Con mẹ nó chứ, nếu bị cá sấu cắn, cứ xoay tròn theo hướng của nó có thể sẽ bẻ gãy đầu cá.
Hoàn toàn là nói nhảm.
Tử vong toàn chuyển của Ngạc Thông Thiên là kỹ năng tất sát, tốc độ nhanh đến kinh người, xoay theo nó nào có thể dễ dàng phản sát như vậy?
Rõ ràng phải xoay ngược lại mới đúng!
Thẩm Thiên chậm rãi đi đến bên cạnh Ngạc Thông Thiên, vỗ vỗ lưng gã, hỏi: “Huynh đệ, không sao chứ?”
Ngạc Thông Thiên xoay người lại, hung tợn nhìn chằm chằm Thẩm Thiên: “Đừng tưởng ngươi đã thắng, bổn tôn còn chưa nhận thua đâu!”
Oẹ~!!!
Gã còn chưa nói dứt câu đã vội quay đầu đi, tiếp tục nôn đến hoa mày chóng mặt.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Ta không bảo ngươi nhận thua. Thẩm mỗ rất hứng thú với tử vong toàn chuyển của Thông Thiên huynh. Có thể mời ngươi thi triển lại một lần nữa được không?”
Thi triển lại một lần nữa? Ngươi đang muốn làm nhục bổn tôn đây mà!
Ngạc Thông Thiên tức giận đến mức nhe răng trợn mắt, loài người ghê tởm này quá cuồng vọng rồi!
Được. Ngươi làm nhục bổn tôn như vậy, bổn tôn sẽ… chấp nhận ngươi làm nhục. Ọe ~!
Không thể tiếp tục xoay nữa, vĩnh viễn không thể xoay nữa!
Nếu lại xoay nữa…. Ọe! Bổn tôn sẽ chết!
…
Khi Ngạc Thông Thiên còn đang nôn đến thiên hôn địa ám, chợt có tiếng đàn du dương từ trong thành Cực Nhạc vọng ra.
Đồng thời còn có tiếng ca thanh linh uyển chuyển như nước suối trong gột rửa lòng người, khiến cho toàn thân người ta thư thái.
Dường như bài hát này được ngâm xướng từ cổ ngữ không ai hiểu, dường như ẩn chứa sức mạnh huyền diệu trong đó.
Tiếng ca vang lên, rất nhiều người cảm thấy mình hấp thu linh lực nhanh hơn.
Cảm xúc tiêu cực trong lòng cũng nhanh chóng biến mất.
Thiên ca! Khúc ca này có thể xưng là tiếng hát của trời cao!
Khi tiếng đàn vang lên, mọi người đều đổ dồn ánh mắt nhìn theo hướng nó phát ra.
Nơi đó là Thiên m Các, tiếng đàn vọng ra từ tầng cao nhất của Thiên m Các, là phòng của Nhân ngư Công chúa Ngọc Biên Tiên.
Là Công chúa ưu tú nhất trong mấy trăm năm qua của Nhân Ngư Thần tộc, Ngọc Biên Tiên cực kỳ nóng.
Dù chỉ xét trong số các thiên kiêu các tộc ở Bắc Hải, nàng cũng không thiếu người điên cuồng theo đuổi.
Không biết đã có bao nhiêu người vung tay một cái là thiên kim, chỉ cầu được nghe Ngọc Biên Tiên hát một khúc mà không được.
Cũng có không biết bao nhiêu kẻ si tình, mới nhìn thấy một góc khuôn mặt của Ngọc Biên Tiên đã không thiết cơm nước, càng về sau càng gầy gò.
“Tiếng ca của Biên Tiên tỷ tỷ càng ngày càng hay.”
Ngao Ô chớp chớp đôi mắt to tướng: “Thẩm Thiên ca ca, ta cảm thấy hình như nàng đang muốn câu dẫn ngươi.”
Thẩm Thiên: “…”
Tề Thiếu Huyền: “…”
Mặc dù Tề mỗ cảm thấy ngươi nói có lý, nhưng thân là đồng bạn ký khế ước với Tề mỗ, tiểu tử ngươi có thể giữ vững lập trường một chút được không?
Ngươi không thể đoán là Nhân ngư Công chúa đang muốn câu dẫn Tề mỗ sao? Chẳng lẽ Tề mỗ không xứng?
Thật tức giận! Tề mỗ là Long kỵ sĩ đấy!
