Bởi vậy thân ở không gian hư vô, Thẩm Thiên có thể có khoái cảm du long nhập hải, rong ruổi ngao du.
Nếu có người nhìn thấy màn này chắc chắn sẽ phải nghẹn họng nhìn trân trối.
Từ xưa đến nay, nào có tu sĩ Niết Bàn cảnh nào dám can đảm dạo chơi trong không gian hư vô như vậy?
Nơi này là hư không loạn lưu, là nơi chư Thánh đều phải kiêng kỵ đấy.
Sức mạnh pháp tắc cuồng bạo đủ để xé nát người ta, còn ẩn giấu bên trong đủ các loại nguy hiểm.
Chỉ cần hơi không cẩn thận một chút nói không chừng sẽ bị trục xuất tới hư không vô ngần, vạn pháp tịch diệt, vậy thì sẽ chết chắc.
“Ầm ầm!”
Đúng lúc này, một cỗ ám lưu hư không vô cùng mênh mông phun đến giống như con sóng lớn đang lật úp tới.
“Đúng lúc có thể mượn cỗ sức mạnh này để tìm hàng rào hư không, nói không chừng có thể tìm được lối ra.”
Trong lòng Thẩm Thiên vui mừng, có rất nhiều con át chủ bài trong tay nên hắn không sợ pháp tắc ở đây.
Hư không loạn lưu đủ để Thánh nhân sợ hãi có thể thành xe để hắn đi nhờ.
Bởi vậy Thẩm Thiên không lùi bước mà chủ động nghênh đón, đón nhận sức mạnh của mạch nước ngầm này rồi nhanh chóng độn ra phía xa.
Quả nhiên, dưới sự thôi thúc của hư không loạn lưu, tốc độ của Thẩm Thiên nhanh hơn gấp vô số lần, tốc độ trước đây còn lâu mới có thể sánh kịp.
Nhưng cùng với tốc độ tiến lên phía trước trở nên nhanh hơn, Thẩm Thiên cũng cảm thấy có chút gì đó không ổn.
Hình như hơi... hơi chóng mặt rồi.
“Trong hư không loạn lưu này sao lại còn có cả công kích tinh thần?”
“Ồ, cảm giác này.”
“Rất buồn nôn...”
“Bổn Thánh tử say xe rồi.”
Trong tình huống đầu óc choáng váng, Thẩm Thiên theo hư không loạn lưu càng chạy càng xa.
Một bên khác.
Trong hư không loạn lưu vô tận xuất hiện kiếp lôi kinh thế.
Lôi mang chấn động cuốn sạch ba ngàn dặm như muốn hủy diệt trời đất mở lại hỗn độn.
Dưới kiếp lôi này có một bóng dáng đứng sừng sững giữa hư không.
Rõ ràng đây là một cường giả đỉnh cao đang độ kiếp.
Nế có cường giả đứng đầu ngũ vực ở đây, nhìn thấy cỗ thần uy này chắc chắn có thể vừa nhìn liền nhận ra ngay.
Lúc này, người độ kiếp chính là Yêu vương đứng đầu Nam Cương, Bất Tử Hoàng Hậu của Bất Tử Hoàng tộc!
Đó là thiên kiêu tuyệt đại của Nam Cương, trong trận chiến vạn năm trước đã tạo ra uy danh hiển hách, là tử địch với Ngao Băng trưởng công chúa của Hắc Long tộc!
Điểm khác biệt của hai người là vạn năm trước Ngao Băng xảy ra chuyện ngoài ý muốn đã ngã xuống, bỏ lỡ mất vạn năm tuế nguyệt.
Còn Bất Tử Hoàng Hậu trong một vạn năm qua đã vừa hát vang vừa tiến về phía trước, sớm đã đạt tới cảnh giới vô thượng mà bất kỳ chí cường giả ngũ vực nào cũng không dám coi thường.
Cho dù lôi kiếp phát tiết, Bất Tử Hoàng Hậu vẫn đứng vững như Thái Sơn, mặc cho lôi kiếp tẩy lễ.
“Xoẹt!”
Đúng lúc này, tình huống bất ngờ xảy ra.
Trong hư không loạn lưu vô tận, một kiếm quang bạch ngân bắn ra, xuyên qua hư không vô tận xẹt ngang đến.
Đó là một đạo kiếm ý kinh thế lâm cửu tiên, đăng chí điện.
