Nơi đó cách Đông Hoang một trăm lẻ tám nghìn dặm, Tề Thiếu Huyền có trâu bò đến cỡ nào cũng đâu thể chạy đến Bắc Hải khiêu chiến bổn thánh tử chứ?
Sau khi đến Bắc Hải, Vương Thần Hư ung dung trải qua những ngày tháng thoải mái.
Không khí nơi này rất tốt, gió biển thoải mái mà trai tinh cũng bóng loáng.
Vương Thần Hư rất là thích nơi này!
Tiếc rằng Vương Thần Hư rời khỏi thánh địa khá vội nên không mang theo nhiều tiền.
Hắn ta sống toải mái một thời gian ngắn thì đã tiêu gần hết linh thạch, trà ngũ bảo mang từ Đông Hoang đến cũng sắp uống hết rồi.
Vương Thần Hư cảm thấy đã đến lúc ra ngoài kiếm chút tiền tiêu xài.
Đúng lúc này, Vương Thần Hư nghe tin "Hải Vực Hỗn Độn" ở Bắc Hải đã mở ra. Hắn ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm giác mình có thể lẻn vào đó kiếm chút bảo bối.
Do vậy, Vương Thần Hư tốn nhiều tuổi thọ để bố trí đại trận truyền tống ngẫu nhiên ở bên ngoài Hải Vực Hỗn Độn.
Nhân lúc Hải Vực Hỗn Độn mở ra, Vương Thần Hư lập tức kích hoạt đại trận vượt qua Yêu tộc Bắc Hải và xuyên qua không gian để vào trong hải vực.
Có điều, hắn ta không thể ngờ rằng đại trận này lại đưa mình vào sâu trong Hải Vực Hỗn Độn, hơn nữa hạ xuống ở một hòn đảo.
Chuyện này vốn không tính là xấu, bởi lẽ hòn đảo này cũng thừa thãi linh khí và nhiều bảo bối.
Thậm chí nơi này còn có không ít huyết sâm, cẩu kỷ, linh táo và hoàng tinh mấy nghìn năm, thu thập nhiều thì sẽ bù đắp chút tuổi thọ nên vẫn lời không lỗ.
Thế nhưng Vương Thần Hư làm thế nào cũng không ngờ "sự nghiệp vĩ đại" của mình còn chưa bắt đầu thì đã bị chặt ngang rồi.
Hắn ta vừa lén lút hái một cây hà thủ ô nghìn năm thì đã bị một đám rồng khổng lồ đuổi giết suốt mấy nghìn dặm.
Cần phải vậy sao!
Hòn đảo này đầy rẫy linh dược, cho ta một chút thì có sao đâu!
Đám Long tộc này không hiếu khách chút nào cả!
Vương Thần Hư vừa lầm bầm lải nhải vừa liều mạng chạy trốn đến độ muốn kiệt sức.
Đòn tấn công của thiên tôn đâu dễ tránh thoát.
Tuy rằng "Hư Không Độn Thuật" của Vương Thần Hư mạnh như bug nhưng lại cần đánh đổi bằng tính mạng.
Vương Thần Hư phải hao tốn rất nhiều tuổi thọ cho mỗi lần sử dụng Thuật Độn Thổ, ảnh hưởng này sẽ duy trì liên tục, ngắn thì từ nửa năm đến một năm, dài thì từ ba năm đến năm năm.
Nếu Vương Thần Hư cứ tiếp tục chạy trốn thế này thì cuối cùng hắn ta sẽ không chết dưới tay đám rồng này mà chết vì hết tuổi thọ.
"Lẽ nào bổn thánh tử sẽ bỏ mạng tại nơi này một cách khuất nhục như vậy sao?"
Vương Thần Hư nghiến răng nghiến lợi, trong lòng không cam chịu!
Đúng lúc này, con ngươi của Vương Thần Hư chợt co lại.
Bởi vì hắn ta phát hiện hai sợi dây đột nhiên mọc lên ngay nơi chân mình chạm đất.
Hai sợi dây óng ánh như ngọc bích này lại chẳng khác nào rắn độc trong mắt Vương Thần Hư.
Bởi vì hai sợi dây đó buộc vòng quanh đôi chân của hắn ta, hơn nữa tốc độ bắn vọt nhanh đến khiếp người.
"Đây là dị thú có thể điều khiển thực vật sao?"
