Nhưng mà mọi đòn tấn công của bọn họ đều bị khí hỗn độn phân giải và hấp thu trong nháy mắt.
Lồng khí hỗn độn không ngừng lại vì những đòn tấn công của bọn họ mà còn tăng tốc độ khép lại như thể đã bị chọc giận.
Ầm!
Ngay lúc Thẩm Thiên gần lao ra khỏi lồng khí thì nó đột nhiên tăng tốc và khép kín.
Bóng dáng của Thẩm Thiên hoàn toàn bị che khuất trong khí hỗn độn, trước mắt mọi người chỉ còn lại một lớp khí hỗn độn không ngừng cuộn trào trông vừa thê lương vừa bi tráng.
"Không!!!"
Bạch công tử quỳ sụp xuống, nắm tay đấm lên mặt đất.
Gương mặt nho nhã hiền hòa như nho sinh của hắn ta hiện rõ vẻ kích động và không cam lòng.
Hắn ta hổ thẹn không gì bằng: "Tại sao lại như vậy! Cũng do Thẩm huynh muốn cứu Bạch mỗ, nếu Bạch mỗ không chậm chân thì Thẩm huynh sẽ không phải chết!"
Sắc mặt của bọn Ngao Ô cũng rất là khó coi. Bọn họ là Yêu tộc nhưng lại có linh trí, thậm chí còn hiểu đạo lý nhận ơn phải báo hơn rất nhiều Nhân tộc.
Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên không tiếc dâng cả tính mạng để cứu Yêu tộc bọn họ.
Đó là tinh thần như thế nào? Đó là tinh thần quên mình vì yêu và tình thương khiến tất cả Yêu tộc đều rơi lệ.
Xưa có Phật Tổ cắt thịt cho ưng, nay có Thẩm Thiên liều mình cứu yêu, cảm động, quá sức cảm động!
Đó mới thật sự là đại diện nhân gian, là cầu nối hữu nghị giữa Yêu tộc và Nhân tộc!
"Sau này Bạch mỗ nguyện phụng dưỡng người nhà của Thẩm huynh thay huynh ấy."
"Cha của Thẩm huynh chính là cha của Bạch mỗ, huynh đệ của Thẩm huynh chính là huynh đệ của Bạch mỗ, thê tử của Thẩm huynh chính là... là chị dâu của Bạch mỗ."
"Bạch mỗ sẽ phát huynh đại nghĩa quên mình vì yêu của Thẩm huynh hết đời này, nếu vi phạm lời thề thì trời tru đất diệt."
Bạch công tử giơ bốn xúc tu lên thề với trời.
Các tu sĩ đang bước trên con đường tu hành không thể thề thốt tùy tiện, đặc biệt là tu sĩ Kim Đan kỳ trở lên vì nó gần như sẽ linh nghiệm.
Đương nhiên, lời thề giới hạn trong mấy dạng như "không thể chết tử tế".
Thiên Đạo sẽ không phản ứng với mấy lời thề như "sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với đạo lữ, bằng không sẽ đắc đạo phi thăng".
Có lẽ Thiên Đạo còn tự động thừa nhận kết cục vi phạm lời thề là "không thể chết tử tế" nữa kìa.
Nói tóm lại, Bạch công tử thật sự chân thành lắm mới nói ra lời thề này.
Chẳng qua Ngọc Biên Tiên ở bên cạnh không kiềm được ánh nhìn u oán với Bạch công tử, chẳng phải nàng mới là người nên đưa ra lời thề như thế sao?
"Sau này Biên Tiên cũng nguyện phụng dưỡng người nhà của Thẩm huynh."
"Cha của Thẩm huynh chính là cha của Biên Tiên, huynh đệ của Thẩm huynh chính là huynh đệ của Biên Tiên, thê tử của Thẩm huynh chính là... là tỷ tỷ của Biên Tiên."
"Biên Tiên sẽ phát huynh đại nghĩa quên mình vì yêu của Thẩm huynh hết đời này, nếu vi phạm lời thề thì trời tru đất diệt."
Sau khi thề xong, gương mặt của Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên ửng đỏ.
Song Diện Huyền Vũ Vũ Vô Địch, Long Thất thái tử Ngao Ô, Hoàng Kim Thần Giải Tạ công tử, Thị Huyết Cuồng Sa Sa Ngũ Kình cũng đều nhấc tay hoặc nâng kiếm xin thề.
