Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 308



Thanh Nguyệt Tiên tử cảm nhận được tâm trạng kích động của Dao Trì Thánh chủ liền giải thích: “Sư tôn, tất thảy đều nhờ vào Thẩm Thiên sư đệ.”

“Là tiểu tử đó!”

Dao Trì Thánh Chủ lập tức kịp phản ứng, đôi mắt đẹp nhìn về phía Thẩm Thiên, trong lòng thoải mái.

“Chẳng trách, cũng chỉ có tiểu tử này mới có thể làm được như vậy.”

Nàng ta biết Thẩm Thiên có thể luyện chế Hỗn Độn Bổ Thiên đan.

Cũng chỉ có loại vô thượng đan nghịch thiên cải mệnh này mới có thể khiến thể chất của Thanh Nguyệt Tiên tử thuế biến như vậy.

Thiên kiêu xung quanh nghe thấy lời của Dao Trì Thánh chủ thì trong lòng giật mình.

Thanh Nguyệt Tiên tử thuế biến liên quan gì tới Thần Tiêu Thánh chủ?

Chẳng lẽ hai người bọn họ...

Không!

Thanh xuân của ta!

Vẻ mặt của đông đảo thiên kiêu nam trở nên phức tạp!

Thậm chí còn loáng thoáng nghe thấy tiếng cõi lòng vỡ vụn.

Dao Trì Thánh chủ vỗ nhẹ tay Thanh Nguyệt, khẽ trêu ghẹo: “Thanh Nguyệt, con nói sư tôn nghe có phải con thích tiểu tử này rồi không?”

Gương mặt xinh đẹp của Thanh Nguyệt Tiên tử ửng đỏ, thẹn thùng nói: “Sư tôn chớ có nói đùa.”

Nàng ta khẽ ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Thiên, sau đó lại cúi đầu, gương mặt xinh đẹp lại càng đỏ hơn.

Dáng vẻ này giống như tiểu cô nương bị vạch trần tâm tư.

“Thích thì để sư tôn đi đề thân cho con!”

“Diễm phúc của tiểu tử này lớn đấy, con phải nắm cho chắc vào!”

Gương mặt Dao Trì Thánh chủ tươi cười, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.

“Sư tôn, con...”

Mặt Thanh Nguyệt Tiên tử đỏ như ánh chiều, đã không còn dám ngẩng đầu lên nữa.

“Được, không trêu con nữa.”

“Tiểu tử này có đại ân với Dao Trì thánh địa chúng ta, phải cố gắng giao hảo với hắn nhé!”

Dao Trì Thánh Chủ hít sâu một hơi, nàng ta phát hiện Thẩm Thiên quá thần bí.

Có thể giao hảo với người như vậy chắc chắn không sai lầm.

Thanh Nguyệt Tiên tử gật đầu, ánh mắt cực kì phức tạp, cũng không biết đang nghĩ gì.

Giờ phút này, sự chú ý của Thẩm Thiên đang dồn vào Hồn Thiên Kỳ cục.

Có người không thể kìm nén được kích động trong lòng, định xông vào nơi thần bí này.

Sau khi hắn ta tiến vào, trong Hồn Thiên Kỳ cục bắn ra tia sáng chói chang, phóng lên tận trời.

Thần mang vô tận lượn lờ bao phủ, phong tỏa hết cả vùng này!

Ván cờ kia bắt đầu diễn hóa, pháp tắc vô tận quẩn quanh giống như tạo dựng ra cả một vùng trời đất.

Trong chốc lát, một bộ bàn cờ to lớn hiển hiện giữa thiên địa.

Tu sĩ kia chính là kỳ thủ.

Có điều, bản thân hắn ta cũng biến thành quân cờ!

Đây chính là điểm thần kỳ của Hồn Thiên Kỳ cục.

Muốn thu hoạch được cơ duyên ở đây thì phải dùng thân làm cờ, phá giải cục diện bế tắc này!

Có người bước ra, đặt chân vào tinh vị của bàn cờ, hòa thành một thể với quân trắng.

Một khi tiến vào nơi đây thì sẽ như hoàn toàn hòa thành một thể với thế cuộc, bị nhốt vào trong đó.

Nhưng, quân đen lập tức bộc phát ra pháp tắc vô tận bao lấy người này.

