Vì sao?
Nguyên nhân rất đơn giản, nếu so lĩnh hội công pháp như làm bài tập thì Thẩm Thiên vốn là học sinh tiểu học đã lĩnh hội được kiến thức, bài tập trung học, còn những lá Ngộ Đạo Trà kia tương đương với giáo viên trung học.
Vậy thì sau khi Thẩm Thiên ăn lá Ngộ Đạo Trà vô thượng thức tỉnh Tiên Thiên Đạo Thể xong thì ngộ tính bản thân gần như có thể so với giáo sư đại học, giờ hắn xem lại những công pháp ngũ vực kia thì lĩnh ngộ quá dễ dàng, căn bản chẳng hề có độ khó gì cả!
Giờ hắn có uống thêm những lá Ngộ Đạo Trà khác thì cũng chỉ có thể coi như uống giải khát thôi.
Haizz, ưu tú quá chưa hẳn đã là chuyện tốt...
Thẩm Thiên chậm rãi thu công đứng dậy lấy ra Long Nguyên quả vô thượng màu đỏ vàng.
Tính trân quý của Long Nguyên quả vô thượng này không hề kém hơn so với lá Ngộ Đạo Trà vô thượng, đều xuất thân từ một bảo địa.
Thậm chí với Long tộc mà nói, giá trị của quả vô thượng này có thể coi là kinh thế.
E là dù bắt Long tộc đem một nửa nội tình của toàn tộc đổi lấy quả vô thượng này họ cũng sẽ đồng ý.
Dù là đồ đần cũng biết sau khi ăn quả vô thượng này, Hắc Long tộc chắc chắn sẽ quật khởi thành một người vô địch thật sự.
Đến lúc đó cho dù là Bất Tử Hoàng Hậu Nam Cương cũng không thể nào tiếp tục áp chế Long tộc nữa.
Long tộc chắc chắn một lần nữa quật khởi, trở thành chí cường dưới nhân tộc!
Đáng tiếc, quả này cũng hữu dụng với Thẩm Thiên.
Sau khi Thẩm Thiên tu hành, nhục thân trở nên vô cùng cổ quái, có khao khát điên cuồng đối với kỳ vật thiên địa.
Ngay cả Long Nguyên quả và lá Ngộ Đạo Trà phổ thông cũng không thể mang đến cho Thẩm Thiên loại cảm giác này.
Nhưng lá vô thượng và quả vô thượng đỉnh cao nhất thì có thể, thậm chí còn có thể mang đến cho Thẩm Thiên khao khát mãnh liệt hơn cả kỳ vật thiên địa bình thường.
Rõ ràng, điều này chứng tỏ lá vô thượng và quả vô thượng có tác dụng rất lớn với Thẩm Thiên.
Sự thật đúng như Thẩm Thiên dự liệu, sau khi ăn lá vô thượng hắn đã thức tỉnh Tiên Thiên Đạo Thể thành công.
Thẩm Thiên rất tò mò, nếu mình ăn cả quả vô thượng này thì có thể thu hoạch thêm gì khác nhỉ?
“Hơn ba mươi Long Nguyên quả thượng phẩm hẳn đã đủ để Băng tỷ tỷ bọn họ dùng, quả vô thượng này bổn Thánh tử không khách khí nữa!”
Thẩm Thiên không phải Thánh Mẫu, không thể cho đi thứ quả rõ ràng rất hữu dụng với mình.
Hắn nhìn chằm chằm thứ trái cây giống như mặt trời thu nhỏ trước mặt, chậm rãi bóc vỏ.
Trong chốc lát, pháp tắc trật tự vô tận lượn lờ xung quanh thịt quả, trong hư không vang lên tiếng rồng ngâm rõ ràng, ngay cả không gian dường như cũng ngưng kết lại trong nháy mắt này.
Gừ!
Thịt Long Nguyên quả chậm rãi lơ lửng, nó hơi giống thịt trái vải nhưng trong suốt hơn thịt trái vải.
Quả vô thượng này không nhỏ, cho dù đã lột vỏ cũng to bằng quả bóng đá.
Chính giữa thịt quả trong suốt còn có thể nhìn thấy một cái hạt màu vàng đỏ, hình dáng cực kỳ giống một con rồng.
Thậm chí ngay cả mỗi một chiếc vảy rồng và mỗi một cọng lông bờm đều vô cùng rõ ràng.
