Ngọc chưởng quầy cười nói: "Làm sao có thể thế được? Bao nhiêu người muốn có duyên với tiên sư còn không được kìa!"
Tiếp theo, Ngọc chưởng quầy kể chuyện xảy ra hai ngày nay cho Tiểu Linh Tiên biết hết.
Sau khi nghe xong, Tiểu Linh Tiên đứng tại chỗ ngây ngốc, hoài nghi cuộc đời.
...
Giúp tiểu thư Lý Liên Nhi ở Vạn Linh Viên, dùng một vạn linh thạch mở Tử Thanh Tiên Hồ Lô khoáng, mở ra được hạt giống Thất Bảo Tiên Hồ Lô.
Giúp 07 người có duyên mở thạch, không người nào có tỉ lệ hồi báo thấp hơn 10 lần, thậm chí cao nhất là hơn trăm lần.
Hơn nữa hôm nay còn muốn giúp tiếp 13 tên có duyên khai thác mỏ!
Tên này có thể tìm đúng đoạn linh mỏ?
Làm sao có thể như vậy?!
Ngay cả đại sư linh mạch chân chính cũng không có khả năng một ngày tìm được 20 khối linh khoáng thạch đâu!
Dù sao tìm linh khoáng cũng rất hao tổn tinh thần lực.
Huống chi hôm qua Tiểu Linh Tiên cũng gặp qua Thẩm Thiên, hắn rõ ràng không hiểu cách tìm linh đoạn khoáng mà!
Nếu không hắn hoàn toàn có thể nhìn thấu thủ đoạn của Tiểu Linh Tiên rồi.
Căn bản sẽ không hỏi làm thế nào.
"Lẽ nào hôm qua tên này cố ý muốn trêu chọc ta!"
"Hắn thật sự là cao thủ tìm linh khoáng siêu cấp?"
Nghĩ đến đây, Tiểu Linh Tiên càng thêm oán giận.
Ngươi đường đường là vị đại sư linh mạch trẻ tuổi vậy mà lại đùa giỡn với tiểu cô nương.
Lương tâm của ngươi có biết đau hay không?
...
Tiểu Linh Tiên nghĩ đến chuyện mình múa rìu qua mắt thợ trước mặt Thẩm Thiên ngày hôm qua rồi còn bị dáng vẻ người mới của hắn lừa gạt liền cảm thấy cơn tức giận bùng lên.
Nàng xoay đầu nhìn nụ cười trên mặt Thẩm Thiên.
Còn cười được, tên này rõ ràng là cười nhạo ta!
Bản cô nương và ngươi không đội trời chung!
Trong tưởng tượng...
Tiểu Linh Tiên cảm giác dáng vẻ tươi cười của Thẩm Thiên như rót nồi dầu sôi bốc khói sùng sục lên đầu nàng vậy!
Thực sự vất vả lắm nàng mới xây dựng nên hình tượng tiên tử siêu phàm thoát tục trước mặt mọi người, tuyệt đối không thể sụp đổ như thế được!
Nếu không thì Tiểu Linh Tiên đã dứt khoát xông lên liều mạng với Thẩm Thiên rồi!
"Ngọc tỷ tỷ, hôm nay cơ thể muội không được khỏe, không mở mỏ được, để hôm khác đi!"
Ngọc chưởng quầy lắc đầu: "Không sao, hôm nay tiên sư đến mở mỏ trong tiệm chúng ta, hiệu quả đặc biệt tốt."
Tiểu Linh Tiên: "..."
Nàng cố nén lửa giận “bị đùa giỡn”, “bị đoạt mối làm ăn” để nặn ra một nụ cười mỉm.
"Hôm nay cơ thể Linh nhi không khỏe, xin phép được đi trước, mong các vị tha lỗi."
Nói xong, Tiểu Linh Tiên nhanh nhẹn xoay người rời khỏi.
Bóng dáng lúc rời đi hình như có chút thảm hại.