Người này lập tức bị pháp tắc bao trùm, tiên quang sáng chói bắn ra, tạo dựng ra một khu vực, sức mạnh cuồng bạo tuôn ra.

Người tiến vào Hồn Thiên Kỳ cục trở thành quân cờ trắng, phụ trách diễn hóa thế cuộc này.

Có điều tình hình quân trắng không ổn cho lắm, đang bị quân đen vây công chặt cứng.

Người này đặt chân làm quân cờ trắng, giống như trở thành một phần của ván cờ.

Trong chốc lát, quân đen như hóa thành cường giả khủng bố.

Một bóng dáng có tiên quang mông lung quẩn quanh tấn công người kia!

Ầm!

Tiếng nổ ầm vang lên!

Người kia bị đánh bay đi, rơi ra khỏi bàn cờ, miệng phun máu tươi.

Màn này khiến mọi người kinh hãi.

“Thế cuộc này kinh khủng quá!”

Đó là cường giả cấp Thiên tôn nhưng lại hoàn toàn không có đường đánh trả ở nơi này.

Nhưng điều này cũng không thể khiến mọi người sợ hãi, lại có tồn tại cường đại bước ra!

“Bổn tọa không tin thế cuộc này không cách nào hóa giải!”

“Các vị đạo hữu, cùng tiến lên!”

Rất nhanh, có mười bóng dáng xông lên.

Những người kia đều là Thánh chủ và Thái thượng trưởng lão của những Thánh địa lớn.

Bọn họ chiếm cứ bàn cờ, muốn mượn phương vị khác nhau để đồng thời phát động tiến công quân cờ đen.

Nhưng, mỗi quân cờ đen đều có một bóng dáng bước ra ác chiến quần hùng.

Một trận đại chiến kinh thiên bộc phát trong Hồn Thiên Kỳ cục.

Thực lực cường giả trên bàn cờ rất cường đại, phần lớn đều đã đạt tới Thánh giai, còn không thiếu cường giả Thánh quân!

Nhưng rất nhiều người chưa đi được mấy bước đã bị đánh lui.

Người mạnh nhất cũng chỉ đi được vài chục bước đã bị quân đen vây công, cuối cùng thất bại rút lui người đầm đìa máu.

Nơi này nhìn thế cuộc, nhưng lại giống chiến trường hơn.

Bên trong ẩn chứa sát phạt vô cùng vô tận, trông như con đường máu chỉ có thể chém giết.

Nhưng kết quả cuối cùng chỉ có thể là bị quân cờ đen vô tận vây giết, căn bản không thể tìm được chút hy vọng sống.

Tuy nhiên những cường giả này cũng nhận được thu hoạch nhất định.

Phần lớn những người này đều tẩy lễ bản thân, ma luyện chiến ý của mình nhờ chiến đấu.

Người đi được xa nhất còn được ban thưởng Thánh khí.

Có điều những vật này không có sức hấp dẫn lắm đối với họ.

Tất cả mọi người đều biết, đồ tốt thật sự đang ở phía sau.

Nghe đồn có người từng đi được mấy trăm bước, cuối cùng tuy ngã xuống nhưng vẫn được ban thưởng Tiên khí!

Còn có rất nhiều người đều đạt được ban thưởng đủ các loại bí cảnh Tiên giới, chiến kỹ...

Mọi người cùng nhất trí, chỉ cần có thể phá giải được thế cuộc này chắc chắn có thể thu được cơ duyên vô thượng.

Có điều từ khi Hồn Thiên Kỳ cục xuất thế đến nay, chưa ai có thể làm được điều này!

Bởi vì thế cuộc rất khó giải, khắp nơi đều là tử cục.

Cường giả các đời không chịu dập tắt hy vọng, thậm chí còn vẽ lại bàn cờ đem ra ngoài Triệu Hợp Đức làm vật để khổ tâm nghiên cứu.

Trải qua hơn ngàn năm nghiên cứu, các Thánh địa lớn đều tự xưng có hiểu biết nhất định về bàn cờ này nên mới có thể tiến lên thử.

Mặc dù như vậy nhưng vẫn không ai có thể phá giải thành công, ngược lại có khá nhiều người tẩu hỏa nhập ma, ngay cả tinh thần đều rối loạn.