Vương Thần Hư hơi biến sắc, không còn gì nghi ngờ khi nói hắn ta sẽ bị đám rồng ở sau lưng biến thành bột mịn nếu bị trói chặt tại đây.
"Muốn bắt bổn thánh tử à? Đúng là mơ tưởng viển vông, đứt cho ta!"
Vương Thần Hư kết ấn, thoáng chốc một lưỡi dao vô hình ngưng tụ trong hư không rồi bắn vọt về phía hai sợi dây.
Vút!
Lưỡi dao vô hình ẩn chứa một phần sức mạnh không gian lập tức cắt ngang hư không.
Có thể nói, ngay cả tinh thép linh thiết đã được luyện chế trăm lần cũng sẽ bị lưỡi dao này chém thành hai nửa.
Chẳng qua Vương Thần Hư đã phát hiện ra một sự thật đáng khiếp sợ, đó là lưỡi dao hư không chỉ chém rách hai sợi dây chứ không làm nó đứt được.
Thêm vào đó, vết rách trên thân hai sợi dây đã hồi phục ngay khoảnh khắc lưỡi dao hư không hết sức mạnh.
Sợi dây vẫn lao về phía hắn ta với tốc độ nhanh không đổi.
Đáng hận, không nạp thêm tuổi thọ thì không cắt đứt ngươi được à?
Vương Thần Hư tái xanh mặt mày, đôi tay nhanh chóng kết ấn. Trong thoáng chốc, khí thế trên người hắn ta tăng mạnh như thể đã hòa làm một thể với hư không.
Dường như thân thể của hắn ta đã hóa thành hư ảo, vô số ngọn lửa, sấm sét và lốc xoáy tấn công ngang dọc nhưng lại không thể đe dọa hắn ta dù chỉ một chút.
"Đám rồng ngu ngốc mà cũng mơ tưởng phá Hư Không Thần Thể của bổn thánh tử à? Đúng là si tâm vọng... Chết!"
Vương Thần Hư còn chưa nói hết một câu hăm dọa thì nét mặt đã hiện đầy vẻ kinh hoàng.
Bởi vì hắn ta chợt phát hiện dù mình đã hóa thành Hư Không Thần Thể nhưng hai sợi dây kia vẫn xuyên qua hư không và trói phần eo của hắn ta lại.
Thứ dây rắm chó này lại có năng lực xuyên qua không gian!
Phải biết rằng năng lực hư không của Vương Thần Hư cao siêu hơn "vượt qua hư không" của hầu hết tôn giả nhiều lắm.
Dù cho tồn tại cấp thiên tôn có xé nát hư không cũng không thể chạm đến nơi hắn ta ẩn nấp chứ đừng nói là uy hiếp hắn ta.
Thế nhưng Vương Thần Hư đâu thể ngờ sợi dây này lại xuyên qua được!
Xong đời, chết chắc rồi!
Vương Thần Hư vẫn có thể đối phó với đám rồng vì bọn chúng không thể đánh trúng hắn ta.
Bây giờ sợi dây quỷ quái này đã trói chặt hắn ta rồi, thử hỏi hắn ta còn lấy gì để đấu với đám rồng khổng lồ đó nữa?
"Xin rồng đại ca tha cho bổn thánh tử! Bổn thánh tử còn là trai tân mà!"
Sợi dây ngọc bích buộc vòng quanh lưng của Vương Thần Hư rồi nhanh chóng kéo hắn ta xuống dưới lòng đất.
Vương Thần Hư tái mặt, liều mạng kích hoạt Thái Hư Đế kinh hòng tránh khỏi sợi dây, ngay cả tuổi thọ cũng không tiếc dùng.
Nhưng mà điều khiến hắn ta tuyệt vọng là mọi nỗ lực trốn tránh đều là vô dụng, hai sợi dây này sở hữu năng lực hư không mạnh đến nỗi hoàn toàn hạn chế bí pháp của hắn ta.
Chương 543: Chỉ có một đệ nhất thiên hạ! (2)
"Khốn kiếp, do ngươi ép ông đây nổi điên thôi!"
"Cùng lắm thì ông đây giảm thọ năm mươi năm để chặt cái đầu chó của ngươi!"
Gương mặt xinh đẹp của Vương Thần Hư hiện rõ vẻ phẫn nộ, đồng thời tốc độ kết ấn tăng mạnh trong phút chốc.
Ngay lập tức, hơi thở tỏa ra từ người hắn ta ngày càng đáng sợ hơn, lưỡi dao hư không vô hình cũng bao phủ khắp toàn thân hắn ta.