Việc nàng rời khỏi cũng làm mối quan hệ hai người càng thêm thần bí trong mắt mọi người.
"Đệt, sao ta lại cảm giác Tiểu Linh Tiên hơi giống như chạy trối chết thế!"
"Vốn là không thấy gì, nhưng xem ra hiện tại Tiểu Linh Tiên và tiên sư ca ca tuyệt đối có chuyện nha!"
"Chuẩn bị xong hạt dưa để hóng hớt rồi, có người nào biết chuyện tiết lộ hay không? Ta rất là mong đợi đó!"
"Ha ha, cười chết mất. Một mực nói “Tiểu Linh Tiên nhà ta”, kết quả Tiểu Linh Tiên người ta cũng là người hâm mộ của tiên sư ca ca, không chừng còn là tình đơn phương nữa!"
"Tiên sư ca ca, nếu không thì ngươi nhận Tiểu Linh Tiên đi! Người ta bàng lòng chung sống hòa thuận với Tiểu Linh Tiên, muội muội không ghen tuông đâu."
...
Một đám các cô gái hâm mộ càng vui mừng thảo luận.
Mà đám đàn ông hâm mộ Tiểu Linh Tiên dường như bị đả kích nên đều im lặng.
Không còn cách nào khác, đến Tiểu Linh Tiên còn chạy rút lui thì những người ủng hộ này còn tranh giành để làm gì?
Về phần bản thân Thẩm Thiên thì ngây người trong toàn bộ quá trình.
Ta là ai? Đây là đâu? Chuyện gì vừa mới xảy ra?
Nhìn thấy Tiểu Linh Tiên, bản điện hạ khách sáo nói “Lại gặp mặt rồi”.
Không phải có bệnh đi!
Kết quả thì sao?
Nha đầu kia đang yên lành bỗng nhiên mắng bản điện hạ khốn kiếp!
Sau khi mắng xong còn tủi thân chạy mất.
Ngươi cũng phải cho bản điện hạ mắng lại chứ!
Mắng xong bỏ chạy ngươi xấu mặt lắm sao?
Nữ hài tử này sao không nói lý lẽ vậy?
Thẩm Thiên biểu hiện mình nhớ thù rồi đấy.
Độ yêu thích của nha đầu kia trong lòng hắn đang giảm xuống -1, -1, -1...
...
Sự xuất hiện của Tiểu Linh Tiên chỉ là bước nhạc đệm đối với Thẩm Thiên.
Trong nửa ngày kế tiếp, Thẩm Thiên đều liên tục tìm linh khoáng giúp người có duyên.
Mỗi một người sau khi thành công mở ra linh thạch thì số mệnh trên đỉnh đầu cũng tăng lên không ít.
Khí đen trên đỉnh đầu Thẩm Thiên cũng không ngừng giảm bớt, khu vực quang hoàn màu trắng đang từ từ lớn hơn.
Ngoài ra, “theo lý luận duyên chia tiền” được truyền bá và phát huy.
Những người này thản nhiên xây dựng “Tiên Sư giáo” tự phát, “chia 5 phần” trở thành quy định của giáo!
Thẩm Thiên nhấn mạnh hết lần này đến lần khác là không muốn nhưng đều bị mọi người kiên quyết từ chối.
Bọn họ đều lấy lý do dâng lễ cho giáo chủ đại nhân.
Quả là giống như tà giáo.
Cuối cùng bất đắc dĩ, Thẩm Thiên chỉ có thể tiếp nhận tổng cộng 14 nghìn miếng linh thạch tạ lễ của 20 người có duyên này.
Mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt.
Mở xong khoáng linh thạch cho 20 người có duyên, Thẩm Thiên cũng dừng lại.
Dù sao trời cũng đã tối.
Hơn nữa nếu mở tiếp, chưởng quầy của các linh mỏ phường thật sự muốn khóc.
...
Thẩm Thiên kéo thân thể mệt mỏi quay về khách sạn bình dân.