…
Theo tiếng đàn tiếng ca vang lên, bầu không khí giương cung bạt kiếm dần dịu lại.
Tất cả mọi người không một ai muốn phát ra âm thành nào vào lúc này, họ cảm thấy làm vậy là vũ nhục tiếng ca tuyệt vời này.
Một thiếu nữ thân người đuôi cá dáng người uyển chuyển chậm rãi bơi ra từ Thiên m Các, trong tay bưng một tấm thiệp mời màu vàng kim.
Thiếu nữ đeo lụa mỏng, chỉ lộ một đôi mắt trong veo và dung nhân như ẩn như hiện đã đủ mỹ lệ.
Nàng bơi tới trước mặt Thẩm Thiên, nhìn trộm hắn một cái rồi lại cúi đầu.
“Công chúa Điện hạ mời Thánh tử nể mặt nhập Các một lần.”
Tiếng ca kết thúc, mọi người ở đây đều nghe rõ lời vừa rồi của thiếu nữ.
Vô số ánh mắt ước ao ghen tị bắn vèo vèo tới Thẩm Thiên, trong không khí tràn ngập mùi chua nồng.
Mà ánh mắt Thẩm Thiên lại không hề có vẻ bất ngờ, chỉ hơi nhếch khóe miệng.
Quả nhiên là tới mà! Hắc hắc, lại có thể…
Cắt rau hẹ!
Trên thực tế, Thẩm Thiên đã phần nào đoán trước được lời mời của Nhân ngư Công chúa Ngọc Biên Tiên.
Bởi vì hắn đã nhìn thấy hình tượng liên quan đến Ngọc Biên Tiên trên đỉnh đầu Tử Phủ Thánh tử, chính là cơ duyên của Tề Thiếu Huyền.
Nếu hắn không ra tay, theo như kịch bản ban đầu, Tề Thiếu Huyền sẽ nảy sinh mâu thuẫn với Bích Huyền Thanh, Ngạc Thông Thiên, sau đó đánh nhau.
Bất kể thế nào, kết quả cuối cùng là lưỡng bại câu thương, Tề Thiếu Huyền sẽ bị thương nặng.
Sau đó, Nhân ngư Công chúa Ngọc Biên Tiên thưởng thức chiến lực của Tề Thiếu huyền mà phá lệ nhập các gặp mặt.
Nhưng Thẩm Thiên cảm thấy, vì gặp được Nhân ngư Công chúa Ngọc Biên Tiên mà bản thân mình đầy thương tích, hắn tính không ra.
Cho nên, hắn mới nghĩ nghĩ, vẫn nên quyết định thay Tề Thiếu Huyền xuất chiến với Ngạc Thông Thiên thì hơn, tránh cho y bị trọng thương như trong kịch bản ban đầu.
Làm việc thiện tích đức! Đủ tâm ý là được, không cần phải khiến cho tất cả mọi người đều biết.
Chương 497: Chẳng lẽ lại muốn bổn Công chúa phải tự động tay? (1)
Xưa nay bổn Thánh tử làm việc tốt không cần lưu danh!
Mọi chuyện xảy ra sau đó phần lớn là đúng như Thẩm Thiên sở liệu.
Bởi vì Thẩm Thiên ra mặt ngăn thiên kiêu Đế Ngạc Thần tộc Ngạc Thông Thiên, nên thương thế của Tề Thiếu Huyền cũng không quá nặng.
Đáng lẽ cần ít nhất hơn nửa tháng mới có thể khôi phục, bây giờ đoán chừng chỉ cần điểu tức một buổi tối là có thể khỏi hoàn toàn.
Cũng chính vì vậy mà thiệp mời của Nhân ngư Công chúa Ngọc Biên Tiên đã nhảy từ tay Tề Thiếu Huyền sang tay Thẩm Thiên.
Tề huynh, cơ duyên của ngươi, bổn Thánh tử chỉ trễ lại một chút, tuyệt đối không đoạt.
Đồ tốt gì nên là của ngươi vẫn là của ngươi!
…
“Tề huynh ở lại trong Thiên m Các điều tức một chút đi! Thẩm mỗ đi trước tìm đường.”
Thẩm Thiên nhìn chằm chằm vào quầng sáng trên đầu Tề Thiếu Huyền, cẩn thận xem lại một lượt từ đầu tới cuối mới nhận lấy thiệp mời của thiếu nữ Nhân ngư.
