Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 311



Vẻ mặt của Thạch thiên tử khẽ thay đổi, hắn ta nhìn vào đội quân cờ đen vô tận kia mà cảm thấy da đầu tê dại.

"Thẩm huynh, bây giờ phải làm sao?"

Cho dù tài đánh cờ kém cỏi thì cũng biết đã không còn đường đi.

Thẩm Thiên đã có dự liệu trước, hắn nói: "Không sao, chúng ta yên lặng theo dõi tình hình đã!"

Ánh mắt Thạch thiên tử rất kinh ngạc, trong lòng xúc động.

Không hổ là Thẩm huynh, gặp nguy không loạn trước tình hình này.

So với Thẩm huynh, ta còn kém xa nhiều.

Nghĩ đến đây, Thạch thiên tử cũng bình tĩnh và chuẩn bị tuyên chiến.

...

Nhưng đột nhiên, một giọng nói từ đại đạo vang lên trong hư không.

m thanh rì rì, vang vọng khắp thiên địa.

Mọi người bị chấn động trong nháy mắt, khi đảo mắt nhìn lại đã thấy một bóng dáng mơ hồ xuất hiện trên ván cờ Hồn Thiên Kỳ.

Đó là một bàn cờ giữa một người đàn ông và một đứa trẻ, cách bố trí trên bàn cờ của họ giống hệt như của hai người Thẩm Thiên.

Thấy ván cờ đã định, người đàn ông từ từ đứng dậy còn cậu bé cũng vội vàng đứng lên theo.

"Sư tôn, lần này đi như thế nào?"

Giọng nói của đứa trẻ dường như truyền đến từ một khoảng không gian vô tận, từ quá khứ cho đến hiện tại.

Hư vô mờ mịt và không tài nào nắm bắt.

Tất cả mọi người đều kinh sợ, không biết tại sao lại xảy ra sự thay đổi như vậy.

Ngươi đàn ông thở dài: "Ra ngoại vực, chém Tà Linh, dẹp hết hỗn loạn, bảo vệ muôn người."

Giọng nói trang trọng và nghiêm túc, trong lời nói toát ra uy nghiêm cực lớn.

Đứa trẻ hỏi lại: "Khi nào thì sư tôn quay lại?"

Giọng điệu hết sức lo lắng và rất không muốn, tựa như đây là lần từ biệt cuối và không bao giờ gặp lại.

Người đàn ông trả lời: "Khi chiến tranh lắng xuống, ta sẽ trở về."

...

Cuộc đối thoại tưởng chừng ngắn gọn nhưng lại gây nên kinh hãi trong lòng vô số người.

Có người tâm trạng buồn bã, có người hai mắt ướt nhòe vô cùng đau thương.

Giống như bọn họ nhìn thấy một kiếp nạn lớn thời cổ đại sắp xảy ra, thiên địa hoàn toàn rơi vào tay giặc.

Ở khắp mọi nơi chỉ toàn là thi thể, cảnh tượng máu chảy thành sông.

Rất nhiều cường giả rời gia đình gia nhập chiến trường, muốn quyết chiến với kẻ thù, bảo vệ quê hương.

Nhưng cuối cùng, vô số người bị chôn vùi, để lại một nỗi đau thương vô tận.

Đó là sứ mệnh của bọn họ, nên không còn lựa chọn nào khác.

Tuy bọn họ bảo vệ cho quê hương, nhưng cũng không có cách để trở về quê hương, gặp lại cố nhân.

...

Tâm trạng của mọi người đều đắm chìm vào cuộc trò chuyện này.

Lúc này, vòm trời xảy ra biến đổi.

Bầu trời trong lành đột ngột xuất hiện rất nhiều ngôi sao, quang mang rũ xuống và trải dài khắp thiên địa.

Tinh quang cực kỳ chói lóa, nó phóng lên trên ván cờ Hồn Thiên Kỳ và bao phủ cả hai người Thẩm Thiên.

Bọn họ đặt mình trong quang hoa vô tận, hưởng thụ lễ rửa tội tinh quang với phong thái tuyệt thế.

Đột nhiên, một sức mạnh không giang cường đại bộc phát ra từ ván cờ Hồn Thiên Kỳ.

Bóng dáng của hai người biến mất trước mặt mọi người trong nháy mắt.