Nhưng điều hắn không nghĩ tới là vừa mở cánh cửa phòng khách thì một bóng dáng xinh đẹp quen thuộc đã xuất hiện trước mặt.
Cô gái này tươi cười rực rỡ, trong tay bưng một chén trà.
"Thẩm ca ca, có mệt không?"
"Linh nhi cố ý rót trà cho huynh, uống giải khát đi!"
Thẩm Thiên nhìn cô gái đang cười híp mắt nhưng rõ là không có ý tốt, trong lòng bối rối: "Ngươi... muốn làm gì?!"
Đúng vậy.
Vị nữ tử không mời mà tới này chính là Tiểu Linh Tiên.
Ban ngày, sau khi Tiểu Linh Tiên giận dữ rời khỏi thì càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng giận.
Nàng nghĩ thế nào cũng không tin tên Thẩm Thiên tuổi xấp xỉ với mình lại là đại sư Linh mạch.
Phải biết rằng trong giới tu tiên, chín phần mười người thành công trở thành đại sư linh mạch đều là lão già!
Sau một phen suy tư, Tiểu Linh Tiên quyết định đi theo điều tra Thẩm Thiên.
Nhìn xem tên này rốt cuộc là có bản lĩnh thật hay chỉ do được tâng bốc như nàng thôi.
Nàng thay một bộ quần áo khác, hóa trang xong rồi lẫn vào trong đám người.
Không thể không nói, kỹ thuật hóa trang của cô gái này có thể giết đàn ông trong vòng vài giây.
Sau khi thay đổi trang phục và trang điểm xấu xí, đám đông không hề nhận ra thân phận của Tiểu Linh Tiên.
Tiểu Linh Tiên cứ đi theo phía sau Thẩm Thiên cả một ngày.
Lần đầu tiên xem mở đá: Tên này nhất định là lừa đảo, chắc chắn là dùng thủ thuật che mắt.
Lần thứ hai xem mở đá: Thế mà lại thuê nhiều người qua đường như vậy, kỹ thuật diễn không tệ lắm!
Lần thứ ba xem mở đá: Vì sao tất cả chưởng quầy đều không giống như giả vờ vậy??
Lần thứ tư xem mở đá: Tên này... Đừng nói hắn là đại sư linh mạch thật nhé!
Lần thứ năm xem mở đá: Đệt, trúng, lại trúng rồi!
...
Chương 36: Tiểu Linh Tiên thăm dò Thẩm tiên sư
Từng khối khoáng thạch không ngừng được mở ra, từng người có duyên một hưng phấn đến nước mắt giàn giụa.
Cuối cùng Tiểu Linh Tiên cũng tin tưởng, nàng vẫn luôn giả bộ trâu bò còn Thẩm Thiên thì... là trâu bò thật sự!
Thế là dần dần nàng đã bị đám người có duyên đông đảo tẩy não.
Không nhịn được gia nhập Tiên Sư giáo!
Dù sao những lời “theo tiên sư mua linh khoáng, năm sau tiên phủ tựa như biển lớn” thực sự vô cùng có sức hút.
...
"Cô muốn làm gì?"
Đối mặt với nghi vấn của Thẩm Thiên, Tiểu Linh Tiên không trả lời.
Nàng lấy lòng nói: "Thẩm ca ca có mệt không? Có muốn Linh nhi xoa vai bóp chân cho huynh hay không?"
Sau đó Tiểu Linh Tiên cứ như vậy ngồi xổm xuống trước mặt Thẩm Thiên, tiếp theo đó... nhẹ nhàng xoa bóp chân cho Thẩm Thiên!
Thật là thoải mái!
Thẩm Thiên cảm thấy tay nghề của nàng không thua kém Quế công công bao nhiêu.
Có điều, nếu cảnh tượng này bị người hâm mộ của nàng thấy thì sợ rằng nhiều người sẽ đau lòng lắm!
"Thế nào, Thẩm ca ca, độ mạnh này được chứ?"
