Cả mười hai viên thuốc trong đỉnh đều tròn xoe đầy đặn, tỏa ra ánh sáng long lanh óng ánh và mùi hương thơm ngát.
Bề mặt những đan dược này đều phác họa đạo đạo thần văn, giăng mắc khắp nơi, tràn đầy linh vận, như có sinh mệnh lưu động.
Hiển nhiên đây chính là đan dược vô thượng đoạt cả tạo hóa của thiên địa, xâm phạm cả huyền cơ của nhật nguyệt.
Sau khi được dị hỏa hỗn độn dung luyện, hấp thu linh vận hỗn độn, hiệu quả của mười hai viên hỗn độn bổ thiên đan này đủ để nghịch thiên cải mệnh!
Đan dược bực này, siêu phàm thoát tục, không nên xuất hiện trong phàm trần.
Thần đan như vậy, dù là Thanh Đế ở trạng thái toàn thắng, đồng thời cũng khống chế được dị hỏa hỗn độn cũng chưa chắc đã có thể luyện chế ra.
“Thẩm Thiên ca ca thực sự quá lợi hại!”
Khuôn mặt của Linh Lung Đế Cơ tràn ngập sùng bái và cuồng nhiệt.
Đan dược vô thượng mà ngay cả Đại đế cũng không luyện chế ra được, Thẩm Thiên ca ca lại có thể luyện chế ra.
Chẳng phải có nghĩa là Thẩm Thiên ca ca còn mạnh hơn cả Đại Đế sao?
Tê…
Thẩm Thiên ca ca không chỉ có dung nhan tuấn dật, không ngờ thiên tư cũng tuyệt đỉnh như vậy.
Vì tương lai của Đại Hoang Tiên Triều, dù thế nào đi nữa, bổn Đế Cơ cũng phải lôi kéo mời chào Thẩm Thiên ca ca.
Cho dù phải bỏ ra cái giá lớn là bản thân, bổn Đế Cơ cũng nguyện ý!
Trong lòng Linh Lung Đế Cơ đã âm thầm hạ quyết tâm, khuôn mặt xinh đẹp bất giác đỏ lên.
Nhưng …
Vì sao Thẩm Thiên ca ca cứ nhìn chằm chằm vào mình vậy nhỉ
Chẳng lẽ…. Thẩm Thiên ca ca muốn…
Nếu Thẩm Thiên ca ca muốn, bổn Đế Cơ nên cho, hay không cho nhỉ
Cảm nhận ánh mắt nóng bỏng mong chờ của Thẩm Thiên, khuôn mặt đỏ như ráng chiều của Linh Lung Đế Cơ lại càng ửng hơn.
Đúng vậy. Lúc này Thẩm Thiên không nhìn vào hỗn độn bổ thiên đan.
Mà ánh mắt của hắn lại chuyển sang… trán của Linh Lung Đế Cơ.
Theo như lệ cũ, chỉ cần cùng khí vận chi tử lấy được cơ duyên là có thể đề cao khí vận của cả hai bên.
Hiện giờ Thanh Đế đã ban truyền thừa, vì sao hào quang trên đỉnh đầu Linh Lung Đế Cơ vẫn không thay đổi?
Từ khi rơi mất một đợt khí vận lớn từ lần trước, mọi chuyện xui xẻo cứ thế kéo ra một đống lớn.
Khí vận lại không tăng lên. Bổn Thánh tử thật hoảng đó!
Đúng lúc này, hào quang trên đỉnh đầu Linh Lung Đế Cơ đã biến hóa.
Hào quang màu tím nhạt chậm rãi chuyển sang màu tím sậm.
Hào quang màu tím thâm thúy như một vầng mặt trời tím sáng rực dâng lên, chói chang vô hạn.
Một bên kia, thân thể Thẩm Thiên lập tức nhẹ bẫng, phiêu phiêu dục tiên, thoải mái thật lâu.
Tăng!
Tăng!
Rốt cuộc khí vận của bổn Thánh tử đã tăng rồi!
Hào quang màu tím nhạt trên đỉnh đầu Thẩm Thiên cũng tỏa sáng rực rỡ.
Ánh sáng màu vàng kim rực rỡ như sóng biển xâm nhập, trào dâng không dứt, trực tiếp nhuộm hào quang trên đầu Thẩm Thiên thành màu vàng kim.