Lúc này, tâm thần rất nhiều người đang cảm thán.

Thế cuộc này thực sự quá mức khó khăn.

Chẳng trách vô số năm qua chưa từng có ai vượt qua ải này.

Xem ra chuyến này, chắc chắn bọn họ bỏ lỡ cơ duyên cuối cùng mất rồi.



Chương 916: Từ trong tuyệt cảnh giết ra một con đường máu! (1)

Thế cờ Hồn Thiên ảo diệu khó lường, làm cho vô số cường giả đều phải cúi đầu.

Từ khi xuất hiện tới nay, có vô số cường giả thử qua, thế nhưng từ trước tới nay đều không có ai có thể phá giải.

Nước cờ trong thế cờ Hồn Thiên chỉ mới hạ xuống một nửa, vẫn còn có không gian giãy dụa.

Thế nhưng tử cục lại đã định, dù cho thay đổi như thế nào đi nữa, quân trắng khó thoát khỏi kết cục bị quân đen vây giết.

Quân trắng giống như thú hoang bị nhốt, bị vô số quân đen chật như nêm cối vây cực chặt.

Dù cho đi một bước nào, đều bị vây công, khó mà chạy trốn.

Dù cho kỳ nghệ mạnh hơn nữa, cũng chỉ có thể dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, làm cho thế cờ kéo dài thêm một đoạn thời gian.

Muốn hoàn toàn phá giải, không thể nào!

...

Thế nhưng cho dù là vậy, vẫn có rất nhiều cường giả tiến tới khiêu chiến thế cờ.

Mặc dù bọn họ không thể phá giải thế cờ này, thế nhưng cũng có thể thông qua chiến trận trên bàn cờ để rèn luyện bản thân.

Nơi đây ẩn chứa đại đạo chí lý, lại có pháp tắc hạ xuống, tăng cường sự cảm ngộ.

Còn có thể đối kháng với cường giả từ trong quân đen đi ra.

Đó là do bậc đại thần thông của Tiên giới dùng pháp lực vô thượng ngưng tụ ra, sẽ dựa theo thực lực của người khiêu chiến mà thay đổi.

Nơi đây, có thể nói là nơi thử thách tốt nhất.

Chiến đấu với đối thủ có thực lực tương đương, sẽ có thể tăng lên thực lực thực chiến với biên độ lớn nhất.

Tới nơi đây, rất nhiều người đều có được thu hoạch cực lớn.

Các cường giả các Thánh địa đều khao khát có được cơ hội này, chuẩn bị đi vào thế cờ Hồn Thiên.

Từng bóng người điều khiển độn quang, bay vào trong thế cờ Hồn Thiên.

Đám người xung quanh đều hét lên: "Cường giả đỉnh cao ra tay, bọn họ có thể bước ra bao nhiêu bước?"

Người đứng ra đều là Thái thượng trưởng lão và các Thánh Chủ, tu vi cơ bản đều trên Thánh quân.

Còn có những cường giả đỉnh cao lên tới Thánh quân bát kiếp như Thánh Chủ Cửu Dương và Thánh Chủ Thiên Đỉnh nữa.

Đội hình mạnh mẽ như vậy, cũng không biết có thể phá giải thế cờ Hồn Thiên hay không?

...

"Sư đệ, ta cũng đi tới thử xem chứ?"

Bích Thiên Thiên Tôn nhìn thấy cũng rất thèm thuồng, hai mắt đều phát sáng lên.

Bên trong thế cờ Hồn Thiên ẩn chứa rất nhiều bảo vật, không chỉ có Thánh khí, còn có Đại Thánh khí và Chuẩn Tiên khí!

Ngay cả bí thuật Tiên giới, công pháp và Vô Thượng pháp đều có.

Chỉ cần xông vào trong một lần, có khi sẽ có được tất cả!

Đây là một lượng tài sản cực kỳ khổng lồ, làm cho Bích Liên Thiên Tôn cực kỳ ham muốn.

Coi như mình không cần tới, cũng có thể đổi chúng nó lấy tài nguyên tu luyện.

Vì tu luyện Tân Hỏa quyết, Bích Liên Thiên Tôn đã tiêu sạch tài sản của bản thân, tình hình kinh tế hiện tại cực kỳ eo hẹp.