Thiếu nữ ngẩng đầu lên, nụ cười xán lạn trên mặt giống như hàng nghìn bông hoa đua nở.
Chẳng qua trong mắt Thẩm Thiên thì lại cảm thấy không đúng lắm.
Hắn rũ mắt nhìn Tiểu Linh Tiên: "Cô có ý đồ gì?"
Ban ngày vừa chửi mình khốn kiếp, hiện tại gọi một tiếng “Thẩm ca ca”, còn chủ động bóp vai đấm chân nữa.
Cô gái này ra vẻ lấy lòng, nhất định có dụng ý khác!
Quả nhiên nụ cười trên mặt nàng càng thêm rực rỡ hơn khi nghe Thẩm Thiên hỏi.
Nàng nhìn Thẩm Thiên, cung kính quỳ gối: "Mong Thẩm ca ca nhận Linh nhi làm đồ đệ!"
...
Gì?!
Cô nói gì?
Thẩm Thiên bối rối: "Nhận cô làm đồ đệ?"
"Đúng vậy!"
Tiểu Linh Tiên ngẩng đầu nhìn Thẩm Thiên, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo đầy chân thành.
"Linh nhi rất nghiêm túc! Xin Thẩm ca ca nhận Linh nhi làm đồ đệ, dạy Linh nhi thuật tìm linh đoạn mạch."
Chết rồi!
Một mỹ nữ xinh đẹp quỳ gối trước mặt ngươi mong ngươi thu nhận.
Ngươi có thể nhịn được sao?
Đã là một người đàn ông bình thường thì không ai nhịn được!
Nhưng Thẩm Thiên vẫn nhịn được.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Hắn có biết làm sao tìm linh đoạn mạch đâu?
Nhận cô nàng này thì dạy gì đây?
Đến lúc đó không phải lộ tẩy hay sao!
"Ta từ chối."
"Vì sao?" Tiểu Linh Tiên tủi thân "Lẽ nào Linh nhi xấu xí, làm Thẩm ca ca chướng mắt sao?"
Lúc này mắt Tiểu Linh Tiên rưng rưng làm người ta thấy thương, không đành lòng từ chối.
Thẩm Thiên cố nhịn dời mắt đi, bất đắc dĩ nói: "Linh nhi cô nương, ta và cô không có duyên!"
Tiểu Linh Tiên đáng thương nói: "Thẩm ca ca, Linh nhi cầu duyên!"
Ta không chịu nổi!
Thẩm Thiên vội vàng nhắm mắt lại: "Linh nhi cô nương cần gì phải làm vậy."
"Cô lớn lên xinh đẹp như vậy, nhất định có đại sư linh mạch khác đồng ý thu nhận làm đồ đệ, cần gì phải cầu xin bần đạo?"
Nhìn Thẩm Thiên nhắm mắt không nhìn mình, mắt Tiểu Linh nhi lộ ý cười.
Nàng bĩu môi, miệng lẩm bẩm: "Trong Vạn Linh Viên nào có đại sư linh mạch nào lợi hại hơn Thẩm ca ca?"
"Hơn nữa đám lão già kia toàn háo sắc, Linh nhi không thích."
Thẩm Thiên dở khóc dở cười: "Linh nhi cô nương không sợ bần đạo cũng vậy sao?"
Nhìn Thẩm Thiên hai mắt nhắm chặt, Tiểu Linh Tiên không nhịn được nở nụ cười.
"Hi hi, làm gì có kẻ háo sắc nào đẹp trai như Thẩm ca ca. Nếu thật thì Linh nhi cũng nhận."
Thẩm Thiên: "..."
"Hơn nữa, thoạt nhìn Thẩm ca ca là người đàng hoàng thành thật, khẳng định là người tốt, sẽ không bắt nạt Linh nhi như các sư phụ có tiếng khác, đúng không sư phụ?"
Thẩm Thiên bối rối!
Thoạt nhìn đàng hoàng thành thật?
