Đến tận bây giờ, cho dù là cường giả đỉnh cao cũng sẽ không dám tự tiện xâm nhập vào sâu trong Côn Lôn.
Nghe thấy lời của Tô lão, mọi người kinh hãi, không dám tự tiện đi lại nữa.
“Chỉ cần không tiến vào khu vực bên trong thì sẽ không có gì nguy hiểm!”
Tô lão giải thích rồi dẫn mọi người tiến vào Côn Lôn sơn mạch.
Thông Thiên Kiến Mộc nằm khu vực bên ngoài Côn Lôn.
Dưới sự dẫn dắt của đạo sư học viện, mọi người nhanh chóng đi tới được nơi có Thông Thiên Kiến Mộc.
Nơi này vô cùng bao la, sương mù bao quanh, trong tầm mắt là một mảnh trắng xóa.
Chỉ ở khu vực trung tâm có một gốc cây cổ thụ vô cùng to lớn.
Cây cổ thụ này cao không thấy đỉnh, chỉ riêng độ rộng đã chừng mấy vạn trượng.
Nó căn bản không giống một gốc cây mà giống trụ trời đang chống đỡ trời đất hơn!
Thậm chí còn nghe đồn đỉnh cao nhất của Kiến Mộc này đâm thẳng tới tiên giới.
Bởi vậy, Kiến Mộc còn được gọi là thang trời.
“Đây là Thông Thiên Kiến Mộc sao?”
“Hùng vĩ quá!”
Vô số người bắt đầu cảm thán!
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong đời họ nhìn thấy cây cỗ thụ hùng vĩ như vậy!
Vì Thông Thiên Kiến Mộc vừa mới hiển hiện nên Thông Thiên Kiến Mộc Giới vẫn chưa hoàn toàn vững chắc, không thể nào tiến vào được.
Cho dù là thế vẫn có đạo vận cường đại tản ra khiến tâm cảnh của người ta thông suốt.
Chỉ riêng ở lại đây đã đủ để khiến người ta gần gũi hơn với đại đạo rồi chứ đừng nói chi là bọn họ còn có cơ hội tiến vào Thông Thiên Kiến Mộc Giới.
Không cần nghĩ cũng biết, hiệu quả trong đó sẽ mạnh hơn bên ngoài rất nhiều.
Trong khoảng thời gian này, ngoài Tắc Hạ học cung còn có rất nhiều tu sĩ cường đại lục tục muốn chạy đến.
Một phần trong số họ là tán tu nghe đồn nên tới, muốn thừa cơ tìm chút cơ duyên.
Một bộ phận là những tồn tại cấp bậc Thái Thượng trưởng lão và Thánh chủ Thánh địa lớn của ngũ vực.
Tuổi của họ chưa quá qua ngàn tuổi nên vẫn còn cơ hội tiến vào Thông Thiên Kiến Mộc Giới.
Vô số cường giả sau khi đến đều chào hỏi đạo sư học viện.
Vì những Thánh chủ và Thái thượng trưởng lão này rất nhiều người đều là học viên của Tắc Hạ học cung.
Tắc Hạ Học Cung quảng nạp thiên kiêu ngũ vực, có thể nói là Thánh Viện trong thiên hạ, học viên trải rộng các nơi.
Tu sĩ trong này tiếp xúc với nhau rất hòa thuận, im lặng chờ đợi Thông Thiên Kiến Mộc Giới mở ra.
Lúc này, nhóm Thẩm Thiên và Thần Tiêu Thánh chủ cũng chạy tới đây.
Thông Thiên Kiến Mộc Giới vẫn chưa thể nào vào được nên mọi người cũng không vội vàng, bắt đầu tán gẫu với nhau.
Có vài tu sĩ bắt đầu cảm ngộ đại đạo, tranh thủ đợi Thông Thiên Kiến Mộc giới vững chắc là giành vào trước tiên.
Thẩm Thiên lại bắt đầu giở bài cũ, đem vạc ra pha trà.
Hắn đang pha Ngộ Đạo Trà diệp!
Nơi đây, chính là phúc địa để cảm ngộ cơ duyên đại đạo trời đất.
Nếu kết hợp với lá Ngộ Đạo Trà hiệu quả dĩ nhiên càng rõ rệt hơn.
Thẩm Thiên nhìn thấy trên đỉnh đầu phần lớn thiên kiêu ở đây đều lờ mờ xuất hiện hình tượng cơ duyên.
