Bích Liên Thiên tôn nhìn Bạch Liên Thiên tôn, trêu chọc nói: “Bích Liên sư muội, lão đạo có nói lung tung không trong lòng muội tự hiểu mà.”
“Nếu muội muốn nắm giữ được tên kia thì mau chóng chủ động tấn công đi!”
“Không đợi Bổ Thiên Đạo kinh tiến thêm một bước nữa, hoàn toàn không có phản ứng...”
“Sư muội chẳng phải sẽ phải thủ tiết như quả phụ sao!”
...
Tấm lòng của Bạch Liên Thiên tôn đối với Thần Tiêu Thánh chủ cả đám trưởng lão Thần Tiêu đều biết.
Dù sao bọn họ cũng có thể coi như thanh mai trúc mã.
Lúc trẻ thậm chí còn được rất nhiều trưởng lão coi trọng.
Chỉ tiếc về sau Thần Tiêu Thánh Chủ cùng Tử Liên Thiên tôn tiến tới với nhau, sinh hai đứa con.
Một củ cải, một cái hố, dù sao hai nữ nhân cũng không thể nào cùng dùng chung được!
Mọi thứ đều kết thúc, quá khó hiểu!
Dần dần, chuyện đau lòng của Bạch Liên Thiên tôn cũng ít người nhắc lại nữa.
Nhưng mười tám năm trước, Tử Liên Thiên tôn tham dự trận vây quét Tà Linh đã gặp chuyện ngoài ý muốn, vẫn lạc trong tay Thiên Huyễn Tà Quân.
Thiên Huyễn Tà Quân là Phó giáo chủ Tà Linh giáo, thực lực cường đại đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Thần Tiêu Thánh chủ lúc đó hoàn toàn không thể nào chống lại, càng không thể báo thù cho Tử Liên Thiên tôn.
Điều này khiến ông nảy sinh cảm giác không an toàn, lập chí nâng cao thực lực bằng mọi giá.
Từ đó về sau, tu vi “Bổ Thiên Đạo kinh” của ông tăng cực nhanh, cũng càng thêm lạnh lùng vô tình.
Đó là giờ Thần Tiêu Thánh chủ vẫn chưa tu luyện Bổ Thiên Đạo kinh đến cực hạn.
Nếu thật sự tu luyện đến cực hạn tức là thật sự đoạn tuyệt thất tình lục dục.
Đến lúc đó hết thảy tình cảm, đều không liên quan gì đến Thần Tiêu Thánh chủ nữa.
Ừm, cho dù là phương diện tâm lý hay sinh lý đều sẽ không có bất kỳ phản ứng gì!
Đợi đến lúc đó, dù Bạch Liên Thiên tôn có thật sự được gả cho Thần Tiêu Thánh chủ, trở thành đạo lữ của ông...
Cũng tuyệt đối sẽ không hạnh phúc!
Bạch Liên Thiên tôn nghe Bích Liên Thiên tôn nói vậy thì tỏ vẻ lo lắng.
Không có phản ứng... chậc, đúng là nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.
Lời Đại sư huynh nói, hình như cũng hơi có lý.
Bổn tọa có phải nên chủ động một chút không?
Lỡ đến ngày nào đó Thánh chủ sư huynh thật sự không có phản ứng...
Không được, phải tranh thủ thời gian!
Hả?
Hình như có gì đó không đúng!
Sao lại bị Đại sư huynh đưa vào tròng rồi?
Bích Liên Thiên tôn vẫn còn đang xúi giục: “Sư muội đừng sợ!”
“Nếu thích đệ ấy thì phải cưỡng ép chiếm hữu đệ ấy, để ý đệ ấy từ chối hay không từ chối làm gì!”
“Chẳng lẽ đệ ấy có thể lấy Hỗn Nguyên Thần Lôi ra bổ muội sao? Chỉ cần không bị bổ thì có gì mà sợ!”
Bạch Liên Thiên tôn lộ vẻ xấu hổ: “Sư huynh không sợ vậy sao lại từ chối Đan Vũ Thiên tôn?”
“Đan Vũ sư muội chờ huynh bao nhiêu năm như vậy, đã thể hiện rõ tâm ý từ lâu vì sao huynh vẫn mãi thờ ơ?”
