Thẳng thắn mà nói sức chiến đấu của những linh dược này khiến Thẩm Thiên cũng hơi kinh ngạc.
Những linh dược đó đã sinh trưởng trong vườn dược này vạn năm trở lên, gần như mỗi loại đều đã dung hợp với vườn dược.
Bọn chúng có thể điều động được sức mạnh trận vực nơi này gia trì cho bản thân, phát huy ra chiến lực cường đại, thậm chí nhiều loại còn có chiến lực trên cả cấp Thiên tôn.
Đặc biệt sau khi chui vào lòng đất, những linh dược này như cá gặp nước, còn yêu thú bình thường và tu sĩ nhân tộc ở trong lòng đất chiến lực sẽ bị giảm đi rất nhiều, gần như mười phần chỉ còn lại một phần.
Cho dù là một vài tu hành giả hệ thổ tinh thông thuật độn thổ, Địa Hành thuật thì chiến đấu dưới lòng đất chiến lực cũng sẽ giảm hơn phân nửa, có thể còn lại ba phần đã là không tệ rồi.
May là sức mạnh của Phệ Tiên đằng trong cơ thể Thẩm Thiên vô cùng thần kỳ, đã trao cho hắn sức mạnh để tự do độn hành dưới lòng đất.
Theo Thẩm Thiên phỏng đoán, trong lòng đất ngoài những thủ đoạn công kích từ xa như Chưởng Tâm Lôi, Ngự Kiếm Thuật hoi bị hạn chế một chút thì thủ đoạn cận chiến gần như không hề yếu đi chút nào.
Hơn nữa Thẩm Thiên cảm thấy cho dù lực chiến đấu của mình chỉ còn lại ba thành, hẳn cũng có thể đối phó được những linh dược này!
Càng quan trọng hơn là, haha, bổn Thánh tử chui xuống còn nhanh hơn cả chúng.
Trước mặt Thẩm mỗ những linh dược này đều không thể chạy thoát!
Ừm, cảm giác bắt nạt mấy bạn nhỏ vui thật đấy!
Cả người Thẩm Thiên hóa thành một cái bóng xuyên qua lòng dất, hắn đi tới đâu tất cả linh dược nơi ấy đều chạy trốn tán loạn như gặp ma.
Nhưng bọn chúng bất đắc dĩ phát hiện ra rằng, nhân loại này quá nhanh!
Kim quang lóe lên, lục quang sáng lên, nhân loại này đã cầm theo búa lớn chạy đến trước mặt, trông thật là hung dữ!
Nào dùng dây leo công kích, nào là bắn lá như dao căn bản đều không thể phá được phòng ngự của Thẩm Thiên.
Công kích sương độc thì càng không cần nói, trong cơ thể tên này có sức mạnh của Luân Hồi Tịnh Thổ lực lượng, căn bản bách độc bất xâm.
Thẩm Thiên cứ thế tung hoành giữa bầy linh dược không gì địch nổi, tay phải cầm Định Hải Thần Chùy trong nháy mắt phá vỡ chống cự của tất cả thánh dược, tay trái cầm một bình Tam Quang Thần Thủy.
“Chư vị dược huynh, các vị lớn hơn Thẩm mỗ mấy vạn tuổi, hẳn là hiểu chuyện.”
“Bây giờ giống như người ta bị cưỡng bức vậy, nếu đã không thể nào chống cự vậy thì nhắm mắt lại hưởng thụ đi!”
“Hoặc là ngoan ngoãn đi theo Thẩm mỗ, sau này biểu hiện tốt một chút kết quả cống hiến nói không chừng có thể đổi được ít Tam Quang Thần Thủy, khí vận tốt một chút không phải không thể hóa hình thành người.”
Thẩm Thiên vừa lẩm bẩm vừa hóa thành kim quang tung hoành trong lòng đất.
Đương nhiên, những lời hắn nói đám thánh dược cơ bản không hiểu được, linh trí của chúng chưa đủ để giao tiếp với nhân loại.
Nhưng bọn chúng có thể cảm ứng được khí tức gần gũi với mình từ trên người Thẩm Thiên, chẳng hạn như khí tức Thái Dương Chân Hỏa tinh thuần, nồng đậm, cùng với khí tức Tam Quang Thần Thủy ẩn chứa sinh cơ vô tận.