"Ta cũng vậy."
"Ta cũng vậy."
"Ta cũng vậy."
"Ta cũng vậy."
Ừ, bọn họ không lặp lại lời thề lần nữa vì cảm thấy nước ở Hải Vực Hỗn Độn đã đủ nhiều rồi.
Ngay lúc Thẩm Tiếu đột nhiên có thêm vài đứa con hời thì lồng khí hỗn độn chợt sinh ra thay đổi lạ.
Bỗng nhiên, một đường kiếm màu ngọc bích vô cùng rực rỡ bắn ra từ lớp khí hỗn độn và tỏa sáng chói lọi!
Khí hỗn độn, loại khí phân giải và dung hợp tất cả pháp thuật kể cả pháp lực của cấp thánh, đã bị chém ra.
Đúng vậy, nó bị một đường kiếm chém ra!!!
Đường kiếm ấy hào hoa phong nhã như có thể chém đứt thời không muôn thuở, ngay cả khí hỗn độn cũng phải chịu thua.
Đó là nhát kiếm vô cùng quen thuộc với mọi người, bởi bọn họ đã từng nhìn thấy Thẩm Thiên thể hiện kiếm pháp ấy cách đây không lâu.
Chẳng lẽ?
Một niềm hy vọng vô tận bỗng chốc trào dâng trong lòng mọi người.
"Phá Thương Nguyên Thủ!!!"
Một tiếng quát lớn vang vọng khắp chín trời mười đất như tiếng sét chợt vang trên đất bằng vậy.
Năm loại màu sắc lần lượt là trắng, xanh, đen, đỏ và vàng bắn ra từ khe nứt.
Ngay sau đó, một đôi tay năm màu to khoảng nghìn mét vươn khỏi khe nứt và cưỡng chế mở lồng khí hỗn độn ra.
Có thể thấy lồng khí hỗn độn đang cuộn trào điên cuồng và ăn mòn bàn tay năm màu với tốc độ thật nhanh.
Chẳng qua tốc độ bị ăn mòn của bàn tay năm màu chậm hơn nhiều so với những loại pháp lực bình thường khác.
Trong quá trình này, một bóng dáng vàng rực đã bay ra ngoài theo khe hở do bàn tay tạo thành.
Đúng vậy, cái bóng đó chính là Thẩm Thiên!
Lúc này mặt mày hắn tái nhợt, đôi cánh sau lưng cũng hơi tối đi chứng tỏ hắn đã hao tổn không ít nguyên khí để thoát thân.
Tuy nhiên, việc hắn thành công lao ra khỏi sự bao vây của khí hỗn độn đáng kiêng dè này cũng đã đủ khiến cả năm vực khiếp sợ rồi.
Hải Vực Hỗn Độn được công nhận là vùng đất cấm từ xưa đến nay, khí hỗn độn cũng được xem là "khí chết chóc".
Nó có thể phân giải mọi năng lượng thuộc tính, ngay cả pháp lực do thánh giả ngưng luyện ra cũng sẽ bị cắn nuốt trong nháy mắt.
Nhưng mà đường kiếm của Thẩm Thiên và chiêu tán thủ đó có thể xé rách khí hỗn độn.
Tuy rằng nó cũng bị khí hỗn độn ăn mòn thật nhanh nhưng thời gian duy trì lại lâu hơn tiên khí mà thánh giả ngưng tụ thành.
Điều đó nghĩa là sao?
Lẽ nào đẳng cấp của năng lượng hiện có trong cơ thể Thẩm Thiên đã mạnh hơn cả pháp lực bán tiên khí do thánh nhân Độ Kiếp ngưng tụ ra?
Nghĩ lại mà sợ!
"Thẩm huynh, huynh không sao chứ?"
Mọi người đồng loạt tiến lên và hỏi han ân cần.
Nhưng mà Thẩm Thiên lại ngăn cản mọi người và ngồi xếp bằng trên bờ cát: "Đừng đến gần!"
Khi Thẩm Thiên lên tiếng, một luồng khí pha trộn giữa màu trắng và xám xuất hiện quanh người hắn, hơn nữa còn tỏa ra hơi thở cấm kỵ.
