Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 296



Nét mặt già nua của Đấu Chiến Thánh Đế đỏ lên: "Khụ khụ, hài tử, tuy ta không giữ đế binh hay đế dược gì cho các ngươi cả."

"Nhưng ta đã để lại cho các ngươi một thế giới rộng lớn, mặc cho các ngươi rong ruổi đi chiến đấu.”

"Thiên địa bao la vô tận, chỉ cần các ngươi chăm chỉ tu luyện và có sức mạnh thì bảo vật nào mà không thể có được?"

"Toàn bộ năm vực này chính là món quà tốt nhất mà bản đế ban tặng cho các ngươi!"

"Đồ vật chỉ là phù du, là vật ngoài thân mà thôi!"

Tề Chiến: "???"

Hắn ta thấy bất lực, trong lòng không ngừng nguyền rủa.

Ngài nói hay quá!

Ta cảm tạ ngài rất nhiều!

...

Thẩm Thiên nhếch miệng cười thầm trong bụng.

Xem ra, lão Hầu Tử này có chấp niệm sâu sắc với quả đào.

Chỉ là lão đưa ra nhiều bảo bối như vậy, có vẻ như khá giàu có nha!

Ha ha, lão gia hỏa này còn định lừa gạt bản thánh tử nữa!

Nếu hôm nay không ra nhiều máu thì sao có thể đổi cây Bàn Đào bất tử dược được?

Cho dù Đấu Chiến Thánh Đế có đưa thêm điều kiện nhưng Thẩm Thiên vẫn lắc đầu từ chối: "Thánh Đế tiền bối, ta biết ngài thật lòng muốn đổi lấy Bàn Đào bất tử dược."

"Theo lý mà nói, Thẩm mỗ vốn phải trở thành một mỹ hầu!”

"Nhưng quả đào này do tiền bối tặng cho tại hạ, ủy thác cho tại hạ luyện chế thành đan dược!"

"Tha lỗi cho hậu bối không thể đổi được!"

Thẩm Thiên thở dài nặng nề và tỏ vẻ bất lực!

Nói xong, hắn thu hồi cây Bàn Đào bất tử dược!

"Cái gì, đến cái này cũng không đổi?”

Đấu Chiến Thánh Đế sốt ruột đến mức giậm chân.

Ngươi cho con khỉ ta hy vọng rồi lại khiến con khỉ ta tuyệt vọng hay sao?

Lão cũng không muốn bỏ lỡ quả đào tốt này mà!

Đấu Chiến Thánh Đế vội vàng nói: "Không phải chỉ là nguyên liệu để luyện chế đan dược à?"

"Bản đế, bản đế sẽ cho ngươi!"

"Loại nào mà không luyện được?"

"Ba cây Hương Tiêu bất tử dược thì sao?"

Đấu Chiến Thánh Đế bằng mọi giá để tăng thêm định mức trao đổi một lần nữa.

Hương Tiêu Bất Tử dược cũng là một loại đế dược, tuy không bằng cây Bàn Đào bất tử dược nhưng cũng vô cùng quý giá.

Nếu không phải lúc Đấu Chiến Thánh Đế là Đại Đế đứng đầu vào mười tám vạn năm trước vẫn còn giữ chút hàng thì lão cũng không đành lòng lấy ra.

Nhưng Thẩm Thiên vẫn thở dài nói: "Nhưng vị tiền bối kia chỉ muốn cây Bàn Đào Bất Tử dược..."

"Sáu cây!"

"Tiền bối, ngài làm vậy không tốt lắm đâu!"

"Chín cây!"

"Tiền bối à, thật sự không được đâu!"

"Đừng nói nữa, mười cây Hương Tiêu bất tử dược, có đổi hay không đổi?"

"Nhiều hơn cũng không có nữa!"

Đấu Chiến Thánh Đế giận dữ la lên, lão không tin đến như vậy mà Thẩm Thiên còn không động lòng?

Nhưng sau đó, dường như lão nghĩ ra điều gì, vẻ mặt hơi thay đổi.

Chết tiệt, hình như ta bị tiểu tử này gài bẫy!

Lấy nhiều đế dược như vậy để đổi lấy một quả đào, có thực sự tốt không?

Đến hiện tại, Đấu Chiến Thánh Đế mới phát hiện ra lão bị mất máu!

Không đợi tới khi lão thay đổi ý định, Thẩm Thiên đã mỉm cười: "Thành giao!"

Sao Thẩm Thiên không biết đủ rồi dừng tay cho được?