Chẳng bằng thừa dịp cơ hội này, kiếm một vố lớn?

Tiên quang quanh người Thánh Chủ Thần Tiêu dập dờn: "Nếu sư huynh đã có hào hứng như vậy, bản tọa đương nhiên phụng bồi!"

Trên khuôn mặt già nua của Bích Liên Thiên Tôn nở một nụ cười xán lạn: "Ha ha, vậy thì do sư đệ tới chỉ đường."

Tại sao lão lại muốn kéo theo Thánh Chủ Thần Tiêu đi cùng chứ?

Đương nhiên là bởi Bích Liên Thiên Tôn không hiểu chút nào về thế cờ này cả.

Tìm tới người hiểu cờ làm dẫn đường, đương nhiên sẽ có thu hoạch lớn hơn lão tự mình đi rồi.

"Ta cũng đi."

Tộc trưởng tộc Kim Tình Hỏa Viên Tề Đức Long đi ra, ánh mắt cũng rất nóng bỏng.

Bộ tộc này cực kỳ hiếu chiến, mặc dù ông ta không hiểu thế cờ, thế nhưng khi thấy có thể chiến đấu, ông ta cảm thấy rất ngứa tay.

Bích Liên Thiên Tôn gật đầu: "Được, ba người chúng ta cùng vào!"

Thực lực của Tề Đức Long rất mạnh, ba người hợp tác chắc chắn sẽ có được thu hoạch lớn!

"Ha ha, tốt!"

"Ta thật muốn xem xem, thế cờ này có gì đặc biệt!"

Tề Đức Long nhún người nhảy lên, điều khiển cầu vồng xông vào thế cờ Hồn Thiên.

Thánh Chủ Thần Tiêu và Bích Liên Thiên Tôn nhìn nhau, cùng lao vào trong đó.

...

Chỉ trong nháy mắt pháp tắc hạ xuống bao phủ bọn họ vào trong, hóa thành một thế giới mới.

Ba người đặt chân vào tinh vị trên bàn cờ, xung quanh đều là cảnh tượng mông lung hỗn độn, không có thứ gì cả.

Khi chưa hành động, quân đen cũng sẽ không xuất hiện.

Tới khi đó, tu sĩ đi vào thế cờ Hồn Thiên sẽ bị mê muội trong đó, không thể quan sát toàn bộ thế cờ được.

Bọn họ chỉ có thể phá giải thế cờ dựa theo vị trí quân cờ trong trí nhớ của bản thân mà thôi.

"Sư đệ, chúng ta đi đâu?"

Khi tiến vào thế cờ Hồn Thiên, Bích Liên Thiên Tôn cũng không đi loạn.

Đi nhầm một bước, sẽ bị quân đen vây công.

Nếu như bị lượng lớn quân đen vây công, coi như lão là Thánh quân cũng sẽ bị đánh bại.

Thánh Chủ Thần Tiêu bình tĩnh nói: "Sư huynh, bình thường đều nhắc ngươi cần đọc thêm sách, đọc nhiều sách hay, thế nhưng ngươi vẫn không nghe."

Bích Liên Thiên Tôn gãi đầu, cười với vẻ lúng túng: "Chỉ cần có sư đệ là được rồi mà."

"Những thứ nhàm chán như vậy, lão đạo mới lười xem."

Thánh Chủ Thần Tiêu lắc đầu, không để ý tới Bích Liên Thiên Tôn mà nghiên cứu thế cờ.

Sau đó, Thánh Chủ Thần Tiêu bước ra một bước, đặt chân vào một tinh vị khác.

Bích Liên Thiên Tôn và Tề Đức Long vội vàng đi theo.

Ầm!

Một tiếng vang cực lớn xuất hiện!

Bên cạnh bọn họ, cũng có một quân cờ đen rơi xuống, chèn ép gắt gao.

Bên trong còn có ba bóng người được tiên quang bao phủ, lao về phía ba người.

Đây là dựa vào số người cùng vào bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu bóng người.

Nếu như bọn họ bị hai quân đen vây công, thì sẽ có sáu bóng người lao ra.

Cứ thế mà suy ra, tuy rằng nói nhiều người lực lượng sẽ lớn, thế nhưng ở nơi đây cũng không phải là chuyện tốt.

