Trước đó quầng sáng đỏ của Tần Cao đã rơi thẳng xuống đỏ pha xanh lục.
Kết hợp với hình tượng màu xanh lá trên quầng sáng của Tiểu Linh Tiên tăng lên, cho thấy suy đoán của hắn đã đúng.
Bởi vậy, có thể thấy được, dựa vào năng lực đặc biệt của mình kết thiện duyên tứ phương mới là thiên đạo.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên không thể không giơ ngón cái tán thưởng trí thông minh của mình.
…
“Được rồi, đừng từ chối.”
Thấy Tiểu Linh Tiên nhìn mình chằm chằm, sắc mắt có vẻ mơ màng.
Thẩm Thiên cũng không biết nha đầu này đang mơ mộng cái gì, mà chỉ vào căn phòng đá nho nhỏ sâu trong thung lũng kia.
“Những dược liệu này chỉ là phế liệu mà thôi. Nếu ta đoán không sai, nơi đó mới là cơ duyên lớn nhất!”
Gian phòng đá sâu trong thung lũng kia có vẻ rất bình thường.
Về cơ bản nó được xây từ đá tảng màu xám, không có bất kỳ hoa văn, trang sức nào.
Nhưng càng cẩn thận quan sát sẽ càng cảm nhận được có một vận vị đặc biệt ẩn chứa trong đó.
Dường như nó dính liền với sơn cốc, là hạch tâm của cả tòa sơn cốc.
Cẩn thận cảm nhận một chút, sẽ phát hiện ra tất cả linh khí trong sơn cốc đều hội tụ trong căn phòng đá đó.
Rất hiển nhiên, nơi đó mới là nơi ở thực sự của chủ nhân tiên phủ này.
“Xem ra vị chủ nhân này là một tu sĩ khổ tu!”
Thẩm Thiên cười lắc đầu chậm rãi đi tới gần căn nhà nhỏ.
Chỉ linh dược trong sơn cốc thôi đã có giá trị trăm vạn linh thach, vậy truyền thừa thực sự trong căn nhà nhỏ đó thì sao?
Trong lòng Thẩm Thiên dâng lên nỗi mong chờ vô hạn.
Không biết cơ duyên vị tiền bối này để lại có thể tẩy trắng được cho hắn không.
Mọi người đi tới trước căn phòng đá nhỏ thì thấy trước cửa có một dấu tay.
Rất hiển nhiên, lại phải hiến máu.
…
Tiểu Linh Tiên bất đắc dĩ đưa tay phải ra, chậm rãi ấn vào.
Năm giọt máu đỏ thấm vào huyền thiết.
Cánh cửa đá chậm rãi mở ra để lộ ra một mật thất bế quan thanh u trước mặt mọi người.
Mật thất bế quan này được bày biện vô cùng đơn giản, một cái bàn, một chiếc ghế dựa, một chiếc giường, một bồ đoàn.
Trên bàn còn bày một bình trà xanh nhưng trải qua những năm tháng dài đằng đẵng, nước trà đã khô cạn từ lâu.
Đáng nhắc tới chính là, trên bồ đoàn ở giữa giường có một pho tượng đá.
Toàn thân bức tượng đá này vô cùng bóng loáng, thắt lưng tung bay nhẹ nhàng trong gió.
Gương mặt được điêu khắc cực kỳ tinh xảo, tỉ mỉ, tinh tế, sinh động như thật.
Sau khi mọi người đi vào mật thất, một hư ảnh nữ tử hiện ra trước mặt.
Dung mạo của nữ tử này tương tự bức tượng đá, trên người mặc bộ váy dài màu xanh ngọc bích, dung nhan tuyệt mỹ.
Dung mạo và dáng người của nàng ta đều không hề thua kém Tiểu Linh Tiên.
Thậm chí nàng ta còn toát ra một loại khí chất ung dung, đoan trang khiến người ta không khỏi sinh lòng kính sợ.
Hư ảnh lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng liếc nhìn đám Thẩm Thiên.
Khi hư ảnh này nhìn đến Thẩm Thiên thì hình như có dừng lại thêm mười mấy giây.
Nàng ta chậm rãi mở miệng: “Kể sau này có thể vào được nơi đây, chắc hẳn bổn tọa đã tọa hóa (đạo phật chỉ hoà thượng ngồi chết).”