Mười cây Hương Tiêu bất tử dược đã là giới hạn chịu đựng cuối cùng của Đấu Chiến Thánh Đế.

Nếu tiếp tục thì sợ là cái gì cũng không lấy được!

Lúc này, Đấu Chiến Thánh Đế cũng kịp phản ứng, lão cười khổ lắc đầu: "Tiểu tử này, chắc chắn có gì đó!”

"Bản đế có thể cho ngươi những đồ vật này, chẳng qua ta có một yêu cầu!"

Thẩm Thiên nhếch miệng, cười nói: "Không biết yêu cầu của tiền bối là gì?"

Hắn hoàn toàn không sợ Đấu Chiến Thánh Đế sẽ đổi ý.

Suy cho cùng lão là Đại Đế cường giả, rất cần sĩ diện!

"Cây Bàn Đào bất tử dược này trước tiên hãy để lại bên cạnh ngươi!"

"Chờ sau khi ngươi phi thăng tiên giới thì hãy giao cho ta cây Bàn Đào bất tử dược ở Tử Vi phủ Tề Thiên thành.”

Đấu Chiến Thánh Đế bất đắc dĩ nói, đương nhiên lão muốn ăn quả đào này ngay lập tức.

Nhưng mà bây giờ vẫn chưa được!

Cho dù thân thể thần thức có ăn thì cũng không có nhiều cảm giác.

Loại mỹ vị tuyệt thế như vậy phải từ từ thưởng thức!

Dù sao cũng đã chờ đợi mấy vạn năm, chờ thêm một thời gian nữa cũng không sao.

Thẩm Thiên hơi sửng sốt, sau đó vỗ ngực cam đoan nói: "Tiền bối yên tâm, hậu bối nhất định sẽ đưa cây Bàn Đào bất tử dược trở về Tề Thiên thành an toàn!"

Dùng cây Bàn Đào bất tử dược đổi lấy được nhiều bảo vật như vậy, có thể nói là lời to.

Vả lại yêu cầu của Đấu Chiến Thánh Đế rất đơn giản, cơ bản không có gì khó.

Đương nhiên Thẩm Thiên đồng ý không chút do dự.

Đấu Chiến Thánh Đế khẽ gật đầu, sau đó đau lòng đưa ra mười cây Hương Tiêu bất tử dược!

Ngay khi những thứ đồ vật này xuất hiện, thiên địa lập tức tạo thành linh khí vô tận, kim quang tràn ngập, khí tức sinh mệnh vô cùng nồng nặc.

Chỉ riêng giá trị của mười cây Hương Tiêu bất tử dược đã vượt xa hơn nhiều so với cây Bàn Đào bất tử dược.

Bất quá do nó quá hiếm và quý, đặc biệt là chấp niệm của Đấu Chiến Thánh Đế đối với nó!

Nếu cứ tâm tâm niệm niệm đổi lấy cây Bàn Đào bất tử dược thì sẽ phải trả một cái giá đắt.

"Tiểu tử, cầm lấy!"

Cho dù Đấu Chiến Thánh Đế lấy ra nhiều thứ như vậy cùng một lúc, đau lòng đến mức co giật khóe miệng.

Nhưng sau đó lão đã tự mình an ủi.

Không sao không sao!

Cái cũ không đi cái mới làm sao tới!

Miễn có quả đào là được!

"Đa tạ Thánh Đế tiền bối!"

Thẩm Thiên hiển nhiên không khách khí, thẳng tay thu hồi những thứ đồ vật này.

Mặc dù Hương Tiêu bất tử dược không bằng Bàn Đào bất tử dược và thập nhị phẩm Thanh Liên.

Nhưng nó cũng là đế dược, hiệu quả của nó vẫn cao hơn thánh dược.

Huống hồ gì với số lượng nhiều đủ để bù đắp khuyết điểm về chất lượng.

Giá trị của mười cây Hương Tiêu bất tử dược hoàn toàn cao hơn giá trị của cây Bàn Đào bất tử dược.



Chương 877: Lão đại đáng tin hơn lão tổ tông nhiều! (2)

Cái này quả thật là lời to!

Thấy lão tổ tông lấy ra nhiều bảo bối như vậy, Tề Chiến trợn thẳng mắt.

Vẻ mặt của hắn ta hết sức chua xót, giống như cây chanh vạn năm.

Nhìn thấy cảnh này, Đấu Chiến Thánh Đế có hơi không chịu được.