Nếu như bị số lượng lớn quân đen bao vây, như vậy bóng người xuất hiện sẽ càng nhiều, lại càng kinh khủng!

...



Chương 917: Từ trong tuyệt cảnh giết ra một con đường máu! (2)

Ba bóng người này mặc dù có khí tức rất mạnh, thế nhưng không có đầu óc, chỉ biết lao tới tấn công mà thôi.

Rất nhanh, ba bóng người đều bị bọn họ đập tan.

"Sư đệ, ngươi phụ trách phá cờ, lão đạo và lão hầu vương sẽ phụ trách dọn dẹp đường đi!"

Trên tay Bích Liên Thiên Tôn là một chiếc gậy thần màu vàng kim, khí tức rất mạnh.

Ở cạnh lão, Tề Đức Long cũng móc một chiếc gậy đá khổng lồ, đứng song song với Bích Liên Thiên Tôn, toàn thân phát ra ánh sáng màu vàng kim.

Hai bọn họ giống như hai chiến thần vô địch, có thể nghiền ép mọi kẻ địch vậy.

Thánh Chủ Thần Tiêu gật đầu, tiếp tục đi tới.

Một đường thông suốt, coi như bị quân đen vây công, cũng không thể ngăn cản bước chân của họ.

Bọn họ tiếp tục tiến lên, thế cờ càng ngày lại càng thâm ảo, ý định nghịch chuyển tình hình, cứu sống quân trắng.

...

Không chỉ bọn họ, những Thánh Chủ khác cũng là như vậy.

Bọn họ đã nghiên cứu thế cờ Hồn Thiên hơn ngàn năm, đã tìm được một vài phương pháp phá cờ, muốn loại bọn họ ra cũng không dễ dàng.

Chỉ là càng đi về phía sau thì khó khăn lại càng lớn.

Mỗi một bước bọn họ đi ra, quân đen đều theo sát phía sau.

Phạm vi xâm chiếm của quân đen càng ngày càng nhiều, không gian cho bọn họ lại càng bị thu hẹp.

Các Thánh Chủ đi ra gần trăm bước, cuối cùng đều bị bảy tám quân đen vây quanh.

Từng bóng người được tiên quang bao phủ đi ra, phát động tấn công cực kỳ mãnh liệt.

Cho dù là Thánh Quân bát kiếp, cũng không ngăn cản nổi nhiều cường giả vây công như vậy.

Rất nhanh, đám người Thánh Chủ Cửu Dương và Thánh Chủ Thiên Đỉnh đều bị đánh bay ra ngoài.

"Thế cờ Hồn Thiên, thực sự không tầm thường!"

Có người cười khổ lắc đầu, bọn họ đã nghiên cứu ngàn năm, thế nhưng ngay cả việc đi tới một nửa đều không thành công.

Mà lúc này, lại có mấy luồng tiên quang mịt mờ từ bên trong thế cờ Hồn Thiên bắn ra ngoài, rơi xuống trong tay bọn họ.

Khi nhìn thấy những vậy này, rất nhiều người đều cảm thấy hâm mộ: "Lại là vũ khí cấp độ Thánh Quân!"

"Còn có cả Đại Thánh Khí!"

"Thánh Chủ Cửu Dương quá mạnh, lại có thể được ban thưởng dày như vậy!"

"Từ xưa tới nay, cũng không có quá nhiều người có thể được ban thưởng như này, thực sự là không tầm thường."

Thánh Quân bình thường ở nơi này, nhiều nhất cũng chỉ có thể đi tới vài chục bước mà thôi.

Ban thưởng mà bọn họ nhận được, cũng chỉ là Thánh khí bình thường mà thôi.

Thánh Quân đỉnh cao lại có thể đi ra mấy chục, thậm chí gần trăm bước, ban thưởng nhận được đương nhiên sẽ phong phú hơn.

Thánh Chủ Cửu Dương chính là Thánh Quân bát kiếp, cũng đã từng nghiên cứu thế cờ Hồn Thiên rất tỉ mỉ, đã thành công đi được trăm bước.

Mặc dù cuối cùng vẫn thất bại, thế nhưng vẫn thu được Đại Thánh Khí.