“Ta là Cửu trưởng lão của Dao Trì thánh địa, danh xưng là Thần Thủy Linh Tôn.”
“Kẻ dựa vào huyết mạch để mở được thạch ốc động phủ chắc chắn là hậu duệ của tộc ta.”
“Tiến lên dập đầu là có thể nhận được y bát của bổn tọa.”
…
Hư ảnh tự giới thiệu, lập tức khiến đám người này âm thầm líu lưỡi.
Cửu trưởng lão Dao Trì thánh địa?
Thân phận này cực kỳ khó lường!
Dao Trì thánh địa, đây là một tồn tại xếp hàng đầu trong các Thánh địa.
Là trưởng lão của Dao Trì thánh địa, địa vị gần như chỉ dưới Thánh chủ Thánh địa.
Có thể nói, đây là một trong những nhân vật đứng đầu Đông Hoang này.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên không khỏi nhìn sang Tiểu Linh Tiên thêm lần nữa.
Không ngờ nha đầu này lại có quan hệ máu mủ với Thần Thủy Linh Tôn.
Chẳng trách chỉ có nàng mới có thể mở được cửa của động phủ này.
“Thẩm ca ca, bà ấy bảo ta dập đầu.”
Tiểu Linh Tiên nhìn qua hư ảnh, hỏi: “Ta đập sao?”
Thẩm Thiên cười cười: “Nếu muội là đồng tộc của trưởng bối thì hành lễ với bà ấy cũng chẳng sao cả.”
Tiểu Linh Tiên gật đầu, ngoan ngoãn quỳ gối trước tượng đá.
Nàng nghiêm túc dập đầu ba cái với tượng đá Thần Thủy Linh Tôn.
Hư ảnh kia khẽ gật đầu: “Khá lắm, khá lắm, bản tôn rất vui mừng.”
“Con ngoan, mau tới đây.”
Tiểu Linh Tiên ngoan ngoãn đến gần hư ảnh này.
Sau đó hư ảnh đưa mắt nhìn Thẩm Thiên, ngón trỏ điểm lên mi tâm của Tiểu Linh Tiên.
Lập tức hư ảnh hóa thành vô số điểm sáng tản ra, mãnh liệt lao vào cơ thể Tiểu Linh Tiên.
Giọng Thần Thủy Linh Tôn quanh quẩn trong mật thất.
“Hậu bối ghi nhớ, bản tôn và Xích Vũ Nguyên Tôn của Thần Tiêu thánh địa có lời hẹn quyết đấu năm trăm năm trước.”
“Bây giờ bản tôn bỏ mình tọa hóa, nhưng lời hẹn này thì không thể phá hủy.”
“Người kế thừa y bát của ta cần bái sư ở Dao Trì thánh địa, đến ngày hẹn ước thì đi quyết đấu với truyền nhân của Xích Vũ Nguyên Tôn.”
“Trận chiến này, tuyệt đối không được phép bại!”
...
Giọng nói này vừa dứt, tất cả những chấm sáng đều biến mất không thấy đâu.
Tiểu Linh Tiên từ từ mở mắt, trong ánh mắt là sự chấn động.
Cùng lúc đó, màu vòng sáng trên đầu nàng cũng sáng chói chưa từng thấy.
Vòng sáng đỏ chót kia giống như mặt trời hừng hực.
Ở vùng rìa của vòng sáng hoàn toàn bao phủ bằng màu vàng khiến nó còn chói lọi hơn cả vòng sáng của Tần Cao.
Toàn thân Thẩm Thiên cũng cảm thấy nhẹ nhõm như sắp thành tiên.
Rõ ràng, đây là một truyền thừa cực kỳ ghê gớm!
Tiểu Linh Tiên thấy Thẩm Thiên cứ nhìn mình chằm chằm, gương mặt liền ửng đỏ.
Nàng vội vàng nói: “Sư tôn truyền cho ta hai truyền thừa, một môn là “Khuy Thiên Linh quyết”, bí thuật tầm linh, một môn là công pháp trước Hóa Thần kỳ “Dao Trì Đế Kinh”.”
“Nhưng mà xin lỗi Thẩm ca ca, lúc sư tôn truyền thụ công pháp có nói với ta.”
“Khuy Thiên Linh quyết” là cơ duyên sư phụ nhận được, bà cho phép ta truyền lại một phần cho huynh.”