Rõ ràng, đây là cơ hội tốt để nâng cao cảm tình hưởng ké cơ duyên.
Huống hồ, nhóm Quế công công cũng đang ở đây!
Thẩm Thiên dĩ nhiên phải muốn tốt cho người của mình, pha cho họ ít Ngộ Đạo Trà để họ tăng cơ hội tiến vào Thông Thiên Kiến Mộc Giới.
Động tác của hắn rất nhanh, thủ pháp thành thạo nên Ngộ Đạo Trà nhanh chóng được pha xong.
Lần này hắn vừa ra tay đã dùng hai lá Ngộ Đạo Trà màu bạc.
Đạo vận cường đại lập tức tràn ngập mang theo mùi thơm ngát nồng đậm, bay xa ngàn dặm.
“Mùi gì vậy?”
Mọi người lập tức bị hấp dẫn đến, trong đó có khá nhiều tồn tại cấp Thánh chủ.
“Là Ngộ Đạo Trà!”
“Thần Tiêu Thánh tử lại bắt đầu pha Ngộ Đạo Trà rồi!”
Khi mọi người nhìn thấy vạc trà lớn trước mặt Thẩm Thiên, trên mặt tất cả mọi người đều lộ vẻ thèm khát.
Thông Thiên Kiến Mộc Giới hiện thế không phải ai cũng có thể vào được.
Chỉ ai nghe thấy âm thanh đại đạo tiến vào trạng thái đốn ngộ, nảy sinh cộng minh với Thông Thiên Kiến Mộc thì mới có thể tiến vào.
Nhưng đây không phải là một chuyện đơn giản!
Cho dù là thiên kiêu tuyệt đỉnh cũng cần tốn rất nhiều thời gian mới có thể làm được!
Thông Thiên Kiến Mộc Giới chỉ tồn tại , mỗi một phút mỗi một giây đều cực kì quý giá.
Chỉ riêng vào đã tốn rất nhiều thời gian chứ chưa nói tới tìm kiếm các loại cơ duyên, bảo vật.
Nghe nói trong Thông Thiên Kiến Mộc Giới có rất nhiều thần thông tuyệt thế và chiến pháp Tiên giới.
Nếu có thể vào trong sớm một chút có nghĩa là có thể chiếm trước tiên cơ.
Nếu có thể cảm ngộ được đại đạo trời đất cũng có nghĩa là cơ hội tìm được bảo vật sẽ càng lớn hơn.
Trong lúc nhất thời ánh mắt tất cả mọi người đều tụ trên Ngộ Đạo Trà của Thẩm Thiên, thèm nhỏ dãi.
Mà lúc này, Thẩm Thiên đã pha xong Ngộ Đạo Trà.
Hắn bưng ba chén đi về phía nhóm Thần Tiêu Thánh chủ.
“Sư tôn, Bích Liên sư bá, lão Hầu vương, mời uống trà!”
Ba người này đều là người bên mình, lại là trưởng bối đức cao vọng trọng nên dĩ nhiên phải kính trà đầu tiên.
“Thiên nhi có lòng rồi!”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ dập dờn, sau đó nhận Ngộ Đạo Trà nhấp một ngụm.
Rất nhanh, ngoài cơ thể ông bắn ra thần quang vô tận khiến pháp tắc thiên địa đều trở nên gần gũi.
Màn này khiến rất nhiều người nhìn thấy đều cảm thấy vô cùng hâm mộ.
“Sư điệt, lão đạo cũng không khách khí!”
Bích Liên Thiên tôn mặt đầy ý cười, không hề khách sáo nhận Ngộ Đạo Trà rồi uống một hơi.
Chỉ có Tề Đức Long nhìn thấy Ngộ Đạo Trà thì trong lòng cố kìm chế kích động.
Ngộ Đạo Trà cấp bậc này có giá trị vô lượng, nếu là bình thường thì có lẽ giá trị của Ngộ Đạo Trà không thể so được với Thánh khí nhưng ở trong ngộ đạo Thánh địa như Thông Thiên Kiến Mộc Giới này thì giá trị của nó vượt xa Thánh khí.
Cho dù có nhiều Thánh khí thì có lợi ích gì, có thể tăng được ngộ tính sao?
Không được!
Nhưng Ngộ Đạo Trà thì được!
Ngộ Đạo Trà quý giá như vậy mà Thẩm Thiên vẫn khẳng khái dâng tặng đủ để Tề Đức Long tâm thần chấn động.