Lưu quang chiếu rọi, Thẩm Thiên đi theo thiếu nữ Nhân ngư tiến vào trong Thiên m Các, rồi đi vào phòng bơi của Nhân như Công chúa Ngọc Biên Tiên, khiến cho người ta hâm mộ đến mức mặt mũi tím tái.
Không biết Huyền Quy Công tử Võ Vô Địch lấy đâu ra nửa cái mai rùa, tràn trề hy vọng đưa cho Thẩm Thiên: “Thánh tử đại ca, Thẩm đại ca, ngươi có thể xin chữ ký của Ngọc Biên Tiên tiên tử được không? Ta… ta nguyện lấy tuyệt học “Bá vương thần quyền” của tộc ta ra trao đổi!”
Bá vương thần quyền là truyền thừa hạch tâm của tộc Huyền Quy tại Bắc Hải.
Mặc dù phải thiên chương cấm kỵ chỉ có người do tộc trưởng ứng cử mới có thể học nhưng cũng là bí mật không thể truyền ra.
Nói như vậy, trừ phi là nhân gian hành tẩu mà Huyền Quy Thần tộc công nhận, nếu không, loài người không có tư cách nhận được môn truyền thừa này.
Nhưng Võ Vô Địch chẳng lo lắng lắm, bởi vì địa vị của y ở trong tộc cũng không tệ.
Có huyết mạch phản tổ, dị hóa song diện Huyền Vũ huyết mạch, trong số tứ công tử ở Bắc Hải, mặc dù tuổi Võ Vô Địch còn trẻ nhưng chiến lực của y không hề tệ.
Có thể nói, trong số các thiên kiêu cùng thế hệ với Bắc Hải, ngoại trừ Ngao Ô có huyết mạch Hắc Long tám sao ra thì số người có thiên phú vượt qua được Võ Vô Địch có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Y truyền ra ngoài một môn truyền thừa, tối đa cũng chỉ bị phạt diện bích một thời gian thôi.
Mà truyền cho Thẩm Thiên, nếu may mắn không chừng sẽ không bị trừng phạt mà còn được trưởng bối trong tộc khen ngợi.
Đưa trọng lễ cho đám hồ bằng cẩu hữu kia thì là không hiểu chuyện, đưa trọng lễ cho lãnh đạo cấp cao, thiên tài đại lão chính là biết tùy cơ ứng biến, đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Ngàn vạn năm qua Huyền Quy Thần tộc có thể ôm chặt đùi Hắc Long tộc, vững vàng ngồi trên vị trí Thừa tướng chính là dựa vào tay cầu công này!
Bá vương thần quyền sao? Không hổ là truyền thừa của Huyền Quy Thần tộc.
Thẩm Thiên lại nghĩ tới Huyền Vũ sáo trang mà sư tôn đưa cho mình, nụ cười trên mặt dần dần cứng ngắc.
Hắn nhận lấy cái mai rùa của Võ Vô Địch, cười nói: “Đều là huynh đệ cả, tiện tay mà thôi, bá vương thần quyền gì kia thì miễn đi.”
Dứt lời, Thẩm Thiên cũng không quay đầu lại mà rảo bước lên lầu hai chỗ Ngọc Biên Tiên.
…
Không thể không nói, cảnh sắc trên lầu hai của Thiên m Các tinh xảo hơn lầu một nhiều.
Tảo biển bảy màu bập bềnh trôi trong nước biển, từng con Thủy mẫu mỹ lệ nhẹ nhàng nhảy múa, thi thoảng lại e thẹn xấu hổ lén liếc nhìn Thẩm Thiên một cái.
Qua lối đi hẹp dài, Thẩm Thiên được thiếu nữ Nhân ngư dẫn đường tới trước một cánh cửa lưu ly màu xanh da trời sẫm.
Có thể nhìn thấy một bóng lưng thấp thoáng qua cánh cửa lưu ly kia, nàng cũng có đuôi cá giống như thiếu nữ Nhân ngư kia, đang dựa vào trước bệ cửa sổ.
Nhưng chỉ một bóng lưng mờ ảo cũng có thể cảm nhận được lực hấp dẫn đặc biệt từ nữ tử này.
Dường như nàng ẩn chứa một cỗ ma lực đặc biệt, có thể khiến cho người ta bất giác luân hãm.
“Công chúa đang ở ngay trong phòng, Thánh tử không cần câu thúc.”