Nhân duyên giữa Bích Liên Thiên tôn và Đan Vũ Thiên tôn cũng dây dưa mãi chưa dứt.
Cho tới nay Đan Vũ Thiên tôn luôn hữu tình còn Bích Liên Thiên tôn lại vô ý.
Điều này khiến cho hai người mãi vẫn chưa thể nào đến được với nhau.
“Khục, tiểu nha đầu chớ nói lung tung!”
Trên mặt Bích Liên Thiên tôn lộ vẻ xấu hổ: “Với thiên tư của lão đạo, tương lai chắc chắn sẽ phi thăng tiên giới.”
“Đan Vũ thiên phú quá thấp, ngay cả phi thăng cũng là chuyện trong mơ sao có thể xứng với lão đạo!”
Bích Liên Thiên tôn không ngốc, sao lại không biết tâm ý của Đan Vũ Thiên tôn.
Có điều chênh lệch giữa hai người thực sự hơi lớn.
Bích Liên Thiên tôn không dám ra tay!
Từ xưa đến nay yêu xa luôn là bi kịch chứ đừng nói chi là yêu cách biệt hai giới.
Đến lúc đó lão ở tiên giới không thể xuống được chẳng phải sẽ hại người ta phải cô độc sao?
Hoặc là người ta cô độc như quả phụ, hoặc là mình bị đội nón xanh, tóm lại yêu xa thật sự chẳng phải chuyện gì hay ho.
Bạch Liên Thiên tôn khẽ cười một tiếng: “Đại sư huynh có thể nghĩ cách tìm cho Đan Vũ sư muội một viên Hỗn Độn Bổ Thiên Đan.”
“Đan này có thể thay đổi tư chất của Đan Vũ sư muội, phi thăng tiên giới không khó đâu!”
Bạch Liên Thiên tôn nhếch miệng, cười nhạo nói: “Nếu thật sự có Hỗn Độn Bổ Thiên Đan lão đạo ta tự ăn chẳng phải ngon hơn sao? Sao có thể chia cho người khác chứ?”
Đúng lúc này, bóng dáng Đan Vũ Thiên tôn xuất hiện trước mặt hai người.
Nàng ta nhìn thấy Bích Liên Thiên tôn trong mắt lộ tia vui mừng, ngay cả bước chân cũng trở nên nhanh nhẹn hơn rất nhiều.
Đâu còn giống một nhân vật Thiên Tôn cảnh, đây là một tiểu cô nương mới biết yêu mới đúng!
“Sở Hà sư huynh! Bạch Liên sư tỷ! Cuối cùng cũng tìm được hai người!”
Khóe miệng Bích Liên Thiên tôn giật giật: “Sao nàng ta cũng tới vậy?”
“Khụ khụ, sư muội, không còn sớm nữa.”
“Chăn mền lão đạo vẫn chưa thu dọn, xin cáo từ trước.”
Vừa dứt lời, Bích Liên Thiên tôn trực tiếp hóa thành một tia sáng biến mất ngay lập tức.
Bạch Liên Thiên tôn: “…”
“Sở Hà sư huynh, huynh định đi đâu?”
Đan Vũ Thiên tôn chạy đến bên cạnh Bạch Liên Thiên tôn thì chỉ còn thấy bóng lưng.
Điều này khiến nàng ta không khỏi cảm thấy mất mát: “Bạch Liên sư tỷ, sao Sở Hà sư huynh vừa gặp muội là bỏ đi vậy?”
“Có phải huynh ấy ghét muội không? Hay là muội đã làm điều gì sai?”
Bạch Liên Thiên tôn bất đắc dĩ nói: “Đan Vũ sư muội đừng nghĩ lung tung.
Có thể Đại sư huynh đang bận việc gì đấy thôi.”
Bạch Liên Thiên tôn nhìn theo bóng lưng Bích Liên Thiên tôn rời đi, trong lòng không kìm được thở dài.
Việc này chỉ có thể để Bích Liên Thiên tôn tự giải quyết, ai nhúng tay vào cũng vô ích.
Nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Liên Thiên tôn cũng vô cùng bất đắc dĩ.
Chẳng phải mình cũng thế sao!
...
Chương 777: Hỗn Độn Bổ Thiên Đan tự uống không sướng sao? (2)
Đêm đó, bóng đêm dần dần kéo đến!