Lão thở dãi, ném một cây Hương Tiêu bất tử dược cho Tề Chiến.

"Tiểu tử thối, tiết kiệm chút đi, bản đế hết hàng rồi."

Dù sao cũng là hậu bối của mình, nhất mạch Đấu Chiến Thánh Viên cũng chỉ còn lại có hai con khỉ mà thôi.

Đấu Chiến Thánh Đế đương nhiên phải ưu ái Tề Chiến.

Tề Chiến mừng rỡ, vội vàng cảm tạ: "Đa tạ lão tổ tông!"

Lão tổ tông thực sự vẫn yêu mến mình!

Tuy không nhiều bằng số mà lão lấy ra đổi với quả đào!

Chung quy thì có còn hơn không, dù sao cũng là đế dược!

...

Sau đó, Đấu Chiến Thánh Đế lại lấy ra hai món đồ khác, một lần nữa ném cho Thẩm Thiên!

Khi hai vật vừa xuất hiện thì thần mang sáng lạn lập tức được bắn ra, soi chiếu thiên địa và mang theo khí thế cuồn cuộn!

Hai vật chuẩn đế khí này chính là Thương Khung Thần côn và Đấu Chiến Thần giáp!

Thương Khung Thần côn là một cây trường côn màu vàng đỏ, rực rỡ sáng chói và ẩn chứa thần quang lộng lẫy!

Pháp tắc thần văn được khắc bên trên cây côn, trong đó chứa đựng thần uy vô thượng, chính là vũ khí công phạt tối cao!

Khi Thương Khung Thần côn vừa ra ngoài thì toàn bộ pháp tắc phóng ra rồi rơi xuống.

Hư không chấn động trong nháy mắt, không gian méo mó giống như xuyên thủng cả bầu trời!

Còn Đấu Chiến Thần giáp cũng không thuộc hạng tầm thường.

Phía trên thánh giáp rải rác đầy thần văn màu vàng và màu đỏ, quang mang đan xen vào nhau, tỏa sáng rực rỡ và bắn ra khí thế rộng lớn.

Từng luồng chiến ý tự thân bùng nổ bên trong Đấu Chiến Thần giáp, có thể tăng đôi chiến ý của người sử dụng, nó chính là vũ khí phòng thủ đỉnh cao!

Cầm hai vật chuẩn đế khí trong tay, Thẩm Thiên rất vui vẻ.

Không hổ là bảo bối của Đấu Chiến Thánh Đế, cũng là sự tồn tại hàng đầu trong cấp bậc chuẩn đế khí.

Đặc biệt là Khương Thung Thần côn, uy lực chỉ đứng sau đế khí Thái Dương Thần lô!

Tất cả thứ này đều là hàng tốt!

Mặc dù trước đó Thẩm Thiên nói không cần nhưng cơ thể của hắn rất thành thật.

Nhưng có vẻ như Thẩm Thiên nghĩ đến điều gì, hắn lấy năm cây Hương Tiêu bất tử dược, Thương Khung Thần côn và Đấu Chiến Thần giáp đưa hết cho Tề Chiến.

"Tề huynh, những thứ này đều là của huynh!"

"Thương Khung Thần côn và Đấu Chiến Thần giáp có thể nâng cấp chiến lực, đặc biệt phù hợp với Đấu Chiến Thánh Viên!"

Tề Chiến nghe xong, cả người đều ngây ngốc!

Hắn ta không ngờ Thẩm Thiên hào phóng đến vậy, ngay cả đế dược và chuẩn đế khí cũng có thể đem ra tặng?

Đây cũng không phải là rau cải ven đường gì, nó là đế dược và chuẩn đế khí đó!

Nếu ngoại giới lấy được thì đủ tạo nên một hồi sóng to gió lớn, khiến các đại thánh phát điên lên!

Những thứ đồ này thật sự quá quý giá, nhưng Thẩm Thiên không hề chớp mắt đã đưa ngay cho hắn ta?

Trong lòng của Tề Chiến rất xúc động.

Lão đại đối với ta quá tốt!

Có thể nhận lão đại, kiếp khỉ này không còn gì để hối tiếc!

Nhìn đồ vật Thẩm Thiên đưa qua, ánh mắt Tề Chiến không khỏi nóng lên, vô cùng cảm động!

Không ai có thể từ chối món quà tặng quý giá như thế này!

Dù sao, Thẩm Thiên đã cho hắn ta quá nhiều!

Nhưng cuối cùng, Tề Chiến vẫn kìm nén dục vọng trong lòng.

