Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 273



Trước khi rời đi Chiến Vương từng tìm Thẩm Thiên đưa lệnh bài màu vàng óng này cho hắn nói là khi vào Học Cung cần dùng.

Lúc đó Thẩm Thiên còn tò mò rốt cuộc lệnh bài này có ích gì?

Nhưng giờ xem ra đây chính là Đặc Chiêu Ngự Lệnh!

Thiên kiêu Trung Châu nhìn lệnh bài trong tay Thẩm Thiên, hai mắt trừng lớn: “Đúng là Đặc Chiêu Ngự Lệnh thật à?”

Những thiên kiêu Trung Châu này đều xuất thân quý tộc, mặc dù chưa nhìn thấy Đặc Chiêu Ngự Lệnh bao giờ nhưng cũng từng nghe nói đến.

Đây là lệnh bài của riêng Hoang Thạch Đế quân, có quyền lực vô thượng!

Nó không chỉ là biểu tượng của thân phận và thực lực mà còn ẩn chứa chí lý đại đạo, có được các loại đặc quyền trong Tắc Hạ học cung.

Thần Tiêu Thánh tử quả nhiên là tồn tại có thể sánh với Thạch Thiên Tử Điện hạ!

Nếu không sao có thể được hưởng thụ vinh hạnh đặc biệt như vậy?

Thiên kiêu Đông Hoang thì không biết Đặc Chiêu Ngự Lệnh này là gì.

Nhưng lệnh bài này có thể chen ngang hàng là đủ khiến người ta hâm mộ rồi.

Thẩm Thiên gật đầu, hắn cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây nên cũng cầm Đặc Chiêu Ngự Lệnh đi tìm đạo sư.

Đặc Chiêu Ngự Lệnh đúng là rất có tác dụng, cho dù là đạo sư Tắc Hạ học cung cũng không thể không coi trọng, trực tiếp phê chuẩn cho đám Thẩm Thiên được thông hành!

Trong ánh mắt hâm mộ và khiếp sợ của vô số người, nhóm Thẩm Thiên thuận lợi thông hành!

Đám thiên kiêu Trung Châu cũng cùng đi vào theo, thầm thấy may mắn.

Nếu không nhờ hưởng ké hào quang của Thẩm Thiên thì không biết còn phải xếp hàng chờ đến bao giờ!

Mọi người lần lượt cảm thán: “Đi theo Thẩm huynh sướng thật!”

Cảm giác không cần xếp hàng đúng là khoái quá!

Sau khi nhóm Thẩm Thiên tiến vào Tắc Hạ học cung thì thấy chung quanh đã có rất nhiều người đang chờ.

Đó đều là những thiên kiêu từng xếp trong hàng ngũ dài dằng dặc kia và tiến vào học cung.

Mọi người chờ được một lát thì có một lão giả tóc trắng xóa đi tới.

Lão giả người mặc áo gai, đạo cốt tiên phong, khí tức thâm bất khả trắc, rõ ràng thực lực không yếu.

Giọng nói già nua vang lên: “Các vị tuấn kiệt trẻ tuổi ngũ vực, hoan nghênh đã đến Tắc Hạ học cung!”

“Lão hủ là đạo sư dẫn đội của các ngươi, các ngươi có thể gọi ta là Tô lão!”

“Từ giờ trở đi, các ngươi chính là đệ tử ngoại môn của Tắc Hạ học cung!”

“Các ngươi tiến vào Tắc Hạ Học Cung, không thể lơ là, phải nghiêm túc cầu học, không ngừng tinh tiến.”

“Chỉ có bản thân cường đại mới có thể không ngừng tiến lên, tài nguyên tu hành kiếm được cũng sẽ càng nhiều!”

Tắc Hạ Học Cung tuy là học tập thánh địa, nhưng quy củ cũng không khác gì các Thánh địa khác, chia thành rất nhiều cấp.

Học sinh cấp khác nhau có tài nguyên tu hành khác nhau.