Thánh dược trong mộ Kim Ô Đại đế trên cơ bản đều có thuộc tính hỏa, hai loại kỳ vật này có sức hấp dẫn cực mạnh đối với những dược vật này.
Bởi vậy cho dù cảm ứng được nhân loại này không có ý tốt nhưng phần lớn thánh dược vẫn lòng vòng không rời xa chỗ Thẩm Thiên, mãi một lúc lâu vẫn chưa nỡ bỏ trốn.
Và điều này cũng đã giúp Thẩm Thiên thu hoạch lớn.
Liệt Dương Thiên Viêm Thảo thiếu nửa sợi rễ bị đạo sĩ béo dốc hết sức lực trấn áp cũng thà chết chứ không chịu khuất phục trốn đi nhưng sau khi bị Thẩm Thiên đánh một búa phá tan lồng năng lượng hỏa diễm hộ thân thì gốc Liệt Dương Thiên Viêm Thảo này chỉ vùng vẫy một chút tượng trưng rồi không chống cự thêm nữa.
Đương nhiên, Thẩm Thiên nhỏ một giọt Tam Quang Thần Thủy lên rễ của nó, cái này có lẽ cũng có chút tác dụng gì đó.
Nhưng chủ yếu vẫn là mị lực nhân cách, không sai, mị lực nhân cách!
Thẩm Thiên vẫn tiếp tục càn quét, Liệt Dương Thiên Viêm Thảo chỉ là một thánh dược có chất lượng không tệ lắm trong rất nhiều thánh dược, nhưng tuyệt đối không phải là tồn tại đặc biệt nhất.
Trong các thánh dược còn có rất nhiều loại thánh dược cực phẩm quý không thua gì Liệt Dương Thiên Viêm Thảo, thậm chí là còn quý hơn rất nhiều nữa.
Dù vốn liếng Thẩm Thiên đã tương đối giàu có rồi nhưng lúc này cũng không kìm được nhếch miệng cười.
Bội thu, đúng là thu hoạch lớn!
Quả nhiên nguy hiểm luôn song hành với thu hoạch. Mặc dù mộ Kim Ô Đại đế này khắp nơi đầy rẫy nguy cơ nhưng thu hoạch thì những di tích bình thường cũng không thể nào so sánh được.
Liệt Dương Thiên Viêm Thảo.
Xích Ô Huyền Tâm Hoa
Lưu Ly Tâm Quả Thụ
Nham Tâm Vạn Niên Chi
Tuyết Phách Diễm Hồn Liên
Từng loại thánh dược quý giá gần như đã tuyệt tích ở ngoại giới cứ vậy ỡm ờ để cho Thẩm Thiên bỏ vào túi.
Tùy tiện lấy ra bất kỳ loại thánh dược nào trong số này cũng đều có thể được coi là nội tình quý giá nhất, là bảo vật truyền thế của Thánh địa.
Lúc cần thiết lấy ra, lấy chất lỏng, rễ cây phối hợp điều hòa có thể điều chế ra loại dược kinh thế, cho dù là với cường giả Thánh giai cũng có tác dụng rất lớn.
Đương nhiên, Thánh địa thông minh thật sự thì sẽ không hoàn toàn hủy diệt thánh dược này.
Bình thường họ sẽ chỉ lấy ít chất lỏng hoặc lá để luyện dược, đồng thời sẽ đổ thánh dược giúp đỡ khôi phục nguyên khí vào, chuyện mổ gà lấy trứng không hề có lợi cho sự phát triển trường kỳ của tông môn.
Đây cũng chính là nguyên nhân chủ yếu khiến rất nhiều thánh dược biết rõ sẽ bị Thẩm Thiên đem đi luyện dược nhưng sau khi cảm ứng được khí tức của Tam Quang Thần Thủy thì chống cự đã trở nên yếu đi.
Đi theo chủ nhân của cải thâm hậu dù sao cũng tốt hơn đi theo chủ nhân nghèo kiết, bình thường cơ hội được tưới táp cũng sẽ lớn hơn.