Những nơi nó đi qua, ngay cả mảnh vỡ không gian cũng vỡ nát theo, hoàn toàn hóa thành hư vô.
“Ồ?”
Bất Tử Hoàng Hậu còn chưa kịp phản ứng đã thấy đạo kiếm quang này xuyên qua, chém lôi kiếp giữa vòm trời thành hư vô.
Ngay sau đó, một tia dư ba của đạo kiếm quang này đã cuốn về phía Bất Tử Hoàng Hậu.
Né?
Căn bản không thể né được!
May mà đạo kiếm quang này không nhắm vào Bất Tử Hoàng Hậu mà chỉ có một tia dư ba cuốn tới.
Nhưng dù cho là như vậy thì uy năng vô thượng đó vẫn khiens Bất Tử Hoàng Hậu phun ra một ngụm máu tươi, khí tức trong chốc lát trở nên uể oải.
Trong cơ thể của Bất Tử Hoàng Hậu, hỏa diễm hừng hực phun ra ngoài lượn lờ quanh thân nàn ta tán ra khí thế khủng bố.
Trên gương mặt tuyệt mỹ của nàng ta lộ ra một tia nghiêm túc, giờ nàng ta đã độ kiếp đến thời kỳ mấu chốt, công pháp, trật tự, sức mạnh trong cơ thể đều ở trạng thái cân bằng cực kỳ vi diệu.
Mà sự cân bằng này lại hoàn toàn sụp đổ trước một kiếm kia.
Nàng ta cảm thấy sức mạnh cuồng bạo kia trong cơ thể mình lúc này đã không thể áp chế nổi rồi.
“Trấn cho bổn cung!”
Bất Tử Hoàng Hậu lạnh lùng mở miệng, ngự động sức mạnh toàn thân chuẩn bị ngăn chặn hỏa diễm bạo động trong cơ thể.
Chỉ tiếc dường như hiệu quả cũng không quá rõ ràng.
“Xoẹt!”
Hỏa mang phun ra, Nam Minh Ly Hỏa hoàn toàn phun trào.
Liệt diễm cuồn cuộn úp tới hoàn toàn bao phủ Bất Tử Hoàng Hậu.
“Ngâm!”
Nhưng sau đó một tiếng phượng gáy trời xanh, thần ảnh Phượng Hoàng to lớn hiện lên giữa hư không vô tận.
Trong cơ thể Bất Tử Hoàng Hậu, một đạo thần hỏa khác phun ra, khí thế rộng lớn không ngừng, áp chế Nam Minh Ly Hỏa xuống.
“Trấn áp!”
Bất Tử Hoàng Hậu khẽ quát, thu hết hai loại hỏa diễm vào trong cơ thể mới khiến cho dị tượng kinh khủng dần dần tản đi.
Nhưng lúc này, con ngươi của nàng ta lại càng trở nên yêu dị hơn, bên trong hình như có hai loại hỏa diễm khác biệt đang thiêu đốt.
Đây rõ ràng là hiện tượng tẩu hỏa nhập ma.
Cách đó không xa, một đạo lưu quang đang nhanh chóng tiến về phía này.
Đó chính là Đế khí Kim Ô Đại đế tặng cho Thẩm Thiên: Thái Dương Thần Lô.
Dưới sự thôi thúc của hư không loạn lưu, Thẩm Thiên cảm thấy đầu ong oang, vô cùng choáng váng.
Cuối cùng, hắn đành lấy Thái Dương Thần Lô ra, cho mình vào trong Thần Lô để giảm bớt cảm giác choáng váng.
Có điều Thẩm Thiên không biết cuối cùng cỗ hư không loạn lưu này sẽ đi theo hướng nào.
Chỉ có thể nước chảy bèo trôi thôi...
Trong hư không loạn lưu, hỏa diễm chói lọi tựa như đóa hoa nở rộ. Bất Tử Hoàng Hậu hai mắt nhắm chặt, xếp bằng giữa hư không, khí thế to lớn.
Trong cơ thể nàng ta, hai cỗ hỏa diễm kinh khủng không ngừng đan xen, va chạm, kích thích ra từng đợt sóng.
Mặc dù Bất Tử Hoàng Hậu toàn lực vận công, nhưng Nam Minh Ly Hỏa bạo động vẫn tiếp tục xao động như muốn đốt Bất Tử Hoàng Hậu thành tro.
Đây chủ yếu là vì Nam Minh Ly Hỏa mà Bất Tử Hoàng Hậu đang nắm giữ thực sự quá cường đại.