Vương Thần Hư chậm rãi vươn tay biến sức mạnh hư không vô tận thành một thanh đao dài: "Năm tháng như đao chém thiên kiêu, ông đây bỏ tuổi thọ cũng phải làm ngươi tiêu!"
Nhát dao này đáng sợ không gì sánh bằng!
Lúc nó xuất hiện thì hư không xung quanh đó đều trở nên hỗn loạn.
Thậm chí trên thân phệ tiên đằng có thể đan xen giữa hư và thực cũng xuất hiện những vết đao rõ rệt.
Hiển nhiên sự liều mạng của Vương Thần Hư thật sự rất hung ác!
Ngay lúc Vương Thần Hư gần chém ra thì chợt nghe thấy một giọng nam dễ nghe bên tai: "Huynh đài đừng nên hiểu lầm, Thẩm mỗ đang giúp huynh đài mà."
Giúp ta?
Vương Thần Hư hơi biến sắc, đến giờ mới phát hiện một chàng trai đẹp tuyệt trần trong bộ áo trắng đang đứng ở đầu còn lại của sợi dây.
Mẹ kiếp, ngươi đến giúp ta mà sao không nói sớm?
Bổn thánh tử đã hiến hết năm mươi năm tuổi thọ rồi, bây giờ phải chém ai đây?
Vương Thần Hư tức đến đỏ mặt, quả thật muốn khóc vì lưỡi dao hư không trong tay.
Chàng trai áo trắng trước mắt trông cũng mạnh và có thể giúp được mình, nếu không Vương Thần Hư đã chặt hắn luôn rồi.
Suy cho cùng, bổn thánh tử cũng không thể lãng phí tuổi thọ!
Gào!
Trong lúc Vương Thần Hư và Thẩm Thiên tranh luận, đám rồng phía sau cũng đã đuổi tới.
Một con Phong Thần Dực Long trong đó có tốc độ nhanh nhất nên chỉ còn cách Vương Thần Hư hơn trăm mét thôi.
Đừng nghĩ khoảng cách vẫn còn xa, nên biết trăm mét chỉ bằng một nửa người của đám rồng cấp thiên tôn kia thôi.
Chúng chỉ cần đập đập cánh, run run chân là đã có thể nuốt Vương Thần Hư vào miệng rồi.
"Gọi, gọi muội muội các ngươi à!"
Vương Thần Hư nổi giận, lưỡi dao hư không ngưng tụ năm mươi năm tuổi thọ của hắn ta lập tức bay về phía con Phong Thần Dực Long kia.
Trong phút chốc, lưỡi dao hư không chỉ dài vài thước đã to ra thật nhanh.
Từ vài thước đến vài chục mét, sau đó lại đạt mốc trăm mét!
Một lưỡi dao vô hình chém không gian thành hai nửa, sau đó xuất hiện trước mặt Phong Thần Dực Long trong nháy mắt.
Đột nhiên, vẻ mặt của con Phong Thần Dực Long trở nên hoảng sợ tột độ.
Vào giờ phút này, nó bỗng cảm nhận được cái chết đe dọa mình.
Gào!
Trong tiếng rên rỉ, Phong Thần Dực Long bộc phát ra ánh sáng xanh vạn dặm, đồng thời vô số nguyên tố gió bắt đầu ngưng tụ xung quanh nó.
Nó vung cánh phải, bộ phận như lưỡi dao nghìn mét khiến vô số con rồng sợ sệt.
Song, cánh phải của nó lại chẳng thể chịu nổi một nhát của lưỡi dao hư không khi hai bên va chạm vào nhau.
Chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi mà phần cánh phải dài nghìn mét đã đứt đoạn.
Phong Thần Dực Long phát ra tiếng rên rỉ, máu tươi phun tận trời.
"Thứ tốt, đừng lãng phí!"
Một bóng người đột nhiên chui ra từ mặt đất và bỏ chiếc cánh dài nghìn mét ấy vào trong túi ngay lập tức.
Ngay sau đó, đôi cánh thần màu vàng sau lưng hắn giang rộng rồi xuất hiện bên cạnh Vương Thần Hư như thuấn di vậy.
Vút!
Hai bóng người lập tức lủi xuống nền đất và trốn đi xa ngay tức khắc. Chỉ trong vòng vài lần hô hấp, cả hai đã thoát khỏi phạm vi cảm ứng của tất cả Long tộc.