Chương 669: Thánh dược giống như nữ nhân vậy (1)
Nếu đi theo đạo sĩ béo toàn thân phát ra mùi nghèo kiết hủ lậu kai, lỡ ngày nào đó gã nghèo đến phát điên không thể tu luyện đem thánh dược ninh nhừ diệt cỏ tận gốc thì tới lúc đó tìm ai để cãi lý đây?
“Còn giấu tiểu dược nào nữa không đấy?”
Cơ thể Thẩm Thiên hóa thành tia sáng màu vàng xanh càn quét tung hoành khắp đại địa.
Tuy nhiên số lượng thánh dược trong vườn dược đúng là cũng không nhiều, sau khi bị Thẩm Thiên càn quét như vậy thì đã không còn sót lại chút gì.
Thẩm Thiên gần như đã xới tung khu đất vườn dược mấy lần cuối cùng cũng không hề phát hiện thêm thánh dược gì, một bụi còn cũng không.
Tuy nhiên dù không phát hiện ra thánh dược nhưng Thẩm Thiên lại phát hiện ra một thứ đặc biệt, đó là trận pháp tụ linh vô cùng huyền diệu gần như bao trùm cả vườn dược.
Trận pháp này đã hội tụ hơn phân nửa linh khí của vườn dược trở lên tại nơi trung tâm nhất, đó là một tổ Thần Điểu khổng lồ.
Rõ ràng, lúc trận pháp hoàn thiện tổ Thần Điểu này đã được lồng năng lượng bao trùm bảo vệ hoàn toàn.
Nhưng lúc này chẳng biết tại sao, trận pháp hình như đã bị phá vỡ không còn trọn vẹn, tổ Thần Điêu cũng lộ ra trước mặt Thẩm Thiên không hề được che đậy gì.
Ở trung tâm tổ Thần Điêu có một quả trứng khổng lồ màu vàng đỏ nhìn hình thể lúc hoàn chỉnh hẳn là cao bằng một người, nhưng giờ trứng đã vỡ vụn.
Nhưng dù vỡ vụn, những mảnh vỡ của vỏ trứng này vẫn tản mát ra khí tức cực nóng vô cùng nồng dậm, rõ ràng không phải là sinh vật bình thường.
“Ta đã nói rồi! Cho dù là đại đế, cũng không thể nào hoàn toàn không để thánh dược vào trong mắt.”
“Để lại một trăm gốc thánh dược lại trong vườn là để tẩm bổ quả trứng Thần Điểu này sao?”
Thẩm Thiên tự lẩm bẩm: “Xem ra quả trứng chim này rất quan trọng với Kim Ô Đại đế! Chẳng lẽ là con trai thứ mười của lão?”
Ngũ vực có lời đồn, Kim Ô Đại đế vốn có chín người con trai.
Chín vị Kim Ô Thái tử ai cũng có huyết mạch Thần Điểu tinh thuần nhất, bẩm sinh đã điều khiển được Kim Ô thần hỏa.
Đáng tiếc trong lần hạo kiếp đó, chín vị Kim Ô Thái tử lần lượt ngã xuống một cách kỳ lạ, từ đó Kim Ô Đại đế không còn sinh được dòng dõi mới nữa.
Quả trứng này rõ ràng vừa được ấp không lâu, vẫn còn nóng hổi.
Nếu nó thật sự là dòng dõi của Kim Ô Đại đế lưu tại ngũ vực, vậy đó chính là Kim Ô Đế tử rồi.
Địa vị trong Yêu tộc chắc chắn cao quý không tả nổi!!!
Trong vườn dượt Đại đế từng bóng dáng bắn đi khắp nơi.
Đó là Tề Thiếu Huyền, Côn Minh, Côn Ngọc, Trương Vân Hi đang thu hoạch linh dược.
Mặc dù đám thánh dược quý giá kia đều đã sinh ra lòng ham sống cơ bản nhất trốn vào lòng đất nhưng vẫn còn nhiều linh dược cực phẩm nhiều năm đang lưu lại mặt đất, chúng không biết thuật độn thổ nên lúc này đang trở thành mục tiêu để các thiên kiêu ngắt hái.
Những linh dược này đối với chúng thiên kiêu mà nói, đã đủ để cho bọn họ mừng rỡ như điên.