Thiếu nữ Nhân ngư hâm mộ nhìn Nhân ngư Công chúa một cái rồi thối lui sang một bên.
Hộ vệ canh giữ gần Thiên m Các cũng bị thiếu nữ Nhân ngư điều đi, toàn bộ lối đi trên tầng thứ hai đều thanh tịnh.
Lúc này, cánh cửa lưu ly óng ánh kia mới chậm rãi mở ra.
Trước bệ cửa sổ, Nhân ngư Công chúa Ngọc Biên Tiên chậm rãi xoay người lại, đeo lụa mỏng màu trắng, toàn thân bao phủ một tầng hơi nước thần bí.
Như thật như ảo, tràn ngập khí tức thần bí.
Ngọc Biên Tiên nhìn kỹ Thẩm Thiên, ánh mắt lóe lên một tia kinh diễm không rõ ràng.
“Được nghe nói Thần Tiêu Thánh tử thần võ ngút trời, tài trí bất phàm, hôm nay gặp mặt quả nhiên đã khiến Biên Tiên được mở rộng tầm mắt.”
Giọng nói của Ngọc Biên Tiên linh hoạt kỳ ảo, ẩn chứa vận vị khó hiểu, khiến cho người ta nghe mà lòng cũng đong đưa, không nhịn được mà cảm thấy ấn tượng khá tốt với giai nhân này.
Dù Thẩm Thiên đã từng nhìn thấy cảnh tượng này trong hình ảnh cơ duyên, nhưng vẫn cảm thấy tiểu yêu tinh này khá lợi hại.
Chậc chậc, yêu tinh cỡ này, nói thẳng ra cũng không dễ đối phó.
Mặc kệ nó! Cứ làm theo kịch bản thôi!
…
Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên, hai tay ôm quyền: “Công chúa quá khen, mỹ mạo của người mới là có một không hai ở Bắc Hải!”
Hắn cười cười lấy mai rùa Võ Vô Địch đưa cho: “Thực không dám giấu diếm, thứ này là công tử Huyền Quy tộc nhờ Thẩm mỗ xin Công chúa ký tên vào đó. Không biết Công chúa…”
Ngọc Biên Tiên che miệng cười khẽ: “Chỉ là một chữ ký thôi mà, có gì khó khăn đâu.”
Nàng lấy ra một cây bút ngọc, nhẹ nhàng ghi tên mình lên mai rùa rồi đưa cho Thẩm Thiên.
Sau đó, nàng lấy một con ốc tù và từ trong ngực ra, cười duyên dáng ấn lên đó một dấu son môi.
Ngọc Biên Tiên nhẹ nhàng đưa ốc tù và cho Thẩm Thiên, dịu dàng cúi đầu nói: “Biên Tiên và Thánh tử vừa quen đã thân, mong Thánh tử nhận lấy ốc tù và của Biên Tiên.”
“Sau này nếu Thánh tử muốn gặp Biên Tiên, chỉ cần thổi ốc tù và lên, dù cách xa ngàn vạn dặm Biên Tiên cũng sẽ tới gặp Thánh tử.”
Hai má Nhân ngư Công chúa ửng hồng như vừa vớt ra từ trong nồi.
Nàng chậm rãi gỡ mạng che mặt xuống, khoe ra một dung nhan tuyệt thế khuynh thành, ánh mắt nhìn Thẩm Thiên ẩn ẩn ba phần e lệ, phong tình vạn chủng.
Hử?
Sao lại gỡ mạng che mặt xuống rồi?
Chương 498: Chẳng lẽ lại muốn bổn Công chúa phải tự động tay? (2)
Nhìn con ốc tù và đưa tới trước mặt, Thẩm Thiên hơi nhíu lông mày.
Chuyện gì thế này? Sao kịch bản này có vẻ không hợp lý vậy? Tiểu tử Tề Thiếu Huyền kia có bị đưa con ốc tù và này không?
Chẳng lẽ là vì vận khí của Tề Thiếu Huyền quá mạnh cho nên ??? Phát sinh hiệu ứng hồ điệp sao?
Không nên chứ! Rõ ràng mọi thao tác của bổn Thánh tử đều bắt chước theo hình ảnh trong cơ duyên của Tề Thiếu Huyền mà.
Thẩm Thiên nghi ngờ nhận lấy ốc tù và, cảm thấy mình không thể quá bị động.
