“Huống hồ, có lão phu ở đây, yêu ma quỷ mị gì đó căn bản chẳng thể gây ra sóng gió gì.”
Ừm, không sai.
Chí ít, ở ngũ vực phàm giới này mà nói có gì có thể khiến hắn kiêng kỵ nữa chứ.
Điểm này, Diệp Kình Thương vô cùng khẳng định.
“Hi vọng như thế.”
Thẩm Thiên nhún vai, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, ngày sau phải tìm về nhiều rau hẹ đáng yêu một chút mới được.
Trước khi vận khí quay trở về màu vàng đậm nhất định phải khiêm tốn, vững vàng phát triển.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên nhún người nhảy lên, rời khỏi Thái Dương Thần Lô.
Ngoại giới.
Thần Tiêu Thánh Chủ, Bích Liên Thiên tôn và Kim Ô Đại đế đều đang ngẩng đầu chờ đợi.
Lúc trước bọn họ phát hiện ra khí tức truyền ra từ trong Thái Dương Thần Lô rõ ràng là khí tức của Thẩm Thiên kích phát ra.
Nhưng ngay cả Kim Ô Đại đế cũng không ngờ Thẩm Thiên lại biến thái như vậy, đã luyện hóa sạch sẽ tất cả Thái Dương Nguyên Dịch trong Thái Dương Thần Lô này.
Trời ơi!
Nên biết vốn Kim Ô Đại đế cũng nghĩ, Thẩm Thiên có thể luyện hóa được một phần mười trong đó cũng đã nghịch thiên lắm rồi!
Dù sao đây cũng là Thái Dương Nguyên Dịch luyện tám vạn năm, tinh thuần đến cực hạn.
Cho dù là Thánh nhân thuế biến Thánh thể, cũng dùng không hết một nửa Nguyên Dịch trong đó thì đã đủ để đạt tới cực hạn rồi.
Thẩm Thiên chỉ là một tu sĩ Kim Thân kỳ, luyện hóa xong nhiều Nguyên Dịch như vậy nhục thân của hắn rốt cuộc cường hóa đến mức độ không thể tưởng tượng nào vậy?
Cho dù là Kim Ô đại đế cũng căn bản không có cách tưởng tượng được!
Chỉ có thể nói, có vài người thiên phú cao, đúng là người bình thường không thể nào tưởng tượng được.
Rất nhanh, cùng với kim quang lấp lánh, Thẩm Thiên xuất hiện trước mặt mọi người.
“Không tệ, tiểu hữu quả nhiên thiên phú kinh thế, lại... lại có thể hấp thu toàn bộ Thái Dương Nguyên Dịch này.”
“Dịch kinh tẩy tủy tái tạo Kim Thân, dung nhan tiểu hữu càng thêm tuấn dật, so với dung mạo bản đế năm đó còn vượt trên một chút!”
Kim Ô Đại đế nói, trong giọng nói mang theo sự kinh ngạc khó có thể che giấu.
Ông ta có thể cảm nhận được sự biến hóa của Thẩm Thiên.
Tuy nói có Hỗn Độn Tân Hỏa kinh ngăn cản tất thảy, không ai có thể nhìn trộm được khí tức của Thẩm Thiên, nhưng chỉ cần nhìn thấy chút da thịt bên ngoài của Thẩm Thiên đã thấy khác rõ rệt so với lúc đầu.
Nhục thân được thần hi vờn quanh kia sáng long lanh như ngọc.
Thẩm Thiên đứng ngạo nghễ giữa trời đất giống như một vị trích tiên từ tiên giới rơi xuống, khí chất siêu phàm thoát tục.
Thẩm Thiên: “...”
Chuyện đã tới nước này mà trong lòng con chim già kia vẫn còn so bì nhan sắc sao?
Có điều há miệng mắc quai, đã hút Thái Dương Nguyên Dịch của người ta không thừa lại một giọt thì nhường nhịn người ta một chút cũng là chuyện nên làm.
“Đa tạ đế quân tiền bối tặng quà.”
Thẩm Thiên chắp tay, chân thành tạ ơn.
Nếu không có Thái Dương Nguyên Dịch này, hắn tuyệt đối không thể nào đúc được Hỗn Độn Kim Thân Cửu Chuyển nhanh như vậy, trở thành Tiên Thiên Hỗn Độn Thể.