Đan Vũ Thiên tôn đang ở trong phòng tu luyện nhưng thỉnh thoảng lại dừng lại, không cách nào bình tĩnh.
Một lúc lâu sau, nàng ta không kìm được thở dài: “Ta đã làm sai điều gì, vì sao Sở Hà sư huynh không để ý đến ta?”
Lần này nàng ta đến Thần Tiêu thánh địa không phải chỉ để tham gia đại điển kế nhiệm Thánh tử.
Mục đích quan trọng hơn đó là nàng ta muốn gặp Bích Liên Thiên tôn!
Nhưng Bích Liên Thiên tôn luôn hờ hững với nàng ta khiến nàng ta luôn thầm cảm thấy mất mát.
Đúng lúc này, đột nhiên ngoài cửa sổ có một vật gì đó được ném vào.
“Ai?”
Đan Vũ Thiên tôn vội vàng chạy ra ngoài thì thấy bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, không hề có bóng một người nào.
“Kỳ lạ thật, nửa đêm nửa hôm rồi mà còn ai tới nữa?”
Đan Vũ Thiên tôn lắc đầu, mặc dù nàng ta không biết là ai nhưng cũng không để ý lắm.
Dù sao nơi này cũng là Thần Tiêu thánh địa, vấn đề an ninh ở đây vô cùng hòan thiện.
Đan Vũ Thiên tôn về đến phòng thì thấy trên mặt đất xuất hiện một bình bạch ngọc.
Rõ ràng là ban nãy người kia đã ném nó vào.
“Thứ gì vậy?”
Đan Vũ Thiên tôn tò mò mở nắp bình, lập tức một mùi thơm tràn ra.
Mùi thơm này vừa tràn ra Đan Vũ Thiên tôn lập tức cảm thấy tâm cảnh của mình trở nên vô cùng thanh thản.
Nhiều chỗ chưa rõ trong tu luyện trước đây giờ đều vô cùng rõ ràng.
Chỉ mới nghe mùi đan mà đã có cảm giác tọa ngộ văn đạo như vậy rồi.
“Đây là… Hỗn Độn Bổ Thiên Đan!”
Đan Vũ Thiên tôn nhìn viên đan dược màu vàng tròn trịa trong bình, trong lòng không kìm được chấn động.
Giọng nàng ta hơi run rẩy, vô cùng hưng phấn: “Nhất định là Sở Hà sư huynh!”
“Sở Hà sư huynh cchắc chắn là thích ta.”
Bằng lòng tặng vô thượng thần đan như Hỗn Độn Bổ Thiên Đan cho nàng ta, ngoài Bích Liên Thiên tôn nàng ta không nghĩ ra ai cả!
Nghĩ tới đây, gương mặt xinh đẹp của Đan Vũ Thiên tôn ửng đỏ, trong lòng vô cùng ấm áp.
...
Ở một bên khác, Thánh Chủ điện.
Người nào đó nhìn thấy văn tự bán thân năm trăm năm trong tay mình, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể dập đờn điên cuồng.
Ôi ôi ôi ôi ôi ôi.
Ầm ầm!
Bóng đêm thâm trầm, không một ánh sao.
Bên ngoài Thần Tiêu thánh địa, tiếng sấm vang rền, điện quang sáng chói.
Phóng tầm mắt nhìn ra cứ cách vài trăm dặm lại có lôi đình đang giáng xuống, kiếp vân hội tụ.
Rõ ràng, ở đây có Thánh giả đang độ kiếp, hơn nữa không chỉ có một vị Thánh giả mà là rất nhiều vị đồng thời độ kiếp.
Đây đều là những Thánh nhân đấu giá được Hỗn Độn Bổ Thiên Đan.
Bọn họ không thể kìm nén được hưng phấn trong lòng đã lập tức sử dụng đan dược.
Trong lúc nhất thời, mấy trăm dặm xung quanh Thần Tiêu thánh địa, linh khí thuộc tính lôi đã dồi dào hơn rất nhiều.
Thậm chí trong tiểu thế giới Thần Tiêu tốc độ tu luyện của rất nhiều đệ tử Trúc Cơ kỳ, Kim Đan kỳ đều tăng lên gấp mấy lần!
Nhạc Vân Đức nhìn thấy cảnh tượng này khóe mắt lóe ra tia sáng vàng: “Linh khí thuộc tính lôi dày đặc như vậy có thể ngưng tụ được bao nhiêu là Hỗn Nguyên Thần Lôi!”