“Chỉ cần tu vi của ta đột phá được Trúc Cơ kỳ thì có thể giao công pháp này cho huynh cùng tu luyện.”
“Nhưng, “Dao Trì Đế Kinh” là thuật bí truyền, nhất định phải bái nhập Thánh Địa mới tu luyện được.”
“Trừ phi huynh trở thành người của Dao Trì thánh địa, nếu không ta không thể truyền thụ cho huynh được.”
...
Trở thành người của Dao Trì thánh địa?
Nhưng không phải Dao Trì thánh địa chỉ nhận nữ đệ tử sao?
Nghe thấy Tiểu Linh Tiên nói vậy, Thẩm Thiên dở khóc dở cười, nói: “Không sao.”
Hư ảnh ban nãy hẳn là thần niệm Thần Thủy Linh Tôn lưu lại.
Tiểu Linh Tiên là hậu duệ đồng tộc của nàng ta, cho nên tàn niệm tàn đi sẽ thành toàn cho Tiểu Linh Tiên.
Chương 49: Nhất Nguyên Trọng Thủy, luyện hóa vào thận (1)
Còn nhóm Thẩm Thiên không phải đệ tử của Dao Trì thánh địa, về tình về lý không thể được nhận truyền thừa trọng tâm của Dao Trì thánh địa.
Hơn nữa với vận may của Thẩm Thiên hiện nay, dù được truyền Dao Trì Đế Kinh thì hắn cũng chẳng dám tu luyện!
Tùy tiện tu luyện mấy công pháp luyện khí thô thiển mà có thể tẩu hỏa nhập ma 88 lần.
Nếu tu luyện Đế Kinh tuyệt thế áo nghĩa cao thâm chẳng phải vừa được vài phút sẽ nổ thành pháo hoa sao?
Vẫn câu nói đó: Đầu chưa xanh tuyệt đối không luyện khí!
...
Tiểu Linh Tiên thấy trong lòng Thẩm Thiên không nảy sinh khúc mắc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó nàng lại nhìn về phía Thẩm Thiên, trên mặt đầy vẻ sùng bái.
“Thẩm ca ca, cuối cùng ta đã biết tại sao huynh phải giúp người khác tầm linh đoạn mạch rồi.”
Thẩm Thiên hơi sững sờ, sao nàng lại biết vậy?
Hắn ta không thay đổi sắc mặt, cười nói: “Ồ, nói thử xem nào?”
Tiểu Linh Tiên chân thành nói: “Khuy Thiên Linh quyết” là một thuật tầm linh đoạn mạch cao thâm.”
“Người tu luyện có thể ngưng tụ thầm niệm trong ánh mắt, quét qua Linh Khoáng Thạch để kiểm tra.”
“Bản lĩnh càng cao, khả năng quét Linh Khoáng Thạch càng mạnh.”
“Nhưng ban đầu công pháp này đã nhấn mạnh rằng, công pháp này tuyệt đối không thể sử dụng quá liên tục.”
Trên gương mặt Thẩm Thiên mang nụ cười thần bí, hỏi: “Ồ, vì sao?”
Tiểu Linh Tiên tưởng Thẩm Thiên đang kiểm tra nàng nên không cam lòng yếu thế: “Vì trong Linh Khoáng quá khủng bố!”
“Mỗi viên Linh Khoáng Thạch sau khi trải qua những năm tháng dài đằng đẵng đều sẽ sinh ra sức mạnh không may.”
“Sức mạnh không may này có thể nhiễm lên thần niệm, sau đó làm bẩn nhục thân.”
“Dùng bí thuật tầm linh kiểm tra Linh Khoáng Thạch chắc chắn sẽ bị sức mạnh không may xâm nhiễm, cần phải tốn rất nhiều tinh lực mới thanh trừ được.
Tiểu Linh Tiên nói ra những điều quan trọng trong “Khuy Thiên Linh quyết”.
“Nhưng người có bản lĩnh bí thuật tầm linh cực cao có thể nắm giữ vài bí pháp.”
“Thông qua những bí pháp này có thể mở được đồ trong Linh Khoáng Thạch tặng người khác.”
“Nếu từ đó chia bớt nhân quả cho người hữu duyên, áp lực Linh Mạch sư phải chịu sẽ giảm đi rất nhiều.”
“Còn sức mạnh không may của những người hữu duyên cũng sẽ dần dần biến mất.”