Nhưng nội tình của Tắc Hạ học cung thâm hậu hơn các Thánh địa bình thường rất nhiều, có một lượng lớn bí kỹ công pháp, thậm chí ngay cả Đế kinh cũng không chỉ có một bộ!

Những truyền thừa khác hoặc do Hoang Thạch Đế quân thu thập được, hoặc do bản thân ông ta sáng tạo ra.

Nội tình Hoang Thạch Đế quân tích lũy mấy ngàn năm gần như đều ở đây, tài nguyên vô cùng hùng hậu!

Hơn nữa những truyền thừa này đều công khai, chỉ cần lấy đủ học phần, cho dù là Đế kinh cũng có thể được học.

Nên biết Đế kinh cho dù là trong thánh địa, cũng chỉ có đệ tử chân truyền mới có tư cách học tập.

Trong đó chương cấm kỵ thì càng không phải Thánh tử, Thánh nữ thì không thể truyền thừa.

Nhưng Tắc Hạ học cung lại công khai truyền thừa ra bên ngoài.

Mặc dù có học phần hạn chế, nhưng chung quy vẫn có cơ hội.

Cũng chính vì như vậy Tắc Hạ học cung mới có thể nổi tiếng khắp ngũ vực, trở thành Thánh địa vô thượng trong suy nghĩ của vô số thiên kiêu.

Nghe thấy lời Tô lão, vẻ mặt tất cả thiên kiêu ở đây đều ánh lên tia hưng phấn: “Rõ!”

Có thể bước vào Tắc Hạ Học Cung tức là đã bắt đầu bước lên tiên lộ.

Chỉ cần dốc lòng tu hành, tiền đồ sẽ không thể nào đo lường được!

Điểm này, bọn họ đều tin chắc là như vậy!

Thấy mọi người hào hứng sục sôi, Tô lão hài lòng gật đầu: “Tốt lắm, giờ lão hủ dẫn mọi người đến tiểu thế giới động thiên.”

“Đó là nơi nghỉ ngơi của các ngươi, cũng là nơi dừng chân và tu luyện của các ngươi trong trăm năm tới.

Các tân sinh không tập trung ở Tắc Hạ học cung mà chia về các tiểu thế giới động thiên riêng.

Từ khi Tắc Hạ học cung được sáng lập đến nay học viên đông đảo, bao gồm thiên kiêu các đời của ngũ vực.

Nhiều thiên kiêu tề tụ ở Tắc Hạ học cung như vậy nhân số dĩ nhiên vô cùng khổng lồ.

Nếu không có đủ không gian rất khó có thể dung nạp được nhiều học

đến như vậy!

Nhưng Tắc Hạ học cung có cách giải quyết, cường giả đỉnh cao dùng pháp lực vô thượng mở ra hư không cung cấp cho học viên tu hành.

Tắc Hạ Học Cung nhìn như không lớn nhưng lại chứa huyền cơ, bên trong có rất nhiều tiểu thế giới động thiên.

Học viên mỗi đời đều được phân chia đến không gian độc lập để tiện quản lý.

Tô lão đại vung tay lên, hư không phun trào, xung quanh mờ mịt, tất cả các học viên đều được bao phủ lại.

Mặt đất thắp sáng lên thần mang chói lọi, trận pháp hư không khởi động phác họa ra thần văn trời đất.

Không gian vặn vẹo, hào quang rực rỡ!

Tất cả mọi người chỉ cảm thấy trước mắt trắng xóa, cơ thể lập tức biến mất khỏi vị trí cũ.

Đợi khi một lần nữa bọn họ xuất hiện thì đã đổi thành một thế giới cực đẹp rồi!

Nơi này rộng lớn vô biên, phong cảnh rất tươi đẹp, cây cối um tùm.

Đỉnh núi cao ngất đâm thẳng lên tầng mây, thác nước từ trên cao đổ thẳng xuống.

Còn có cả đình đài nhà gỗ, cầu nhỏ nước chảy, giống như tiên cảnh chốn nhân gian!

Trong không khí lượn lờ sương khói mông minh, hơi nước mờ mịt, linh khí lượn lờ!