Đúng vậy, Nhạc Vân Đức vô cùng kích động!
Thần Tiêu Lôi Đế kinh có thể dựa vào linh khí thuộc tính lôi để ngưng tụ ra Hỗn Nguyên Thần Lôi.
Thiên kiếp đối với đệ tử chân truyền Thần Tiêu mà nói chính là loại thuốc cực bổ.
Bởi vậy, Nhạc Vân Đức đã chạy thẳng đến gần các Thánh nhân kia hưởng ké lôi kiếp.
Không chỉ có hắn ta, ngay cả các đệ tử chân truyền khác dưới sự giật dây của Nhạc Vân Đức cũng lần lượt chạy tới hưởng ké lôi kiếp.
Chỉ trong thoáng chốc, một cảnh tượng kỳ lạ hiện ra trước mặt các thế lực lớn.
Chính giữa lôi kiếp, các Thánh giả đang ra sức ác chiến với kiếp lôi, khuấy động ra thần uy vô tận.
Bên ngoài lôi kiếp có rất nhiều đệ tử Thần Tiêu ngồi chung quanh, không ngừng hưởng ké lôi kiếp, ngưng tụ ra Hỗn Nguyên Thần Lôi.
Hai nhóm người vô cùng hài hòa, không liên quan gì tới nhau!
Điều này khiến tất cả các trưởng lão trong Thần Tiêu thánh địa không kìm được cảm thán: “Nhạc Vân Đức này đúng là đứa trẻ lanh lợi!”
“Đúng là không lãng phí chút tài nguyên nào, chắc hẳn những Thánh giả đang độ kiếp kia giờ cũng rất bất đắc dĩ!”
Có điều các Thánh giả đang độ kiếp cũng không hề ngăn cản kiểu ăn chặn lôi kiếp của đệ tử Thần Tiêu.
Sở dĩ bọn họ có thể độ kiếp là nhờ có Hỗn Độn Bổ Thiên Đan.
Vô thượng đan bậc này khiến thể chất tất cả Thánh nhân uống nó thuế biến, bình quân độ qua được hai tầng lôi kiếp.
Điều này cũng làm bọn họ cảm nhận được sâu sắc sự cường đại của Hỗn Độn Bổ Thiên Đan.
Tất thảy những điều này đều nhờ vào Thần Tiêu thánh địa!
Bây giờ, bọn họ cũng chấp nhận thuận nước giong thuyền.
Dù sao về sau nói không chừng còn có việc phải nhờ vả Thần Tiêu thánh địa đấy!
Chút chuyện nhỏ này, không cần thiết so đo.
Có Thánh địa nào mà không có Thánh nhân?
Có Thánh nhân nào lại không muốn được uống Hỗn Độn Bổ Thiên Đan?
Độ Kiếp kỳ muốn nâng cao tu vi cực kì khó khăn, hở một chút là phải dùng đến đơn vị tính ngàn năm.
Rất nhiều Thánh nhân vu vi đạt đến bình cảnh, mấy ngàn năm trôi qua cũng chưa chắc có thể tinh tiến thêm một bước.
Thậm chí hao hết thọ nguyên mà vẫn không thể đột phá bình cảnh để rồi quy khư.
Có Hỗn Độn Bổ Thiên Đan thì khác!
Một viên Hỗn Độn Bổ Thiên Đan được nuốt vào bụng thì lôi kiếp mặc sức để ngươi độ!
Hơn nữa chỉ cần vượt qua Thánh kiếp, tuổi thọ của Thánh nhân sẽ gia tăng cực nhiều.
Những lão cổ đồng đã sống nhiều năm, gần cạn thọ nguyên kia không thể nào không động lòng!
Nếu bọn họ có thể dựa vào Hỗn Độn Bổ Thiên Đan đột phá bình cảnh gia tăng thọ nguyên thì nói không chừng có thể tiến thêm một bước.
Vận khí tốt, nói không chừng còn trực tiếp thành tiên!
Chương 778: Hỗn Độn Bổ Thiên Đan tự uống không sướng sao? (3)
Dù sao hiệu quả lớn nhất của Hỗn Độn Bổ Thiên Đan cũng là thay đổi căn cốt và ngộ tính thiên phú!