Đây là bị gắn danh nghĩa người tốt hả?
Đùa giỡn, bản điện hạ rõ ràng là hải vương!
Là vua súng có kinh nghiệm tình trường và từng quen vô số người trong giới chơi bời!
Người đàng hoàng thành thật không phải là tính cách của ta.
Thẩm Thiên hừ nói: "Cô nương đi đi! Bần đạo sẽ không nhận cô làm đồ đệ!"
"Không nghe, không nghe!"
"Sư phụ, hôm nay Linh nhi theo người mở đá một ngày trời, mệt mỏi quá ạ!"
Tiểu Linh Tiên không quan tâm Thẩm Thiên nói gì, thản nhiên đi tới bên giường Thẩm Thiên.
"Linh nhi chiếm cái giường này, không cho phép sư phụ làm bậy nha!"
"Linh nhi ngủ trước đây, sư phụ ngủ ngon!"
Dứt lời, Tiểu Linh Tiên bình thản đắp chăn rồi ngủ.
Nàng cứ vậy mà ngủ rồi!!
Nhìn Tiểu Linh Tiên trên giường hai mắt khép hờ, Thẩm Thiên tức giận rồi.
Nha đầu kia lại không để ý tới hắn, hơn nữa còn leo lên giường hắn ngủ?
Đây đúng là sự khinh thường lớn nhất với người đàn ông cặn bã!
Quả thực vô cùng sỉ nhục!
...
Được rồi, Thẩm Thiên chấp nhận cho nàng sỉ nhục!
"Cho dù cô có chiếm giường của bần đạo, bần đạo cũng tuyệt đối không nhận cô làm đồ đệ!"
Bản điện hạ không phải là kẻ háo sắc vừa thấy mỹ nữ thì đần ra, suy nghĩ bằng nửa người dưới.
Thẩm Thiên hừ lạnh một tiếng, ôm một cái chăn khác từ trong ngăn kéo rồi đi ra khỏi phòng.
Muốn dùng sắc đẹp cám dỗ hắn, không có cửa đâu!
Thẩm Thiên không biết một giây tiếp theo sau khi bản thân đi ra khỏi phòng.
Thiếu nữ vốn đang căng thẳng trong chăn đột nhiên thả lỏng.
Nàng buông tay phải đang nắm lọ thuốc mê nhỏ, chậm rãi mở mắt bày ra nụ cười tươi vừa xinh đẹp vừa xảo quyệt.
"Quả nhiên ta không nhìn lầm, sư phụ đúng thật là người tốt!"
"Hừ, chờ xem! Bản cô nương nhất định sẽ khiến huynh nhận ta làm đồ đệ!"
"Nhất định!!!"
...
Ở phía bên kia, sau khi Thẩm Thiên rời khỏi phòng khách thì gặp phải lão thái giám đang lộ vẻ nuối tiếc.
"Điện hạ ơi điện hạ, cơ hội tốt như vậy mà tại sao người lại bỏ qua nó!"
Gương mặt Quế công công vô cùng đau đớn: "Ngài đã 16 tuổi, cho dù không nạp phi thì cũng nên học một ít thú vui chứ!"
Thẩm Thiên: "..."
Hiển nhiên chuyện Tiểu Linh Tiên yên lặng lẻn vào phòng Thẩm Thiên nhất định có Quế công công ngầm cho phép.
Nếu không, với tu vi cảnh giới Luyện Khí tầng bảy của Quế công công thì tuyệt đối có thể ngăn được Tiểu Linh Tiên.
Điều làm Thẩm Thiên bất đắc dĩ là Quế công công muốn để hắn phi nước đại!
Cho nên ông cố ý giả vờ không phát hiện, mặc cho Tiểu Linh Tiên trêu chọc Thẩm Thiên.
Nghĩ tới đây, nội tâm của Thẩm Thiên sụp đổ.
Người tu tiên đều có tư tưởng cởi mở như vậy sao?