Dù sao nếu đặt ở ngoại giới, mỗi một gốc linh dược ngàn năm ở nơi này đều có thể khiến vô số tu sĩ tranh đoạt, thậm chí vì đó ra tay đánh giết nhau đến mức máu chảy thành sông.
Còn ở đây, ngay cả cỏ dại mọc khắp mọi nơi dường như cũng ẩn chứa linh khí dồi dào thì càng không cần phải nói những linh dược kia.
Một vị đạo sĩ béo nào đó không tiện để lộ tên thậm chí còn lấy trận kỳ trận vực ra bắt đầu càn quét xới từng thảm cỏ, đào linh thổ, quyết chưa chứa đầy pháp khí trữ đồ thề không dừng lại.
Thủ đoạn của Tề Thiếu Huyền vô cùng phi phàm, Tam Thập Tam Trọng Tử Khí Sơn Hà hóa thành thiên la địa võng càn quét sạch.
Mỗi lần lấy Tử Khí Sơn Hà y đều có thể trực tiếp phong tỏa không gian né tránh của tất cả các linh dược nằm trong mục tiêu, không ngừng thu hẹp không gian cho tới khi thu phục thành công.
Trên người y còn có thần thông cường đại Tử Phủ Thiên Nhãn có thể phân biệt rõ nơi ân chứa linh dược quý giá, so với thủ đoạn điên cuồng xới mười hai thước đất của đạo sĩ béo, rõ ràng y có mục tiêu chuẩn xác hơn rất nhiều.
Mỗi lần thu hoạch y đều thu được linh dược cực phẩm thực sự, hơn nữa số lượng cũng cực kỳ khả quan.
Còn về phần những người khác như Phương Thường, Trương Vân Đình, Vương Thần Hư... lúc này đều đang dốc tất cả vốn liếng ra để thu hoạch linh dược.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, linh dược trong vườn dược Đại đế rộng lớn này dần dần bị chư thiên kiêu càn quét gần như sạch sẽ, ngay cả thảm cỏ cũng đã hơi trọc đi nhiều.
Đương nhiên, một vài linh thực đạc biệt được mọi người để rễ lại.
Dù sao đây cũng là luật bất thành văn của giới Tu tiên, để lại rễ sau này những linh dược này còn có thể mọc trở lại.
giới Tu tiên sẽ càng ngày càng ít rồi tuyệt chủng hoàn toàn.
Tu tiên cũng rất chú trọng duy trì phát triển lâu dài.
Ầm!
Đột nhiên, đại địa nổ tung.
Một bóng dáng vàng óng sáng chói xuất hiện trước mặt mọi người.
Bóng dáng này chính là Thẩm Thiên, hắn mặc cẩm y bạch long, chân đạp Tử Thanh Song Kiếm giống như Kiếm Tiên trích thế.
“Sư đệ, đệkhông sao chứ!”
Trương Vân Hi nhìn Thẩm Thiên giữa không trung, trong mắt mang theo tia lo lắng.
Dù sao những thánh dược chui vào lòng đất đều không đơn giản, có thể nói rất nhiều thánh dược trong số đó có sức chiến đấu cấp Thiên tôn.
Trong huyệt mộ Kim Ô Đại đế này, dù là Thánh giả đuổi theo vào lòng đất chiến đấu với chúng cũng chưa chắc đã chiếm được lợi thế gì.
Nếu tu sĩ nào mỗi lần hái linh dược cũng đều diệt cỏ tận gốc thì dần dà dược thảo quý giá của
Một mình Thẩm Thiên đuổi theo vào lòng đất, quả thực khiến Trương Vân Hi vô cùng lo lắng.
Nhưng may mắn là Thẩm Thiên vẫn trở ra hoàn hảo không tổn hại gì.
Thẩm Thiên mỉm cười lắc đầu: “Không sao, những thánh dược đó dễ nói chuyện lắm, chúng đều đã đồng ý theo Thẩm mỗ rời khỏi Đế mộ rồi.”
Những thánh dược kia dễ nói chuyện?
Chương 670: Thánh dược giống như nữ nhân vậy (2)
Thẩm Thiên lập tức khiến rất nhiều thiên kiêu đều phải sững sờ.