Chương 522: Hỗn độn vào cơ thể, quên mình vì yêu (4)
Khí hỗn độn!
Thẩm Thiên đã bị khí hỗn độn xâm nhiễm!
Trái tim của mọi người vừa quay về vị trí cũ thì lại treo cao lần nữa.
Nên biết, việc cơ thể bị khí hỗn độn xâm nhiễm nguy hiểm hơn đối chọi với khí hỗn độn bên ngoài cơ thể rất nhiều.
Bởi vì nó có thể phân giải và cắn nuốt mọi năng lượng thuộc tính, dù làm cách nào cũng không thể xóa bỏ nó.
Nếu nó ở ngoài cơ thể thì cũng không sao, cùng lắm là tránh đụng phải nó thôi.
Có điều, nếu nó xâm nhập vào cơ thể rồi bám lên Kim Đan, Nguyên Anh hay thậm chí là linh hồn bổn nguyên...
Không may thì người bị xâm nhiễm sẽ bị mất hết tu vi, nặng hơn là hồn bay phách lạc.
"Yên tâm, chút ít khí hỗn độn như thế này còn chưa làm gì Thẩm mỗ được đâu!"
Tuy sắc mặt của Thẩm Thiên tái nhợt nhưng lại không hề có vẻ sợ hãi.
Bởi vì hắn phát hiện mình không có gì đáng ngại dù cho cơ thể bị một luồng khí hỗn độn xâm lấn.
Luồng khí hỗn độn ấy cắn nuốt sức mạnh ngũ hành kỳ vật trong cơ thể hắn rồi duy trì trạng thái cân bằng với ngũ hành kỳ vật.
Đương nhiên lượng sức mạnh bị cắn nuốt lớn khủng khiếp.
Một luồng khí hỗn độn ít ỏi lại có thể cắn nuốt hết ba phần mười sức mạnh ngũ hành kỳ vật trong cơ thể hắn, quả là sức ăn đáng ngạc nhiên.
Có điều, Thẩm Thiên cũng phát hiện luồng khí hỗn độn trong người không tiếp tục gây chuyện sau khi cắn nuốt xong ba phần mười sức mạnh ngũ hành kỳ vật.
Nó cuộn lại thành một khối tròn và ở yên trong đan điền của Thẩm Thiên.
Tựa như một người vừa ăn no nên đi ngủ vậy, vừa không gây chuyện mà cũng không phản ứng với ai.
Dù Thẩm Thiên có thử điều động hay chọc phá thế nào thì nó cũng kệ.
Thẩm Thiên cảm nhận được sự uất nghẹn hiếm thấy.
Đang yên đang lành mà cơ thể bảy thước của mình lại bị một luồng khí hỗn độn chiếm đoạt.
Có thể nói với ai chuyện này đây?
Phù!
Thẩm Thiên phun ra một luồng khí đục rồi chậm rãi đứng dậy.
Thẩm Thiên thấy mọi người đều tò mò nhìn mình nên miễn cưỡng cười: "Bỏ chút công sức mới miễn cưỡng khống chế được nó."
Biểu cảm trên mặt mọi người trở nên phức tạp vô cùng. Bọn họ biết rõ sự khủng khiếp của khí hỗn độn vì đó là năng lượng đáng sợ có thể phân giải mọi thứ đấy.
Ắt hẳn Thẩm Thiên đã phải trả cái giá mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi mới có thể ngăn chặn khí hỗn độn trong cơ thể.
Xui xẻo thì sau này sẽ bị phản phệ, tệ hơn nữa là nguy hiểm đến tính mạng.
"Thẩm Thiên ca ca hãy yên tâm, ta nhất định sẽ bảo phụ tôn giúp đỡ huynh hết sức!"
Ngao Ô nắm chặt nắm tay nhỏ: "Đảo Hắc Long Bắc Hải của ta có vô số báu vật, Thẩm Thiên ca ca cần cái nào thì ta sẽ mang cái đó đến cho huynh!"
Ngọc Biên Tiên cũng gật đầu: "Nhân Ngư Thần tộc không có nội tình sâu như đảo Hắc Long, nhưng Thẩm lang có ơn cứu mạng Biên Tiên nên nếu cần thì cứ lên tiếng."