Rốt cuộc là ta xuyên qua hay các người chuyển kiếp vậy?
Tại sao cảm giác phong cách hoàn toàn không đúng thế!
“Cô nương này trông không đơn giản đâu, tốt nhất là nên đề phòng một chút.”
Thẩm Thiên nói: “Đúng rồi, sao Quế bá vẫn chưa nghỉ ngơi?”
Quế công công cười nói: “Lão nô ngồi điều tức cũng vậy thôi, còn có thể bảo vệ Điện hạ, đề phòng có người quấy rối.”
Thẩm Thiên như có điều suy nghĩ: “Quế bá, vậy một vạn Linh Thạch kia người và Tần Cao mỗi người lấy một ngàn viên để tu luyện đi!”
Quế công công vội vàng nói: “Như vậy sao được...”
Nên biết, một ngàn Linh Thạch đã có thể coi là một khoản tiền lớn rồi!
Chừng đó đã đủ cho người bình thường tu luyện đến Trúc Cơ kỳ!
Thẩm Thiên khoát tay: “Chỉ khi mọi người trở nên mạnh hơn thì mới có thể bảo vệ tốt bổn Điện hạ, cho nên đừng từ chối!”
Quế công công thấy Thẩm Thiên không có biểu hiện gì đáng ngờ nên đành bất đắc dĩ gật đầu: “Vâng, điện hạ.”
Nói xong, Thẩm Thiên nhìn thấy rõ những vầng sáng màu đỏ trên đỉnh đầu Quế công công lại đậm hơn một chút.
Chương 37: Hệ thống tu luyện Thần Ma Luyện thể!
Rõ ràng suy đoán của hắn không sai, Quế công công chia sẻ cơ duyên Linh Thạch với những người khác.
Cho nên, vận may của hắn cũng được tăng lên.
...
“Ngoài ra, Quế bá, cho ta một trăm viên Linh Thạch.”
Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên: “Đêm nay, ta muốn thử tu luyện “Tân Hỏa Kinh”!”
“Vâng, điện hạ, lão nô đi chuẩn bị ngay.”
Quế công công cầm Linh Thạch và ngân lượng tìm người phụ trách khách sạn thuê thêm một căn phòng nữa.
Thẩm Thiên ngồi xếp bằng trong thùng gỗ đổ đầy dược, ngũ tâm hướng lên trời, Linh Thạch bày ngay trước mặt.
Hắn nhớ lại ký ức của Hoàng tử thứ mười ba nguyên bản trong đầu, dần nghiêm túc.
Đúng vậy, Thẩm Thiên chuẩn bị tu luyện thử lần nữa!
Có điều lần thử này, hoàn toàn khác với lần thử thứ 88 tẩu hỏa nhập ma của hoàng tử thứ mười ba.
Lựa chọn của Thẩm Thiên lần này là một hệ thống tu luyện hoàn toàn khác Kim Đan luyện khí!
Hệ thống Thần Ma Luyện thể!
...
Mọi người đều biết, trong giới Tu Tiên thật sự có rất nhiều hệ thống tu luyện hoàn toàn khác nhau.
Trong đó truyền bá rộng rãi nhất là hệ thống Kim Đan luyện khí Đạo gia!
Loại hệ thống này tiêu hao rất ít tài nguyên, , tốc độ tu luyện tương đối nhanh, lại có thể nắm giữ các loại kỳ môn thuật pháp.
Các tiền bối khai thác từ đời này sang đời khác khiến pháp môn tu luyện này càng thêm hoàn thiện.
Khí tu, dần dần trở thành lựa chọn chính của các tu tiên giả.
Nhưng hệ thống tu luyện cổ xưa nhất lại không phải là hệ thống Kim Đan luyện khí.
Mà nhân loại bắt chước Yêu thú, Thần Ma thượng cổ nghiên cứu ra hệ thống Thần Ma Luyện thể.