Giữa bảo vật và nghĩa khí, hắn ta sẽ chọn nghĩa khí.

Tề Chiến lắc đầu, nói cảm ơn: "Đa tạ lão đại."

"Nhưng đệ không thể nhận!"

"Đây là cơ duyên của lão đại, sao có thể cho đệ được?"

Thẩm Thiên có chút sửng sờ, hắn không ngờ Tề Chiến lại từ chối.

Nhưng hắn vẫn tiếp tục thuyết phục: "Chiến giáp hoàng kim của ngươi trước đó không phải bị Tà Hỏa thánh quân đánh nát ở Đông Hải thành rồi sao?"

"Vừa vặn ta lấy Đấu Chiến Thánh giáp bù đắp cho ngươi!"

"Chúng ta là huynh đệ, chia của ngươi của ta làm gì?”

Thẩm Thiên đương nhiên có suy nghĩ riêng khi làm chuyện như vậy.

Đây vốn là cơ duyên của Tề Chiến, nhưng do Thẩm Thiên xuất hiện nên cơ duyên đã rơi vào tay hắn.

Nếu Thẩm Thiên nhận lấy thì Tề Chiến không đến mức gặp xui xẻo!

Nhưng khí vận của hắn cũng không thể tăng lên!

So sánh giữa khí vận và chuẩn đế khí thì đương nhiên Thẩm Thiên sẽ chọn khí vận rồi!

Hắn không có thiếu thốn chuẩn đế khí gì đó.

Cho dù có nhiều hơn hai món cũng giống như thêu hoa trên gấm!

Nhưng khí vận thì khác, đây là một điều tốt!

So sánh giữa hai cái, Thẩm Thiên tự có quyết định!

...

Tề Chiến vô cùng cảm kích, thậm chí đôi tròng mắt nóng lên!

Nhưng hắn ta vẫn lắc đầu kiên quyết: "Không nên không nên, nếu nói như vậy thì lão đại sẽ chịu thiệt rồi!"

"Lão Tề ta cái gì cũng không làm, sao có thể thu nhiều bảo vật như vậy?"

Những thứ đồ này đều do Thẩm Thiên dùng cây Bàn Đào bất tử dược để đổi, vậy mà đưa cho hắn ta hơn phân nửa lận.

Vậy không phải nghĩa là Thẩm Thiên không có lời mà còn chịu lỗ sao?

Làm vậy sao được?

Thẩm Thiên bất đắc dĩ, đầu của con khỉ này nói sao cũng không chịu hiểu vậy?

"Ngươi vẫn nên nhận đi!"

"Không được, sao ta lấy cơ duyên của lão đại nhiều vậy được?"

"Ngươi nhận đi!"

"Lão đại tốt với đệ quá, đệ không chịu nổi nữa"

...

Hai người đẩy qua đẩy lại, Đấu Chiến Thánh Đế thấy vậy giật giật khóe miệng.

Hai tiểu tử này đang làm gì vậy?

Đồ của bản đế đưa có độc hay sao?

Tại sao không ai muốn lấy nó?

Các ngươi không muốn thì trả lại cho bản đế!

Bản đế rất thích!

Khóe miệng của Đấu Chiến Thánh Đế khẽ giật, lão đã sống nhiều năm nhưng chưa từng thấy qua cảnh tượng hiếm có này.

Không cướp bảo vật thì thôi, thế mà còn tranh nhau đùn đẩy nó ư?

Những đứa nhóc lạ lùng này làm sao vậy?

...

Lúc này, Tề Chiến rốt cuộc cũng chịu thua vì không chịu nổi sự nài nỉ của Thẩm Thiên.

"Lão đại như này đi, coi như là đệ mượn Đấu Chiến Thần giáp vậy!”

"Đợi sau này đệ có chuẩn đế khí mới thì nhất định sẽ trả lại cho huynh!"

"Hơn nữa đệ chỉ cần lấy Đấu Chiến Thần giáp, những món đồ khác huynh phải cầm về."

"Nói cách khác, đệ cũng không cần Đấu Chiến Thần giáp!"

Tề Chiến nói dứt khoát và kiên quyết, hắn ta chỉ đồng ý lấy Đấu Chiến Thần giáp!

'Lấy thêm vài hương tiêu, không phải ngươi thích ăn hương tiêu nhất sao?"

Nhưng Thẩm Thiên vẫn muốn cho Tề Chiến thêm mấy cây Hương Tiêu bất tử dược!



