Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 271



Thạch Khuê muốn ngăn cách mảnh hư không này khiến Vương Thần Hư không thể nào dựa vào sức mạnh hư không để bỏ chạy.

Trong vòm trời, huyền hà vô tận trút xuống, pháp tắc vờn quanh phong tỏa trời đất, hoàn toàn đông cứng hư không này.

Sắc mặt Vương Thần Hư khẽ biến đổi, cảm ứng được hư không bị phong cấm nên không thể không toàn lực ứng đối.

Vương Thần Hư gầm nhẹ: “Con rùa già kia, ngươi đang ép ta đấy!”

“Hư không nhất mạch không thua kém ai đâu!”

“Hóa Thần cảnh, phá!”

Có thể vì cảm nhận được sự cường đại của Thạch Khuê, hoặc là vì không muốn thua kém Thiên Tru kiếm, cuối cùng Vương Thần Hư cũng sốt ruột, không còn giấu tài nữa!

Hắn ta thôi động pháp quyết, trong cơ thể có thần quang sáng chói quẩn quanh, thần hà bốn phía, chiếu rọi bầu trời!

Sau lưng chiếu ra một hư ảnh, vô hình vô ảnh nhưng lại tản ra khí tức khiến người ta sợ hãi.

Dường như chỉ cần chạm phải thì sẽ lập tức rơi vào vực sâu vô tận!

Hư không đang rung chuyển, không ngừng vặn vẹo giao hội, tạo dựng ra không gian kỳ diệu rồi lại đều vỡ nát.

Huyền hà mênh mông dưới hư không phun trào kia hoàn toàn vỡ vụn.

Đại đạo hư không thâm ảo huyền diệu, điều khiển sức mạnh trời đất, ẩn chứa pháp tắc đại đạo, người bình thường khó mà chạm đến, nhưng Vương Thần Hư có Hư Không Thần Thể, trời sinh đã có thể điều khiển được sức mạnh hư không!

Sức mạnh hư không vô tận giống như pháp tắc đang trút xuống phóng hết vào trong cơ thể Vân Tu tông khiến quanh người hắn ta lởn vởn thần quang pháp tắc, ngay cả cơ thể cũng trở nên vô cùng hư ảo giống như không tồn tại trên mảnh trời đất này!

Ầm!

Một cỗ khí tức mênh mông vô tận phát ra bay lên chín tầng mây khiến thiên khung đảo lộn!

Giờ khắc này Vương Thần Hư đã đột phá Hóa Thần kỳ!

Thoải mái quá!

Yêu quá, yêu quá!

Đây chính là Hóa Thần kỳ sao?

Không chỉ khiến thực lực Vương mỗ tăng thêm mà ngay cả thọ nguyên cũng tăng lên ba ngàn năm!

Đây chính là ba ngàn năm đấy!

Vương mỗ lại có thể khắc mệnh!

Vương Thần Hư hưng phấn nhìn Thạch Khuê: “Rùa già kia, xem Vương mỗ gọt ngươi này!”

Thêm ba ngàn năm tuổi thọ, Vương Thần Hư lại cảm thấy hắn ta ổn rồi!

Hắn ta vừa ra tay đã dùng năm mươi năm tuổi thọ, hóa thành trường đao hư không chém về phía Thạch Khuê.

Công kích của khắc mệnh hoàn toàn khác, nó khiến Thạch Khuê Hóa Thần hậu kỳ cảm thấy nguy cơ dày đặc.

Thạch Khuê ngưng tụ ra dị tượng Huyền Quy, hóa thành Huyền Vũ khôi giáp, ngăn cản trường đao hư không này!

Keng!

Tia lửa bắn ra khắp nơi, trên mai rùa xuất hiện vết đao rõ rệt.

Nhưng rõ ràng là còn lâu mới có thể chém mai rùa này vỡ vụn.

Hai mắt Vương Thần Hư trừng lớn, nói: “Móa, con rùa già này sao mà cứng quá vậy?”

Thạch Khuê ký kết khế ước với Bắc Hải Huyền Quy nhất tộc, tu luyện Huyền Quy Đế kinh, lực phòng ngự kiên cố vô song.

Dù là Thiên Tôn đỉnh phong bình thường cũng không thể phá vỡ được phòng ngự của y.

Mặc dù Vương Thần Hư vừa đột phá Hóa Thần kỳ, lại khắc năm mươi năm mệnh nhưng muốn phá vỡ được phòng ngự vẫn khá khó khăn.