Tuy vì điều này đã khiến Thẩm Thiên đạt tới Niết Bàn cảnh, vận khí bị giảm đi nhưng có sư tôn, sư bá ở đây, còn cả Kim Ô đại đế chân linh tọa trấn, sẽ không có nguy hiểm gì xảy ra đâu.
Thẩm Thiên đột nhiên phát hiện, Kim Ô Đại đế vốn vô cùng to lớn, bóng dáng giờ đã trở nên hơi mờ đi giống như có thể tiêu tán bất cứ lúc nào.
“Đế quân tiền bối, thân thể của người...”
Thẩm Thiên không kìm được nhắc nhở: “Chỗ vãn bối có Tam Quang Thần Thủy, còn có chút Niết Bàn Thánh Dịch, không biết có trợ giúp được gì cho tiền bối không?”
Kim Ô đại đế mỉm cười nói: “Không sao, sứ mệnh của bản đế đã hoàn tất, cũng nên hồn vẫn thiên địa rồi.”
“Nói thật, chinh chiến tám vạn năm bản đế thật sự đã mệt mỏi rồi.”
“Quên mất tất cả, tiến vào luân hồi, lại bước lên con đường sinh tử lần nữa, có lẽ đời sau sẽ bước lên được đỉnh cao hơn, nhìn thấy được phong cảnh cao hơn.”
“Nếu như còn có duyên, có lẽ kiếp sau bản đế và tiểu hữu còn có ngày gặp lại.”
Giọng nói của Kim Ô Đại đế nhẹ nhõm như đã trút được gánh nặng.
Chân linh của ông ta bắn ra ánh sáng vô tận, một cánh cửa màu đỏ vàng chậm rãi xuất hiện trước mặt mọi người.
Đó là cánh cửa luân hồi, bước qua cánh cửa đó Kim Ô Đại đế có thể rửa sạch duyên hoa bước vào luân hồi, lại bắt đầu một cuộc đời mới từ đầu.
Mặc dù điều này sẽ khiến ông ta mất đi tất cả tu vi, ký ức, nhưng đối với những người đạt tới cấp bậc như Kim Ô Đại đế mà nói, họ đã sớm coi nhẹ sinh tử, cũng chẳng để ý những điều này lắm.
Có thể nhìn thấy chín người con của mình được siêu độ trước khi luân hồi đã là rất an ủi đối với ông ta rồi.
Cơ thể cao lớn từng bước một đi về phía cánh cửa lớn màu đỏ vàng.
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ dao động, chậm rãi khom người với vị đế quân chinh chiến tám vạn năm này: “Cung tiễn đế quân.”
Bích Liên Thiên tôn cũng hiếm khi không đùa bỡn, thu hồi thần côn hoàng kim, khom người nói: “Cung tiễn đế quân.”
Thẩm Thiên đang định làm lễ cung tiễn bỗng nhiên trong đầu vang lên giọng nói cảnh giác của Diệp Kình Thương: “Không đúng, có gì đó rất quái lạ!”
Ầm!
Cánh cửa luân hồi màu vàng đỏ bị đánh sập, ánh sáng màu vàng đỏ bao phủ quanh người Kim Ô Đại đế cũng dao động kịch liệt trong nháy mắt.
Một cỗ khí tức khiến đáy lòng người ta bất an trong nháy mắt tản ra, tràn ngập khắp mộ Kim Ô Đại đế!
Trong Đế mộ, thần năng khuấy động.
Hào quang rực rỡ bên ngoài cơ thể Kim Ô Đại đế tản mát ra đế uy cuồn cuộn quét sạch thiên địa.
“Chuyện gì vậy?”
Lông trắng của Bích Liên Thiên tôn dựng đứng lên, xiết chặt thần côn hoàng kim cảnh giác nhìn chằm chằm Kim Ô Đại đế!
Con chim già này hình như có gì đó là lạ!
“Diệp lão, có chuyện gì vậy?”
Thẩm Thiên nói chuyện với Diệp Kình Thương, hắn cũng phát hiện ra điểm khác thường của Kim Ô Đại đế.
Chương 695: Diệp Kình Thương ra tay (1)
“Trong cơ thể tiểu tử này có dâng lên một cỗ khí tức khác đang tranh giành quyền khống chế chân linh.”
Diệp Kình Thương nói, dường như ông ta đã lờ mờ nhận ra được mánh khóe.
Cái gì???
Đây là Kim Ô Đại đế, cường giả chí tôn của ngũ vực đấy!