Chương 704: Bổn Thánh tử thà chết chứ không chịu khuất phục! (1)
Nam Minh Ly Hỏa là Dị hỏa xếp thứ mười trên bảng Dị hỏa, lẽ ra không nên có uy lực khủng bố đến như vậy.
Nhưng trải qua vạn năm được Bất Tử Hoàng Hậu tế luyện, uy lực của Nam Minh Ly Hỏa đã trở nên kinh khủng đến cực điểm, thậm chí không thua gì Dị hỏa đứng hàng đầu bảng xếp hạng Dị hỏa.
Giờ Nam Minh Ly Hỏa bạo động khiến cường giả như Bất Tử Hoàng Hậu cũng phải chịu nổi đau đớn bị liệt hỏa thiêu đốt trái tim.
Cũng may trong cơ thể Bất Tử Hoàng Hậu vẫn còn tồn tại một loại hỏa diễm khác có thể chống lại nó.
Hỏa diễm này tên là Thần Hoàng Bất Diệt Viêm.
Thần Hoàng Bất Diệt Viêm đứng thứ tư trên bảng Dị hỏa, là Dị hỏa truyền thừa của Bất Tử Hoàng tộc.
Trong hỏa diễm này ẩn chứa sinh cơ cực kỳ cường đại, có thể không ngừng truyền sức mạnh cho dục hỏa trùng sinh mình khống chế.
Có được dị hỏa cỡ này, về phương diện khôi phục có thể nói là cường đại đến cực hạn.
Cho dù trọng thương sắp chết vẫn có thể nhờ vào đó để Niết Bàn trùng sinh.
Hiện tại Bất Tử Hoàng Hậu đang dựa vào Thần Hoàng Bất Diệt Viêm để chống lại Nam Minh Ly Hỏa mới có thể chống đỡ được.
Dù sao đạo kiếm khí kia thực sự quá kinh khủng, ngay cả Thiên kiếp còn có thể chém nát, chỉ một tia kiếm khí tán loạn cũng có thể khiến Bất Tử Hoàng Hậu trọng thương.
“Hai loại Dị hỏa sinh ra xung đột, nếu không cách nào duy trì cân bằng, chỉ sợ hôm nay phiền toái rồi.”
Giọng Bất Tử Hoàng Hậu nghiêm túc, sức mạnh của kỳ vật thiên địa vốn vô cùng cường đại.
Từ xưa đến nay hiếm người nào có thể có hai loại kỳ vật thiên địa trở lên trong cơ thể, bình thường người nào dám làm thử điều này đều sẽ bị sức mạnh xung đột giữa những kỳ vật thiên địa sinh ra xé thành những mảnh vụn.
Trong cơ thể của Bất Tử Hoàng Hậu nuôi hai đại Dị hỏa, bình thường dĩ nhiên vô cùng cường đại, hỗ trợ nhau chứ không hề tương khắc nhau.
Nhưng lúc này trong tình huống bị trọng thương, hai loại Dị hỏa này lại trở thành hậu hoạn vô cùng phiền phức, sơ suất một chút sẽ tự hủy đạo cơ.
Mà đúng lúc này, năng lượng trong hư không loạn lưu lại khuấy động.
“Ồ?”
Bất Tử Hoàng Hậu lập tức phát giác, ánh mắt di chuyển liền nhìn thấy một vệt thần quang đang nhanh chóng bay về phía này.
“Đây là... Thái Dương Thần Lô của Kim Ô Đại đế?”
Mắt Bất Tử Hoàng Hậu sáng lên, dĩ nhiên nàng ta có biết tin Kim Ô Đại đế xuất thế.
Kim Ô đại đế vốn là Đại đế của Yêu tộc, tám vạn năm trước sau khi phi thăng lên tiên giới không hề truyền ra tin tức gì nữa.
Sau khi tin tức Doanh Châu đảo xuất thế truyền ra, Bất Tử Hoàng Hậu đã chạy tới đầu tiên muốn tìm hiểu thử thực hư.
Nhưng dù sao bên ngoài Doanh Châu đảo cũng có trận vực do Kim Ô Đại đế bố trí nên đã ngăn nàng ta lại bên ngoài.
Đúng lúc trong lòng Bất Tử Hoàng Hậu đang kích động thì thiên kiếp kế tiếp sắp giáng xuống.