Mẹ nó đám thánh dược này đều dễ nói chuyện, vậy vì sao lúc đối mặt với chúng ta bọn chúng lại bướng bỉnh như vậy?
Nhất là Nhạc Vân Đức, lúc trước gã bị gốc Liệt Dương Thiên Viêm Thảo kia đốt giờ vẫn còn cảm thấy nhức trứng đây này!
Ngươi nói với ta thứ này rất dễ nói chuyện là đang chọc cười ai đấy?
Dáng dấp đẹp trai thì muốn nói gì cũng được sao?
Tuy nhiên không phải ai cũng đều chất vấn tính chân thực trong lời nói của Thẩm Thiên.
Hoặc có thể nói là phần lớn mọi người đều cảm thấy nhức cả trứng, nhưng sau khi cẩn thận tự hỏi thì vẫn lựa chọn tin tưởng Thẩm Thiên.
Dù sao người với người không phải ai cũng giống nhau. Vì sao lúc thánh dược đối mặt với người khác thì phản kháng kịch liệt, có thể chỉ vì cảm thấy bọn hắn không xứng.
Dược cũng như nữ nhân vậy, có người muốn có được, dốc hết tâm huyết đều vô ích.
Còn có người, người khác phái vừa gặp là đã bất chấp phép tắc lễ nghĩa nhắm mắt đưa chân ngay.
Chí ít Linh Lung Đế cơ nhìn thấy bóng dáng phiêu dật ngự kiếm cửu tiên của Thẩm Thiên đã cảm thấy nếu mình là thánh dược chắc hẳn cũng sẽ không kìm được khuynh đảo vì Thẩm Thiên, bầu bạn bên cạnh Thẩm Thiên.
Dù Thẩm Thiên muốn ăn mình cũng sẽ không oán trách không hối hận.
Ừm, là kiểu ăn đàng hoàng ấy!
Ánh mắt Thẩm Thiên nhìn về phía chúng thiên kiêu thấy độ sáng của vòng sáng trên đỉnh đầu mọi người hoặc ít hoặc nhiều đều đã tăng lên.
Rõ ràng đây là một lần đầu tư thành công.
Đặc biệt là bản thân hắn, trước khi chui xuống lòng đất Thẩm Thiên đã từng soi gương, vầng sáng trên đỉnh đầu hắn lúc ấy đã mang một màu vàng óng.
Màu sắc này có thể dùng từ “màu vàng sẫm” để hình dung.
Dựa theo phỏng đoán của Thẩm Thiên, nếu cứ tiếp tục thế này thì không bao lâu sau mình sẽ diễn sinh thành công một sợi khí vận màu tím, trở thành đứa con khí vận thực sự.
Ừm,cảm giác chuyển từ kẻ đen đủi sang u hoàng thật tốt quá!
Ý niệm này vừa dâng lên trong lòng Thẩm Thiên thì bỗng nhiên hắn cảm thấy hư không trong vườn dược Đại đế đang chấn động.
Một sức mạnh bài xích cường đại cực hạn vọt ra, trong chốc lát đã ép tất cả thiên kiêu ra khỏi vườn dược như đuổi virus.
Nhất là đạo sĩ béo lúc bị sức mạnh hư không đẩy rathậm chí còn bị ngã mấy cái, cực kỳ chật vật.
Ầm!
Thẩm Thiên cũng cảm nhận được một sức mạnh vô cùng to lớn đang lao về phía mình.
Cấp độ của cỗ sức mạnh này rất cao, là một chiêu do Đại Đế chuẩn bị sẵn, dù là Thẩm Thiên cũng rất khó chống cự được.
Mà lúc này vườn dược của Đại đế đã bị hái gần sạch hết, dù có ở lại cũng không còn ý nghĩa gì, chi bằng thuận theo tự nhiên rời đi tìm kiếm cơ duyên khác vậy.
Cả người hắn hóa thành một đạo tàn ảnh, lập tức biến mất khỏi vườn dược Đại đế.
Vù...
Trong hư không từng đạo quang mang lấp lóe, đám người lại xuất hiện ở ngã rẽ của Đế mộ.