“Như vậy, Linh Mạch sư có thể kiểm tra được nhiều Linh Khoáng Thạch hơn mà không bị phản phệ.”
Thẩm Thiên dở khóc dở cười, tùy tiện bày vẻ giả thần giả quỷ vậy mà cũng có thể bị hiểu lầm?
Nhưng nếu nói vậy, cái gọi là bí thuật tầm linh kia cũng chẳng có gì đặc biệt!
Thẩm Thiên tầm linh đoạn khoáng giúp người ta hoàn toàn không cần phải lo lắng gặp không may mà còn một trăm phần trăm thành công.
So ra, thứ gọi là bí thuật tầm linh chỉ là cọng gân gà thôi!
Thẩm Thiên lại hỏi: “Nếu như sức mạnh không may không được thanh trừ kịp thời thì sẽ như thế nào?”
Tiểu Linh Tiên nói: “Nếu không thanh trừ kịp thì hoặc là sẽ bị một lượng lớn sức mạnh không may xâm nhiễm trong thời gian ngắn.”
“Nếu vậy, rất có thể Linh Mạch sư sẽ bị sức mạnh không may thôn phệ hoàn toàn.”
“Từ đó nhục thân hóa đá, biến thành một pho tượng đá.”
Nói tới đây, dường như Tiểu Linh Tiên nghĩ ra điều gì đó.
Nàng nhìn về phía tượng đá đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, sắc mặt thay đổi.
Cho nên vì Thần Thủy Linh Tôn bị sức mạnh không may thôn phệ nên mới bị biến thành tượng đá?
Tiểu Linh Tiên có thể biết được những điều này là từ trí nhớ được truyền thừa.
Sư tôn là cường giả Hóa Thần kỳ áp đảo cả Nguyên Anh kỳ, hơn nữa còn là cao thủ hàng đầu trong Hóa Thần kỳ.
Một tồn tại như vậy mà lại bị biến thành tượng đá vì bị sức mạnh không may thôn phệ?
Năm đó, rốt cuộc bà đã chạm vào thứ gì cấm kỵ vậy?
Nghĩ tới đây, da đầu của Tiểu Linh Tiên không khỏi tê rần.
Chính lúc này, trong mật thất lại xảy ra dị biến.
Nền nhà bị nứt ra.
Sàn nhà vỡ ra, ba cây cột đá dưới lòng đất chậm rãi nhô lên.
Trên ba trụ đá này, mỗi trụ đều có đặt một hộp đá.
Tính chất của mỗi hộp đều rất cổ xưa, bên trên có phủ một lớp bụi dày.
Trong nháy mắt ba hộp đá xuất hiện, sắc mặt Thẩm Thiên bỗng nhiên hơi thay đổi.
Hắn nhìn chằm chằm một cái hộp trong số đó, cơ thể bỗng dâng lên một khát vọng nguyên thủy.
Khát vọng này cực kỳ mãnh liệt, giống như cơn sóng to gió lớn làm cho người ta không thể nào chống cự được.
Hắn, muốn có được nó!
“Linh Nhi!” Thẩm Thiên hít sâu một hơi: “Cái hộp ngoài cùng bên phải có thể cho ta được không?”
Thẩm Thiên không phải loại người bụng đang đói có người mời ăn thì kêu no vờ vịt từ chối, hắn có thể cảm nhận được cảm giác bản năng nhất của cơ thể mình.
Rõ ràng, đồ trong ba hộp này rất hữu dụng đối với hắn, chắc chắn là vô cùng quan trọng.
Tiểu Linh Tiên, Quế công công, Tần Cao ở bên cạnh hình như không có cảm giác này.
Tiểu Linh Tiên gật đầu nói: “Linh Nhi đã có được truyền thừa quý giá nhất rồi, ba hộp đá này tặng hết cho Thẩm ca ca đấy!”
Ồ, cô nàng này hào phóng như thế từ lúc nào vậy?
Thẩm Thiên ngẩn người, đưa mắt nhìn sang vòng sáng trên đầu Tiểu Linh Tiên thì thấy màu sắc vòng sáng trên đầu Tiểu Linh Tiên sau khi nói xong câu này cũng không hề thay đổi gì.
Nên có thể nói, giá trị ba hộp đá này cộng lại cũng không thể so được với hai truyền thừa kia?