Ừm, tất nhiên cũng có loài rồng giỏi chui xuống đất muốn đuổi theo đến cùng.
Tuy nhiên, đám rồng này đều sáng suốt quyết định rút lui khi nhìn Phong Thần Dực Long bị chém mất một bên cánh một cách thảm thương.
Dù sao cũng không chỉ mỗi bọn nó bị mất bảo bối mất hang ổ, muốn liều mạng thì cả bọn cùng liều.
Bọn nó không muốn gặp cảnh mình đuổi đánh tên Nhân tộc đến nỗi ngươi chết ta sống rồi lại bị con rồng khác làm chim sẻ rình sau lưng.
Long tộc trên Long Đảo chỉ không có thần thức và thần trí chứ không phải là ngu ngốc.
...
"Không cần cảm ơn ta, chúng ta đều là Nhân tộc mà."
"Gặp chuyện bất bình ra tay cứu giúp là chuyện Thẩm mỗ phải làm."
Dưới nền đất, Thẩm Thiên vừa điều khiển phệ tiên đằng lủi xuống thật nhanh vừa mỉm cười với Vương Thần Hư.
Nhưng mà Vương Thần Hư chỉ nhìn chăm chăm vào Thẩm Thiên với biểu cảm u oán như cô vợ nhỏ bị đùa giỡn.
Vương Thần Hư hỏi: "Vì sao mỗi một con rồng trên hòn đảo này đều đuổi giết ta như điên thế?"
Thẩm Thiên hơi sững sờ, sau đó chột dạ nói: "Khụ khụ, làm sao Thẩm mỗ biết được? Có lẽ là do đám rồng này có thói bài ngoại!"
Ánh nhìn của Vương Thần Hư càng thêm u oán: "Nhưng tại sao Vương mỗ lại cảm thấy đám rồng này càng điên cuồng táo bạo hơn sau khi trông thấy Thẩm huynh nhỉ?"
Vương Thần Hư không phải kẻ ngu ngốc, hắn ta đã nhận ra điểm khác thường trên Long Đảo này từ sớm.
Tuy rằng hắn ta đã nghĩ về việc lén lút kiếm chút khoản thu thập trên Long Đảo này bằng Hư Không pháp của mình, nhưng rõ ràng là hắn ta chưa bắt tay vào hành động mà! Tại sao đám rồng này vừa thấy hắn ta thì giận lồng lộn lên như nhà bị người ta ăn cắp vậy?
Đến khi Thẩm Thiên xuất hiện thì Vương Thần Hư đã hiểu ra.
Không ngờ trên đảo này còn có những người khác là Nhân tộc ngoài hắn ta.
Hơn nữa, tên này còn am hiểu pháp thuật dạng hư không một cách uyên thâm và lôi kéo sự thù hận của đám Long tộc hơn cả hắn ta.
Tóm lại, đừng nói là Vương mỗ gánh tội thay cho cái tên này nhé!
Biết trước thì hắn ta đã không thu hồi nhát dao năm mươi năm kia rồi!
Thẩm Thiên hơi sợ hãi trước ánh mắt u oán và chăm chú của Vương Thần Hư.
Tên này đoán ra chân tướng rồi sao?
Mà chuyện này đâu thể trách Thẩm mỗ được!
Ai biết trên hòn đảo này còn có một tên xui xẻo khác là ngươi đâu!
Chương 544: Chỉ có một đệ nhất thiên hạ! (3)
Đổi chủ đề!
Ừ, bây giờ phải đổi chủ đề khác ngay lập tức.
Thẩm Thiên suy nghĩ một lát rồi chắp tay nói với Vương Thần Hư: "Tại hạ là Thần Tiêu Thánh Địa thánh tử - Thẩm Thiên, không biết huynh đài tên họ là chi?"
Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên?
Cái tên may mắn tìm được Đế kinh cấn về cho Thần Tiêu Thánh Địa ư?
Chẳng phải hắn mới vừa bái vào Thần Tiêu Thánh Địa không lâu, tu vi cũng chỉ là Trúc Cơ kỳ thôi à? Sao chỉ mới mấy tháng trôi qua mà hắn đã mạnh đến nhường này rồi!
Vương Thần Hư bán tín bán nghi nhìn Thẩm Thiên. Thẳng thắn mà nói, hắn ta hơi hoài nghi thân phận của Thẩm Thiên.
Suy cho cùng, hắn ta đã chạy đến Bắc Hải tránh chiến đấu từ mấy tháng trước, đến giờ cũng chưa quay về.