Chương 812: Chẳng lẽ ta là Cửu Dương thánh tử giả? (1)

Có thiên kiêu kinh ngạc kêu lên: “Linh khí nơi này dày đặc quá, chắc chắn sẽ tu hành hiệu quả lắm đây!”

Linh vụ đầy trời không ngừng tràn ra khiến lỗ chân lông của ngươi ta nở ra, toàn thân phát ra thần quang nhàn nhạt.

Linh khí nơi này cực kỳ nồng đậm, gấp mấy lần ngoại giới, tu hành ở đây một ngày bằng mấy ngày ở ngoại giới!

Chúng thiên kiêu vô cùng vui mừng.

Trong lòng họ không khỏi chấn động.

Quả nhiên nội tình Tắc Hạ học cung thâm hậu có thể tạo dựng ra được tiểu thế giới động thiên cấp bậc này, ngoại giới còn lâu mới có thể so sánh được.

Chẳng trách vô số thiên kiêu đều đến đây, ngay cả con cháu hoàng thất cũng ùn ùn kéo đến.

Ở giữa tiểu thế giới có ba mươi sáu tòa linh sơn.

Dãy núi nguy nga cao ngất, mây mù lượn lờ, hào quang mông lung như có như không.

Ba mươi sáu tòa linh sơn có cao có thấp, có to có nhỏ giống như được sắp xếp theo một loại trình tự nào đó.

Linh khí vô tận từ ba mươi sáu tòa linh sơn cuốn lên kéo theo vân hải cuồn cuộn.

“Tô lão, những linh phong này có lai lịch như thế nào?”

Có người tò mò, bọn họ phát hiện những tòa linh sơn này có trận văn kỳ dị phủ kín, phác họa thiên địa, hội tụ linh khí vạn vật.

Ba mươi sáu tòa linh sơn lấp lóe thần quang, ẩn chứa cấm chế cường đại, làm cho người ta không thể nào chạm vào được.

Vẻ mặt Tô lão bình tĩnh nói: “Ba mươi sáu tòa linh sơn này chính là trụ cột linh khí của tiểu thế giới, cũng là nơi ở của các ngươi!”

Ông ta ung dung mở miệng: “Đây không phải là nơi ở bình thường!”

“Trên ba mươi sáu tòa linh sơn đều được bố trí Tụ linh trận pháp, có thể hấp dẫn linh khí trời đất.”

“Mức độ đậm đặc của linh khí ở mỗi tòa linh sơn đều nhiều hơn mười lần bên ngoài, tòa cao nhất có thể gấp mấy trăm lần!”

Chúng thiên kiêu kinh ngạc, khẽ nhếch miệng, ánh mắt không khỏi sững sờ.

Hiệu quả của những linh sơn này thật là mạnh quá!

Nồng độ linh khí của Thiên Thánh thành vốn đã cao, nơi này lại còn cao hơn!

Linh khí vượt xa Đông Hoang gấp trăm ngàn lần có thể giúp người ta tiết kiệm được bao nhiêu thời gian thổ nạp chứ?

Đúng là Thánh địa tu hành!

Nhưng những lời tiếp theo của Tô lão đã khiến tất cả chúng thiên kiêu đều sửng sốt.

“Tuy nhiên mỗi tòa linh sơn đều có cấm chế, không đủ thực lực thì không thể nào tiến vào được!”

“Càng đến gần linh sơn, cấm chế càng cường đại thì linh khí cũng sẽ càng nồng đậm, đồng thời còn có học phần và phần thưởng bảo vật.”

“Mọi người có thể tùy ý lựa chọn, cứ lượng sức mà làm!”

“Đồng thời linh sơn còn có tranh giành, chỉ người có năng lực mới có thể tiến hành khiêu chiến, người thắng lợi cuối cùng mới có quyền khống chế!”

Tô lão cười nhạt một tiếng, mỗi khi có học sinh mới nhập học đều là lúc náo nhiệt nhất.