Khà khà, nếu đã vậy, bổn Điện hạ không khách sáo nữa!
Hắn mỉm cười: “Thành giao!”
...
Tiểu Linh Tiên hơi sững ra.
Sao lần này Thẩm ca ca lại đồng ý thoải mái quá vậy?
Một ao Bạch Liên hoa kia đợt trước, chẳng phải Thẩm ca ca đã từ chối sao?
Chẳng lẽ vì sư tôn không cho ta truyền Đế Kinh ra ngoài nên Thẩm ca ca giận rồi?
Nghĩ tới đây, Tiểu Linh Tiên cảm thấy hơi khó xử.
Hay là cứ làm trái lệnh sư tôn, lén truyền Đế Kinh?
Suy nghĩ trong lòng Tiểu Linh Tiên Thẩm Thiên không hề hay biết.
Hắn lấy ba cái hộp xuống, mở cái hộp đầu tiên ra.
Trong hộp này có một chiếc nhẫn cất đồ vô cùng tinh xảo.
Toàn thân chiếc nhẫn có màu bạc, khảm thêm bảo thạch xanh thẳm như biển cả trong suốt.
Cạnh trong của chiếc nhẫn còn khắc hai chữ to bằng cổ ngữ, Thương Minh.
Cho nên chiếc nhẫn này có tên là nhẫn Thương Minh à?
...
Thẩm Thiên như suy nghĩ gì đó, rạch ngón tay trỏ nhỏ một giọt máu lên trên.
Nhẫn Thương Minh từ từ hấp thu giọt máu này, sau đó Thẩm Thiên liền cảm thấy giữa mình và chiếc nhẫn có nảy sinh thêm một loại cảm ứng kỳ diệu.
Hắn có thể tùy ý cảm nhận được không gian bên trong chiếc nhẫn.
Đây là một chiếc nhẫn, bên trong có chứa một không gian khổng lồ chừng vạn dặm.
So với nhẫn Càn Khôn mà Tống chưởng quầy của Thiên Linh Hiên thì nó còn to gấp trăm lần.
Trong chiếc nhẫn Thương Minh này đang chất đống rất nhiều Linh Thạch.
Tính sơ sơ thì có ít nhất một triệu viên trở lên, tâm hồn Thẩm Thiên đang thầm nở hoa.
So với sóng cơ duyên trước đó kiếm được từ Tần Cao thì lần này kiếm được từ Tiểu Linh Tiên tốt hơn rất nhiều.
Lần này hắn phát tài rồi!
Chương 49.1: Nhất Nguyên Trọng Thủy, luyện hóa vào thận (2)
...
Tiếp tục!
Thẩm Thiên từ từ mở hộp đá thứ hai ra, nụ cười trên mặt dần đông cứng lại.
Thứ trong hộp đá thứ hai cũng không kém gì hộp đá đầu tiên và có lẽ là còn quý giá hơn.
Nhưng Thẩm Thiên không hề hào hứng chút nào.
Vì thứ chứa trong hộp đá thứ hai là bộ Chiến giáp màu xanh nhạt và một sợi roi dài.
Đúng vậy, nữ trang.
Mặc dù có thể khiến Thần Thủy Linh Tôn đặt trong một hộp đá và bảo quản riêng thì chắc chắn không phải thứ bình thường.
Nhưng thứ này thì có tác dụng quái gì, Thẩm Thiên không thể mặc nữ trang được!
Thẩm Thiên lấy chiến giáp và roi dài ra nhìn Tiểu Linh Tiên nói.
“Linh Nhi, bộ chiến giáp và sợi roi này muội có thích không?”
Tiểu Linh Tiên hơi sững sờ: “Ta, ta chưa từng mặt chiến giáp...”
“Ừm.”
Thẩm Thiên gật đầu: “Vậy thì đành tạm cất lại. Sau này tìm cơ hội bán thôi.”
...
Bán, bán đi?
Khóe miệng Tiểu Linh Tiên hơi giật giật.
Ta muốn nói là ta chưa từng mặc chiến giáp, Thẩm ca ca có thể giúp ta mặc không?
Không hề nói là ta không thích!
Huynh có thể nghe ta nói cho hết lời không vậy?
Tức chết bản cô nương!
Tràng hạt trong lòng Thẩm Thiên khẽ rung lên, giọng Cửu Nhi lại một lần nữa vang lên.