Điều này đủ để biến tất cả những thứ không thể biến thành có thể!
Dưới tình huống này, càng không có ai muốn đắc tội với Thần Tiêu thánh địa!
Ngay cả thánh nhân cũng không ngại, dĩ nhiên sẽ không ai đi ngăn cản hành vi ăn chặn này của đám Nhạc Vân Đức.
Bởi vậy, Nhạc Vân Đức lại đi ăn chặn hết bên này sang bên khác.
Nói theo kiểu của hắn ta: Ăn chặn là niềm vui của ta!
Phía bên kia, Tần Vân Địch cũng đang ăn chặn!
Có điều phương thức ăn chặn của hắn ta và người khác hoàn toàn khác nhau.
Người khác đều là dùng bản thân để ăn chặn, dùng Thần Tiêu Lôi Đế kinh để ngưng tụ ra Hỗn Nguyên Thần Lôi.
Tần Vân Địch thì lại lấy cơ giáp của hắn ta ra, dùng trận pháp liên hết với nhau hấp thu sức mạnh của lôi kiếp.
Điều này khiến tốc độ hấp thụ lôi kiếp của Tần Vân Địch vượt xa những đệ tử chân truyền Thần Tiêu khác.
“Khốn kiếp, sao tốc độ ăn chặn của tiểu tử này còn nhanh hơn cả Đạo gia ta!”
“Đạo gia ta nói cho ngươi biết, đàn ông chân chính không thể nhanh như vậy được đâu!”
Nhạc Vân Đức trợn ngược mắt.
Trên gương mặt béo kia tràn ngập tia hâm mộ và ghen tỵ.
Nếu Đạo gia ta có thể làm ra được trận pháp như vậy chẳng phải sẽ cất cánh bay cao sao?
Rất nhanh, Nhạc Vân Đức đã tự tạo dựng một pháp trận xung quanh mình.
Trong chốc lát, vô số linh khí thuộc tính lôi đang khuếch tán khắp nơi tụ về phía hắn ta.
Điều này khiến gương mặt Nhạc Vân Đức đầy tia hung phấn, khí thế bừng bừng chuẩn bị chơi lớn một cú!
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt hắn ta đột nhiên thay đổi, mồ hôi lạnh ứa ra.
Bởi vì trận pháp này không chỉ dẫn dắt linh khí thuộc tính lôi tới mà còn dẫn theo một phần kiếp lôi.
Mặc dù đây đều chỉ là một phần kiếp lôi tràn ra khi Thánh giả độ kiếp, uy lực không kinh khủng như Thánh kiếp thực sự nhưng vẫn có uy lực vô tận, Thiên tôn còn lâu mới có thể ngăn cản được!
Tần Vân Địch cũng không cần phải để ý đến, hắn ta dùng cơ giáp hấp thu kiếp lôi, lại dùng trận pháp kết nối lại với nhau.
Dưới sự chia sẻ của cơ giáp đã đủ để cản những kiếp lôi này.
Nhưng Nhạc Vân Đức thì khác!
Hắn ta dùng bản thân làm nền tảng nên những kiếp lôi kia cũng sẽ bổ thẳng xuống đầu hắn ta!
“Mẹ kiếp, có nhầm không đấy?”
“Đạo gia gặp quỷ rồi, thế này mà cũng bị sét đánh nữa à?”
“Đừng mà!”
Ầm!
Ầm ầm ầm!
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
Cơ thể Nhạc Vân Đức bị kiếp lôi bao lấy trong nháy mắt.
Một lúc sau, Nhạc Vân Đức mới có thể bước ra khỏi kiếp lôi.
Toàn thân hắn ta cháy đen, bộ đạo bào cỡ lớn trên người hắn ta rách mướp, tóc tai thì hoàn toàn dựng đứng lên.
Miệng hắn ta còn phun ra khói trắng, tạo hình có thể nói là vô cùng thê thảm.
Cũng không biết hắn ta đã bị sét đánh bao nhiêu lần.
Cũng may đạo bào mà hắn ta mặc là bảo cụ có lực phòng ngự cực mạnh mới có thể miễn cưỡng ngăn cản được uy lực của kiếp lôi.
Cho dù vậy, Nhạc Vân Đức vẫn không kìm được kêu rên.