Do đó, hắn ta không quá rõ mấy tin tức về Đông Hoang.
Nói chung, thân phận của người này khả nghi, phải đề phòng!
Thẩm Thiên thấy Vương Thần Hư im lặng thì tưởng rằng hắn ta vẫn còn đang giận mình.
Thẩm Thiên suy nghĩ một lát rồi lấy một bình ngọc nhỏ ra khỏi Thương Minh Giới: "Vương huynh vừa bị thương không nhẹ, đây là Niết Bàn thánh dịch có thể giúp Vương huynh hồi phục chút nguyên khí."
Niết Bàn thánh dịch???
Vương Thần Hư hơi sững sờ, ngơ ngác.
Nên biết, Niết Bàn thánh dịch là năng lượng bổn nguyên do yêu thú loại thực vật niết bàn sống lại mà thành.
Đối với tu sĩ sử dụng cấm thuật đốt cháy tuổi thọ mà nói, Niết Bàn thánh dịch tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất nhất cho việc bổ sung tuổi thọ!
Vương Thần Hư vội vàng nhận lấy bình ngọc nhỏ rồi mở nắp ra.
Bên trong bình ngọc nhỏ đựng khoảng nửa lít chất lỏng màu bạc.
Chất lỏng ấy tỏa ra hơi thở tinh khiết vô cùng, khiến Vương Thần Hư với cơ thể cạn kiệt sức lực khát vọng không gì bằng.
Đây là Niết Bàn thánh dịch thật, hơn nữa còn là loại cực phẩm trong cực phẩm!
Dược hiệu của nửa lít Niết Bàn thánh dịch này có thể sánh bằng mười tấn trà bát bảo của bổn thánh tử!
Vị huynh đài trọng nghĩa khinh tài này trông không giống người xấu tí nào!
Vương Thần Hư lặng lẽ cất bình ngọc nhỏ đi, sau đó nở nụ cười ấm áp: "Thẩm huynh khách sáo quá, Vương mỗ làm sao dám có ý này!"
Vương Thần Hư suy nghĩ chốc lát rồi chắp tay nói: "Thật không dám giấu, tại hạ là Thái Hư thánh tử Vương Thần Hư."
"Nghe nói Thần Tiêu thánh tử có dáng vẻ trích tiên, hôm nay được thấy mới biết quả là danh bất hư truyền!"
Thẩm Thiên thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên là đổi chủ đề thành công.
Bổn thánh tử thật sự quá thông minh!
Trải qua sự quyết định rất kín đáo, Thẩm Thiên và Vương Thần Hư đều bước đầu tán thành thân phận của nhau, từ đó bắt đầu thiết lập lòng tin.
Đương nhiên, do hai người đều có tình cảm rất cao nên cũng biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi.
Thẩm Thiên không hỏi vì sao Vương Thần Hư, người rõ là không phải đối tượng khế ước của Yêu tộc Bắc Hải, lại có thể trà trộn vào Hải Vực Hỗn Độn.
Vương Thần Hư cũng không hỏi Thẩm Thiên có phải là người đầu têu cho cuộc bạo động của đám rồng tại Long Đảo này không.
Hai bên ăn ý giữ im lặng và tiếp tục di chuyển bên dưới đất.
Chẳng mấy chốc, Thẩm Thiên đã dẫn Vương Thần Hư đi được mấy trăm dặm rồi tập hợp với Tề Thiếu Huyền và Ngao Ô.
Lúc nhìn thấy Thẩm Thiên quay về an toàn, Tề Thiếu Huyền và Ngao Ô cùng thở phào nhẹ nhõm.
Có điều, cả hai đều cau mày khi nhìn thấy một thanh niên khác bên cạnh Thẩm Thiên.
Đặc biệt là Tề Thiếu Huyền cứ nhìn chằm chằm vào Vương Thần Hư, toàn thân tỏa ra tinh thần chiến đấu mênh mông như thể sẽ ra tay bất cứ lúc nào.
Vương Thần Hư giật giật khóe miệng, hơi điên đầu: "Chết tiệt, sao ngươi cũng tới đây?"
"Họ Tề, ngươi cứ phải bám theo ta mãi như vậy à! Chẳng phải chỉ là một lời khiêu chiến thôi sao?"
"Vương mỗ không chấp nhận, ngươi xem như Vương mỗ nhận thua được không? Ngươi cần gì phải chạy theo Vương mỗ đến Bắc Hải chứ!"