Tuy còn chưa khôi phục lại như lúc đầu nhưng ít nhất trong lòng Thẩm Thiên cũng tin tưởng thêm vài phần.
Dù sao thì, khí vận rơi xuống điểm không may thì cũng không cảm thấy an toàn.
Cũng may hiện giờ đã khôi phục được một chút!
Sau đó, cứ thêm chút sức nữa, từ từ!
Quyết định!
Khí vận còn chưa tăng lại như lúc trước khi đi, vẫn phải tiếp tục đi tìm!
…
“Thanh Đế tiền bối, chúng ta chia đều số hỗn độn bổ thiên đan này đi!”
Thẩm Thiên lên tiếng, dự định chia đều số hỗn độn bổ thiên đan này.
Nếu là người bình thường, đạt được đan dược vô thượng có thể nghịch thiên cải mệnh như vậy, khẳng định sẽ chiếm làm của riêng.
Dù sao đây cũng là Đế đan vô thượng, căn bản không thể tính được giá trị của nó.
Dùng nó để đổi lấy thánh khí là vũ nhục nó!
Nhìn chung, trong số tất cả tu tiên giả khắp ngũ vực hiện tại, chỉ e không có mấy người có thể chống cự được dụ hoặc này.
Nhưng Thẩm Thiên cũng không có ý định chiếm hữu toàn bộ. Tam quan của hắn không cho phép.
Dù sao, nếu không có hỗn độn bổ thiên đan và thanh liên cấp mười hai mà Thanh Đế cung cấp, hắn cũng không thể luyện chế ra được hỗn độn bổ thiên đan.
Thẩm Thiên không phải kẻ thấy lợi quên nghĩa, sẽ không độc chiếm số hỗn độn bổ thiên đan này.
Huống hồ, theo Thẩm Thiên, với hắn, hỗn độn bổ thiên đan này.
Chưa chắc đã có bao nhiêu tác dụng.
Căn cứ theo như ghi chép trong phương thuốc, tác dụng chính của nó là tăng cường căn cốt và ngộ tính thiên phú, đều bù vào thiếu hụt bản thân, hoàn mỹ hóa thể chất.
Nhưng chỉ khi phục dụng lần đầu tiên mới có hiệu quả.
Dù sao thì, đan dược nghịch thiên cải mệnh, đoạt mất tạo hóa của thiên địa như vậy cũng không thể sử dụng không giới hạn được.
Với thể chất hiện tại của Thẩm Thiên, dù là căn cốt hay là ngộ tính thiên phú đều đã đăng lâm đến đỉnh, trên cơ bản không còn không gian để tăng thêm nữa.
Tác dụng của hỗn độn bổ thiên đan với hắn cũng sẽ không quá lớn.
…
Nghe Thẩm Thiên nói vậy, trong mắt Thanh Đế lóe lên một tia sợ hãi và thán phục.
“Tiểu hữu ý chí rộng rãi, ngay cả đan dược Đế phẩm thế này cũng có thể dễ dàng đưa ra.”
“Không tệ. Coi như không tệ.”
Đế dược không phải vật phàm, chính là đan dược vô thượng có thể khiến cho Đại Đế động tâm, Thánh giả điên cuồng đó.
Dù ở thời kỳ Thái Cổ, lứa nhị đại trong nhà có mỏ tiên cũng không dám hào phóng tùy ý tặng Đế dược như vậy cho người khác.
Huống chi, đây còn là Đế dược có thể tăng căn cốt và ngộ tính thiên phú.
Càng là cực phẩm trong Đế dược, có giá trị vô lượng.
Vậy mà hiện giờ Thẩm Thiên lại muốn chia đều, khiến cho Thanh Đế rất vui mừng.
“Tiền bối quá khen. Con đường tu hành vốn là giảng cứu cước đạp thực địa.”
“Đan dược chỉ là vật ngoài thân, chỉ là phụ trợ.”
“Chỉ có bản thân cường đại mới là thực lực thực sự.”
“Huống hồ, đan dược vốn là để cho người ta dùng, đương nhiên phải để cho nó được phát huy tối đa tác dụng.”
Chương 731: Bổ thiên đan, không phải thuốc giả chứ! (2)
Thẩm Thiên mỉm cười giải thích, ánh mắt kiên định.
“Khá lắm, cước đạp thực địa, nhưng đan dược này với bổn Đế là vô dụng.”
“Bổn Đế chỉ là một sợi tàn hồn, không cần đến, tiểu tử ngươi tự giữ đi.”