Hít sâu một hơi, Thẩm Thiên mới cười nói: “À… Thẩm mỗ cũng biết một chút về âm luật, có thể nghe ra được dường như trong tiếng ca của Công chúa có chút ưu sầu nhàn nhạt.”
“Lại thấy, mặc dù Công chúa khách khí với Thẩm mỗ nhưng ánh mắt vẫn luôn thanh tịnh, không có cảm xúc gì khác, hiển nhiên là khôn động tâm với Thẩm mỗ.”
“Nếu Thẩm mỗ đoán không sai, lần này Công chúa cố ý mời Thẩm mỗ lên lầu trước mặt mọi người.”
“Hẳn là ngài có đối thủ phiền phức gì đó muốn Thẩm mỗ giúp ứng đối.”
Thẩm Thiên nói xong, tràn đầy tự tin nhìn Nhân ngư Công chúa.
Không ngờ phải không Ngọc Biên Tiên? Mặc dù đẳng cấp ngươi cao nhưng bổn Thánh tử đã xem trước kịch bản rồi.
Muốn bổn Thánh tử hỗ trợ sao? Vậy hãy giao lợi ích của Tề Thiếu Huyền ra đây, còn cả phí cọ của bổn Thánh tử nữa!
Muốn dựa vào một chút nhan sắc để chơi bổn Thánh tử à? Không muốn tốn tiền à?
Ha ha, không có cửa đâu!
…
Một bên khác, nhìn Thẩm Thiên tràn đầy “tự tin” và “lạnh nhạt”, khuôn mặt đỏ hồng của Ngọc Biên Tiên dần đen đi.
Cảm xúc tiêu cực +999
Gia hỏa này quá phận lắm rồi. Ngươi có thể nghe ra được ưu sần ẩn tàng sâu như vậy từ trong tiếng đàn của bổn Công chúa.
Nhưng tình nghĩa của bổn Công chúa rõ ràng như vậy, chẳng lẽ ngươi nghe không hiểu sao?
Cái gì mà ánh mắt thanh tịnh, không có ý định động tâm?
Bổn Công chúa gỡ cả mạng che mặt xuống rồi mà còn chưa đủ à? Chẳng lẽ lại muốn bổn Công chúa cởi cả áo mình ra sao?
Ngươi không vừa mắt với bổn Công chúa thì nói thẳng ra đi!
Còn giả vờ hồ đồ cái gì. Ghê tởm!
Ghê tởm!
Ngọc Biên Tiên u oán nhìn Thẩm Thiên, năng lượng tiêu cực tràn đầy trong chớp mắt.
Người đàn ông trước mặt này am hiểu âm luật nên có thể kết bạn được, quan trọng nhất là vẻ ngoài đẹp trai như vậy.
Loại đàn ông giống Thẩm Thiên chính là đối tượng kết hôn thích hợp nhất trong lòng Ngọc Biên Tiên, cái loại vừa có tài vừa có đức!
Nhưng tên này vừa gặp mặt đã nói một câu: Thẩm mỗ nhìn ra công chúa không có cảm giác gì với ta.
Đây không phải là muốn chấm dứt cuộc trò chuyện sao?
Để bản công chúa trả lời ngươi: Không đúng, ngươi nói sai rồi!
Bản công chúa không chỉ có cảm giác với ngươi mà còn muốn ngủ với ngươi ngay tại chỗ này!
Nàng là công chúa của Nhân Ngư tộc được hàng nghìn người theo đuổi ở Bắc Hải!
...
Không tức giận, không tức giận!
Ngọc Biên Tiên cố nặn ra nụ cười, từ từ bước xuống khỏi bệ cửa sổ.
Đuôi cá màu pha lê vốn lóe lên ánh sáng ở nửa người dưới đã hóa thành một đôi chân đẹp đẽ như ngọc.
Nàng đi chầm chậm về phía Thẩm Thiên, dòng nước xung quanh dường như có thêm màu sắc tráng lệ hơn và phản chiếu phong cảnh rực rỡ dưới đáy biển.
"Thần Tiêu thánh tử quả nhiên tâm tư trong sáng. Không giấu giếm gì, lần này bản công chúa cố tình mời thánh tử đến nói chuyện kỳ thật là hy vọng có thể trở thành đồng minh với thánh tử."
Trong lúc nói chuyện, Ngọc Biên Tiên lấy ra một bầu rượu màu bạc tinh xảo: "Đây là rượu ngon của Nhân Ngư tộc, mời thánh tử thưởng thức."