Thứ gì mà có thể đoạt xá được chân linh của Đại Đế?
Khóe miệng Thẩm Thiên giật giật, sau khi vận khí giảm xuống quả nhiên phạm Thái Tuế.
Ngay cả Đại Đế cũng không hold nỗi sao?
“Lúc nào? Sao có thể như thế được!”
Kim Ô đại đế đang gầm thét.
Ông ta ban nãy còn to lớn, trang nghiêm, giờ trong giọng nói tràn ngập kinh ngạc và khó có thể tin được.
“Dù cho bổn tọa thần hồn câu diệt, cũng tuyệt đối không chịu sự khống chế của ngươi!”
Kim Ô đại đế thét dài một tiếng, kim mang toàn thân bộc phát ra ba động năng lượng kịch liệt khiến trời đất rung động.
Kim mang lấp lóe mang theo sức mạnh vô thượng tràn vào trong cơ thể Kim Ô Đại đế như muốn trấn áp gì đó.
Ngay cả Kim Ô Đại đế cũng không thể ngờ Tà Linh ngũ vực lại ẩn tàng trên người ông ta, nương theo tàn hồn của ông ta xâm nhập ngũ vực.
Lần này, phiền phức lớn rồi!
Trong cơ thể Kim Ô Đại đế, một cỗ sức mạnh tà ác sôi trào mãnh liệt, làm cho người rùng mình.
Rõ ràng, tồn tại đáng sợ kia đang muốn đoạt xá chiếm quyền khống chế chân linh của Kim Ô Đại đế!
“Khà khà khà, chỉ là một con Kim Ô oắt con mà muốn phản kháng bổn tọa à?”
“Khoảng cách tiên phàm há có thể dễ dàng đột phá như vậy, ngươi cho rằng không có bổn tọa âm thầm hỗ trợ, tàn hồn như ngươi có thể trở lại hạ giới sao?”
“Lúc đầu chỉ muốn gieo một hạt giống lên cơ thể ngươi để ngươi có thể đột nhập vào thế giới này, không ngờ lại đạt được niềm vui bất ngờ.”
“Thể chất của tiểu tử này khoáng cổ thước kim, nếu như có thể đạt được nhục thể của hắn, nhất định có thể luyện chế ra thân ngoại hóa thân hoàn mỹ nhất.”
“Khặc khặc, cho dù ngươi trăm tính vạn tính thì chẳng qua cũng chỉ may áo cưới thay bổn tọa thôi!”
Trong hư không vang lên giọng nói lạnh lẽo khiến người ta nghe thấy liền có cảm giác rùng mình.
Trong lúc nhất thời, thiên địa chấn động.
Kim mang sáng chói và hắc mang u ám va chạm đan xen nhau, nổ ầm rồi tán ra.
Cuồng phong kịch liệt cuốn sạch, uy thế to lớn khiến cả Doanh Châu đảo cũng rung động theo.
Cuối cùng, sức mạnh kim mang không địch lại sức mạnh hắc ám, liên tục bị đánh lui khiến cho nhục thân của Kim Ô Đại đế quanh quẩn một tầng khí hắc ám.
Kim Ô Đại đế vốn là tàn hồn, sức mạnh vốn kém xa ban đầu.
Cộng thêm lúc trước vì siêu độ chin Kim Ô oán linh tốn quá nhiều sức lực nên ông ta căn bản không thể nào chống được sức mạnh Tà Linh này.
“Các ngươi mau mau ra tay, đánh nát chân linh của bản đế!”
Kim Ô đại đế gầm thét, ông ta đang điên cuồng thôi động sức mạnh trong cơ thể áp chế sức mạnh Tà Linh này.
Đáng tiếc, hình như hiệu quả cực kỳ nhỏ bé.
“Sư huynh, ra tay, trợ giúp Đế quân áp chế Tà Linh!”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ rung động kịch liệt, ông đã nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc.
Đợi đến khi Kim Ô Đại đế không chống đỡ nổi bị Tà Linh chiếm cứ, vậy sẽ là một sự khủng bố không cách nào chống cự được.
Nếu Kim Ô Đại đế bị Tà Linh vấy nhiễm, từ đó điều khiển sức mạnh to lớn thì chỉ e toàn bộ mọi người trong Đế mộ đều sẽ phải chết.
Thần Tiêu Thánh chủ quả quyết ra tay, Lôi đình toàn thân lấp lóe, khí tức bành trướng.