“Chủ nhân, Linh Nhi cô nương lại có tỏa ra oán khí.”
Lại tỏa ra oán khí, ai chọc nàng không vui rồi?
Thẩm Thiên nghĩ nghĩ.
Chẳng lẽ bộ chiến giáp này xấu quá nên nàng thấy ghét?
Thẩm Thiên cẩn thận đánh giá một lượt, rõ ràng chế tạo rất khá, rất đẹp mà!
Nếu không phải là đồ nữ thì Thẩm Thiên đã giữ lại cho mình dùng rồi.
Chẳng lẽ thẩm mỹ quan của nữ tử không giống bổn Điện hạ?
Ừm, chắc là vậy rồi.
...
Thẩm Thiên bất đắc dĩ cất chiến giáp và roi vào trong nhẫn Thương Minh, mở tiếp hộp đá thứ ba.
Cái hộp này cũng chính là nguồn gốc khiến Thẩm Thiên có khát vọng mãnh liệt.
Thẩm Thiên có thể cảm nhận được, cơ thể mình cực kỳ khát khao có được thứ trong cái hộp này.
Khi chiếc hộp thứ ba mở ra, cả căn mật thất lập tức một khí thế mênh mông bao phủ.
Toàn thân Thẩm Thiên chấn động, suýt nữa thì bị ép xuống mặt đất.
Trong chiếc một thứ ba chứa một dịch thể màu trắng bạc.
...
Càng thần kỳ hơn là, khi chất lỏng trong hộp xuất hiện, “Tân Hỏa Luyện Thể thuật” trong cơ thể Thẩm Thiên bắt đầu vận chuyển nhanh chóng.
Cảm giác khao khát dâng lên từ tận đáy lòng kia cũng càng lúc càng trở nên mãnh liệt.
Thẩm Thiên chậm rãi duỗi tay phải ra, với lấy chất lỏng màu bạc kia.
Khi tay phải của hắn tiếp xúc với chất lỏng, chất lỏng lập tức tuôn mạnh vào trong cơ thể hắn.
Nó đến một cách mạnh mẽ và bị Tân Hỏa Luyện Thể thuật dẫn dắt bắt đầu nhanh chóng vận chuyển trong toàn cơ thể Thẩm Thiên.
Đau đớn kịch liệt!
Trước nay hắn chưa từng chịu đau đớn đến như vậy!
Nếu trước khi Thẩm Thiên hấp thụ linh khí và tắm thuốc chỉ như dùng cây gỗ đánh lên toàn thân, vậy thì lúc này khi cỗ chất lỏng này lưu động trong toàn Thẩm Thiên Thẩm thiên, giống như đang dùng chùy Hạo Thiên nện lên người hắn vậy.
Ngoài lúc vừa bắt đầu hắn có hét lên một tiếng thảm thiết thì sau đó Thẩm Thiên đã ngất đi.
...
Không biết trải qua bao lâu, Thẩm Thiên từ từ mở mắt.
Đập vào mắt hắn là ba gương mặt vô cùng lo lắng.
“Điện hạ, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.”
“Thẩm ca ca, huynh hôn mê ba ngày ba đêm rồi.”
“Linh Nhi nương nương ở bên người mãi, Điện hạ người hù chết lão nô rồi!”
Thẩm Thiên xoa đầu mình, bất đắc dĩ nói: “Sao ta lại ngất vậy?”
Quế công công dở khóc dở cười: “Có thể không ngất sao? Thứ đựng trong hộp thứ ba là Nhất Nguyên Trọng Thủy đấy.”
Nhất Nguyên Trọng Thủy?
Trong lòng Thẩm Thiên lập tức chấn động.
Nhất Nguyên Trọng Thủy đứng thứ mười hai trong bảng xếp hạng Chân Thủy?
Những thiên địa kỳ trân liên quan đến giới Tu Tiên có rất nhiều bảng xếp hạng.
Trước đó Thẩm Thiên đã mở được hạt giống Thất Bảo Tiên Hồ Lô đứng thứ ba mươi sáu trong bảng xếp hạng Linh Mộc.
Không ngờ lần này còn thần kỳ hơn, có thể tìm được Nhất Nguyên Trọng Thủy đứng thứ mười hai trong bảng xếp hạng Chân Thủy.
Nó là chí bảo quý giá hơn cả Thất Bảo Tiên Hồ Lô kia nữa!