Hệ thống tu luyện Thần Ma Luyện thể Thượng cổ hoàn toàn khác với hệ thống Kim Đan luyện khí.
Khí tu chú trọng luyện hóa linh khí trời đất, nuôi dưỡng nó trong cơ thể, tạo ra linh lực, pháp lực giết địch.
Còn thể tu là trực tiếp dùng linh khí trời đất rèn luyện nhục thân thể phách, dùng sức mạnh cơ thể thuần túy để giết địch.
Hai loại hệ thống này, cái trước thì giỏi thuật pháp tấn công từ xa, còn cái sau thì thiên về chém giết cận chiến.
Nghiêm chỉnh mà nói, không thể nào phân chia ưu khuyết điểm tuyệt đối.
Sở dĩ hiện nay Kim Đan luyện khí phổ biến, Thần Ma Luyện thể dần thất truyền, nguyên nhân rất đơn giản.
Vì muốn tu luyện Thần Ma Luyện thể phải đốt quá nhiều tiền.
Cùng cấp bậc, tu luyện giả luyện Thần Ma Luyện thể tiêu hao tài nguyên nhiều gấp mấy chục lần Kim Đan luyện khí giả.
Giới Tu tiên vốn khan hiếm tài nguyên, đại đa số mọi người ngay đến khí tu còn không học nổi.
Chớ đừng nói là Thể tu.
...
Tiền thân Thẩm Thiên, mấy năm trước đã từng thử tu luyện thuật Thần Ma Luyện thể.
Bộ công pháp đó tên là “Tân Hỏa Luyện Thể Thuật”, là Thần Ma Luyện thể thuật phổ biến nhất giới Tu tiên.
Các phường thị Tu tiên lớn đều có bán, giá là năm lượng bạc một bộ.
Đúng vậy, không phải năm Linh Thạch mà là năm lượng bạc.
So với các công pháp tu luyện khác, cái giá này chẳng khác gì cho không.
Nhưng “Tân Hỏa Luyện Thể Thuật” Hoàng tử thứ mười ba Điện hạ tốn năm lượng bạc mua về chính là bộ công pháp duy nhất sau khi hắn tu luyện không bị tẩu hỏa nhập ma.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hình thức tu luyện của Kim Đan luyện khí là hút linh khí trời đất vào đan điền.
Mà đan điền của con người thì vô cùng yếu ớt, rất dễ bị thương.
Tẩu hỏa nhập ma chính là do linh khí trong đan điền bị mất khống chế.
Với vận số không may của Thẩm Thiên trước kia, sau khi linh khí tiến vào đan điền thì không được khống chế, có thể không tẩu hỏa nhập ma mới là lạ!
Nhưng tu luyện thuật Thần Ma Luyện thể, linh khí căn bản cũng không tiến vào đan điền.
Cảnh giới thứ nhất của Thể tu tên là Rèn Thể Cảnh, là trực tiếp hấp thu một lượng lớn linh khí, rèn luyện nhục thể, xương cốt và da thịt.
Trong quá trình này, cho dù linh khí có bị mất khống chế thì cũng không ảnh hưởng lớn lắm.
Vì Rèn thể, vốn là phải dùng linh khí rèn luyện nhục thể, sau đó lại lấy dược dịch tẩm bổ khôi phục.
Hết lần này đến lần khác đập đi xây lại để trở nên mạnh hơn.
Nếu linh khí không ngừng mất khống chế, kích thích nhục thể bị thương, hiệu quả có khi lại còn tốt hơn!
...
Vậy lúc đầu vì sao Hoàng tử thứ mười ba Điện hạ lại không tu luyện “Tân Hỏa Kinh”!
Rất đơn giản, bởi vì nghèo!
Hắn đem bán gần như tất cả những thứ đáng tiền trong Lan Tâm cung mà cũng chỉ có khoảng một trăm Linh Thạch.
Sau đó tu luyện “Tân Hỏa Kinh” đã tiêu sạch trong một ngày ngắn ngủi.