“Quả nhiên, lá vô thượng kia và quả vô thường này đều là hạt giống truyền thừa của hai thần thụ.”
Mắt Diệp Kình Thương sáng rực, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một hạt giống to bằng hạt đậu: “Nếu trồng chúng ở nơi đầy đủ linh khí chưa hẳn không thể mọc ra Ngộ Đạo Trà thụ và Long Nguyên Thần mộc non.”
Khóe miệng Thẩm Thiên giật giật: “Cho nên, mảnh ngọc diệp này của ông từ đâu ra?”
Trên mặt Diệp Kình Thương lộ vẻ mất tự nhiên: “Khụ khụ, nếu Ngộ Đạo Trà thụ kia ngưng tụ ra lá vô thượng thì tất nhiên có “mẫu diệp” và “hạt giống trà”.”
“Tiểu tử ngươi kiến thức đúng là nông cạn, hạt giống trà bị ngươi lặng lẽ vứt đi mà cũng không biết... cũng may có ông nuôi nhắc nhở ngươi đấy.”
“Nếu đổi lại là người khác lần này coi như ngươi thiệt thòi to rồi.”
Thẩm Thiên: “???”
Hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, thực sự lão già này không phải nhất thời không nhịn được nói ra đấy chứ?
Hơn nữa lão này đã thành thạo nhân lúc kích phát trà hiệu đã lấy “giống trà” đi, đây đúng là thành bản năng rồi.
Lão già này ngày xưa ở Tiên giới rốt cuộc đã làm những chuyện tương tự bao nhiêu lần rồi?
Chiến Thần cung bị quần ẩu hình như rất hợp lý!
Diệp Kình Thương mặt mũi đầy vẻ không tình nguyện trả hạt giống trà cho Thẩm Thiên, gương mặt u oán.
Không còn cách nào khác, giờ ông ta chỉ ở trạng thái tàn hồn mà giờ chỉ là một sợi thần niệm bám trên Chiến Thần lệnh mà thôi.
Cho dù có cho ông ta hạt giống trà thì cũng chẳng có tác dụng gì với ông ta, ban nãy chỉ là hành vi mang tính thói quen thôi.
Thẩm Thiên thu lại hạt giống trà, chậm rãi bóc thịt Long Nguyên quả vô thượng: “Diệp lão, ăn Long Nguyên quả vô thiownjg này có cần chú ý gì không?”
Diệp Kình Thương liếc mắt: “Chú ý cái quái gì, thể chất tà môn như ngươi cứ nuốt thẳng xuống bụng là được rồi.”
Ông ta chưa từng nghe nói có ai ăn một lá Ngộ Đạo Trà là có thể thức tỉnh Tiên Thiên Đạo Thể.
Giờ ngươi ăn Long Nguyên quả vô thượng, lão phu muốn xem thử ngươi còn có thể thức tỉnh thể chất khó lường gì?
Lão già này bị lấy lại hạt giống trà hình như đang rất tức giận.
Thẩm Thiên dở khóc dở cười, bắt đầu nhai kỹ nuốt chậm Long Nguyên quả vô thượng.
Đúng là không cần phải nói, mùi vị quả vô thượng này khá ngon, có cảm giác hơi gống quả vải nhưng cũng có mùi thơm của xoài.
Mềm mà không ngán, căng mọng đầy nước.
Mùi vị cực ngon!
So với lá vô thượng nâng cao sức mạnh tinh thần, Long Nguyên quả vô thượng này dường như chú trọng nhục thân hơn.
Nó chủ yếu là tăng cường độ nhục thân, dùng sức mạnh Long nguyên cường hóa nhục thân của Thẩm Thiên đến cực hạn.
Rắc...
Đó là âm thanh xương cốt được tôi luyện đang vang lên trong cơ thể Thẩm Thiên.
Chương 578: Long Hoàng Thánh thể, Kim Thân thất chuyển (2)
Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, tinh tế cảm nhận thuế biến nhục thân, nhục thân dưới Long Uyên Thánh giáp đang bắn ra kim quang vô cùng sáng chói.
Đúng vậy, Kim Thân của Thẩm Thiên đang được tôi luyện, cường hóa với tốc độ cực nhanh.