Đám thiên kiêu Trung Châu bên cạnh thở phào một hơi. Bọn họ còn tưởng Vương Thần Hư này cũng mạnh như Tề Thiếu Huyền, sau khi đột phá Hóa Thần kỳ là có thể chèn ép đánh bại Thạch Khuê!

Quả nhiên, tên này chỉ giỏi chọc cười thôi!

Trong lúc Vương Thần Hư sững sờ, Thạch Khuê đã tiến đến, tung một cú Bá Vương Thần Quyền đấm cho hắn ta bay ra ngoài.

Tề Thiếu Huyền lạnh lùng lườm Vương Thần Hư: “Ngớ ngẩn!”

Vương Thần Hư lập tức giận dữ, nhảy cỡn lên nói: “Họ Tề kia bớt xem thường người khác đi, hôm nay Vương mỗ sẽ nói cho ngươi biết Hư Không nhất mạch không hề thua kém ai!”

“Hư Không Đại Thủ Ấn!”

Thần mang quanh thân Vương Thần Hư bộc phát, cuồn cuộn dâng lên.

Sức mạnh hư không không ngừng phun trào, ngưng tụ ra một dấu tay vô cùng to lớn!

Hư Không Đại Thủ Ấn vắt ngang hư không, trấn áp trời đất mang theo pháp tắc vô tận rủ xuống!

Vẻ mặt Thạch Khuê biến đổi, cảm nhận được một sự run rẩy xuất phát từ tận đáy lòng mình!

Y liền dùng sức mạnh Huyền Quy, thôi động đến cực hạn, Bất Động Minh Vương Huyền Vũ Giáp ngưng tụ thành một mai rùa đen nhánh bao trùm sau lưng Thạch Khuê.

Phía trên mai rùa có những đường vân vừa cổ xưa vừa thần bí, ẩn chứa uy năng lớn không thể phá vỡ!

Sau đó cả người Thạch Khuê rụt vào trong, dựa vào sức mạnh của mai rùa để chống đỡ Hư Không Đại Thủ Ấn!

“Mặc cái mai rùa đen đó thì sao chứ, Vương mỗ vẫn đánh!”

Vương Thần Hư mặt không đổi sắc, huy động Hư Không Đại Thủ Ấn đánh mạnh xuống mai rùa!

Răng rắc!

Mai rùa Huyền Quy kiên cố vô song lại bị Hư Không Đại Thủ Ấn đánh cho đầy vết nứt, cuối cùng nổ tung.

“Phụt!”

Miệng Thạch Khuê phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bay ra xa, khí tức yếu đuối.

Nếu không phải cuối cùng Vương Thần Hư thay đổi phương hướng công kích, tránh nơi yếu hại thì e Nam Vương Thế tử đã bị một tát này đánh chết rồi!

Uy lực của một tát này rõ ràng đã vượt qua cực hạn của Thiên Tôn cảnh!

Có thể so với Thánh giả!

Vương Thần Hư nhìn thấy Thạch Khuê thua cũng không vui mừng gì mà đau lòng đến mức khóe miệng run rẩy.

Thọ nguyên của Vương mỗ!

Năm trăm năm, ròng rã năm trăm năm đấy!

Vừa khắc một cái là hết ngay!

Vương mỗ còn chưa kịp sướng thì đã khô máu rồi!

Không được, mệnh đã khắc rồi thì sao không giả ngầu đến cùng luôn chứ?

Vương Thần Hư ra vẻ cao ngạo, lạnh lùng nói: “Chỉ là Hóa Thần hậu kỳ, Vương mỗ có thể phá trong nháy mắt!”

“Tề Thiếu Huyền, ngươi có thấy không?”

‘Ngày thường Vương mỗ không so đo với ngươi, nếu đánh thật thì sẽ một tát đập chết ngươi rồi!”

Nói đến đây, Vương Thần Hư không kìm được cười ngây ngô!

Thoải mái!

Quá sung sướng!

Giả ngầu sướng quá, giả ngầu thoải mái quá!

Chả trách tiểu tử Tề Thiếu Huyền này thích giả ngầu đến thế!

Cảm giác này, yêu yêu quá!



Chương 807: Thẩm mỗ muốn khiêm tốn mà sao khó quá vậy! (3)

“Ngu xuẩn!”

Tề Thiếu Huyền ngoài miệng thì mắng thế nhưng trong lòng cũng âm thầm kinh hãi.

Họ Vương này quả nhiên là kình địch tranh đoạt vị trí cường giả đệ nhất thiên hạ của Tề mỗ!

Còn những thiên kiêu Trung Châu khác thì đã đứng sững ngay tại chỗ.