“Móa nó, thất sách thất sách.”
“Nếu không phải Đạo gia nội tình thâm hậu thì lần này thành heo sữa quay mất rồi!”
Chậc!
Hình như lúc đứng dậy đã ảnh hưởng đến thương thế nên Nhạc Vân Đức đau đến mức nhe răng: “Ui da, đạo gia ta không ăn chặn nữa!”
“Ăn chặn bị sét đánh, ăn chặn bị sét đánh, ăn chặn bị sét đánh!”
Ngày hôm sau, đại điển kế nhiệm Thánh tử cử hành đúng thời gian đã định.
“Đại điển kế nhiệm Thánh tử chính thức bắt đầu.”
Một giọng nói to rõ vang lên lập tức hấp dẫn sự chú ý của vô số người.
Tiên nhạc tấu vang, cánh hoa bay lả tả, Thẩm Thiên người mặc Long Uyên chiến giáp dạo bước đi ra.
Dung mạo tuấn dật, khí chất siêu phàm, giống như trích tiên hạ phàm khiến hắn lập tức trở thành tiêu điểm toàn trường.
Ánh mắt của vô số người đều nhìn sang, trong mắt đầy tia sốt ruột.
Nhất là những vị cấp bậc Tôn, Thánh giả kia, ánh mắt lại càng nóng bỏng hơn.
Chuyện xảy ra hôm qua đã khiến tất cả mọi người đều biết dược hiệu của Hỗn Độn Bổ Thiên Đan khủng bố đến mức nào.
Còn Thẩm Thiên thân là người luyện chế Hỗn Độn Bổ Thiên Đan nên đã khiến các Thánh nhân ở đây đều không dám coi thường!
Nên biết đêm qua không chỉ có năm Thánh nhân đấu giá được Hỗn Độn Bổ Thiên Đan độ thiên kiếp.
Còn có cả Bạch Liên Thiên tôn và Đan Vũ Thiên tôn, các nàng ấy cũng đã thành Thánh rồi!
Điều này khiến các Thánh nhân khác không kìm được chấn động!
Nếu có thể tạo mối quan hệ tốt với Thẩm Thiên vậy chẳng phải có thể đi cửa sau kiếm ít Hỗn Độn Bổ Thiên Đan sao.
Đến lúc đó, người thân của họ, đạo lữ của họ nói không chừng đều có thể thành Thánh!
Buổi đấu giá hôm qua đều khiến tất cả mọi người vẫn chưa thỏa mãn.
Dù sao nơi này cũng có nhiều Thánh nhân như vậy mà chỉ còn lại bốn viên Hỗn Độn Bổ Thiên Đan khiến bọn họ không thể kìm được kháng nghị.
Cũng may Thần Tiêu Thánh Chủ ra mặt, nói số Hỗn Độn Bổ Thiên Đan còn lại sẽ đấu giá vào ba tháng sau mới giúp những Thánh nhân này hơi bình tĩnh lại.
Nhưng rất nhiều người đều không kìm được, liên tục thăm dò.
Thậm chí có người muốn dùng quan hệ mời Bích Liên Thiên tôn ra mặt, hy vọng có thể mua được một viên Hỗn Độn Bổ Thiên Đan từ chỗ Thẩm Thiên.
Tâm trạng Bích Liên Thiên tôn vốn không tốt, vẫn đang suy nghĩ linh: “Năm trăm năm, năm trăm năm!”
“Lão đạo ta làm sao lại bị quỷ ám vậy, là năm trăm năm đấy!”
Lúc này đột nhiên có người tìm tới cửa nhờ lão giúp đỡ.
Lập tức, mắt lão lóe sáng.
Bích Liên Thiên tôn tỏ vẻ thâm trầm: “Muốn lão đạo ra mặt cũng không phải không được.”
“Lão đạo ra mặt dĩ nhiên Thiên nhi phải nể chút mặt mũi rồi!”
“Tuy nhiên quy tắc các ngươi hiểu đấy, không đảm bảo sẽ thành công đâu!”
Chư Thánh nghe vậy, đều lộ vẻ khó xử.
Dù sao danh tiếng của Bích Liên Thiên tôn thật sự là... quá tệ!
Người có biệt hiệu như vậy không cần nghĩ cũng biết, rõ ràng là đang muốn lừa gạt tiền thù lao.