Kim Thân tứ chuyển
Kim Thân ngũ chuyển
Kim Thân lục chuyển
Trong lúc thời gian lơ đãng trôi qua nhanh chóng, nhục thân của Thẩm Thiên đã trở nên càng ngày càng cường đại.
Giờ thậm chí hắn cảm giác mình có thể một quyền đánh nổ linh khí thượng phẩm.
Đương nhiên chỉ là cảm giác, nếu thật sự bắt hắn thử thì đúng là hắn hơi không nỡ, dù sao linh khí thượng phẩm cũng quý lắm.
Cường hóa nhục thân chỉ là một phần trong số đó, Thẩm Thiên có thể cảm nhận được trong cơ thể mình đang biến hóa rõ ràng hơn, đến từ sức mạnh Long nguyên.
Trong cơ thể Thẩm Thiên vẫn luôn có sức mạnh Long nguyên.
Sức mạnh đó đến từ Ngao Băng, Thẩm Thiên đã có được lúc ký kết Khế ước Long Thần.
Thẩm Thiên có được cỗ sức mạnh này thì khi thi triển chiến kỹ Long tộc mới có thể phát huy được uy lực chân chính.
Đương nhiên, dù vậy sức mạnh Long nguyên của hắn không thể nào so được với Ngao Băng, dù sao hắn cũng không phải Chân Long.
Thế nhưng sau khi ăn Long Nguyên quả vô thượng, Thẩm Thiên cảm thấy sức mạnh Long nguyên trong cơ thể mình tăng lên gấp mấy trăm lần.
Dường như mỗi một tế bào đều hóa thành một con rồng nhỏ gấp mấy vnaj lần, cơ thể của hắn cũng đang cuộn trào.
Đặc biệt là cột sống Đại Long của hắn lúc này thậm chí phát ra tiếng rồng ngâm rõ ràng.
Dường như một con Long Hoàng vô thượng đã thức tỉnh trong cơ thể hắn.
Bỗng nhiên, Thẩm Thiên mở to mắt.
Hắn nhảy bật lên bay lên chín tầng mây.
Hắn lắc mình biến hóa, hóa thành một con Kim Long ngũ trảo sáng chói.
Gừ!
Tiếng rồng ngâm ẩn chứa uy thế dọa khiếp quỷ thần kinh trời đất, trong chốc lát âm thanh này truyền khắp hải vực trong phương viên mấy dặm.
Hư không đột ngột vỡ nát, trên đại dương bao la xuất hiện sóng lớn, con sóng cao mấy trăm trượng mãnh liệt như địa chấn.
Nhưng nó không cuốn thẳng tới mà đứng yên đấy.
Đúng vậy, hoàn toàn đứng yên.
Long uy bễ nghễ Bát Hoang này làm kinh sợ, ngay cả hư không cũng ngưng kết trong nháy mắt.
Lấy Thẩm Thiên làm trung tâm, hư không phương viên hơn mười dặm trong phút chốc ngưng kết, ngay cả những kẽ nứt hư không cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, giống như pha lê vỡ vụn bị ép phải ngưng kết lại, hết sức bắt mắt.
Gừ!
Tiếng rồng ngâm thứ hai vang lên, hư không vỡ nát.
Con sóng lớn cao mấy trăm trượng kia đã hóa thành bọt nước đầy trời, dưới ánh nắng mặt trời chiếu rọi tỏa sáng rạng rỡ.
Một đạo cầu vồng, xuất hiện trên hoang đảo, vô cùng sáng chói.
Cơ thể Diệp Kình Thương chậm rãi ngưng tụ ra, nhìn mây gió cuồn cuộn trên bầu trời, khóe miệng giật điên cuồng.
“Hoàng tộc trong Long tộc, chân thân Ngũ Trảo Kim Long lại được một nhân tộc ngưng tụ ra, mẹ nó nhân tộc mà cũng có thể thể thức tỉnh Long Hoàng Thánh Thể?”
“Chuyện này đều để mấy lão già trên Tiên giới biết được chắc sẽ tức đến rụng râu.”
Mặc dù trong lòng Diệp Kình Thương điên cuồng chửi thề nhưng vẫn vui mừng thay Thẩm Thiên.
Dù sao trong đông đảo thể chất ở Tiên giới, Long Hoàng Thánh Thể cũng là một loại thể chất nổi bật.