Lôi uy huy hoàng đánh tới ngưng tụ thành từng quả Hỗn Nguyên Thần Lôi ầm ầm đánh tới.
Khí tức Hỗn Nguyên Thần Lôi kinh khủng đánh về phía Kim Ô Đại đế khiến hư không xung quanh đều bị đánh nát.
Thần Tiêu Thánh Chủ vừa ra tay đã dùng hết sức lực, không có chút nương tay.
Dù sao đây cũng là Kim Ô Đại đế, điều khiển sức mạnh Đại đế, trấn áp ngũ vực Bát Hoang.
Cường giả như vậy bị đoạt xá đủ để chứng minh Tà Linh này kinh khủng nhường nào.
Không ra tay toàn lực, công kích bình thường căn bản không thể nào có hiệu quả.
“Nghiệt chướng, ăn một côn của lão đạo đi!”
“Định Hải Như Ý Côn, Bổng Đả!!!”
Bích Liên Thiên tôn thét dài, thần côn hoàng kim trong tay đột nhiên bay múa.
Trật tự tung hoành hóa thành một cây côn khổng lồ màu vàng to lớn vô cùng đâm về phía Kim Ô Đại đế!
Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn kinh tài tuyệt diễm, cho dù trong Đế mộ tu vi bị áp chế, sức mạnh bộc phát vẫn vượt xa Thánh giả bình thường.
Hai cỗ sức mạnh cùng đánh ra đủ để ngũ vực phải biến sắc.
“Hừ!”
Một tiếng hừ lạnh vang lên.
Trong cơ thể Kim Ô Đại đế, sức mạnh hắc ám đột nhiên bộc phát, giống như kinh đào hải lãng thôn phệ sức mạnh của Kim Ô.
Cùng lúc đó sương đen phun trào, ngưng tụ thành một cánh tay hắc ám lớn ập về phía Hỗn Nguyên Thần Lôi.
“Ầm!”
Tiếng ầm ầm chấn động, bụi mù lượn lờ!
Công kích đó đủ khiến Thánh giả hồi hộp nhưng dưới cánh tay hắc ám này lại hoàn toàn bị chôn vùi.
Sức mạnh hắc ám vẫn đang hoành hành quét sạch Bát Hoang.
Trong lúc nhất thời, trời đất bị bóng tối cực điểm bao trùm, che đậy hư không như muốn khiến người ta lún sâu vào vực sâu vô tận.
Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn liên tục lui về phía sau, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể bộc phát đang điên cuồng chống cự cỗ ba động năng lượng này.
“Móa, mạnh vậy sao?”
Bích Liên Thiên tôn bị đánh bay ra ngoài, khó chống cực được.
“Khặc khặc, chỉ là sâu kiến phàm giới, cũng dám ngăn cản bản tọa giáng lâm.”
Kim Ô Đại đế xuất hiện trong bóng đêm, khí tức đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Cơ thể Đại đế vốn được bao trùm trong ánh sáng màu đỏ vàng kia giờ đã chuyển sang bị khí hắc ám lượn lờ.
Giờ phút này ông ta đã không còn hình tượng sáng chói, cao lớn như trước mà khí đen lượn lờ như Ma Thần phạm phải huyết nghiệt sát phạt.
Chương 696: Diệp Kình Thương ra tay (2)
So với khí tức ông ta lúc này, chín vị Kim Ô oán linh lúc trước chỉ là tiểu vu gặp đại vu.
Ừm, đúng là tiểu ô gặp đại ô.
“Lần này phiền phức lớn rồi.”
Bích Liên Thiên tôn nhìn chằm chằm Kim Ô Đại đế trước mặt, tay siết chặt thần côn hoàng kim.
Lúc này, ngay cả lão cũng không còn cười đùa tí tửng được nữa.
Thần Tiêu Thánh chủ không nói gì nhưng sau lưng ông đã hiển hiện dị tượng lôi đình.
Thần thú thập phương cuốn lên gào thét, Hỗn Nguyên Thần Lôi giống như được mở cửa, cuồn cuộn lao ra.
Vạn năm trước Tà Linh vực ngoại xâm lấn giới này, vô số động thiên, phúc địa bị hủy diệt, sinh linh đồ thán.
Ngay cả rất nhiều Thánh địa cũng bị đánh nát, hủy diệt, phải dùng hết nội tình mới miễn cưỡng chống đỡ được nguy cơ năm đó.