Thế là nàng ta lập tức độn vào hư không, tiến vào hư không loạn lưu Bắc Hải, định mượn linh mạch trận vực Kim Ô Đại đế lưu lại để độ kiếp.
Nhưng nàng ta không thể nào ngờ rằng một kiếm kinh thiên kia đột nhiên xuất hiện đã làm nàng ta trọng thương.
Tuy nhiên bây giờ nhìn thấy Thái Dương Thần Lô của Kim Ô Đại đế lại khiến trong lòng Bất Tử Hoàng Hậu vui mừng.
“Kim Ô đại đế chấp chưởng Thái Dương Chân Hỏa, mà Thái Dương Thần Lô chính là Đế khí của Kim Ô Đại đế, nói không chừng sẽ có lưu lại Thái Dương Chân Hỏa.”
“Nếu bổn cung luyện hóa được Thái Dương Chân Hỏa thì có thể sẽ cân bằng được Dị hỏa trong cơ thể, chắc chắn có thể hóa giải nguy cơ, nói không chừng còn có thể tiến thêm một bước.”
Tình cảnh Bất Tử Hoàng Hậu lúc này rất nguy hiểm, muốn hóa giải hoàn toàn hóa giải cần phải có một loại Dị hỏa để tạo ra thế chân vạc.
Sau đó lại dựa vào bí thuật Niết Bàn trong “Phượng Thần Đế kinh” mới có thể khôi phục được.
Nhưng điều kiện này cực kì hà khắc, dù sao cũng đang ở trong hư không loạn lưu này thì sao có thể có Dị hỏa xuất thế?
Nhưng giờ Thái Dương Thần Lô xuất hiện đã khiến Bất Tử Hoàng Hậu nhìn thấy hi vọng.
Nếu là có thể luyện hóa Thái Dương Chân Hỏa, nàng ta gần như nắm chắc có thể hóa giải được nguy cơ.
Nói không chừng còn có thể mượn sức mạnh của Thái Dương Chân Hỏa để đột phá gông cùm xiềng xích của bản thân giúp tu vi tiến thêm một bước.
Bởi vì như vậy Bất Tử Hoàng Hậu không hề do dự, trực tiếp đưa bàn tay ngọc ngà ra chụp lấy Thái Dương Thần Lô muốn kéo nó về.
“Keng!”
Thần Lô chấn động ngâm lên.
Thẩm Thiên đang ở trong Thái Dương Thần Lô lập tức bừng tỉnh.
Tình huống gì vậy?
Bổn Thánh tử say xe để xe tự động lái một chút mà tung phải cái gì rồi sao?
Nhưng mấu chốt là, đây là hư không loạn lưu đấy!
Còn có tài xế khác đang chạy xe nữa sao?
Chẳng lẽ đã tung phải hàng rào hư không rồi?
Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Thiên vui mừng.
Nếu đúng là hàng rào hư không thì tốt quá, vậy chứng tỏ cuối cùng hắn có thể rời khỏi nơi quái quỷ này rồi!
Thẩm Thiên lao ra khỏi Thái Dương Thần Lô, trong lòng đã chuẩn bị sẵn để đánh nát hàng rào hư không, rời khỏi hư không loạn lưu.
Nhưng vào khắc mà hắn xuất hiện thì đã xảy ra tình huống hình như không đúng cho lắm.
Trước mặt hắn xuất hiện một bóng dáng.
Đó là một nữ tử mặc y phục lông vũ phượng hoàng đỏ, thân hình yêu diễm như lửa.
Dung nhan tuyệt mỹ như điêu khắc từ linh ngọc, băng cơ ngọc cốt, khí chất lạnh lùng không thua kém bất kỳ nữ tử nào mà Thẩm Thiên từng gặp.
Hoặc có thể nói, khí chất cao quý, lạnh lùng tuyệt diễm này đủ để kinh diễm cả ngũ vực.
Cùng lúc đó, Thẩm Thiên còn có thể cảm nhận được, trong cơ thể của bóng dáng này ẩn chứa khí tức vô cùng kinh khủng.
Nó có thể sánh ngang với sư tôn!
Không phải chứ?
Trong hư không loạn lưu vô biên vô ngần này cũng có thể gặp được tồn tại kinh khủng cỡ này sao?
“Khì khì, không ngờ trong Thái Dương Thần Lô lại có nhân loại dung mạo tuấn tú như thế.”
Bất Tử Hoàng Hậu hứng thú đánh giá Thẩm Thiên, trong miệng phát ra tiếng cười khẽ.