Những người khác lần lượt ngỏ ý chỉ cần Thẩm Thiên lên tiếng là bọn họ bằng lòng dốc hết sức giúp Thẩm Thiên chống lại khí hỗn độn.
Ngay cả Tề Thiếu Huyền cũng quay mặt sang một bên và nói một cách không tình nguyện rằng nếu Thẩm Thiên cần thì y có thể truyền dạy cho hắn nửa bộ "Niết Bàn Bất Diệt Đế kinh".
Ừm, các bạn đồng hành thật sự quá nhiệt tình làm Thẩm Thiên không thể mặt dày đòi thù lao cứu mạng từ bọn họ.
Quả nhiên tình cảm rất tốn tiền.
"Mọi người không cần phải lo, tuy khí hỗn độn đã xâm nhập vào cơ thể Thẩm mỗ nhưng lại chưa xâm nhiễm đến thần hồn."
Thẩm Thiên cười nói: "Nếu thật sự không còn cách nào khác thì cùng lắm là bỏ thân thể này lấy thân thể khác tu luyện tiếp là được."
Mọi người nghe thế mới thở phào nhẹ nhõm.
Cũng đúng, tuy rằng Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên vẫn còn tại cảnh giới Kim Đan kỳ nhưng lực chiến lại rất đáng kinh ngạc.
Tề Thiếu Huyền dám khẳng định tu vi và trình độ tại cảnh giới Kim Đan kỳ của Thẩm Thiên không thấp hơn mình, dù sao Kim Đan dị chủng của hắn cũng to đến thế cơ mà.
Nếu Thẩm Thiên bằng lòng thì có thể vỡ Đan thành Anh bất cứ lúc nào.
Hắn vỡ Đan thành Anh xong rồi tìm một thân thể thích hợp để đoạt xác sống lại là được.
Chỉ tiếc cơ thể này của Thẩm huynh, dù sao tìm khắp năm vực cũng chỉ thấy vài cơ thể quý báu như thế này thôi.
Trong phút chốc, mọi người đều ít hăng hái hơn, ngay cả tâm trạng mong chờ tìm báu vật cũng giảm đi rất nhiều.
Chỉ riêng Thẩm Thiên hoàn toàn không thèm để tâm đến chuyện này, thậm chí nôn nóng muốn thử.
Dưới sự hướng dẫn của Thẩm Thiên, mọi người bắt đầu thăm dò hòn đảo này.
Điều đáng nhắc đến là dường như chưa một ai đặt chân đến hòn đảo bị khí hỗn độn dày đặc bao bọc suốt mấy nghìn năm này.
Về cơ bản, ngay cả thiên tôn ở thế giới bên ngoài cũng phải động lòng trước số linh dược quý giá mọc khắp đảo.
Một số thánh dược còn có khả năng kéo dài mấy trăm năm tuổi thọ mà cả thánh giả Độ Kiếp kỳ cũng rung động.
Tuy nhiên, do mọi người cân nhắc đến việc Thẩm Thiên đang gặp cảnh "mạng treo trên dây" nên đều ưu tiên đưa hơn nửa linh dược cho Thẩm Thiên.
Thẩm Thiên có khách sáo thế nào thì các vị yêu ở đây cũng không đồng ý, hơn nữa cứ khăng khăng nhét linh dược vào tay Thẩm Thiên.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Tề Thiếu Huyền vừa hâm mộ vừa kính nể, đồng thời nghĩ thầm Thẩm Thiên quả là biết giành vinh dự cho Nhân tộc.
Thẩm huynh, huynh không hổ là đối thủ suốt đời Tề mỗ mà!
Đám người đã thăm dò hòn đảo này đâu vào đấy, thi thoảng có gặp phải một vài con hung thú khó giải quyết, nhưng đều bị Tề Thiếu Huyền xử lý cả.
Thật ra Thẩm Thiên cũng định ra tay nhưng bị đám người cản lại.
Với tất cả mọi người, lúc này trách nhiệm quan trọng nhất của Thẩm Thiên là bảo tồn nguyên khí áp chế hỗn độn chi khí trong cơ thể.
Về việc chiến đấu gì đó, bọn họ hoàn toàn có thể giải quyết.
Chương 523: Thần điện Côn Bằng, thượng cổ truyền thừa (1)
Sự thật đúng là như vậy, khi mọi người thật sự liên thủ toàn lực ứng phó, quả đúng là trên hòn đảo không có mấy con dị thú có thể là đối thủ.