Khóe miệng Thanh Đế khẽ nhếch lên cười cười. Từ thái độ của Thẩm Thiên có thể nhìn ra hắn là người chính trực.
Không ham bảo vật, một thân quang minh lẫm liệt, thực sự hiếm có.
Truyền thừa của bổn Đế có thể rơi vào trong tay tiểu tử này cũng không làm nhục danh tiếng của bổn Đế!
…
“Linh Lung, theo như ước định trước đó, chúng ta sẽ cùng hưởng thu hoạch của cơ duyên.”
“Những truyền thừa kia, là do Thanh Đế tiền bối truyền lại, không được tiền bối cho phép không thể tự ý truyền ra.”
“Nhưng hỗn độn bổ thiên đan này, hai người chúng ta chia đều đi!”
Nếu Thanh Đế không dùng được, vậy thì để cho Linh Lung Đế Cơ đi.
Đây chính là muội muội rau hẹ có hào quang khí vận màu tím trên đầu đó… là thiên mệnh chi nữ đó!
Lúc trước, chỉ cọ cọ nàng một chút thôi đã sung sướng lật trời rồi.
Khí vận phản hồi, để cho bổn Thánh tử tăng thêm một đống khí vận!
Như vậy, chẳng phải nên nuôi cho nàng ta trắng trắng mập mập ra, rồi thu hoạch từ từ sao?
Ừm, chỉ là thu hoạch phi thường thuần khiết thôi.
Hiểu sai diện bích đi!
Thẩm Thiên lấy ra sáu viên hỗn độn bổ thiên đan, đưa cho Linh Lung Đế Cơ.
“Thẩm Thiên ca ca, Linh Lung không thể nhận!”
“Cơ duyên của Thẩm Thiên ca ca, sao có thể chia cho ta nhiều như vậy.”
“Hỗn độn bổ thiên đan này là do THẩm Thiên ca ca luyện chế, đương nhiên thuộc về ca ca.”
“Thẩm Thiên ca ca, huynh mau mau thu lại đi.”
Linh Lung Đế Cơ vội vàng từ chối, khuôn mặt đỏ bừng.
Nàng thực sự không muốn nhận nhiều như vậy, chứ không phải giả bộ.
Theo như Linh Lung Đế Cơ thấy, nếu không có Thẩm Thiên dẫn đường, chưa chắc nàng đã có thể tìm được mộ của Thanh Đế.
Hiện giờ Linh Lung Đế Cơ đã có được một nửa truyền thừa của Thanh Đế, rất thỏa mãn rồi.
Hiện giờ Thẩm Thiên còn muốn chia một nửa số đan dược Đế phẩm cho nàng.
Trong lòng Linh Lung Đế Cơ cảm động vô cùng, nàng bắt đầu mơ mộng.
Thẩm Thiên ca ca đối tốt với mình như vậy, ngay cả đan dược Đế phẩm, nói đưa là đưa.!
Có phải huynh ấy thích bổn Đế Cơ rồi không?
Ừm, nhất định là vì thích mình, nên mới tốt với mình như thế.
Thật là vui ~~~
Khuôn mặt xinh đẹp của Linh Lung Đế Cơ ửng hồng, tâm thần chìm đắm trong đó.
Nghe Linh Lung Đế cơ từ chối, Thẩm Thiên gãi gãi đầu, ngơ ngơ ngác ngác.
Chuyện gì xảy ra thế này?
Hiện giờ cả hai người đều từ chối, muốn cho không cơ duyên cũng không được à?
Đúng lúc này, Thanh Đế lên tiếng: “Nữ oa nhi, hỗn độn bổ thiên đan kia có tác dụng lớn với ngươi, có thể thúc đẩy linh lung thánh thể đổi thay lột xác. Nhận lấy đi!”
“Huống hồ, nếu ngươi không dùng hỗn độn bổ thiên đan, sau này sẽ không đuổi kịp bước chân của tiểu tử này đâu.”
Thấy Linh Lung Đế Cơ từ chối, khóe miệng của Thanh Đế khẽ giật giật.
Cô bé này ở đâu ra thế này? Cơ duyên tốt như thế, đưa đến tận tay rồi còn đẩy ra nữa?
Trong nhà nhiều tiền quá rồi, nội tình phong phú quá hả?
Nên nhớ, đây không phải rau cải trắng bên đường đâu, đó là đan dược Đế phẩm có thể nghịch thiên cải mệnh đó!