Thánh Chủ Cửu Dương rất vui vẻ, đây chính là một chuyện rất đáng giá khoe khoang.

Dù sao nhiều người vượt quan như vậy, chỉ có một phần nhỏ đạt được Đại Thánh khí mà thôi.

...

Mà đúng lúc này, thế cờ Hồn Thiên xuất hiện biến đổi.

Tiếng vang ù ù cuốn tới, làm cho lỗ tai người ta sinh đau, không nghe được gì cả.

Vô số pháp tắc hạ xuống, sinh ra uy áp cực kỳ khủng bố, trải rộng toàn bộ thế cờ.

Đám người ngưng thần nhìn lại, chỉ thấy ba người Thánh Chủ Thần Tiêu phát sinh biến hóa.

Bọn họ xuôi gió xuôi nước, đi được mấy trăm bước trong thời gian rất ngắn.

Cho dù gặp phải một vài nguy cơ nhỏ, thế nhưng dựa vào chiến lực mạnh mẽ của họ, cũng có thể giải quyết cực kỳ nhẹ nhõm.

Thế nhưng càng đi về phía sau, Thánh Chủ Thần Tiêu lại càng cảm thấy không ổn.

Quân đen xung quanh càng ngày càng nhiều, không gian dành cho bọn họ di động lại càng ngày càng hẹp, bọn họ đã sắp bị quân đen hoàn toàn bao vây vào trong.

Tiên quang quanh người càng ngày càng kịch liệt: "Nơi đây khó giải, chính là tử cục chu thiên!"

Thánh Chủ Thần Tiêu tận lực suy nghĩ, thế nhưng cuối cùng phát hiện lại là công dã tràng.

Bọn họ quanh quẩn đi một vòng, cuối cùng lại trở về vị trí ban đầu.

Mà quân đen đã bao vây xung quanh, giam giữ bọn họ tại nơi này.

Từng quân cờ màu đen tản ra ánh sáng lấp lóe, khí tức khiếp người, khí tức khủng bố quét ngang thiên địa.

Trong những quân đen này có tiên quang lượn lờ, pháp tắc quanh quẩn, từng bóng người dần dần xuất hiện từ trong đó.

Số lượng của bọn chúng cực lớn, tản ra linh áp cực mạnh, giống như quân đoàn Tà Linh ập tới, lúc nào cũng có thể phát động tấn công.

Trước mắt, ba người Thánh Chủ Thần Tiêu đã ở vào tuyệt cảnh.

Dù cho đi nước nào đi chăng nữa, đều bị quân đen vây giết, cơ bản không có cách thoát thân!

"Đây là nơi quái quỷ gì?"

Bích Liên Thiên Tôn ngẩn ngơ, hoàn toàn không nghĩ tới mọi chuyện sẽ tới tình trạng này.

Tại sao đi thông thuận vậy cuối cùng lại là đường chết?

"Không còn đường nào có thể đi nữa, chỉ có thể chiến một trận!"

"Có lẽ có thể giết ra một con đường máu!"

Tiên quang quanh người Thánh Chủ Thần Tiêu cuồn cuộn dâng trào, bắn ra vô tận sấm sét, dẫn dắt pháp tắc Lôi đạo, bắn thẳng chân trời!

Toàn thân ông được thần lôi bao phủ, tản ra khí tức làm người sợ hãi.

Dẫn dắt vô số sấm sét tụ lại quanh thân, chuẩn bị bắt đầu đại chiến.

Nơi đây quá kỳ lạ, cơ bản không thể phá cờ, cuối cùng vẫn bị vây vào tử cục.

Nếu không thể giết ra ngoài, chắc chắn sẽ bị thương nặng!

Những bóng người xung quanh quá nhiều, số lượng có khoảng mấy trăm.

Mỗi một cái bóng đều tản ra khí tức cực kỳ kinh người, tu vi của bọn họ cũng không kém ba người bao nhiêu.

Tuy rằng chiến lực của Thánh Chủ Thần Tiêu mạnh vượt khỏi cùng giai, thế nhưng cũng không vượt khỏi quá mức.

Nào có người nào có thể giải quyết mấy trăm đối thủ cùng giai cơ chứ?

"Tới tốt lắm!"

"Điều ta chờ chính là một trận chiến này!"