Thẳng thắn mà nói, nếu Vương Thần Hư không cảm nhận được rằng Tề Thiếu Huyền đã đột phá đến Nguyên Anh kỳ, hơn nữa hơi thở Nguyên Anh vững vàng và hùng hồn thì đã đánh một trận với Tề Thiếu Huyền rồi.
Truy đuổi hàng tỷ dặm tính từ Đông Hoang đến Bắc Hải, bắt nạt người ta quá mà!
Tề Thiếu Huyền hơi giật môi, tiếp đó lạnh lùng nhìn về phía Thẩm Thiên: "Huynh nhặt tên này từ đâu thế?"
"Thái Hư thánh tử Vương Thần Hư là hạng người ham sống sợ chết, không tiếc chạy đến Bắc Hải cách Đông Hoang hàng chục nghìn dặm để trốn vì không dám chấp nhận lời khiêu chiến của Tề mỗ."
"Ha hả, ngươi cảm thấy Tề mỗ đuổi theo ngươi đến Bắc Hải à? Buồn cười!"
Trong lúc nói chuyện, y cũng dần thu hồi tinh thần chiến đấu như thể người này không xứng cho y để tâm.
Vương Thần Hư giật giật khóe miệng, tức giận đến giơ chân.
Hắn ta kéo lấy tay áo của Thẩm Thiên bằng tay trái, tay phải chỉ thẳng vào Tề Thiếu Huyền: "Vô liêm sỉ, ngươi cho rằng Vương mỗ sợ ngươi thật à?"
"Thẩm huynh đừng kéo ta lại, hôm nay Vương mỗ sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là huyết thống hư không không thua kém ai, Vương mỗ sẽ chặt cái đầu chó của ngươi trong vòng mười chiêu!"
Tề Thiếu Huyền nhìn Vương Thần Hư với vẻ lạnh nhạt và khinh miệt: "Ngươi đã không còn là gì trong mắt Tề mỗ nữa rồi, chỉ là mây bay gió thổi thôi."
Vương Thần Hư tức giận đến mức trán nổi gân xanh. Cái tên họ Tề này mắng người mà không có lấy một chữ thô tục, thậm chí còn không đặt hắn ta trong mắt, đúng là không thể nhẫn nhịn nổi mà.
Hắn ta vừa tiêu hao hàng loạt sinh mệnh bổn nguyên vì tránh né Long tộc, đến tuổi thọ cũng hao hụt rất nhiều, bằng không hắn ta nhất định sẽ liều mạng với tên họ Tề này!
Phù!
Nhịn xuống, nhịn xuống!
Đừng lãng phí mạng của mình vì cơn tức nhất thời.
Vương Thần Hư nhìn sâu vào Tề Thiếu Huyền: "Nể mặt Thẩm huynh, Vương mỗ không so đo với ngươi."
Tề Thiếu Huyền liếc Vương Thần Hư rồi cười nhạo: "Mây bay gió thổi thôi."
Vương Thần Hư khẽ giật khóe miệng: "Họ Tề, ngươi không thể đổi câu hả?"
Tề Thiếu Huyền hờ hững nhìn Vương Thần Hư, hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng: "Mây bay gió thổi thôi."
Thẩm Thiên thấy hai vị lão đệ bắt đầu đấu khẩu thì bất đắc dĩ cười.
Hắn nói: "Tề huynh đừng coi thường Vương huynh, vừa rồi Thẩm mỗ đã được chứng kiến sức mạnh của Vương huynh, đúng là khá mạnh đó."
"Nếu Vương huynh ứng phó hết sức thì chưa chắc sẽ thua kém Tề huynh."
Ồ?
Lời nói của Thẩm Thiên khiến ánh mắt Tề Thiếu Huyền lạnh đi: "À? Thẩm huynh cho rằng sức chiến đấu của người này không thua Tề mỗ à?"
Hừ!
Dứt lời, Thiên Nhãn nơi giữa mày của Tề Thiếu Huyền mở ra.
Trong phút chốc, mây tía hàng chục nghìn mét từ Phương Thiên Long Kích làm y trông như một vị Chiến Thần.
Y nhìn chằm chằm vào Vương Thần Hư, tinh thần chiến đấu bốc lên hừng hực: "Đã vậy thì đánh một trận là biết ai mạnh ai yếu!"
Chỉ có một đệ nhất thiên hạ thôi!