Chương 904: Muốn cho không mà cũng khó vậy sao? (3)
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Tề Đức Long cười phóng khoáng nói: “Tiểu hữu khẳng khái như vậy làm ta ngại quá!”
“Thế này đi! Ta sẽ dùng Thánh khí cực phẩm này để đổi nhé!”
Nói xong, Tề Đức Long móc ra một Thánh khí dạng côn phát ra linh áp cường đại.
Thân côn lượn lờ thần mang chói lọi, mênh mông khó lường.
Cho dù là trong các thánh khí cực phẩm thì cũng là tồn tại đỉnh cao!
Thẩm Thiên cười nói: “Chẳng qua chỉ là một chén Ngộ Đạo Trà lão Hầu vương không cần như vậy đâu!”
Thánh khí cái gì, Thẩm Thiên cũng đâu cần lắm.
Trong túi hắn có cả một sọt kìa.
Còn lão Hầu vương ban nãy ra mặt bảo vệ hắn, còn là ông nội của Tề Chiến nữa.
Với suy nghĩ phải chăm sóc hẹ thật tốt, Thẩm Thiên sẽ không bao giờ keo kiệt.
Huống hồ hắn thực sự có quá nhiều Ngộ Đạo Trà!
Thẩm Thiên thoải mái pha một vạc lớn, căn bản chẳng thèm để tâm.
Tề Đức Long lắc đầu: “Như vậy sao được?”
“Ngộ Đạo Trà vô cùng quý giá, sao có thể để tiểu hữu tốn kém được!”
“Đây coi như là quà gặp mặt ta tặng ngươi!”
“Thần Tiêu Thánh tử, ngươi nhận đi!”
Thẩm Thiên gật gật đầu: “Vậy được rồi, đa tạ lão Hầu vương!”
Tề Đức Long cứ ép phải nhận Thẩm Thiên cũng không tiện từ chối!
“Không có chi không có chi, là ta phải cảm tạ ngươi!”
Tề Đức Long nở nụ cười xán lạn, lúc này mới yên tâm nhận chén Ngộ Đạo Trà.
Dù sao ở nơi này giá trị của Thánh khí cực phẩm cũng thua xa Ngộ Đạo Trà, ông ta cảm thấy mình lời to rồi!
Thẩm Thiên lại bắt đầu phân phát Ngộ Đạo Trà cho những thiên kiêu khác.
Những thiên kiêu giao hảo với Thẩm Thiên dĩ nhiên đều được chia một chén.
Bọn họ mặt đầy cảm kích: “Đa tạ Thẩm huynh!”
Trong lòng chúng thiên kiêu vô cùng cảm khái.
Thần Tiêu Thánh tử không hổ là có tấm lòng rộng lớn, khi nào cũng nghĩ cho bọn họ.
Có thể kết giao với thiên kiêu như Thần Tiêu Thánh tử đúng là vinh hạnh lớn lao!
Các Thánh chủ và Thái thượng trưởng lão khác nhìn thấy tình cảnh này trong lòng ngứa ngáy.
Bọn họ cũng muốn uống Ngộ Đạo Trà, rất muốn nén ngại ngần tiến lên xin xỏ!
Thậm chí có vài người đã bắt đầu hành động, đi tìm Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn xem thử có thể trao đổi một chút không.
“Chuyện này, bản tọa không thể quyết định!”
“Tuy nhiên bổn tọa có thể giúp mọi người hỏi ý kiến Thiên nhi xem sao!”
Dù sao Ngộ Đạo Trà cũng là của Thẩm Thiên, Thần Tiêu Thánh chủ không tiện tự ý quyết định.
“Thiên nhi, con thấy sao?”
Thẩm Thiên nghe vậy lời lẽ chính nghĩa, nói: “Ngũ vực sắp gặp phải đại kiếp, đến lúc đó tất cả mọi người cần đồng tâm hiệp lực, cùng tiến cùng lùi.”
“Thực lực mọi người tăng lên cũng có thể ứng phó được đại kiếp của thiên địa tốt hơn, bảo vệ được ngũ vực!”
“Thẩm mỗ cũng không phải dạng keo kiệt nên sẽ bằng lòng chia Ngộ Đạo Trà cho các vị tiền bối đạo hữu.”
Thẩm Thiên vốn định dùng Ngộ Đạo Trà để kết giao với những đứa con đại khí vận, cho dù họ không nói Thẩm Thiên cũng định sẽ cho không.