Nhất là từ khi Tề Thiếu Huyền và Ngao Ô thi triển bí thuật liên kích, sức chiến đấu của hai người lại càng cường đại hơn nữa.
Cho dù là con mực trọng sinh bên ngoài hòn đảo kia e là cũng không ngăn được mấy chiêu.
Đương nhiên, chuyện giết gọn tên kia chỉ trong một chiêu là gần như không có khả năng.
Lục soát, giết, chia chiến lợi phẩm.
Lục soát, giết, chia chiến lợi phẩm.
Lục soát, giết, chia chiến lợi phẩm.
…
Con đường lịch luyện của mọi người có vẻ cực kỳ nhẹ nhõm thoải mái.
Mà thu hoạch của mỗi người cũng đều khá khả quan, đủ để tương đương với thu hoạch nhiều năm xông xáo lịch luyện bên ngoài.
Quả nhiên, hải vực Hỗn Độn tinh đảo là bí cảnh giàu có nhất Hải Vực.
Khi vòng ngoài hòn đảo đã bị lục soát giết gần sạch, đám người bắt đầu thăm dò vào sâu bên trong.
Mặc dù nơi quan trọng trong hòn đảo này cũng bị màn sương mù nồng đậm bao phủ nhưng may mắn là trung bộ còn có động thiên khác.
Sau khi thăm dò vào sâu trong hòn đảo hơn trăm dặm, mọi người “bất ngờ” phát hiện một tòa cung điện.
Tòa cung điện này vô cùng to lớn hùng vĩ, cao tới mấy trăm trượng, đâm thủng cả tầng mây.
Dường như nó đã hòa với thiên địa làm một thể, bất kỳ ai nhìn vào, tự đáy lòng đều dâng lên một niềm kính sợ.
Tòa cung điện nguy nga bao la hùng vĩ vắt ngang hòn đảo, như một con hung thú khổng lồ, tản ra khí tức man hoang.
Ngay trước mặt tòa cung điện này là một cánh cửa cực lớn, cao hơn trăm trượng.
Trên xà ngang của cánh cửa treo một tấm bảng hiệu màu vàng, trên đó khắc rõ bốn chữ của yêu tộc.
Thẩm Thiên chăm chú nhìn bốn chữ của yêu tộc kia, cảm thấy dường như linh hồn toàn thân đều bị hấp dẫn rồi, suýt nữa không chịu nổi mà trầm luân trong đó.
Ngay cả Thẩm Thiên cũng thất thần, càng không cần phải nói đến những người khác.
Ngoại trừ Tề Thiếu Huyền đã ngưng tụ ra Nguyên Anh, chưa kể sau khi luyện hóa nước mắt hải thần, lực linh hồn cũng tăng nhiều, nên có thể chịu được áp lực của bốn chữ này.
Còn những người khác như Ngao Ô, Ngọc Phiên Tiên cùng tứ đại công tử, tất cả đều ngây ngốc đứng sững ra trước tấm bảng này, dường như cả thần hồn cũng bị hút vào rồi!
“Tỉnh lại!”
Thẩm Thiên nhíu mày, sức mạnh luân hồi tịnh thổ ẩn chứa trong thần niệm rung lên cùng với tiếng quát lớn vừa rồi.
Tất cả mọi người lập tức lấy lại tinh thần, sau lưng toát mồ hôi lạnh.
“Chữ viết kia thật quỷ dị, không ngờ lại ẩn chứa một phần pháp tắc áo nghĩa.”
“Nếu không nhờ Thẩm huynh kịp thời đánh thức, sợ là chúng ta rất khó tự tỉnh lại được.”
“Đây là nhập đạo, tương truyền thời cổ có người được xem đại năng đánh cờ, sau đó lại nhập thế tục thì đã trôi qua trăm năm.”
“Nếu ở bên ngoài nhìn thấy bốn chữ này mà có được cảm ngộ rõ ràng đương nhiên là chuyện tốt, nhưng lúc này chúng ta đang ở trong Hỗn Độn tinh hải, nếu ngây ngốc ra mất mấy năm…
Sẽ bị đại trận hỗn độn bao vây nguyền rủa.”