Rượu là độc dược xuyên bụng, sắc đẹp là con dao róc xương.
Thẩm Thiên cười rồi uống rượu vào, chép miệng, độc dược này ngon thật.
Ngọc Biên Tiên cười tươi nói: "Thánh tử yên tâm uống rượu của Biên Tiên, không sợ Biên Tiên cho thuốc độc vào rượu sao?"
Thẩm Thiên lạnh nhạt nói: "Nhiều thiên kiêu ở Bắc Hải đã nhìn thấy Thẩm mỗ leo lên tầng cao nhất của Thiên m Các, công chúa là người thông minh đương nhiên sẽ không làm loại chuyện bỏ thuốc này."
Đùa thôi, bản thánh tử đã xem tập này từ đầu đến cuối.
Mặc dù có một chút thay đổi nhỏ ở giữa, cầm thêm một ốc tù và BB nhỏ nhưng cơ bản vẫn giống nhau.
Không có khả năng không bỏ thuốc với Tề Thiếu Huyền mà bỏ thuốc với bản thánh tử nha!
Thẩm Thiên tỏ vẻ bản thân không hề áp lực!
Ngọc Biên Tiên nở nụ cười xinh đẹp: "Nếu Biên Tiên đoán không sai, lần này thánh tử đến Bắc Hải là để tham gia rèn luyện ở Tinh Đảo nha!"
Là thánh tử của Nhân tộc, không khó để đoán được mục đích thực sự của hắn đến Bắc Hải vào lúc này, Thẩm Thiên gật đầu: "Đúng vậy."
Đôi mắt to long lanh của Ngọc Biên Tiên chăm chú nhìn Thẩm Thiên: "Không biết Biên Tiên có vinh hạnh làm người đồng hành với thánh tử không?"
Cái gọi là đồng hành không chỉ đơn giản là tiện đường, mà là hợp tác sâu rộng.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì tu luyện ở Tinh Đảo Hỗn Độn rất nguy hiểm.
Mỗi lần thiên kiêu của Hải tộc đi tu luyện ở Tinh Đảo không chết 50% thì cũng 30%.
Nếu dẫn theo đội ngũ phiền toái và gây trở ngại thì cả đội sẽ càng gặp nguy hiểm hơn và có thể bị tiêu diệt toàn bộ.
Ngược lại, nếu trong đội có vừa đủ thiên kiêu thì khả năng thành công khi đối phó với nguy hiểm sẽ càng cao và càng có thêm cảm giác an toàn.
Đồng thời, khi bị khí Hỗn Độn bao vây ở Tinh Đảo, ngăn cản liên lạc với mọi thứ bên ngoài và ở dưới sự mê hoặc của cơ duyên hàng loạt thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Nếu đồng đội lập mưu kế đâm chọt sau lưng thì còn đáng sợ hơn so với nguy hiểm ở bên ngoài!
Vì vậy mỗi lần rèn luyện ở Tinh Đảo thì các thiên kiêu có quan hệ tốt sẽ lén lút họp thành đội với nhau, xác định đồng đội tốt từ đầu.
Tuyệt đỉnh thiên kiêu mạnh mẽ, ưa nhìn và dễ nói chuyện luôn là lựa chọn hàng đầu của rất nhiều người trẻ tuổi, ước gì có thể ôm lấy bắp đùi những người đó ngay lập tức.
Vì vậy nên cũng không tiếc lấy những món quà, bảo vật và bí pháp trả công cho những tuyệt đỉnh thiên kiêu đó.
Thậm chí một số cô gái của Hải tộc có tính cách cởi mở sẵn sàng lấy bản thân mình như món quà trao đổi.
Ngọc Biên Tiên vẫn chưa kết hôn, đương nhiên sẽ không dùng bản thân mình như một lợi thế để dụ dỗ bạn đồng hành.
Hơn nữa lấy sắc đẹp, tài nghệ và thực lực của công chúa Nhân Ngư tộc mà nói, chỉ cần nàng lên tiếng thì rất ít nam thiên kiêu ở Bắc Hải có thể từ chối nàng.
Thậm chí rất nhiều thiên kiêu Hải tộc muốn còn không được!
Nhưng nàng lại chọn vị Thẩm Thiên của Nhân tộc làm bạn đồng hành, nếu để các thiên kiêu khác ở Hải tộc biết sợ rằng trong lòng sẽ thấy chua xót.