Bây giờ Tà Linh vực ngoại lại một lần nữa xuất hiện, đồng thời đoạt xá Kim Ô đại đế.
Nếu không liều chết trấn sát, e là hôm nay tất cả mọi người ở đây đều không thể sống sót trở ra.
“Không ngờ trong tiểu thế giới rách nát này mà lại có nhân loại dung mạo tuấn dật như vậy.”
“Nhục thân vô thượng bậc này mới xứng với thân phận của bổn tọa.”
“Ta sẽ dùng nhục thân ấy để quân lâm giới này, nghênh đón đại quân bổn tộc tiến quân thần tốc.”
Kim Ô Đại đế tà hóa nhe răng cười, con ngươi đỏ như mái đột nhiên dừng lại trên người Thẩm Thiên.
Rõ ràng, Kim Ô Đại đế bây giờ chỉ ở trạng thái tàn hồn, căn bản không thể nào tiếp tục duy trì thực lực toàn thịnh.
Tà Linh này để mắt đến nhục thân của Thẩm Thiên, muốn đoạt xá.
???
Khóe miệng của Thẩm Thiên giật giật, tình huống gì thế này?
Sao con chó con mèo nào cũng muốn đoạt xá nhục thân của bổn Thánh tử vậy?
Chẳng lẽ dáng dấp đẹp trai, cũng là lỗi của bổn Thánh tử sao?
Kim Ô Đại đế thì thôi đi, dù sao cũng chỉ nói suông thôi.
Nhưng Tà Linh không biết từ đâu ra này hình như định làm thật đấy!
Khốn nạn!
Lần này đột phá đến Niết Bàn kỳ ít nhiều cũng đã gây ra chuyện lớn rồi.
Trong lòng Thẩm Thiên đang suy nghĩ lung tung thì bàn tay tà hóa của Đại đế đã vươn đến tóm lấy hắn rồi.
“Thiên nhi, cẩn thận.”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ run rẩy dữ dội, tay vung ra, lôi quang mờ mịt nổi lên.
Tiên kiếm ba thước tới tay, khí tức của Thần Tiêu Thánh chủ tăng vọt, trong tiên quang vô tận có tia sấm chớp kinh khủng đang khuấy động.
Giờ khắc này, Thần Tiêu Thánh chủ như hóa thân thành lôi kiếp thiên phạt, đang chấp chưởng lôi đình toái diệt Tà Linh.
Chính là chương chí cao cấm kỵ trong Thần Tiêu Lôi Đế kinh, Dùng Thân Hóa Kiếp!
Nghìn cân treo sợi tóc, bọn họ không thể không toàn lực ứng phó.
“Dám có ý đồ với sư điệt của ta, có tin lão đạo đập nát đầu ngươi không!”
Khí thế Bích Liên Thiên tôn đại thịnh, thôi động Nhất Khí Hóa Tam Thanh phân hóa ra hai bóng dáng giằng co với Đại đế tà hóa!
Đây là đối thủ cấp Đại đế, cho dù chỉ còn lại một sợi tàn hồn, cũng đủ làm cho bất kỳ tu sĩ nào chưa thành đế phải kiêng kị thậm chí sợ hãi.
“Một bầy kiến hôi mà cũng muốn thành kẻ địch của bổn tọa à?”
“Kiến càng lay cây há dễ vậy sao, ta hoàn toàn vô địch ở giới này!”
Kim Ô Đại đế tà hóa khinh thường cười lạnh, lật tay lên, sức mạnh hắc ám lập tức bạo động.
Trong vòm trời tràn ngập bóng tối ngưng tụ ra một cánh tay hắc ám vô cùng to lớn, mang theo uy lực thế như chẻ tre đánh về phía hai người.
“Trật Tự Tỏa Liên, khóa cho ta!”
Giọng nói lạnh lùng của Thần Tiêu Thánh chủ vang lên, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể ngút trời phân hóa ra vô số phát tắc, trật tự lôi đình, tung hoành như muốn phong tỏa trời đất.
Lôi mang đầy trời không ngừng phác họa ra tạo dựng ra đại trận trật tự kinh trời, đứng giữa trời bắt đầu phong tỏa cả vùng không gian này.
Cánh tay hắc ám đột nhiên rơi xuống đụng vào lôi mang vô cùng vô tận tóe lên vô số hoa lửa, lôi mang rung chuyển, khí hắc ám tuôn ra tán loạn.
Cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ chấn động, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể chấn động kịch liệt như phải chịu áp lực vô cùng nặng nề.
“A! Lão đạo ta đâm chết ngươi!”
Bích Liên Thiên tôn rống to, ba bóng dáng đồng thời phóng lên tận trời, mang theo thần uy mênh mông đột nhiên đánh về phía Đại đế tà hóa.
“Ầm!”
Một tiếng vang thật lớn khiến hư không sụp đổ!
Ba bóng dáng rơi xuống từ trên không ngã lộn nhào tạo ra một cái hố lớn trên mặt đất.
“Móa, nghiệt chướng này mạnh quá!”
Bích Liên Thiên tôn đầy bụi đất, lão đã dùng hết sức nhưng vẫn bị treo lên đánh.
Cũng may đại trận Thần Tiêu Thánh chủ bố trí ra đủ kiên cố nên mới có thể miễn cưỡng chống lại công kích của Đại đế tà hóa này.
Bằng không, hai người đều đã bị đánh bại lâu rồi.
“Dựa vào nơi hiểm yếu để chống cự, bổn tọa muốn xem thử các ngươi có thể cản được mấy lần?”
Đại đế tà hóa cười lạnh, căn bản không coi hai người ra gì, lại một lần nữa phát động công kích, tấn công tiếp.
Đế uy kinh khủng cuốn tới, mỗi lần công kích đều khiến đại trận trật tự chấn động không ngừng, có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.
“Lão già, ông còn không ra tay là chúng ta quy thiên hết đấy!!!”
Bích Liên Thiên tôn kêu to, dùng sức mạnh Thánh giai đối đầu với Đại đế rõ ràng đã hơi thua chị kém em!
“Không ngờ vẫn cần lão phu phải ra tay!”
Một tiếng thở dài ung dung vang lên, trong cơ thể Thẩm Thiên dâng lên tử quang chói lọi.
Một lão giả áo tím chậm rãi hiển hiện, thân hình mờ mịt, nhưng lại khí thế hãi hùng.
Vị lão giả này chính là Diệp Kình Thương!
“Ừm, các hạ là cao nhân phương nào?”
Đại đế tà hóa thấy Diệp Kình Thương xuất hiện, khí đen mãnh liệt ngoài cơ thể hơi thu liễm lại, dường như hơi kiêng kỵ Diệp Kình Thương.
“Ngươi, vẫn chưa đủ tư cách để biết thân phận của lão phu.”
Ngữ khí của Diệp Kình Thương bình tĩnh, thể hiện rất rõ sự kiêu căng.
“Chỉ là một tàn hồn mà cũng dám kêu gào trước mặt bổn tọa?”
“Đúng là không biết thân biết phận, hãy xem bổn tọa khiến ngươi hoàn toàn hôi phi yên diệt đây!”
Đại đế tà hóa hừ lạnh, khí hắc ám xung quanh phun trào.
Cả không gian đều ngưng tụ lại, không ngừng thu nhỏ như muốn bóp nát tất thảy.
Năng lượng đáng sợ hủy diệt trời đất đang lao về phía Diệp Kình Thương như trút nước.
Hư không đổ sụp, pháp tắc chôn vùi.
“Cho dù thực lực của ngươi đã từng kinh thiên nhưng giờ cũng chỉ là một đạo tàn hồn mà thôi!”
“Có gan trêu chọc bổn tọa, bổn tọa khiến ngươi thần hồn câu diệt.”
Đại đế tà hóa mở miệng nhưng sau khi âm thanh vừa vang lên thì cơ thể của hắn ta đã cứng đờ.
“Ừm!”
“A, dễ chịu!”
“Nào, mạnh hơn chút nữa đi nào!”
m thanh thoải mái từ trong triều tịch năng lượng truyền ra, vô cùng thỏa mãn.
Thậm chí còn hơi... tiêu hồn.
“Cái gì?”
Khóe miệng Đại đế tà hóa giật giật như nhận ra điều gì đó không bình thường.
Năng lượng hắc ám đáng sợ này không hề nghiền nát được Diệp Kình Thương mà ngược lại như đang xoa bóp cho ông ta.
“Ừm? Sao ngừng lại vậy?”
“Lão phu cô đơn nhiều năm rồi, vất vả lắm mới được giãn gân giãn cốt một chút.”
“Đúng là mất hứng! Nếu đã vậy thì lão phu sẽ đem ngươi ra luyện tay một chút!”