Đây là những khảo nghiệm Tắc Hạ học cung cố ý đặt ra, không chỉ có thể lựa chọn ra thiên kiêu xuất sắc mà còn có thể khích lệ các học viên cùng thế hệ.

Có mục tiêu mới có động lực, dưới tình huống này, học viên có thực lực mới có thể phát triển nhanh chóng hơn.

Nghe thấy lời của Tô lão, vẻ mặt của rất nhiều thiên kiêu đều trở nên phấn chấn, trong lòng vô cùng chấn động.

Mặc dù không được “ngồi mát ăn bát vàng” nhưng ít ra còn có cơ hội.

Nếu có thể chiếm cứ được một tòa linh sơn chắc chắn tốc độ tu luyện sẽ vượt xa những người cùng thế hệ, đó là chưa nói đến học phần và phần thưởng bảo vật!

Các thiên kiêu không nhịn được nữa muốn tiến lên thử phá cấm chế.

Nhưng sau khi bọn họ ra tay rồi mới phát hiện mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

Có thiên kiêu Kim Đan Lục Chuyển rat ay, lựa chọn tòa linh sơn cuối cùng, phát động công kích!

“Sao có thể như vậy được?”

Thiên kiêu kia kinh hãi, hắn ta đã ra tay toàn lực nhưng vẫn như đá chìm đáy biển, chưa đủ để gây ra một gợn sóng nào.

Hắn ta không tin, lại cắn răng tiến lên lần nữa, dốc hết toàn bộ sức lực đánh ra!

Kim Đan lục văn được thôi động ra lơ lửng trên đỉnh đầu, tia sáng nhấp nháy!

Ầm!

Tòa linh sơn thứ ba mươi sáu khuấy động ra thần uy mênh mông, trực tiếp đánh bay hắn ta đi, khiến hắn ta hộc một ngụm máu lớn.

Rõ ràng thực lực của hắn ta vẫn chưa đủ để phá giải cấm chế của tòa linh sơn này.

“Trận pháp này không đơn giản!”

Vẻ mặt mọi người vô cùng kinh hãi, không dám coi thường nữa.

Kim Đan Lục Chuyển mà bị đánh tan tác như vậy, cấm chế này cường đại đến mức nào?

Chả trách lại có thể có được hiệu quả mạnh như vậy, quả nhiên đồ tốt không dễ có được!

“Hừ, để ta đi xem thử!”

Một vị thiên kiêu Kim Đan Bát Chuyển đi tới, gã là đệ tử chân truyền của một Thánh địa nào đó, thực lực cực kỳ cường đại!

Vị thiên kiêu này vung một thanh chiến đao lên giận dữ chém về phía tòa linh sơn cuối cùng.

Nhưng trong khoảnh khắc gã bay trở về thì khóe miệng đã chảy máu, khí tức yếu ớt.

“Cái gì? Ngay cả Kim Đan Bát Chuyển cũng không thể phá giải được sao?”

“Không phải chứ, Tô lão!”

“Không phải người đang lừa chúng ta đấy chứ, cấm chế này căn bản không ai có thể phá nổi!”

“Ngay cả tòa linh sơn cuối cùng còn biến thái như vậy, những tòa đầu tiên còn ai có thể phá giải được cấm chế đây, đang đùa đấy à?”

Rất nhiều thiên kiêu ồn ào chất vấn, trên mặt đầy vẻ khó tin.

Trong số các thiên kiêu trẻ tuổi này thì Kim Đan Bát chuyển cũng được coi là khá nổi bật rồi.

Tắc Hạ học cung trăm năm chiêu sinh một lần, thiên kiêu có thiên phú các đời đã tiến vào học cung từ lâu.

Còn lại đều là những thiên kiêu thế hệ mới hoặc những thiên kiêu lão bối miễn cưỡng đạt đủ tư cách nhập học.

Người có thể đạt được cảnh giới Kim Đan bát chuyển trong vòng trăm năm đã là rất hiếm có rồi.

Cho dù là thế, gã ta vẫn không thể nào rung chuyển được tòa linh sơn cuối cùng!