Thứ vận may này đúng là không ai đoán trước được!
Tiểu Linh Tiên cũng đang thán phục: “Thần kỳ thật, huynh có thể luyện hóa được cả Nhất Nguyên Trọng Thủy.”
Trong lúc Thần Thủy Linh Tôn truyền thừa cho Tiểu Linh Tiên cũng có đề cập tới nó.
Nhất Nguyên Trọng Thủy là chỗ dựa lớn nhất để Thần Thủy Linh Tôn hoành hành trong giới tu tiên, uy thế vô cùng to lớn.
Cho dù nàng ta đã thử tế luyện nên độ khó luyện hóa đã giảm đi tám chín phần mười.
Nhưng tu sĩ Kim Đan kỳ trở xuống tuyệt đối không thể dễ dàng khống chế được.
Không ngờ Thẩm Thiên chỉ mới tu vi Đoán Thể kỳ đã có thể luyện hóa được Nhất Nguyên Trọng Thủy.
Đúng là không thể tưởng tượng được.
Hơn nữa theo quan sát của mọi người mấy ngày nay, hình như Nhất Nguyên Trọng Thủy bị Thẩm Thiên hút vào trong thận.
Thận là nước chính, là gốc rễ của tiên thiên, là nơi cất giữ tinh túy của lục phũ ngũ tạng.
Đối với tu luyện giả mà nói, đây là cơ quan nội tạng vô cùng quan trọng.
Nhất Nguyên Trọng Thủy này lại chạy đến thận Thẩm Thiên một cách khó hiểu, cũng không biết là phúc hay là họa!
“Ta đã luyện hóa Nhất Nguyên Trọng Thủy rồi sao?
Thẩm Thiên ngẩn người, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi mạnh.
Một cảm giác đói bụng và cảm giác trống rỗng trải khắp toàn thân hắn.
Lúc này, hắn cảm thấy hình như cơ thể mình đã bị móc sạch sẽ trong nháy mắt.
“Không đúng, thứ đó đang hút tinh khí của bổn Điện hạ!”
Thẩm Thiên che lấy thận, hắn cảm thấy tinh nguyên trong cơ hội đang bị xói mòn một cách nhanh chóng.
Thận của hắn bộc phát ra một lực hút cực lớn đang điên cuồng hấp thu năng lượng.
“Móa, người ta ví nữ nhân như nước, quả đúng không sai mà!”
“Nhất Nguyên Trọng Thủy xếp thứ mười hai trong bảng xếp hạng Chân Thủy mà cũng tham ăn thế”!
“Ôi, a! Có thể nào đừng hút nữa không hả, hút nữa là sẽ không còn gì nữa đâu!”
Trong lòng Thẩm Thiên vừa điên cuồng chửi thầm vừa vội vàng lấy một lượng lớn Linh thạch trong nhẫn Thương Minh ra.
Người ta có câu luyện tinh hóa khí, tinh nguyên và linh khí thật ra là hai thuộc tính năng lượng tương thông
Có điều độ tinh khiết của linh khí cao hơn so với tinh nguyên bình thường.
Vì vậy hầu hết các tu tiên giả đều dựa vào việc ăn đồ đại bổ hàng ngày để tích lũy tinh nguyên, sau đó chuyển hóa làm linh khí tu luyện
Nhưng nếu có trong tay một lượng Linh thạch lớn thì cũng có thể chuyển hóa linh lực thành tinh nguyên cực nhanh.
Giờ trong cơ thể Thẩm Thiên, Nhất Nguyên Trọng Thủy đang điên cuồng hấp thu tinh nguyên của hắn.
Hắn cũng chỉ có thể hấp thu Linh thạch để bổ sung lỗ hổng này.
Từng túi Linh thạch được Thẩm Thiên lấy ra, điên cuồng thôn phệ lấy linh khí trong đó.
100 viên.
200 viên.
300 viên.
...
Rất nhanh, Linh thạch bị hút khô linh khí rơi lả tả trên mặt đất.
Sắc mặt Thẩm Thiên dần dễ coi hơn một chút, có điều vành mắt vẫn đen một cách đáng sợ.
Người không biết còn tưởng rằng Thẩm Thiên ham mê sắc dụ nên thận bị hư hại đáng sợ đấy chứ!
Tiếp tục hấp thu!
1000 viên.
2000 viên.
3000 viên.