Kết quả ngay cả Luyện Thể nhất trọng thiên cũng không thể đột phá thành công.
Nên biết, một trăm Linh Thạch đủ để người bình thường tu luyện tới Luyện Khí cảnh tam trọng thiên, thậm chí là tứ trọng thiên.
Kết quả tu luyện “Tân Hỏa Kinh” thì còn chưa bước vào được nhập môn.
Thế thì bảo người ta phải chơi tiếp thế nào đây!
Trò này chẳng thể nào chơi được!
...
Giờ thì khác rồi.
Thẩm Thiên giúp những người hữu duyên kia mở thạch, mỗi ngày kiếm lời được hơn một vạn bốn ngàn Linh Thạch.
Hắn cảm thấy tiểu kim khố của mình bây giờ hẳn đã đủ để thử tu luyện “Tân Hỏa Kinh”.
Dù sao những công pháp tu tiên khác giờ hắn cũng chẳng dám tu luyện.
Thẩm Thiên thu hồi những tạp niệm trong lòng, đặt từng viên Linh Thạch vào lòng bàn tay mình.
Hắn vận chuyển yếu quyết công pháp “Tân Hỏa Kinh”, bắt đầu hấp thu linh khí của những Linh Thạch này.
Lập tức, linh khí mắt trần có thể nhìn thấy được từ trong Linh Thạch tản ra, thuận thế chui vào lỗ chân lông quanh thân Thẩm Thiên rồi bị hút vào trong cơ thể.
Luyện hóa linh khí trong hệ thống Kim Đan luyện khí trải qua lần luyện hóa đầu tiên khá ôn hòa, cho nên mới hút thẳng vào trong đan điền.
Nhưng trực tiếp hấp thu linh khí trong Linh Thạch không qua luyện hóa thì tương đối cuồng bạo một chút.
Trong nháy mắt linh khí bị Thẩm Thiên hút vào cơ thể, nó bắt đầu điên cuồng kích thích cơ bắp của Thẩm Thiên.
Lập tức, Thẩm Thiên cảm thấy cơ bắp toàn thân như bị búa gõ vào.
Từng cơn đau đớn giống như thủy triều đánh về phía Thẩm Thiên.
Mặc dù mức độ đau nhức không quá lớn nhưng lại kéo khá dài, hơn nữa vừa có cảm giác tê tê và hơi ngứa ngáy.
Cảm giác này khiến Thẩm Thiên siết chặt linh thạch, vẻ mặt cực kì đặc sắc.
Phương thức tu luyện của các lão tổ tông...
Mẹ nó đã quá đi!
Cùng lúc đó, thuốc ngâm Thẩm Thiên tốn rất nhiều tiền để mua cũng đang phát huy tác dụng.
Tinh hoa của nước thuốc đang bị Thẩm Thiên hấp thu vào cơ thể qua lỗ chân lông, nuôi dưỡng cơ bắp đang được tôi luyện của hắn.
Quá trình đập đi xây lại này khiến cơ bắp của Thẩm Thiên trở nên cứng cáp hơn, mạnh mẽ hơn.
Màu của nước thuốc đang dần trở nên nhạt đi.
Còn thể phách của Thẩm Thiên cũng đang từ từ mạnh lên.
Rất nhanh, nửa canh giờ trôi qua.
Một trăm viên Linh Thạch đã hóa thành bột phấn, thật sự đã tiêu hao sạch rồi!
“Quả nhiên, không bỏ nhiều vốn sao mạnh lên được!”
“Ta cần có thêm nhiều Linh Thạch hơn nữa!”
Thẩm Thiên như phát giác ra được điều gì đó, hắn mở mắt, hai mắt bắn ra một tia sáng.
Trên mặt hắn đầy vẻ hưng phấn: “Quế bá mau đưa ta thêm Linh Thạch, ta chạm tới bức bình phong kia rồi!”
“Chỉ cần thêm ít sức mạnh, hôm nay sẽ phá được tấm bình phong đó!”