Vậy thì còn chơi thế quái gì nữa!

Những linh sơn này e không phải là nơi để ở, đó là nơi làm người ta chấn thương tâm lý mới đúng!



Chương 813: Chẳng lẽ ta là Cửu Dương thánh tử giả? (2)

Tô lão đã dự liệu được trước tình cảnh này, ông ta bình tĩnh nói: “Sáu tòa sinh sơn cuối cùng phải Nguyên Anh hậu kỳ có Kim Đan bát chuyển trở lên mới có cơ hội phá giải!”

Tắc Hạ học cung thiết lập những linh sơn này là để khích lệ học viên mau chóng nâng cao thực lực.

Nếu ai cũng có thể phá vỡ được cấm chế vậy thì không cần thiết phải đặt ra cấm chế!

“Không phải chứ Tô lão!”

“Kim Đan bát chuyển trở lên, trở thành Nguyên Anh hậu kỳ mới có cơ hội?”

Chúng thiên kiêu lập tức kêu khổ thấu trời.

Muốn dựa vào Kim Đan bát chuyển toái đan thành anh trong vòng trăm tuổi đã tương đối khó khăn rồi.

Chỉ có những thiên kiêu cấp Thánh tử đứng hàng đầu mới có thể đạt tới được.

Đã vậy còn phải dựa vào Kim Đan bát chuyển trở thành Nguyên Anh hậu kỳ thì sẽ càng là khó càng thêm khó!

Cho dù là Thánh tử Thánh nữ các đời cũng chẳng mấy người có thể làm được!

Dù sao bọn họ cũng đều quá trẻ tuổi, vẫn còn rất con nít!

Kỳ này Tắc Hạ học cung hạ thấp tiêu chuẩn tuyển sinh mở rộng, phần lớn học viên đều chỉ khoảng Kim Đan lục chuyển.

Đối với bọn họ mà nói, độ khó này chẳng khác nào phải lên tận trời.

Trong lúc nhất thời, vô số thiên kiêu đau khổ: “Vậy thì ai mà làm được, chẳng lẽ chúng ta đều phải ngủ ngoài đường cả sao?”

Tô lão bình tĩnh nói: “Không đánh bại được linh sơn thì tự xây nhà hoặc dựng lều ở bình nguyên bên cạnh cũng được!”

“Tất cả mọi thứ ở Tắc Hạ học cung đều phải dựa vào bản thân, không ai thương hại vì các ngươi nhỏ bé yếu ớt đâu!”

Từ xưa đến nay Tắc Hạ học cung luôn như vậy.

Cho dù là tài nguyên tu luyện hay cơ duyên phúc lợi, đều phải dựa vào sự nỗ lực của bản thân!

Làm vậy là để tôi luyện học viên, không để họ đắm chìm trong an nhàn.

Cũng chỉ có như vậy mới có thể bồi dưỡng ra những cao thủ đỉnh cao!

Khóe miệng chút thiên kiêu giật giật, thở dài.

Tô lão nhìm gương mặt buồn bã mất mát của mọi người liền trấn an: “Những người vừa vào học cung đã mở được cấm chế đời trước ai nấy đều là những nhân tài kiệt xuất của ngũ vực!”

“Phần lớn thành viên học cung đều chỉ có thể tự xây dựng phòng ốc ở bình nguyên bên cạnh cho nên các ngươi không cần nhụt chí.”

Nghe thấy lời của Tô lão, mắt mọi người đều sáng lên, người nói sớm đi thì chúng ta đâu phải hoang mang vậy chứ!

Hóa ra chúng ta đâu phải phế vật!

Dù sao các sư huynh sư tỷ cũng từng ngủ như vậy rồi, có gì mà phải ngại chứ!

Ừm, lần này trong lòng cảm thấy cân bằng hơn rồi!

Lời của Tô lão khiến những thiên kiêu hàng đầu cảm thấy hứng thú.

Bọn họ tự xưng là bất phàm, cho rằng mình có đủ năng lực để khiêu chiến cấm chế vượt cấp.