Chương 705: Bổn Thánh tử thà chết chứ không chịu khuất phục! (2)
Dung mạo Thẩm Thiên siêu thoát phàm trần, giống như trích tiên trên trời, tuấn tú hơn bất kỳ nhân loại nào nàng ta từng gặp trong vạn năm qua.
Bất Tử Hoàng Hậu là chúa tể Nam Cương, là cường giả vô thượng của Yêu tộc.
Nhưng đầu tiên, nàng ta là nữ tử, hơn nữa còn là một người thích cái đẹp!
Thẩm Thiên thấy mình bị để mắt tới trong lòng liền căng thẳng: “Ừm... Vị tiền bối này, vãn bối vô ý xâm nhập, mong đừng trách tội.”
Tuy nhiên, Thẩm Thiên phát hiện dáng dấp đẹp trai vẫn có cái lợi riêng của nó.
Chí ít sẽ không bị người ta vừa gặp liền tát cái chết ngay.
“Dựa vào thực lực Niết Bàn cảnh mà dám can đảm du đãng trong hư không loạn lưu, tiểu tử ngươi có dũng khí ghê nhỉ!”
“Thậm chí trong tay còn nắm cả Thái Dương Thần Lô của Kim Ô Đại đế, rốt cuộc ngươi là ai?”
Bất Tử Hoàng Hậu cũng khá hiếu kỳ, nên biết trong hư không loạn lưu dù là Thánh giả cũng không dám ở lâu, Thiên tôn thì vừa chạm vào khắc chết ngay.
Nhưng Thẩm Thiên dựa vào tu vi Niết Bàn cảnh lại có thể sống tốt ở nơi này.
Thậm chí, ngay cả Thái Dương Thần Lô của Kim Ô Đại đế cũng rơi vào tay hắn.
Điều này khiến trong lòng Bất Tử Hoàng Hậu dâng lên sự hiếu kỳ, rốt cuộc một người như thế nào mới có được thiên phú như vậy?
“Hồi tiền bối, vãn bối chính là đệ tử của Thần Tiêu thánh địa, Thẩm Thiên.”
Thẩm Thiên đáp lại một câu nhưng trong lòng không ngừng suy nghĩ.
Bây giờ tình thế không ổn, phải nghĩ cách thoát thân thôi.
Dù sao tồn tại này cũng quá kinh khủng, ở cạnh nàng ta khiến trong lòng hắn rất thiếu cảm giác an toàn.
“Thần Tiêu thánh địa?”
“Ồ? Chính là Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên đứa con vận khí trong lời đồn?”
Bất Tử Hoàng Hậu mở miệng, mang theo một chút kinh ngạc.
Bất Tử Hoàng Hậu có nghe vài tin tức liên quan đến Thẩm Thiên đều được truyền về từ đám tiểu bối, đó là những tin từng khiến Nam Cương chấn động một thời.
Dù sao cũng là tin tức do thiên kiêu đỉnh cao của Ngũ Thải Khổng Tước tộc đem về nên đã khiến rất nhiều thiên kiêu Yêu tộc không cam lòng, muốn ra ngoài tìm Thẩm Thiên đấu một trận.
Nhưng Bất Tử Hoàng Hậu là tồn tại cấp bậc này rồi há sẽ để ý đến?
Không ngờ, bây giờ nàng ta lại gặp được Thẩm Thiên trong hư không loạn lưu.
Điều này khiến nàng ta càng cảm thấy hứng thú đối với Thẩm Thiên.
Nàng ta muốn xem thử rốt cuộc tiểu tử này có gì kỳ lạ.
“Tiền bối chê cười, đó chẳng qua chỉ là hư danh được khoa trương lên thôi.”
Thẩm Thiên biết trước mặt cường giả bậc này không thể nào đóng vai ngầu được.
Nhưng, ánh mắt Bất Tử Hoàng Hậu chợt khựng lại.
“A, sao ta lại cảm nhận được khí tức của Ngao Băng lão bà trên người ngươi?”
“Không ngờ lão bà đó vẫn chưa chết, đồng thời còn ký khế ước với một nhân loại.”
“Tuy nhiên cũng có thể lý giải được, con rồng cái này bản tính vốn háo sắc, rất thích tìm những kẻ dáng dấp đẹp trai.”
“Haha, đúng là không biết xấu hổ, định làm rồng già gặm cỏ non nữa.”