Từ một mức độ nào đó mà nói thậm chí không hề yếu hơn Tiên Thiên Đạo Thể.
Nếu Tiên Thiên Đạo Thể là bẩm sinh gần với đạo có thể lĩnh ngộ được tất thảy đạo pháp, vậy thì Long Hoàng Thánh Thể có cường độ nhục thân gần như đạt đến cực hạn, đó là một trong những thể chất chí cường của Thần Ma Luyện thể Thái cổ.
Long tộc có được Long Hoàng Thánh Thể, nếu tu hành, thành tựu không thể đoán trước được, tuyệt đối sẽ trở thành chí tôn thiên kiêu cường thế nhất!
“Tiểu tử này quá yêu nghiệt.”
“Hì hìm lão phu rất mong chờ sau này khi hắn đánh lên đến Tiên giới, chắc chắn vẻ mặt của những lão bằng hữu kia sẽ vô cùng đặc sắc.”
Lão giả áo tím Diệp Kình Thương tự lẩm bẩm, gương mặt vân đạm khinh phog kia nở nụ cười lạnh hiếm hoi.
Một bên khác, sau khi Ngũ Trảo Kim Long gào thét trên bầu trời liền chậm rãi đáp xuống mặt đất.
Thẩm Thiên thân mặc Long Uyên Thánh giáp lại xuất hiện trước mặt Diệp Kình Thương.
Có điều so với hắn lúc trước cơ thể bây giờ đã thẳng tắp và cao gầy hơn, trên người tản ra uy thế oai hùng càng thêm bức người, rõ ràng đã có phong thái của một thiếu niên chí tôn.
Diệp Kình Thương cười nói: “Cảm thấy thế nào?”
Trên mặt Thẩm Thiên nở nụ cười tự tin: “Đã đột phá thành công Kim Thân thất chuyển, thực lực tăng lên khá nhiều.”
“Thiên tôn bình thường, nếu phát huy bình thường, ta có thể đánh được mười tên!”
Đúng lúc này, Thẩm Thiên hơi sững sờ.
Thánh Tử lệnh trong ngực đang nhẹ nhàng rung lên, tản ra từng chấm kim quang.
Ồ, sư tôn gọi mình?
Tay Thẩm Thiên kết ấn, khởi động Thánh Tử lệnh.
Lập tức, một bóng dáng bao phủ trong Lôi Đình Tiên Quang xuất hiện.
Lôi Đình Tiên Quang nhẹ nhàng dập dờn, trong đó vang lên giọng Thần Tiêu Thánh chủ: “Thiên nhi, chuyến lịch luyện này vẫn thuận lợi chứ? Có bị thương không?”
Thẩm Thiên cười nói: “Tạ ơn sư tôn quan tâm, hết thảy đều thuận lợi.”
Thần Tiêu Thánh Chủ chậm rãi gật đầu: “Vậy thì tốt rồi, vài ngày nữa bổn tọa và nhóm Vân Hi sẽ đến Bắc Hải, trước khi đó con nhớ tự chăm sóc tốt cho mình.”
Sư tôn sắp tới Bắc Hải?
Thẩm Thiên ngẩn người: “Sư tôn, mọi người không cần tới đón con đâu.”
Rõ ràng Thần Tiêu Thánh chủ cũng sửng sốt, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể cũng tạm dừng dao động một chút.
Lập tức, tiên quang lại một lần nữa khẽ nhộn nhạo.
Giọng Thần Tiêu Thánh chủ từ trong tiên quang vọng ra: “Nghe nói lần này ở Hỗn Độn Hải Vực con thu hoạch được khá nhiều, dù sao Bắc Hải cũng là địa bàn của yêu tộc.”
“Mặc dù Long tộc uy chấn Bắc Hải nhưng dù sao vi sư cũng không yên tâm lắm, vẫn nên đích thân đến đón con về!”
Tuy giọng Thần Tiêu Thánh chủ lạnh lùng nhưng trong lòng Thẩm Thiên lại cảm thấy vô cùng ấm áp.
Đường đường là Thần Tiêu Thánh chủ mà lại cố ý đến Bắc Hải để đón bổn Thánh tử về, như vậy là nể mặt cỡ nào, coi trọng cỡ nào?
Chương 579: Tam Quang Thần Thủy, Bất Tử Thần Tuyền (1)
Hơn nữa còn dẫn theo nhóm Vân Hi sư thúc và Đại sư huynh đến nữa, hì hì, đúng là huy động lực lượng đông đảo quá.