Thông đạo của vườn dược Đại đế kia lúc này đã hoàn toàn đóng lại, dĩ nhiên là đang cần mấy năm khôi phục nguyên khí.
Chư thiên kiêu nhìn ngã rẽ uốn lượn quanh co, nghĩ đến thu hoạch trong vườn dược liền bất giác nở nụ cười.
Quả nhiên, đi theo Thần Tiêu Thánh tử là có thịt ăn!
Vương Thần Hư nhét một gốc Huyết Hoàng Tham linh dược cực phẩm vào trong miệng, nhai say sưa ngon lành như nhai củ cải: “Thẩm huynh, bây giờ chúng ta đi đâu?”
Thẩm Thiên nhìn vòng sáng trên đỉnh đầu các thiên kiêu, trong mắt lấp lóe tia sáng: “Chờ đã.”
Tề Thiếu Huyền nghi ngờ nói: “Chờ đã, chờ cái gì?”
Vừa dứt lời đã thấy ở một thông đạo khác chỗ ngã rẽ bắn ra thần quang sáng chói, một cánh cửa tượng cổ màu vàng đỏ dần dần mở rộng.
Trên cánh cửa này khắc trận pháp thần văn vô cùng huyền diệu, lờ mờ nhìn thấy được mười con Thần Cầm vô thượng đang bay lên giống như những áng thần nhật mênh mông không thể nhìn thẳng.
Trong đó vầng mặt trời lớn nhất màu đỏ ở chính giữa còn chín mặt trời đỏ nhỏ hơn thì vây quanh bên ngoài mặt trời lớn như hợp thành một thể, ẩn chứa sự huyền bí vô tận.
Sau khi cánh cửa này xuất hiện có một đường hầm hư không chậm rãi mở ra.
Rõ ràng đường hầm hư không này thông vào sâu trong Đế mộ.
Bởi vì từ lúc đường hầm hư không xuất hiện, một uy áp vô thượng rất to lớn, vĩ ngạn, không thể mạo phạm đã cuốn tới trong tích tắc.
Cỗ uy áp đó, là Đế uy!!!
Nhóm Thẩm Thiên ở trong vườn dược Đại đế đã ăn no đến mức miệng chảy đầy mỡ, còn những người lịch luyện bên ngoài thì lại không được may mắn như vậy.
Đội ngũ thăm dò mộ Kim Ô Đại đế hội tụ những thành viên nòng cốt của các Thánh địa lớn ngũ vực, trong đó dĩ nhiên không thiếu những cao nhân kiến thức rộng rãi.
Khi dần xâm nhập sâu vào Đế mộ thì càng ngày càng nhiều người phát hiện toà Đế mộ này không hề đơn giản.
Nhất là những đội thám hiểm đen đủi xông vào một vài mật thất, khởi động vài cấm chế đặc biệt thời kỳ Thượng Cổ lưu lại đã thả ra những đại hung bị phong ấn mấy vạn năm!
Vèo!
Trên thông đạo âm u, một đội ngũ đến từ Đại Ly Thánh địa Trung Châu đang chật vật chạy trốn.
Đại Ly Thánh địa là một trong bốn mươi chín Thánh địa của Trung Châu, không phải thuộc dạng xuất sắc nhưng tuyệt đối cũng không phải tồn tại đứng hàng chót.
Truyền thừa “Đại Ly Đế kinh” tương truyền được thai nghén từ “Thái Dương Đế kinh”, chính là một trong những Đế kinh vô thượng cường đại nhất trong công pháp thuộc tính hỏa.
Có thể nói mỗi vị tu sĩ bước ra từ Đại Ly Thánh địa đều là những cao thủ thi pháp phóng hỏa!
Vậy mà lúc này những trưởng lão thiên tôn của Đại Ly Thánh địa mặt đầy sợ hãi giống như bị hung linh ác quỷ truy sát vậy.
Ừm, không phải giống như.
Mà bọn họ đúng là đang bị oán linh cường đại truy sát. Hơn nữa không chỉ một người đã ngã xuống dưới tay con oán linh kia, bị đốt thành tro bụi.