Giọng điệu của Bất Tử Hoàng Hậu mang theo sự trào phúng, rõ ràng là nàng ta bất hòa với Ngao Băng.
Thẩm Thiên nghe thấy vậy trong lòng lập tức run rẩy.
Lúc này, hắn đã lờ mờ đoán được thân phận của bóng dáng này.
Bất hòa với Ngao Băng, thực lực còn cường đại như thế!
Ngoại trừ chúa tể Nam Cương, Bất Tử Hoàng Hậu thì còn có thể là ai nữa?
“Hoàng Hậu tiền bối, vãn bối đột nhiên nhớ ra trong nhà còn có chút việc, xin cáo từ trước.”
Sau lưng Thẩm Thiên run rẩy, đây là cường giả tuyệt thế, là đối thủ một mất một còn của Ngao Băng vậy mà bị hắn tung phải.
Bây giờ Bất Tử Hoàng Hậu này còn biết mối quan hệ giữa hắn và Ngao Băng thì sao có thể dễ dàng buông tha cho hắn.
Bởi vậy, Thẩm Thiên cảm thấy vẫn nên tẩu vi thượng sách thì hơn!
Nói xong, Thẩm Thiên liền thôi động Côn Bằng pháp định rời khỏi nơi này.
“Đứng lại cho ta, bổn cung có ăn thịt ngươi đâu!”
Trong cơ thể Bất Tử Hoàng Hậu có một uy áp cường hoành tản phát ra khiến cơ thể Thẩm Thiên cứng đờ.
Sau khi Thẩm Thiên nghe thấy lời của Bất Tử Hoàng Hậu liền thấy rùng mình.
Xong rồi xong rồi!
Bổn Thánh tử khó giữ được cái mạng nhỏ này rồi!
Nhưng Thẩm Thiên cảm nhận được dường như Bất Tử Hoàng Hậu không hề có địch ý với hắn.
“Bất Tử Hoàng Hậu tiền bối, có thể hỗ trợ được gì, vãn bối sẽ cố gắng hết sức.”
Thẩm Thiên mở miệng.
“Ta có già như vậy không?”
“Gọi tỷ tỷ!”
Bất Tử Hoàng Hậu hờ hững mở miệng giống như rất để ý cách xưng hô tiền bối này.
Thẩm Thiên: “...”
Sao nữ nhân tuổi này đều thích người khác gọi nàng ta là tỷ tỷ ấy nhỉ?
“Hoàng Hậu tỷ tỷ, ta thấy khí tức trong cơ thể tỷ hình như hơi hỗn loạn, ở chỗ ta có Niết Bàn Thánh dịch và Tam Quang Thần Thủy, nói không chừng có chút tác dụng.”
Thẩm Thiên cũng có thể cảm nhận được khí tức bạo động trong cơ thể Bất Tử Hoàng Hậu, uy thế kinh khủng đó như muốn phá nát trời xanh.
Đồng thời, trong lòng Thẩm Thiên cũng hơi nghi hoặc, rốt cuộc là thứ gì có thể khiến tồn tại đỉnh cao như Bất Tử Hoàng Hậu thân bị trọng thương vậy?
Nghĩ mãi vẫn không rõ!
Với tình huống hiện tại, Thẩm Thiên vẫn nên nghĩ cách để ổn định nữ nhân này.
Lỡ như nữ nhân này bị thương, tâm trạng không tốt ra tay làm thịt bổn Thánh tử thì sao?
Dù sao chỗ bổn Thánh tử cũng còn rất nhiều Niết Bàn Thánh dịch và Tam Quang Thần Thủy, dù có phải bỏ ra một ít cũng không xót của.
“Tiểu tử ngươi vận khí tốt nhỉ, ngay cả Niết Bàn Thánh dịch và Tam Quang Thần Thủy mà cũng có thể đạt được.”
“Những thứ này vô dụng với bổn cung.”
“Thứ bổn cung cần là ngươi... Thái Dương Chân Hỏa trong cơ thể ngươi.”
Bất Tử Hoàng Hậu lạnh lùng mở miệng, ánh mắt bình tĩnh hội tụ trên người Thẩm Thiên có ẩn chứa một cỗ sát khí lan tràn.
Nàng ta ban nãy còn sầu lo vì không cách nào giải quyết bạo động của Dị hỏa trong cơ thể, giờ Thẩm Thiên lại tự dâng mình đến cửa.