Thần Tiêu thánh địa quả nhiên là một đại gia đình huynh đệ đoàn kết, vui vẻ hòa thuận.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên cười nói: “Tạ ơn sư tôn.”
Thần Tiêu Thánh Chủ khẽ gật đầu: “Mặt khác Thiên nhi, có phải con đạt được truyền thừa Côn Bằng pháp ở Bắc Hải không?”
Chậc, tin tức bổn Thánh tử đạt được Côn Bằng pháp sao ngay cả sư tôn cũng biết rồi?
Thẩm Thiên ngoan ngoãn gật đầu: “Đúng ạ.”
Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Tình hình là thế này, hôm nay Côn Thần Vương của Thái Hư Côn tộc đã liên hệ với bổn tọa.”
“Hắn kể khổ với bổn tọa, bảo là con trai độc nhất Côn Minh tìm được một đống Côn Bằng ngọc bích ở Hỗn Độn Hải Vực, hy vọng ngộ được Côn Bằng pháp từ đó.”
“Kết quả chẳng những ngộ pháp thất bại còn vì cưỡng ép hóa bằng nên tẩu hỏa nhập ma, bây giờ nguy cơ sớm tối.”
“Biết trên người con có Côn Bằng pháp hoàn chỉnh nên họ hy vọng con có thể giúp đỡ.”
Côn Minh vì ngộ pháp thất bại tẩu hỏa nhập ma?
Khóe miệng Thẩm Thiên giật giật.
Tốt quá!
Kết quả này thật ra cũng nằm trong dự liệu của Thẩm Thiên.
Dù sao Phương Thường, Tề Thiếu Huyền cũng đều như vậy, đều có kết quả tương tự.
Ngươi nói đi, hà tất phải thế chứ!
Lúc đầu bổn Thánh tử đã định kết bạn đồng hành với ngươi, ngươi chẳng những không đồng ý mà còn giận dỗi bổn Thánh tử.
Giờ thì hay rồi, đã thành ra cái dáng vẻ mà chả ai muốn!
Thẩm Thiên cười nói: “Ý sư tôn là gì?”
Thần Tiêu Thánh Chủ nói: “Thái Hư Côn tộc là thế lực đứng thứ hai Bắc Hải, nội tình thâm bất khả trắc, xưa nay cũng không thù oán gì với bản môn.”
“Tộc trưởng Côn tộc đương nhiệm Côn Hư cũng là hảo hữu chí giao của vi sư, trong thời kỳ tại vị hỗ trợ hài hòa với bổn thánh, trong rất nhiều lĩnh vực đều có hợp tác với nhau.”
“Cho nên nếu không phải bị bất đắc dĩ, bổn tọa cũng không muốn vì Côn Bằng pháp mà kết thù với Thái Hư Côn tộc.”
“Hơn nữa con át chủ bài của Côn tộc quá nhiều, nếu ép họ quá chỉ e sẽ bất lợi cho Thiên Nhi con.”
Thẩm Thiên hiểu rõ: “Ý sư tôn là muốn đệ tử trả lại Côn Bằng pháp cho Thái Hư Côn tộc sao?”
Mặc dù có hơi ấm ức nhưng Thẩm Thiên cũng không để tâm lắm.
Dù sao Côn Bằng pháp vốn là cơ duyên của Côn Minh, trả lại cho Côn Minh cũng coi như vật về nguyên chủ.
Thậm chí nếu không phải tên Côn Minh này tranh giành ghen tuông với Thẩm Thiên, Thẩm Thiên còn định mời hắn ta cùng đi tìm Côn Bằng ngọc bích, lĩnh hội Côn Bằng pháp.
Bây giờ Thần Tiêu Thánh Chủ đã mở miệng nói thay Côn tộc, Thẩm Thiên buộc phải nể mặt thôi.
Thần Tiêu Thánh Chủ chậm rãi lắc đầu: “Vì sao phải trả lại?”
Thẩm Thiên: “???”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ dập dờn: “Bản môn mặc dù không muốn vì Côn Bằng pháp kết tử thù với Thái Hư Côn tộc nhưng cũng không sợ Thái Hư Côn tộc.”