Bọn họ không thể ngờ ngay cả Nam Vương thế tử cũng bại!

Hơn nữa, còn thất bại nhanh hơn cả Bắc Vương Thế tử.

Chỉ một cái tát, một cái tát đã tát bay y.

Trận chiến này, bọn họ thua trắng rồi!

Thiên kiêu Trung Châu bất lực cúi đầu, tâm thần dao động!

Bọn họ vốn định dùng uy thế tuyệt đối trấn áp thiên kiêu Đông Hoang, thật sự không ngờ lên mặt không thành còn bị tát sấp mặt.

Còn thiên kiêu Đông Hoang ai nấy đều nở mày nở mặt, vui mừng khôn xiết.

Từ khi bọn họ vào Tắc Hạ học cung tới giờ chưa bao giờ được vẻ vang thế này.

Nhất là Thánh tử Tử Phủ thánh địa, Thái Hư thánh địa các đời trong lòng cực kỳ đắc ý!

Không hổ là tiểu sư đệ, đúng là đã lấy lại thể diện cho sư huynh, sau này ra ngoài có cái để khoác lác rồi!

Nhất mạch chúng ta cuối cùng cũng có người tỏa sáng, sư huynh các đời cũng hãnh diện hẳn lên!

Nam Vương Thế tử và Bắc Vương Thế tử nhìn nhau nhìn một cái, trên mặt đều lộ ra vẻ trịnh trọng.

Cách giáo dục hậu bối của Đại Hoang Tiên triều rất nghiêm khắc.

Mặc dù bọn họ bị đánh bại nhưng không hề ghi hận!

Thạch Linh tiến lên chắp tay nói: “Hai vị đạo hữu tuổi còn trẻ đã có thực lực như thế, Thạch mỗ bội phục!”

“Với thiên tư của hai vị đạo hữu chắc chắn là tồn tại tuyệt đỉnh của Đông Hoang!”

“Ngày khác có cơ hội, hi vọng sẽ cùng hai vị luận bàn.”

Có thể dùng tu vi Hóa Thần sơ kỳ đánh bại bọn họ đủ để chứng minh thiên tư hai người cường đại cỡ nào.

Từ trước đến nay Đại Hoang Tiên triều luôn giữ nguyên tắc lôi kéo những thiên kiêu tuyệt thế như vậy!

Nam Vương thế tử cùng Bắc Vương thế tử thân là huyết mạch hoàng thất dĩ nhiên nắm rõ điểm này.

Vương Thần Hư hơi sững sờ, hắn ta không ngờ hai vị đại thế tử lại độ lượng đến vậy!

Bọn họ vừa mới đánh hai người một trận mà người ta không hề tức giận sao?

Nhưng hình như nhìn ánh mắt của họ không giống giả vờ, cũng không phải giả tạo.

Ừm, hai tên này phách lối thì phách lối nhưng cũng quang minh lỗi lạc.

Chẳng ai ra tay đánh người mặt cười, Vương Thần Hư cười nói: “Đâu có đâu có, chúng ta so với Thần Tiêu Thánh tử đúng là khác nhau một trời một vực!”

“Vương mỗ trong tay Thẩm huynh, chẳng chống lại được một chiêu!”

Vương Thần Hư tâng bốc đã thành quen nên vừa mở miệng đã bắt đầu thói cũ rồi.

Các thiên kiêu Trung Châu đứng bên nghe nói như thế, lập tức hoài nghi nhân sinh!

Không phải chứ?

Thần Tiêu Thánh tử thật sự mạnh như vậy sao?

Khóe miệng Nam Vương Thế tử và Bắc Vương Thế tử thì điên cuồng run rẩy.

Hai người các ngươi không sống được một chiêu trong tay Thần Tiêu Thánh tử?

Vậy chẳng phải bọn ta còn chẳng sống được nửa chiêu sao?

Chẳng lẽ Thần Tiêu Thánh tử đã độ kiếp thành thánh?

Bắc Vương thế tử bán tín bán nghi, hắn ta có cảm giác Vương Thần Hư đang khoác lác lên mặt, nhưng không có chứng cứ.

Nhưng mà, Thần Trung Thiên cũng bước ra, cảm thán nói: “Thẩm huynh anh tư cái thế, chúng ta còn lâu mới bì kịp!”

“Ngay cả Lục Kiếp Chân Thánh còn bị Thẩm huynh một búa đập bay, ngươi nói có mạnh hay không?”

Nhắc đến Thẩm Thiên trên mặt Tề Thiếu Huyền cũng đầy vẻ bội phục.