Chương 671: Kim Ô oán linh tập kích
Nếu là hung vật bình thường có lẽ sẽ giết được Thiên tôn của Đại Ly Thánh địa, nhưng muốn dùng công kích thuộc tính hỏa đốt truyền nhân của Đại Ly Thánh địa thành tro bụi, điều này thật sự là không thể tưởng tượng được. Nhưng, chuyện như vậy đã xảy ra.
Bởi vì truy sát những người này chính là Thần Điểu vô thượng trong truyền thuyết, Kim Ô!
Đúng vậy, lúc này kẻ đuổi theo những cường giả cấp Thiên tôn chạy khắp nơi chính là Kim Ô oán linh mà Thẩm Thiên cũng đã từng gặp.
Điểm khác biệt là những cường giả cấp Thiên Tôn này không có được sức chiến đấu biến thái như Thẩm Thiên, có thể mạnh mẽ dày vò con gà con này.
Trong mộ Kim Ô Đại đế, tất cả tu vi Thánh giả đều bị áp chế thành Thánh giai trở xuống, chiến lực trên cơ bản mười còn lại một.
Ngoài Bích Liên là dạng Thiên Tôn cực đạo biến thái ra, gần như không ai còn chiến lực Thánh giai.
Đương nhiên, chỉ là gần như không có thôi.
Cũng không loại trừ một vài kẻ nham hiểm che giấu rất sâu, với nội tình của Thiên Tôn cực đạo tấn thăng đến Thánh giai, hơn nữa tu vi còn cao thâm đến cực hạn.
Loại biến thái này nếu gặp Kim Ô oán linh cũng chưa biết ai sẽ rượt ai.
Tuy nhiên rõ ràng những tu sĩ của Đại Ly Thánh địa không có Thiên Tôn cực đạo, cũng không có Thánh giả vô địch.
Đối mặt với con Kim Ô này bọn họ chỉ có một lựa chọn là chạy trốn.
Ầm!
Từng viên Kim Ô hỏa cầu đỏ sậm từ phía sau ném tới, đốt cháy từng tu sĩ Đại Ly Thánh địa thành tro.
Bọn họ không phải là chưa thử liên thủ phản kháng, nhưng ở trong thông đạo quanh co uống lượn này, Kim Ô oán linh xuất quỷ nhập thần rất khó đề phòng.
Hơn nữa có năng lượng Đế mộ hậu thuẫn, Kim Ô oán linh gần như vĩnh viễn không biết mệt, có thể truy sát mãi.
Dưới tình huống này, muốn sống chỉ có một cách duy nhất.
Đó chính là chạy nhanh hơn cả đồng đội, chỉ cần đồng đội của mình bị tế trời mình sẽ tranh thủ thêm được chút thời gian chạy trốn.
Trong lòng mang theo suy nghĩ này, các tu sĩ Đại Ly Thánh địa tiếp tục vắt chân lên cổ phi nước đại, chỉ hận sao khi trước mình không chăm chỉ học một độn pháp vô thượng.
“Thánh chủ, Thánh chủ, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Đi tìm Thần Tiêu Thánh chủ, tên này lúc trước có khả năng là Cực Đạo Thiên tôn, có điều không có chiến tích xác thực. Giờ đã nhiều năm trôi qua cũng không biết che giấu kỹ chừng nào, cho dù tu vi bị áp chế ở Thiên tôn cảnh nhưng có thể vẫn đủ sức chống lại nghiệt súc này một lúc.”
“Thánh chủ nói rất đúng, chỉ cần tìm được Thần Tiêu Thánh chủ chúng ta chắc chắn có thể thu thập được nghiệt súc này.”
“Ừm, tu vi thực lực của Thần Tiêu Thánh chủ không thua gì bổn tọa, đợi bổn tọa và Thần Tiêu Thánh chủ tụ hợp liên thủ, phối hợp tác chiến với nhau, tên nghiệt súc này sẽ chả thể làm gì được nữa!”
Ầm!
Vừa dứt lời một quả cầu lửa đỏ thẩm từ lối đi khác bắn tới.
Tốc độ quả cầu lửa này cực nhanh, đánh thẳng vào trán Đại Ly Thánh chủ, ẩn chứa nhiệt lượng vô cùng đáng sợ.