Chương 878: Lão đại đáng tin hơn lão tổ tông nhiều! (3)

"Không cần đâu lão đại, nếu đệ muốn đệ sẽ tìm lão tổ tông!"

Tề Chiến lắc đầu, những món đồ này đối với hắn ta thật sự rất hữu ích!

Nhưng hắn ta không muốn Thẩm Thiên chịu tổn thất, cho nên mới chọn lựa như vậy, xem như mượn tạm.

Cho dù là vậy thì trong lòng của Tề Chiến vẫn vô cùng biết ơn Thẩm Thiên.

Suy cho cùng, có ai sẵn sàng lấy bảo vật ra để tặng cho người khác?

Nghe được lời nói của Tề Chiến, Đấu Chiến Thánh Đế ngẩn người: "???"

Hồ tôn này, chỉ biết đào hố cho lão tổ tông ta!

Cái gì mà nếu muốn thì tìm bản đế?

Xem trong nhà của bản đế có hầm mỏ hay sao?

Cái đồ phá của!

Nhìn thấy Tề Chiến nhận Đấu Chiến Thánh giáp, rốt cuộc Thẩm Thiên cũng không ép buộc nữa.

Nhưng trong lòng hắn vẫn không khỏi thở dài.

Chuyện gì đang diễn ra vậy?

Bảo bối hắn đã cho không rồi mà còn phải lãng phí nhiều nước bọt như vậy!

Haiz, bản thánh tử khó sống quá!

...

Lúc này, Tề Chiến nóng lòng muốn mặc lên người Đấu Chiến Thần giáp.

Thần mang chói lọi bao phủ toàn bộ cơ thể của hắn ta, khí thế cũng tăng mạnh và dâng trào mãnh liệt.

Dưới sự gia trì của Đấu Chiến Thần giáp, ngay cả chiến ý của nhất mạch Đấu Chiến Thánh Viên cũng biến hóa khó lường và bộc phát mạnh mẽ!

Thần quang rực rỡ quấn xung quanh cơ thể của Tề Chiến, tựa như một chiến thần vô song, chiến ý dâng cao!

Cảm nhận thực lực của bản thân mình đang tăng mạnh, trong lòng của Tề Chiến cảm thán: "Đi theo chân lão đại vẫn tốt hơn!"

"Không chỉ được ngưỡng mộ mà còn có chuẩn đế khí!"

"Lão đại là con bò, đáng tin hơn lão tổ tông nhiều!"

"Dù sao lão tổ tông cũng không giữ bảo bối lại cho đệ, lão chỉ biết đổi đào ăn!"

...

Cảnh tượng này bị Thẩm Thiên nhìn thấy.

Chỉ là tầm mắt của hắn vẫn tập trung vào trên ót của Tề Chiến.

Lúc này, cuối cùng Thẩm Thiên cũng nhìn thấy hình ảnh mình mong muốn!

Khí vận quang hoàn màu tím tươi trên đỉnh đầu của Tề Chiến rộ lên ánh sáng tím rực rỡ!

Quang mang càng bộc phát sáng chói, thần hi quấn quanh, chói lóa lộng lẫy!

Dưới sự thôi thúc của ánh sáng tím, màu sắc của khí vận quang hoàn càng lúc càng thâm sâu, cuối cùng biến hóa thành một màu tím đậm!

Nhận được cơ duyên vốn có, đương nhiên khí vận của Tề Chiến cũng tăng lên!

Cơ thể của Thẩm Thiên truyền tới cảm giác ấm áp làm hắn sảng khoái muốn bay lên!

Loại cảm giác vô cùng sung sướng này khiến tinh thần của hắn trở nên rạo rực, phiêu diêu dục tiên!

Thẩm Thiên vội vàng lấy cái gương ra xem, khí vận quang hoàn của hắn đã trở lại màu vàng sẫm lần nữa!

Không chỉ có như vậy!

Bên trên khí vận quang hoàng màu vàng sẫm của hắn, thậm chí còn thể thấy ánh sáng tím nhàn nhạt!

Tuy chỉ có một chút thôi nhưng cũng khiến hắn vô cùng phấn khích!

Sau vài lần cọ cơ duyên, bản thánh tử đã có thể trở thành thiên mệnh chi tử có khí vận quang hoàn màu tím!

Đúng là ta rồi!

Bản thánh tử thực sự quá lanh trí!

...

Nhìn cả hai chung sống hòa thuận, trong mắt của Đấu Chiến Thánh Đế hiện lên vẻ vui mừng.