Kiêu ngạo như y mà cũng từ bỏ việc đọ sức với Thẩm Thiên rồi.

Vị trí đứng đầu Đông Hoang đã không còn trông chờ được, vậy thì lập chí trở thành đệ nhất thiên hạ đi!

“Thần Tiêu Thánh tử một búa đập bay Chân Thánh?”

“Quá kinh khủng!”

Thiên kiêu Trung Châu hít một hơi lạnh, trong lòng đầy kinh hãi!

Tồn tại bậc này sao bọn họ có thể trêu chọc được!

Thạch Linh và Thạch Khuê nhìn nhau một cái, họ đều nhìn thấy tia sợ hãi trong mắt đối phương.

Với thực lực của Tề Thiếu Huyền và Vương Thần Hư thì không cần thiết phải nói dối.

Nếu đúng như lời bọn họ nói thì chắc chắn Thần Tiêu Thánh tử là cường giả Độ Kiếp kỳ!

Dầu gì cũng phải là dạng chí tôn cực đạo thiếu niên như Thạch Thiên Tử.

Lúc trước nếu bọn họ khiêu chiến Thần Tiêu Thánh tử, chỉ sợ là sẽ còn thất bại thảm hại hơn.

Thẩm Thiên nghe thấy hai người thổi phồng mình thì khóe miệng giật giật.

Lão Tề à, ngươi học cái gì không học, lại đi học nịnh nọt vậy?

Ngươi không thể để bổn Thánh tử làm một mỹ nam tử khiêm nhường sao?

Lúc này, Thạch Linh cùng thạch Khuê đã đi tới, chắp tay với Thẩm Thiên: “Thần Tiêu Thánh tử, chúng ta lúc trước có nhiều mạo phạm, mong huynh đừng trách!”

“Không ngờ ngay cả Lục Kiếp Chân Thánh cũng bị Thẩm huynh đánh lui, quả là nhân trung chi long, chúng ta bội phục!”

Thẩm Thiên lau mồ hôi, bất đắc dĩ nói: “Hai vị thế tử khách khí, Thẩm mỗ chỉ may mắn mà thôi, Chân Thánh đấy cũng chưa hề dùng toàn bộ thực lực!”

Phải khiêm nhường, phải hèn mọn phát triển mới là vương đạo!

Thạch Linh lắc đầu: “Thẩm huynh không cần khiêm tốn, có thể đánh lui Chân Thánh thì phải có bản lĩnh!”

“Với phong thái của Thẩm huynh chắc chắn dương danh thiên hạ!”

Thạch Khuê gật đầu: “Ta cũng cảm thấy vậy!”

Thực lực Chân Thánh cường đại cỡ nào, cho dù không dùng toàn lực cũng không phải tồn tại Thiên Tôn cảnh có thể rung chuyển được!

Thần Tiêu Thánh tử không chỉ có thể rung chuyển mà còn một búa đánh bay, đúng là quá mạnh rồi!

Trong lòng hai vị đại thế tử đều nảy sinh ý định lôi kéo.

Nếu bọn họ có thể kéo Thẩm Thiên về Đại Hoang Tiên triều chắc chắn sẽ được ban thưởng!

Đây là thiên kiêu tuyệt thế, chỉ cần không vẫn lạc, tương lai nhất định trở thành tồn tại đứng đầu ngũ vực!

Giờ còn không tranh thủ kết giao, giờ còn không lấy lòng nịnh nọt thì còn chờ lúc nào?

Trong lúc nhất thời, vô số người bắt đầu cất lời nịnh nọt Thẩm Thiên.

Thẩm Thiên có thể làm sao, chỉ có thể liều mạng nói may mắn.

Nhưng như vậy chẳng những khiến mọi người khinh thường hắn mà ngược lại càng làm họ có cơ hội tâng bốc hắn hơn!

“Thần Tiêu Thánh tử thế hệ này không chỉ có thực lực cường đại mà còn khiêm tốn như vậy, đúng là hiếm có.”

“Chưa tới trăm tuổi đã giết được Lục Kiếp Chân Thánh, tiền đồ vô lượng!”

“Không biết so với Thạch Thiên Tử Điện hạ thì ai mạnh hơn?”

“Cho dù là Thiên tử Điện hạ cũng không thể giết được Lục Kiếp Chân Thánh đâu!”

Thẩm Thiên: ???

Tuyệt vọng.

Mấy người này không nghe hiểu tiếng người hả?

Bổn Thánh tử muốn khiêm tốn một chút sao mà khó quá vậy!