“Móa, nghiệt súc này chặn trước mặt chúng ta từ bao giờ vậy?”
Khóe miệng Đại Ly Thánh chủ giật giật điên cuồng, hai tay kết ấn: “Xem Cửu Long Thần Hỏa Tráo của bổn tọa đây!”
Gừ!
Vừa dứt lời, một ngọn lửa hình chín con rồng sáng chói ngưng tụ phía trước Đại Ly Thánh chủ, hóa thành một thiên lạ địa võng bằng liệt diễm ngưng tụ thành thực chất.
Quả cầu lửa đỏ thẫm kia va vào thiên la địa võng, điên cuồng xoay tròn, hư không nơi va chạm trong chốc lát bị đốt cháy.
Xèo!
Lửa Đại Ly Thánh chủ điều khiển chắc chắn không phải hàng bình thường.
Hai loại hỏa diễm giao phong, trừ khử lẫn nhau rồi nhanh chóng suy yếu, quả cầu lửa màu đỏ thẫm bị vỡ ra.
Còn Cửu Long Thần Hỏa Tráo thần thông phòng ngự vô thượng cũng vỡ nát trong chốc lát, để lộ Đại Ly Thánh chủ sắc mặt hơi tái nhợt.
Không còn cách nào khác, dưới tình huống tu vi bị áp chế, miễn cưỡng thi triển Cửu Long Thần Hỏa Tráo, đối kháng Kim Ô oán linh thực lực Thánh giai này sẽ phải gánh áp lực khá lớn.
Càng quan trọng hơn là, lão phát hiện ra một chuyện khá lúng túng.
Đố là ban nãy lão đã nhìn nhầm, con Kim Ô oán linh không phải chặm phía trước mặt lão.
Ban nãy chặn trước mặt lão là một con Kim Ô khác, một con Đại Kim Ô còn hung hơn cả con Kim Ô sau lưng.
Đúng vậy.
Đội ngũ đen đủi này bị hai con Kim Ô oán linh bao vây.
“Móe, mộ huyệt Kim Ô Đại đế vì sao lại xuất hiện thứ quỷ quái này?”
Sắc mặt Đại ly Thánh Chủ hơi khó coi nhìn hai con Kim Ô oán linh trước sau, cảm giác lần này mình ra ngoài chắc chắn quên xem hoàng lịch rồi.
Nếu không đã không nên đến cái nơi quỷ quái này rồi.
Giờ thì hay rồi, họ đã bị hai con Kim Ô oán linh một trước một sau vây chặt kín.
Nếu không thoát thân được, lão chơi lửa ngàn năm lại bị hai con chim lớn dùng lửa thiêu sống.
Điều này đối với Thánh chủ Đại ly Thánh Chủ tổ truyền chơi với lửa chính là một sự sỉ nhục vô cùng nhục nhã!
Đợi đã...
Bỗng nhiên, ánh mắt Đại Ly Thánh chủ nhíu lại: “Gần đây có người!”
Trong thời khắc sinh tử tồn vong này, trong thông đạo bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng quát lớn: “Ê, nghiệt súc kia, có lão đạo ở đây mà ngươi dám làm càn à!”
Ầm!
Hư không đột nhiên sụp đổ, một vị lão đạo sĩ mặc tiên y tím bay ra.
Cơ bắp khô quắt trên người ông ta đang bành trướng nhanh chóng, thể phách bản thân lập tức tăng lên giống như một cụ gìa kim cương.
“Xem Định Hải Như Ý Côn, Bổng Đả Tiểu Kê của ta đây!”
Vụt!
Vụt vụt!
Vụt vụt vụt!
Thần côn kim sắc hóa thành tàn ảnh đầy trời, trong tích tắc cuốn Kim Ô oán linh bên trái vào trong.
Côn ảnh đến đâu, tất cả Kim Ô thần diễm đều bị đánh nát, trong lúc nhất thời mạnh mẽ áp chế cho con Kim Ô oán linh này không thể ngóc đầu lên được.
Lão đạo sĩ vừa áp chế Kim Ô oán linh vừa đắc ý cười nói: “Chư vị đồng liêu xin yên tâm, có lão đạo ở đây, oán linh chẳng thể làm được gì đâu.”