“Vốn muốn trả ơn cứu mạng của Thẩm huynh, không ngờ nhanh như vậy lại thiếu Thẩm huynh một cái mạng nữa.”
“Hai lần ân cú mạng, bảo Biên Tiên báo đáp Thẩm lang thế nào đây!”
…
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Các vị không cần nghĩ chuyện gì khác, mọi người có nhận ra bốn chữ này không?”
Ngân Chương Thần tộc Bạch công tử cẩn thận nhìn bốn chữ lớn kia, sau một lát minh tư khổ tưởng mới nhận ra phần nào.
Sắc mặt y tràn đầy kích động: “Nếu Bạch mỗ không nhận sai, thì bốn chữ này hẳn là…. “Thần điện Côn Bằng.”
Thần điện Côn Bằng sao?
Cái tên thật là khí phách, đây không phải động phủ của tiên nhân chứ?
Bạch công tử thấy mọi người nghi hoặc bèn giải thích: “Ta đã từng thấy nó trong bí truyền thượng cổ.”
“Từ thời thượng cổ có một truyền thuyết rằng, Kim Sí Bằng tộc ở Nam Cương cùng với Thái Hư Côn tộc ở Bắc Hải đều là hai nhánh hậu duệ của Côn Bằng.”
“Nếu nồng độ huyết mạch Côn tộc dày đến một mức độ nhất định thì có thể vũ hóa thành Bằng, có được hai chân thân hoàn toàn khác nhau, thăng hoa cực điểm.”
“Cũng tương tự như vậy, nếu huyết mạch Kim Sí Đại Bằng nồng đậm tới mức tối đa cũng có thể dương cực sinh âm, nhờ vậy có được sức mạnh của Thái Hư Côn tộc.”
Ngao Ô tò mò hỏi: “Chẳng lẽ trong thần điện Côn Bằng này có ẩn giấu truyền thừa tộc Côn Bằng.”
Bạch công tử nói: “Cụ thể có phải hay không thì không ai biết. Nhưng theo như dã sử ghi chép, mỗi khi Bắc Hải xuất hiện thần thú Côn Bằng đều sẽ chấn kinh cả ngũ vực.”
“Nghe nói lần cuối cùng xuất hiện Côn Bằng ở ngũ vực là trong thời kỳ cấm kỵ vạn năm trước.”
“Khi đó Côn tộc đản sinh ra một vị thiên tài Hư Côn xưa nay chưa từng có, huyết mạch thăng hoa cực hạn thành Côn Bằng, quét ngang cùng giai.”
“Vào thời kỳ đỉnh cao, thậm chí ông ta từng thi triển đại thần thông Bắc minh thôn thiên, ngạnh sinh sinh tiêu hóa một vị Chân tiên nơi thượng giới.”
Danh tiếng nổi như cồn, ở thời điểm đó gần như chỉ dưới Bất Tử Hoàng hậu!
Ừm, khi đó Ngao Băng đã bị chặt!
Nghe Bạch công tử kể sự tích cường đại của Côn Bằng, hai mắt của tất cả mọi người ở đây đều nóng rực.
Lấy tu vi Thánh giai ngạnh sinh sinh thôn phệ Chân tiên tượng giới, đây là tài năng dạng gì?
Đừng nói mấy câu thiên tài đều có thể chiến đấu vượt cấp. Ha ha, đó là cấp thấp.
Luyện khí kỳ đánh Trúc cơ, Đoán thể kỳ đánh Siêu phàm, có rất nhiều người ở ngũ vực có thể làm được.
Nhưng Nguyên anh kỳ đánh Hóa thần, Hóa thần kỳ đánh Thánh nhân, thiên tài cỡ này cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Còn về sự tích tu sĩ Thánh giai đánh Chân tiên, thì lại càng hiếm có hơn nữa.
Dù sao, người ta đã có thể tu thành Chân tiên, có ai không phải tuyệt thế thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm chứ?
Ngươi muốn vượt cấp trèo lên đánh bọn họ, độ khó không thua gì lên trời.
Nhưng con Côn Bằng ở thời kỳ Thượng cổ kia lại làm được. Người này lấy thân thể Thánh giai luyện hóa thành công một tôn Chân tiên.
Hung uy cỡ này, khó trách được truyền khắp ngũ vực!