Từ khi nào đan dược Đế phẩm lại rớt giá như thế?
Cho không cũng không cần?
Thanh Đế cảm giác thế giới quan của mình sắp sụp đổ rồi.
Nếu không nể mặt một nửa truyền thừa của bổn Đế đang ở chỗ con nhóc này, nó cũng coi như một nửa truyền nhân của bổn Đế.
Bổn Đế cũng chẳng muốn mở miệng đâu. Đúng là có phúc mà không biết!
Ngốc!
“A, vậy được rồi!”
“Vậy, Thẩm Thiên ca ca, Linh Lung chỉ lấy một viên thôi!”
Vừa nghe thấy chênh lệch giữa mình và Thẩm Thiên sẽ bị kéo xa hơn, trong lòng Linh Lung Đế Cơ khẽ run lên.
Thanh Đế tiền bối nói đúng. Thiên phú của Thẩm Thiên ca ca quá mạnh, tương lai nhất định sẽ tung hoành ngũ vực, cử thế vô địch.
Nếu thực lực của bổn Đế Cơ không tăng được, có phải sẽ không đuổi kịp được Thẩm Thiên ca ca không?
Vạn nhất có yêu diễm tiện nào đó cướp mất huynh ấy của bổn Đế Cơ…
Nên động thù vẫn phải động thủ!
Không được!
Bổn Đế cơ nhất định phải tăng thực lực bản thân lên, mới có thể đi bên cạnh Thẩm Thiên ca ca.
Nhận lấy hỗn độn bổ thiên đan, ánh mắt Linh Lung Đế Cơ tràn đầy kiên quyết.
Từ hồm nay trở đi, bổn Đế Cơ nhất định phải mạnh lên!
…
“Được rồi được rồi, các ngươi luyện hóa hỗn độn bổ thiên đan trước đi.”
“Vừa vặn, bổn Đế sẽ hộ pháp cho các ngươi.”
Thanh Đế lên tiếng. Ông cũng muốn xem hiệu quả của hỗn độn bổ thiên đan này khủng bố tới mức nào.
Dù sao cũng là đan phương vô thượng được lưu truyền lại từ thời hoang cổ, ẩn chứa vĩ lực cải mệnh nghịch thiên.
Dù là Thanh Đế cũng rất tò mò hiệu quả của nó mạnh cỡ nào!
“Làm phiền Thanh Đế tiền bối!”
Thẩm Thiên và Linh Lung Đế Cơ cùng nhau gật đầu, cám ơn ý tốt của Thanh Đế.
Linh Lung Đế Cơ muốn mau chóng tăng thực lực và thiên phú, để có thể đuổi kịp bước chân của Thẩm Thiên.
Còn Thẩm Thiên, vì sao hắn lại đồng ý? Chủ yếu là vì thèm ăn…
Nhìn từng viên từng viên hỗn độn bổ thiên đan tròn xoe đầy đặn kia, tỏa sáng lấp lánh, còn cả mùi hương thơm ngát nữa, hắn liếm liếm mép.
Mặc dù thứ này có vẻ không có tác dụng gì với hắn nhưng thơm quá đi mất!
Thẩm Thiên học thuật luyện đan vốn chỉ để đổi khẩu vị thôi mà.
Hiện giờ có đan dược Đế phẩm trước mặt đây, còn không mau chóng nếm thử hương vị của nó đi thôi?
Bốn Thánh tử chưa từng được nếm đan dược Đế phẩm đâu đó!
Bận trước bận sau hơn nửa tháng, không thể làm không công được!
…
Chẳng mấy chốc, hai người đã ăn hai viên hỗn độn bổ thiên đan.
Linh Lung Đế Cơ ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm chặt, bắt đầu luyện hóa dược lực.
Còn Thẩm Thiên, sau khi nhai nhai hỗn độn bổ thiên đan thì hai mắt sáng rực.
“Ừm, hương vị cũng không tệ lắm, giống vị kẹo sen xanh nhân sô cô la…”
“Vừa rồi ăn nhanh quá, không kịp nhấm nháp kỹ càng, hay lại ăn thêm một viên nữa?”
Nhìn mười viên hỗn độn bổ thiên đan còn lại, Thẩm Thiên có hơi động lòng.
“???”
Thanh Đế đứng bên cạnh giật giật khóe miệng.
Tiểu tử ngươi coi đan dược Đế phẩm là thứ gì vậy?