Thánh tử của các Thánh địa lớn lần lượt ra tay, định công kích tòa linh sơn cuối cùng!

Vì lần này Tắc Hạ Học Cung chiêu sinh mở rộng, Thánh tử các Thánh địa lớn đều được trưởng bối tặng đan dược kinh thế.

Gần như ai nấy cũng đều đột phá đến Nguyên Anh sơ kỳ, có một số ít còn đạt tới Nguyên Anh trung kỳ.

Có điều trước đây tu vi của họ đa phần đều chỉ là Kim Đan Lục chuyển hoặc Thất chuyển, mặc dù dựa vào dược lực để tăng lên Bát chuyển sau đó toái đan thành anh, nhưng căn cơ dù sao cũng còn lỏng lẻo.

Cho dù họ toàn lực ra tay nhưng vẫn còn lâu mới có thể phá bỏ được cấm chế của tòa linh sơn cuối cùng.

“Để ta thử xem sao!”

Có thiên kiêu bước ra, lần này là Thiên Kiếm Thánh tử Trung Châu, dựa vào Kim Đan Bát chuyển để đột phá thành Nguyên Anh hậu kỳ.

Toàn thân y tỏa ra thần quang, sau lưng ngưng tụ ra dị tượng thiên kiếm trăm trượng,cầm một trường kiếm màu đỏ, ngập tràn hào quang.

Thiên Kiếm Thánh tử cất bước tiến lên, huy động trường kiếm màu đỏ nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng thế lại như chẻ tre, vô cùng mãnh liệt!

Trong chốc lát trời đất bị kiếm khí vô tận bao phủ khiến mọi người phải rùng mình vì thấy lạnh!

Kiếm khí mênh mông giống như cầu vồng đánh vào tòa linh sơn cuối cùng.

Thần mang bốn phía, hư không rung chuyển!

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên!

Cấm chế của tòa linh sơn cuối cùng rốt cuộc cũng bị phá vỡ.

Trong chốc lát hào quang tràn ngập, linh khí dày đặc giống như thủy triều cuốn lên làm cho người ta chấn động mạnh!

“Có thể mở ra thật sao?”

Chúng thiên kiêu tham lam hấp thu linh khí tràn ra, dường như bản thân đang nảy sinh thuế biến, ngay cả tu vi cũng tăng trưởng thêm một ít.

Có thiên kiêu vẻ mặt mừng rỡ nói: “Tô lão nói không sai, những tòa linh sơn này là Thánh địa tu luyện!”

Những tòa linh sơn này đều được bố trí Tụ linh trận, mức độ dày đặc của linh khí vượt xa những nơi khác gấp mười lần, thậm chí là gấp trăm lần!

Nếu chiếm cứ được một tòa linh sơn chắc chắn tốc độ tu luyện sẽ tăng lên rất nhiều.

Lần này, ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng các thiên kiêu đã được nhen nhóm rồi!

Bảo địa tu luyện như vậy không ai có thể từ chối được!

Tô lão nhìn thấy cảnh tượng này khẽ vuốt cằm.

Thời đại vàng son, thiên tư của những thiên kiêu đỉnh cao đời này đều rất xuất chúng.

Tuy so với học viên của những đời trước thì thiên kiêu được chiêu sinh sớm đợt này rất trẻ tuổi nhưng về thực lực mà nói, thực lực của những thiên kiêu này không hề yếu hơn thiên kiêu những đời trước lúc nhập học.

Đặc biệt là những thiên kiêu nổi bật nhất, tư chất của ai nấy đều siêu phàm thoát tục!

Đương nhiên, phần lớn thiên kiêu ra tay đầu tiên đều chỉ là những thiên kiêu bình thường!

Bọn họ chỉ có thể tranh giành những linh sơn đằng sau, không ai dám đụng tới những linh sơn xếp thứ hạng đầu.

Có Thánh tử định rung chuyển linh sơn sát phía trước nhưng đã bị trọng thương khiến những người khác không kìm được sợ hãi.