Dù sao thứ này đối với người khác thì rất quý giá chứ với hắn thì chẳng đáng để nhắc tới, chi bằng hắn dựa vào nó để thu hoạch thêm ít hẹ, tìm cơ hội hưởng ké cơ duyên, nâng cao khí vận của mình còn quan trọng hơn.
Tất cả mọi người nghe thấy lời của Thẩm Thiên trong lòng đều chấn động.
Thần Tiêu Thánh tử lại khẳng khái như vậy!
Ngay cả Ngộ Đạo Trà quý giá như thế mà cũng bằng lòng đem tặng.
Khí độ bậc này, chi tiêu kiểu này...
Chúng ta cảm thấy mặc cảm quá!
Thần Tiêu Thánh chủ hờ hững nói: “Được!”
“Nếu đã vậy mỗi vị đạo hữu có thể tự lấy một chén Ngộ Đạo Trà.”
“Đương nhiên, nếu lỡ như số lượng Ngộ Đạo Trà không đủ mong rằng những vị đạo hữu không nhận được đừng trách!”
Lời của Thần Tiêu Thánh chủ vừa dứt liền khiến mọi người cảm thấy vui mừng.
Rất nhiều người không kịp chờ đợi định tiến lên nhận Ngộ Đạo Trà.
Đúng lúc này, có người quát to lên.
“Làm như vậy sao được?”
“Thần Tiêu Thánh tử khẳng khái giúp đỡ sao ta có thể không biết xấu hổ nhận Ngộ Đạo Trà không như vậy?”
“Dù là tiền của ai thì cũng không phải là lá rụng thích thì nhặt!”
“Thần Tiêu Thánh tử có thể có được Ngộ Đạo Trà chắc chắn đã phải trả cái giá rất lớn!”
“Vậy mà hắn còn bằng lòng chia sẻ cho mọi người đã là chuyện hiếm có rồi!”
“Nếu không có Thần Tiêu Thánh tử, chúng ta há có thể may mắn uống được Ngộ Đạo Trà?”
“Không được, ta nhất định phải đem Thánh khí ra trao đổi.”
“Mong Thánh tử nhất định phải nhận lấy.”
Một Thần Viên lông vàng đứng dậy, lòng đầy căm phẫn cao giọng nói to.
Con vượn này là tộc nhân Kim Tinh Hỏa Viên tộc.
Y được Tề Đức Long chỉ dẫn nên phụ trách khuấy động không khí.
Tề Đức Long đã coi Thẩm Thiên như người một nhà nên há sẽ để hắn phải chịu thiệt thòi?
Huống hồ ông ta đã đem Thánh khí ra để trao đổi mà những người khác lại muốn uống miễn phí sao?
Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!
Nghe thấy Thần Viên nói vậy sắc mặt mọi người đều nặng nề.
Những lời này nói hết sức rõ ràng, Thần Tiêu Thánh tử bằng lòng cho đó là hắn rộng lượng!
Nhưng nếu ngươi không đem đồ ra đổi tức là keo kiệt!
Ở đây đều là những tồn tại đỉnh cao cấp bậc Thánh chủ, thái thượng trưởng lão Thánh địa, đều cần thể diện.
Nếu không ai nói ra những lời này đương nhiên sẽ không ai để ý, nhưng nếu đã có người nói ra rồi sao họ có thể không biết xấu hổ lấy miễn phí nữa?
Dù sao ở đây đúng là giá trị của Ngộ Đạo Trà còn cao hơn cả thánh khí!
Về tình về lý, bọn họ đều nên đem bảo bối ra troa đổi!
Nhất là khi mùi thơm và hiệu quả này khiến người ta không thể nào từ chối được!
Trong lúc nhất thời, các Thánh chủ và thái thượng trưởng lão Thánh địa lớn đều ngại nhận không nên lần lượt đem thánh khí ra trao đổi.
“Các vị tiền bối, làm thế này sao được?”
Thẩm Thiên nhìn đống thánh khí sắp chất thành núi trước mặt liền sững sờ.
Hắn thật sự không ngờ sẽ xảy ra tình cảnh này.
Chuyện gì vậy?
Làm tới làm lui thế nào lại trở thành chợ giao dịch rồi?
Nói thật bổn Thánh tử pha trà ra không phải để bán!
Trời ơi!
Muốn cho không cũng khó vậy sao?
Chương 905: Thẩm Thiên sư đệ, sao đệ nhanh quá vậy! (1)
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Những người này quá khách khí, cho dù Thẩm Thiên có thuyết phục như thế nào thì bọn họ đều kiên trì lấy thánh khí trao đổi.