Chương 732: Bổ thiên đan, không phải thuốc giả chứ! (3)
Quà vặt bên đường sao?
Còn là thanh liên nhân sô cô la?
Đó là thứ gì vậy… nghe có vẻ rất ngon…
Phi phi phi, đồ chơi này là thuốc, là đế dược đó!
Nào có ai coi Đế dược là đồ ăn chứ!
“Khụ khụ, tiểu hữu, hỗn độn bổ thiên đan này không thể ăn nhiều, vẫn nên mau chóng luyện hóa dược liệu đi!”
Nhìn thấy ý định muốn ăn viên thứ hai của Thẩm Thiên, Thanh Đế vội vàng nhắc nhở.
Đan dược Đế phẩm ẩn chứa dược lực cực kỳ cường đại, chỉ một viên là đủ để cho Thánh giả luyện hóa nhiều năm.
Như Linh Lung Đế Cơ phục dụng thanh liên bổ thiên đan, lúc này chỉ có thể luyện hóa được nhiều nhất là một phần ngàn, thậm chí còn chưa tới.
Số dược lực khổng lồ còn lại sẽ hóa thành nội tình tiềm ẩn trong cơ thể Linh Lung Đế Cơ, khi tu vi của nàng tăng lên, sẽ chậm rãi hấp thu nó.
Đồng thời, cũng sẽ vô tri vô giác thay đổi cải tiến tư chất của nàng, sẽ có lợi cực lớn với việc tu luyện.
Đế dược có dược lực cường đại như vậy, tiểu tử ngươi lại coi như kẹo đường!
Còn chưa nếm ra hương vị, lại ăn thêm một viên, ngươi không sợ nổ tung mà chết à?
Mặc dù, theo như ông phỏng đoán, với thể chất biến thái của tiểu tử này, rất có thể ăn hai viên cũng không nổ đâu.
Nhưng dù không nổ tung bỏ mình cũng không cần phải phung phí của trời chứ!
Cầm đan dược Đế phẩm ăn như bánh kẹo ấy à?
Chỉ nghe thôi, Thanh Đế cũng cảm thấy gan mình đau âm ỷ…
Thẩm Thiên vò đầu, cảm thấy Thanh Đế nói có lý.
Thế là hắn bèn ngồi xếp bằng, bắt đầu luyện hóa dược lực của Đế dược này.
Thẩm Thiên cũng muốn xem thử xem hỗn độn bổ thiên đan này có thể tăng phúc cho hắn bao nhiêu.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Chẳng mấy chốc, Linh Lung Đế Cơ đã luyện hóa dược lực đến mức cao nhất.
Với nàng, lúc này muốn luyện hóa toàn bộ dược hiệu của hỗn độn bổ thiên đan là điều không thiết thực.
Nhục thân hấp thụ một chút đã bão hòa, toàn bộ dược lực còn thừa đều tản vào toàn thân, hóa thành nội tình tiềm ẩn của thân thể này.
Sau này siêng năng tu luyện, đương nhiên sẽ được hấp thụ và thay đổi bản thân lúc nào không biết.
Nhưng viên thuốc này đủ để cho tư chất tu luyện của Linh Lung Đế Cơ tăng lên không chỉ một bậc mà thôi.
Tuyệt đối có thể tính là thoát thai hoán cốt, vũ hóa đổi xác.
Không chỉ vậy, lúc này tu vi của Linh Lung Đế Cơ cũng được tăng lên với tốc độ cực nhanh.
Dù sao cũng là đan dược Đế phẩm, cho dù công năng chủ yếu không phải để tăng cao tu vi, nhưng cũng đủ để tu vi của nàng tăng vọt.
Lúc này, trong cơ thể nàng bộc phát ra hào quang sáng chói.
Hào quang rực rỡ bao phủ toàn thân nàng, hiển thị rõ cảnh giới mông lung.
Khí tức cường hoành từ trong cơ thể Linh Lung Đế Cơ bộc phát ra ngoài, khiến cho phiến thiên địa này cũng phải rung động.
Pháp tắc tung hoành, trật tự giao thoa, phác họa ra một cảnh tượng kỳ dị.
Sau lưng Linh Lung Đế Cơ, một vòng động thiên sáng rực dâng lên, mờ mịt lượn lờ, thần hi sáng chói, như ẩn chứa uy năng thật lớn.