“Nếu Côn Bằng pháp do Thiên nhi con tìm được thì đây chính là cơ duyên do Thiên nhi thu hoạch, thuộc về Thiên nhi.”
“Thái Hư Côn tộc muốn? Được, nhưng không thể lấy không, phải dùng lợi ích thật tốt để trao đổi.”
Thẩm Thiên: ???
Cho nên, sư tôn còn định dùng Côn Bằng pháp này đi ép người ta?
Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Ta đã đàm phán với Côn Hư, Côn tộc bằng lòng đem ba kiện Thánh khí cùng một kiện thiên địa kỳ vật đổi lấy truyền thừa Côn Bằng pháp hoàn chỉnh của con.”
“Đồng thời giữ đệ tử Thần Tiêu thánh địa và con lại với tư cách thi triển môn truyền thừa này, Thiên nhi thấy thế nào?”
“Nếu còn chưa hài lòng, vi sư lại đi nói chuyện tiếp với Côn Hư, đòi thêm vài món Thánh Khí nữa.”
“Dù sao cho dù Côn tộc thật sự nổi giận thì bản môn cũng không sợ chúng.”
Vừa dứt lời, uy thế quanh người Thần Tiêu Thánh chủ tăng cao, Lôi Đình Tiên Quang tan tác sôi trào mãnh liệt, giống như thiên kiếp mênh mông.
Dù thực lực của Thẩm Thiên hiện nay gần như có thể treo phần lớn Thiên tôn lên đánh nhưng trước mặt Thần Tiêu Thánh chủ vẫn cảm thấy áp lực rất lớn.
Loại áp lực bành trướng mênh mông kia thật sự giống như đối mặt với thiên kiếp trong Mê Vụ sơn cốc lúc đầu.
Rõ ràng, tu vi Thánh chủ không phải những Thánh giả vừa đột phá có thể so sánh được.
Thẩm Thiên cảm nhận được sự nghiêm túc trong lời nói của Thần Tiêu Thánh chủ, cười nói: “Đệ tử và Côn tộc không thù không oán, chỉ là chút hiểu lầm nho nhỏ thôi.”
“Bây giờ Côn tộc bằng lòng dùng ba kiện Thánh khí là một kiện thiên địa kỳ vật để đổi lấy Côn Bằng pháp, đối với đệ tử mà nói dường như không hề thiệt thòi.”
“Khụ khụ, đệ tử có thể hỏi một chút là thiên địa kỳ vật gì không?”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ lại một lần nữa nhộn nhạo: “Tam Quang Thần Thủy đứng thứ sáu bảng xếp hạng Chân thủy, được gọi là Bất Tử Thần Tuyền.”
“Cái này là vi sư cố ý đòi cho con, với con mà nói giá trị có lẽ còn cao hơn mười thánh khí.”
“Cho dù là nơi giàu có như Côn tộc thì đây chắc chắn cũng là bảo vật áp đáy hòm.”
“Lúc vi sư yêu cầu thứ đồ chơi này, Côn Hư tiếc đến mức giẫm chân.”
Tam Quang Thần Thủy, Bất Tử Thần Tuyền?
Cơ thể Thẩm Thiên khẽ rung lên, trong lòng không khỏi dâng lên hứng thú mãnh liệt.
Loại Chân thủy này ở ngũ vực hạ giới có thể nói là tiếng tăm lừng lẫy, chính là thần vật chữa thương vô thượng thực sự.
Nghe nói dù bị thương nặng đến mấy chỉ cần còn lại một hơi thở, uống nửa chén Tam Quang Thần Thủy là có thể khôi phục như lúc ban đầu.
Hiệu quả chữa thương của nó thậm chí còn lớn hơn cả Niết Bàn Thánh dịch bình thường.
Nếu có thể hoàn toàn luyện hóa dung nhập nó với bản thân thì sẽ càng vô địch, gần như có được tấm thân bất tử.
Đến lúc chiến đấu bị thương ở đâu có thể điều động thẳng Tam Quang Thần Thủy qua chỗ đấy, vài phút sau sẽ khỏi hẳn, quay người lại chém giết địch tiếp.
Hiệu quả như thế, có thể xưng là tiên nãi hành tẩu!
.
Chương 580: Tam Quang Thần Thủy, Bất Tử Thần Tuyền (2)
Mặc dù hiệu quả của nó hơi trùng với Niết Bàn Thánh dịch trong tay Thẩm Thiên nhưng bảo bối ai lại ngại nhiều!