Thẩm Thiên cũng chẳng còn cách nào khác chỉ có thể để mặc bọn họ trao đổi.
Vì số lượng Ngộ Đạo Trà có hạn còn người muốn trao đổi càng ngày càng nhiều.
Giá trị của trà ào ào tăng lên, thậm chí cần phải tốn mấy kiện thánh khí mới có thể đổi được một chén Ngộ Đạo Trà.
Những người đổi lúc đầu vô cùng vui mừng, cho rằng mình đã có được Ngộ Đạo Trà với cái giá ít nhất!
Những người phía sau thì càng tranh giành đỏ mắt hơn!
Dù sao, ai mà có thể từ chối loại Ngộ Đạo Thần Trà này chứ?
Ai mà không muốn sau khi Thông Thiên Kiến Mộc Giới mở ra có thể có được thu hoạch lớn chứ?
Lấy ra vài món thánh khí với những người này mà nói không phải vấn đề quá lớn!
Phần lớn mọi người ở đây đều là Thánh chủ, Thái thượng trưởng lão của những Thánh địa lớn, trong túi há lại không có ít đồ này đồ nọ chứ?
Ngoài vài thiên kiêu trẻ xấu hổ vì trong ví rỗng tuếch ra thì cường giả các nơi đều tranh giành chen lấn nhau muốn đổi Ngộ Đạo Trà, đến mức thánh khí chất trước mặt Thẩm Thiên càng ngày càng nhiều, như một ngọn núi nhỏ.
Gương mặt Thẩm Thiên đầy vẻ bất đắc dĩ, cũng chỉ đành nhận lấy.
Thẩm Thiên giao chuyện phân phát Ngộ Đạo Trà cho nhóm Quế công công xử lý còn mình thì bưng một chén Ngộ Đạo Trà đi sang bên cạnh!
Hắn vẫn không quên kết giao với những đứa con khí vận!
Một bóng dáng xinh đẹp lặng lẽ đứng yên đấy, giống như đóa hoa sen xuất trần, không nhiễm bụi trần.
Người này chính là Thanh Nguyệt Tiên tử.
Từ trước đến nay nàng ta thích một mình, không thích những nơi náo nhiệt.
Thẩm Thiên bưng Ngộ Đạo Trà đến bên cạnh nàng ta: “Thanh Nguyệt sư tỷ, đây là Ngộ Đạo Trà của tỷ!”
Thanh Nguyệt Tiên tử ngẩn người, đỏ mặt nói: “Không, là Ngộ Đạo Trà của ngươi.”
Giá trị của Ngộ Đạo Trà rất rõ ràng.
Ngay cả Thánh chủ còn điên cuồng tranh giành, lại phải dùng thánh khí để trao đổi.
Cuối cùng vì số lượng Ngộ Đạo Trà có hạn nên rất nhiều người không đổi được, đều hối tiếc không thôi.
Giờ Thẩm Thiên chủ động tặng trà khiến tâm trạng Thanh Nguyệt Tiên tử hơi dao động.
Vì sao Thẩm Thiên sư đệ lại chủ động tặng trà cho ta!
Chẳng lẽ hắn thích ta sao?
Thẩm Thiên cười nói: “Thanh Nguyệt sư tỷ chớ có khách khí, đây là chút tâm ý của Thẩm mỗ!”
Thẩm Thiên bình tĩnh nhìn Thanh Nguyệt Tiên tử, nụ cười trên mặt càng thêm xán lạn.
Nói chính xác là hắn đang nhìn vòng sáng khí vận trên đỉnh đầu Thanh Nguyệt Tiên tử.
Trong đó đang xuất hiện hình ảnh cơ duyên.
Thanh Nguyệt Tiên tử thấy Thẩm Thiên nhìn mình chằm chằm thì gương mặt càng thêm ửng đỏ.
Nàng ta hơi ngượng ngùng ngẩng đầu, vừa vặn lại đối thẳng mặt Thẩm Thiên.
Gương mặt tuấn dật kia, con ngươi thâm thúy như biển sao kia tản ra một loại khí chất siêu phàm thoát tục!
Thẩm Thiên giống như trích tiên trên trời vô cùng kinh thế.
Trong chốc lát, Thanh Nguyệt Tiên tử hơi thất thần!
Mặc dù nàng ta không biết vì sao Thẩm Thiên lại nhìn trán mình chằm chằm nhưng hắn thật sự quá anh tú!