Được hỗn độn bổ thiên đan thôi thúc, linh lung thánh thể đang lột xác.
Oanh!
Một tiếng nổ cực lớn!
Thân thể Linh Lung Đế Cơ rung động kịch liệt, thần hi trong cơ thể chìm chìm nổi nổi, như muốn diễn hóa ra một mảnh thiên địa.
Sau lưng nàng, vòng động thiên kia kịch liệt rung động, bắn ra quang mang vô tận.
Sau đó, quang mang tản ra ầm ầm, lại diễn hóa ra vòng động thiên thứ hai, vòng động thiên thứ ba, sừng sững giữa hư không.
Ba hang trời hòa vào lẫn nhau, tản mát ra thần uy hiển hách.
Khí tức của Linh Lung Đế Cơ điên cuồng dâng lên.
Nguyên anh sơ kỳ!
Nguyên Anh trung kỳ!
Nguyên Anh hậu kỳ!
Trong chốc lát, thể chất thiên phú tăng lên, tu vi của Linh Lung Đế Cơ cũng tăng lên theo, lên thẳng tới Nguyên Anh hậu kỳ!
“Quả nhiên hỗn độn bổ thiên đan này không phải vật tầm thường, đã thôi thúc linh lung thánh thể phát sinh thay đổi lột xác bực này.”
Thanh Đế hài lòng khẽ gật đầu, không hổ là đan dược nghịch thiên cải mệnh.
Ngay cả thể chất đỉnh tiêm như linh lung thánh thể cũng được lợi, hoàn toàn lột xác.
“Đa tạ Thẩm Thiên ca ca và Thanh Đế tiền bối!”
Linh Lung Đế cơ chậm rãi thu công đứng dậy, trong lòng đầy cảm kích.
Nàng có thể cảm giác được bản thân mình đã lột xác, mang lại tăng phúc chưa từng có cho bản thân.
Thậm chí, vì thể chất căn cốt và ngột ính thiên phú tăng lên, thân thể Linh Lung Đế Cơ cũng xảy ra biến hóa.
Thân thể của nàng trở nên càng mềm mại nhỏ nhắn thon thả hơn, như một viên minh châu, xuất trần yêu kiều.
Được hai vòng hang trời chiếu rọi, nàng lại càng rạng rỡ.
Lúc này, toàn thân nàng được tắm trong tiên quang chói lọi, mông lung mờ mịt, như tiên tử từ tiên giới hạ xuống thế gian.
Gọi một câu tiên tử tuyệt thế hoàn toàn không quá lời!
Dường như cũng cảm nhận được thân thể mình đang thay đổi, khóe miệng Linh Lung Đế Cơ cong lên một nụ cười.
Dù sao thì, có cô bé nào không thích mình xinh đẹp chứ!
Khẳng định càng xinh đẹp càng tốt!
Hỗn độn bổ thiên đan này thực sự quá mạnh, lại có thể giúp cho dung mạo của bổn Đế Cơ tăng cao như vậy.
Chắc hẳn Thẩm Thiên ca ca nhìn thấy mình sẽ càng ưa thích hơn nhỉ.
Ôm lòng mong đợi, Linh Lung Đế Cơ nhìn sang Thẩm Thiên.
Kết quả, nàng phát hiện, Thẩm Thiên đang nhíu mày trầm ngâm đứng đó, nào có chú ý đến nàng.
Trong không khí lập tức tràn ngập một cỗ khí tức u oán.
“Chủ nhân, Cửu Nhi lại cảm thấy có oán khí…”
Tràng hạt trong ngực Thẩm Thiên khẽ rung lên, vang lên tiếng nói của Cửu Nhi, nhưng Thẩm Thiên vẫn chìm trong trầm tư.
Hoặc là nói, hắn đang nghi ngờ nhân sinh…
…
“Không hợp lý. Vì sao bổn Thánh tử không thay đổi lột xác gì hết?”
Thẩm Thiên vò vò đầu. Hắn phát hiện ra sau khi ăn hỗn độn bổ thiên đan cơ thể mình chẳng có gì khác biệt.
Đừng nói đến ngộ tính thiên phú, ngay cả nhục thân cũng chẳng tăng trưởng tí nào.
Tuy bổn Thánh tử thiên phú tuyệt đỉnh, anh tư cái thế.
Nhưng đan dược Đế phẩm chỉ có hiệu quả như vậy thôi sao?
Chỉ như vậy? Chỉ như vậy?