Nhất mạch Đấu Chiến Thánh Viên ương ngạnh từ xưa đến nay, xem chiến đấu như con đường và không tuân phục thiên địa!

Tuy nhất mạch này rất cường đại nhưng lại không có bạn bè nào.

Dù sao thì có ai thích kết bạn với Hầu Tử bướng bỉnh nổi loạn này?

Huống hồ, bộ tộc Đấu Chiến Thánh Viên cũng không thèm qua lại với các chủng tộc khác!

Điều này dẫn đến nhất mạch Đấu Chiến Thánh Viên luôn luôn chiến đấu một mình!

Nhìn thấy mối quan hệ tốt đẹp của Tề Chiến và Thẩm Thiên, Đấu Chiến Thánh Đế vô cùng xúc động.

Mà cái nhìn của lão đối với Thẩm Thiên cũng dần thay đổi.

Tiểu tử này không chỉ mang truyền nhân nhất mạch Đấu Chiến Thánh Viên là Tề Chiến ở đây.

Mà còn mang theo giấc mơ tha thiết của bản đế về cây Bàn Đào bất tử dược!

Có vẻ như tiểu tử này có duyên với nhất mạch Đấu Chiến Thánh Viên của ta nha!

"Được rồi, tiếp theo bản đế sẽ truyền thụ cho các ngươi tuyệt học của tộc ta - Đấu Chiến Đế kinh!"

"Cánh cửa Đế kinh này cần chiến ý mới có thể tiến hành, chiến ý càng mạnh thì sức mạnh thúc giục ra cũng càng cường đại hơn!"

"Có thể lĩnh ngộ nhiều hay ít tùy thuộc vào bản lĩnh của các ngươi!"

Đấu Chiến Thánh Đế trịnh trọng nói, lão dự định truyền thụ Đấu Chiến Đế kinh cho hai người, xem thiên phú của bọn họ thế nào!

Phải biết rằng, Đấu Chiến Đế kinh không phải là đế pháp bình thường, nó đòi hỏi thiên phú vô cùng cao mới có thể lĩnh ngộ được!

Nhưng nỗ lực sẽ được đền đáp. Nếu họ có thể thành công nắm giữ môn đế pháp này thì sức chiến đấu sẽ tăng lên rất nhiều!

"Lão tổ tông yên tâm, ta nhất định sẽ tu luyện chăm chỉ!"

Tề Chiến nghe xong , vẻ mặt thấy hưng phấn.

Hắn ta thân là Đấu Chiến Thánh Viên, đã nghe nói Đấu Chiến Đế pháp mạnh mẽ từ lâu, rất nóng lòng để được tu luyện.

Hôm nay được Đấu Chiến Thánh Đế đích thân truyền pháp khiến hắn ta vô cùng phấn khích!

Khóe miệng của Thẩm Thiên nhếch lên, hắn cũng rất tò mò về Đấu Chiến Đế pháp.

Thân là đế pháp truyền thừa của Đấu Chiến Thánh Đế, uy lực không thể xem thường!

Không biết hắn có thể nắm vững tinh túy của môn pháp này hay không!

Suy cho cùng, Đấu Chiến Thánh pháp cần huyết mạch Đấu Chiến Thánh Viên mới có thể phát huy đến cực hạn.

Nhưng trên người Thẩm Thiên có Tiên Thiên đạo thể, gần gũi với thiên địa vạn pháp, không chừng có thể vượt qua giới hạn cấp độ này.

Hết thảy mọi thứ chỉ có tu luyện mới biết được.

"Tốt lắm, các ngươi ra sức cảm thụ đi!"

Đấu Chiến Thánh Đế gật đầu, vung tay lên, đột nhiên hai đạo kim mang rực rỡ nhập vào tâm trí hai người.

Bỗng nhiên một thông tin phức tạp và có một không hai chuyển hóa trong tâm trí của cả hai, khiến hai người bị chấn động mạnh.

Cả hai sớm chìm vào yên lặng, bắt đầu cảm ngộ điều huyền bí bên trong.

...

Nhìn thấy hai người tiến nhập vào trạng thái tu luyện, hai mắt của Đấu Chiến Thánh Đế lóe sáng.

Cũng không biết hai tiểu tử này có thể cảm ngộ được mấy phần!

Bất quá có sự hướng dẫn của bản đế, chắc chắn cũng không hề thua kém.

He he!

Nhất mạch truyền thừa của bản đế, cuối cùng đã xuất hiện ở thế gian rồi!