“Sư tỷ cứ nhận đi!”
Thẩm Thiên cười đặt chén trà vào trong tay Thanh Nguyệt Tiên tử.
Thanh Nguyệt Tiên tử hoàn hồn, gương mặt đỏ như ánh nắng chiều, nói khẽ: “Đa tạ sư đệ.”
Đã tới nước này rồi thì Thanh Nguyệt Tiên tử cũng không tiện từ chối nữa.
Chẳng biết tại sao, trong lòng nàng ta chập trùng sóng nước, một cảm giác trước nay chưa từng có đang nảy mầm.
Đúng lúc này, một cơn gió mát ập tới.
Thông Thiên Kiến Mộc nhẹ nhàng lay động, từng nhánh lá đung đưa phát ra âm thanh như tiếng chuông bạc!
m thanh đó vô cùng êm dịu, giống như cơn gió mát thổi vào trong lòng khiến tâm cảnh của người ta trở nên trong sáng.
Sau đó, âm thanh này bỗng nhiên biến hóa, trở nên mênh mông khó lường sôi trào mãnh liệt, giống như thiên quân vạn mã lao nhanh.
Giữa trời đất, vạn pháp đột nhiên hiển hiện!
Vô số thần quang pháp tắc quẩn quanh chín tầng mây không ngừng trải rộng, bao khắp toàn thân Thông Thiên Kiến Mộc, bắn ra thần mang sáng chói.
m thanh đại đạo vang lên tiếng chấn động khiến vạn pháp trong trời đất rung lên, giống như mảnh trời đất này đang hóa thành biển đạo cảnh.
Từng đạo pháp tắc mờ mịt từ trong chân trời rủ xuống giống như cửu thiên huyền hà trút xuống, bao phủ cả Thông Thiên Kiến Mộc.
Ý đại đạo càng lúc càng mở rộng, vô số pháp tắc quanh quẩn không dứt, lại phác hoạ ra một phần cảnh tượng hư không!
Nhìn thấy cảnh này tất cả mọi người đều lộ vẻ mặt vui mừng.
Thông Thiên Kiến Mộc Giới mở ra rồi!
Mọi người nhìn sang, không gian chính giữa Kiến Mộc rộng vạn trượng trở nên vặn vẹo.
Một động sang mông lung sừng sững giữa trời đất, thần quang lượn lờ mờ mịt, hào quang trải rộng, sương mù tứ tán hiển hiện rõ cảnh tượng thần dị.
Đạo ý mãnh liệt giống như cơn sóng lớn từ trong động sáng lao ra, giống như muốn tẩy rửa trời đất.
Trong chốc lát, khu vực này hóa thành vùng đất ngộ đạo dày đặc, khiến pháp tắc trời đất trút xuống.
Thông Thiên Kiến Mộc Giới tám ngàn năm mở ra một lần cuối cùng cũng xuất thế sớm.
Rất nhiều người nhìn thấy cảnh này đều mừng rỡ như điên!
Bọn họ mau chóng ngồi xếp bằng xuống, cảm ngộ đại đạo ý cảnh mãnh liệt truyền ra từ Thông Thiên Kiến Mộc.
Họ đang tranh thủ cộng minh với đại đạo đầu tiên để tiến vào trong Thông Thiên Kiến Mộc Giới.
Rất nhanh, đã có người toàn thân phát sáng.
Trong cơ thể của bọn họ bắn ra đạo ý mãnh liệt, như muốn hòa thành một thể với trời đất.
Những người này đều đã uống Ngộ Đạo Trà, bản thân đã thân thiết với vạn pháp của trời đất, tốc độ ngộ đạo bỗng nhiên tăng mạnh.
Đạo ý quanh thân bọn họ như biển cả, khí tức rộng lớn, chắc hẳn không bao lâu là có thể cộng minh cùng với đại đạo trời đất.
Trong lúc nhất thời, trước Thông Thiên Kiến Mộc hiện ra cảnh tượng hùng vĩ, vô số cường giả đều ngộ đạo!
Một canh giờ sau!
Đạo ý mạnh mẽ tản ra, vô số pháp tắc trút xuống chen chúc quanh người Thạch Thiên Tử.
Thiên phú của Thạch Thiên Tử vốn tuyệt đỉnh, cũng uống Ngộ Đạo Trà nên chỉ cần một canh giờ là đã cộng minh với đại đạo.
Hắn ta đứng ngạo nghễ giữa trời đất giống như thần minh hạ phàm, khí tức mạnh mẽ.