Ngươi có Diễm Linh Cơ làm vợ thì không yêu Thiên Sứ Ngạn nữa sao?
Huống hồ, mặc dù trong tay Thẩm Thiên còn khá nhiều Niết Bàn Thánh dịch nhưng sau này cuối cùng cũng sẽ dần dần tiêu hao.
Còn sau khi có được bản nguyên Tam Quang Thần Thủy, nuôi dưỡng trong cơ thể thì có thể liên tục nuôi dưỡng bản thân, để bản thân có được cơ thể bất tử.
Điều này sẽ nâng khả năng giữ mạng của Thẩm Thiên thêm rất nhiều.
Còn về thiên địa kỳ vật quý giá như vậy vì sao Côn tộc lại nỡ buông tay à?
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, bởi vì chí bảo chữa thương tuy quý giá nhưng vật thay thế rất nhiều.
Nếu thực sự không được thì có thể lấy lùi làm tiến dùng thuốc khác chữa thương thôi!
Còn Côn Bằng pháp đối với Côn tộc mà nói không thể nào để mất, một khi thu hoạch được Côn Bằng pháp hoàn chỉnh, thực lực của cả Thái Hư Côn tộc đều sẽ tăng lên gấp bội.
Với suy nghĩ như vậy, dù Côn Hư có tiếc đến đâu cũng chỉ có thể nén đau lòng từ bỏ Tam Quang Thần Thủy.
“Nếu như Thiên nhi cảm thấy không có vấn đề gì thì hãy đến thành Cực Lạc đi!”
“Người của Côn tộc đã chờ ở đó, sau khi con đến sẽ dẫn con về Tuyệt Vọng thâm uyên làm khách.”
“Về lý thuyết, Thái Hư Côn tộc làm ồn ào như vậy thì sẽ không thể nào đắc tội với Long tộc và bản môn gây bất lợi cho con.”
“Nếu con cảm thấy không yên lòng, cũng có thể chờ thêm vài ngày, đợi vi sư tới Bắc Hải sẽ đích thân đưa con đi dự tiệc!”
Thẩm Thiên cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc của Thần Tiêu Thánh chủ, hắn cười nói: “Không cần, đệ tử có thể bảo vệ tốt chính mình.”
Chẳng phải chỉ con át chủ bài thôi sao?
Trên người bổn Thánh tử cũng có kha khá đấy!
Trong Lôi Đình Tiên Quang bắn ra ánh mắt thâm thúy nhìn Thẩm Thiên.
Thật lâu sau, Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Thiên nhi xưa nay làm việc luôn ổn thỏa, vi sư rất yên tâm.”
“Nếu đã vậy con cứ đi trước đi! Đợi vi sư cùng sư huynh muội của đến Bắc Hải sẽ tự đến tìm con tụ hợp.”
“Nhớ, tất thảy phải lấy an toàn bản thân làm trọng!”
Nói xong lời nói này, ánh sáng trên tộc Tây Lâm bắt đầu thu liễm dần.
Bóng dáng của Thần Tiêu Thánh chủ cũng dần dần biến mất trong hư không.
Trong tử quang mờ mịt, bóng dáng Diệp Kình Thương chậm rãi xuất hiện.
Ông ta cười nhạo nói: “Tiểu tử này chào giá ghê gớm thật, không ngờ lại bắt người ta lấy Tam Quang Thần Thủy ra đổi Côn Bằng pháp.”
“Hơn nữa còn đòi người ta thêm ba kiện Thánh khí, đoán chừng đã sắp đụng vào giới hạn của Côn tộc rồi.”
Thẩm Thiên cũng hơi khó hiểu: “Khụ khụ, Diệp lão nói sư tôn chào giá như vậy, ta chạy đến Côn tộc dự tiệc thật sự sẽ không bị Côn tộc biến thành đồ ăn đấy chứ.”
Diệp Kình thương bĩu môi: “Thôi đi! Tiểu tử Trương Long Uyên này làm việc không lọt lấy một giọt nước, coi ngươi là bảo bối hơn cả khuê nữ của hắn.”
“Nếu không có niềm tin tuyệt đối, hắn sẽ không để ngươi chạy đến Côn tộc mạo hiểm đâu, yên tâm.”
“Huống hồ, nói cứ như ngươi sẽ đích thân đến Côn tộc vậy.”
Thẩm Thiên: “???”
Chửi thề thì chửi thề, Côn tộc thì vẫn phải đi.
Bất kể nói thế nào, Côn Minh tẩu hỏa nhập ma cũng có dinh líu đến Thẩm Thiên.
Mặc dù tiểu tử này ban đầu vì tranh giành ghen tuông nên khiêu khích Thẩm Thiên, thậm chí muốn đánh Thẩm Thiên.
Nhưng là Thánh tử nhân tộc khoan dung độ lượng, Thẩm Thiên cảm thấy đối với yêu tộc nên dùng trái tim để phù độ họ.
Ừm, chắc chắn không phải vì Tam Quang Thần Thủy và thánh khí mà là vì nâng cao chân thiện mỹ!
Hít sâu một hơi, Thẩm Thiên chậm rãi đưa tay phải ra.
Từng giọt huyết dịch mày tím từ đầu ngón tay Thẩm Thiên chảy ra, nhanh chóng ngưng tụ thành một khối máu lớn cỡ bàn tay rồi tiếp tục diễn hóa nhanh chóng.
Không bao lâu, một vị mỹ nam tử tuyệt thế mặc cẩm y bạch long xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên, ngoại trừ khí tức hơi yếu hơn Thẩm Thiên, dung mạo gần như không chút gì khác biệt.
“Huyết phân thân luyện chế gần đây đúng là càng ngày càng anh tuấn.”
Thẩm Thiên ngắm nghía gương mặt Huyết phân thân âm thầm gật đầu: “Tiểu tử Côn Minh này hình thư không thích người đẹp trai, không biết lần này ta đến Côn tộc dự tiệc tính tình của hắn có thể tốt hơn một chút không?
...
Trong hoang đảo to lớn một thanh niên cẩm y chậm rãi đi ra.
Hắn nhìn hải vực xa xa, thần dực màu vàng sau lưng chậm rãi mở rộng.
Vù!
Thần dực đột nhiên vỗ, trong chốc lát hư không rạn nứt, một tia sáng óng ánh đột nhiên bắn về phía thành Cực Lạc.
Ngày đó truyền ra tin tức: Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên nhận Hư Côn lệnh đến Tuyệt Vọng thâm uyên làm khách.
Trong lúc nhất thời, Bắc Hải chấn động
Bắc Hải, Tuyệt Vọng thâm uyên.
Bên cạnh bể cá to lớn, một nữ tử mặc áo màu lam đang đứng đấy.
Nàng ta nhìn chằm chằm Côn Minh nửa chim nửa cá trong bể ca, trong mắt đầy tia giận dữ bất bình.
Nữ tử xiết chặt đôi bàn tay trắng như phấn, khẽ nói: “Thần Tiêu Thánh tử đáng ghét, giành lĩnh ngộ Tôn pháp bản tộc trước, hại nhị đệ tẩu hỏa nhập ma.”
Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ của nữ tử đầy tia không cam lòng: “Vậy mà hắn còn muốn lấy bản nguyên Tam Quang Thần Thủy đổi lấy Côn Bằng pháp, đúng là được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, khinh người quá đáng!”
Đúng vậy, vị nữ tử này chính là Trưởng công chúa đương đại của Thánh chủ, Côn Ngọc.
Trước khi Côn Minh ra đời, Côn Ngọc chính là tồn tại có thiên phú cao nhất trong thế hệ trẻ Thái Hư Côn tộc, cùng nổi danh với Ngũ Thái tử Long tộc.
Giờ nàng ta bảy trăm tuổi đã bước vào cảnh giới Thông Thần từ lâu, trở thành Thiên tôn cường giả đỉnh cao của ngũ vực, hơn nữa cũng không phải là kẻ yếu trong các Thiên tôn.
Nên biết với Côn tộc mà nói, bảy trăm tuổi vẫn được tính là hào hoa phong nhã, thậm chí nếu mặt dày mày dạn thì vẫn có thể gọi là thiên kiêu trẻ tuổi.
Sự ưu tú và cường đại của Côn Ngọc không gì để nghi ngờ.
Cũng chính vì như thế, Côn Ngọc chính là tiên tử được vô số thiên kiêu ở Bắc Hải điên cuồng theo đuổi.