Ván cờ Hồn Thiên Kỳ có liên quan cũng đóng lại hoàn toàn và biến mất ở Kiến Mộc giới.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều hoảng sợ.

"Có chuyện gì xảy ra? Thần Tiêu thánh tử và Thạch thiên tử đã đi đâu rồi?"

"Ván cờ Hồn Thiên Kỳ đóng lại, bọn họ giống như bị đưa đi rồi!"

"Tại sao chuyện này lại xảy ra?"

"Chẳng lẽ bọn họ thật sự phá giải được ván cờ Hồn Thiên Kỳ rồi?"

...

Từ khi ván cờ Hồn Thiên Kỳ ra đời cho đến nay, loại hiện tượng kỳ lạ này chưa bao giờ xuất hiện.

Nhưng hiện tại không chỉ xuất hiện đạo âm, mà ngay cả ván cờ Hồn Thiên Kỳ cũng có thay đổi.

Chắc chắn chỉ có thể thông qua ván cờ này mới có thể giải thích tình huống này rõ ràng.

Vô số người cùng cảm thán: "Hóa ra là có huyền cơ bên trong!"

"Tầm nhìn của ta thật hạn hẹp."

"Thần Tiêu thánh tử đúng là kỳ đạo thiên tài!"

"Hắn đã nhìn thấu tất cả huyền cơ và tìm cách phá giải ván cờ này."

Lúc trước bọn họ còn cho rằng Thẩm Thiên vốn không biết đánh cờ.

Kết quả phát hiện bản thân mình chính là một chú hề.

Bọn họ vô cùng sùng bái Thẩm Thiên, ánh mắt lộ rõ sự hâm mộ.

"Phá giải được ván cờ Hồn Thiên Kỳ, chắc chắn có thể lấy được truyền thừa vô thượng!"

"Thần Tiêu thánh tử không hổ danh là đứa con khí vận!"

...

Lúc này, Thẩm Thiên và Thạch thiên tử đã tiến nhập vào một không gian khác.

Ở đây có tinh quang quấn quanh, pháp tắc hạ xuống, giống như một biển sao cực kỳ lấp lánh.

Những ngôi sao trải rộng khắp bốn phương, quang mang rực rỡ, thậm chí có thể thấy ngân hà ngang qua.

"Nơi đây... Nơi đây là đâu?"

Thạch thiên tử nghi ngờ, hắn ta chưa từng thấy qua cảnh tượng lạ lùng như vậy.

Vẻ mặt của Thẩm Thiên lạnh nhạt, không hề lay động.

Đúng lúc này, hư không trước mặt hai người khởi động và bắn ra vô số tiên quang.

Sau đó, một bóng người bước ra từ trong hư không.

Đó là một thân hình to lớn mặc áo giáp màu bạc, ánh sáng ngôi sao bao phủ cả người, không thể nhìn rõ dáng dấp.

Khí tức của lão cuồn cuộn như biển, như đại dương mênh mông và vô cùng cường đại!

Nhìn thấy bóng dáng này, cả Thạch thiên tử và Thẩm Thiên đều chấn động.

Quá mạnh mẽ!

Người này chắc chắn là cường giả vô thượng!

Thạch thiên tử cung kính nói: "Vị tiền bối này, không biết đây là nơi nào?"

Bóng dáng kia chậm rãi nói: "Đây là nội giới của ván cờ Hồn Thiên Kỳ."

"Chúc mừng các ngươi đã vượt qua thành công ván cờ Hồn Thiên Kỳ."

Thạch thiên tử ngẩn ra: "Chúng ta thông qua rồi?"

Trước khi tiến vào, hắn ta thấy rõ bọn họ đã hoàn toàn bị cờ đen bao vây.

Thạch thiên tử vốn cho rằng ván cờ này đã rơi vào ngõ cụt, họ hoàn toàn thất bại.

Kết quả là có bóng người đột ngột xuất hiện và cho họ biết họ đã thông qua.

Thạch thiên tử mơ màng, chưa kịp phản ứng.

Bóng dáng kia lại nói tiếp: "Ván cờ Hồn Thiên Kỳ do bản vương thiếp lập để tìm kiếm truyền nhân."



Chương 925: Vũ Trụ Tinh Thần đồ! (3)

"Ván cờ này không phải để cờ trắng có cơ hội sống mà là để ta tìm kiếm cơ duyên."

"Nếu sử dụng tài đánh cờ uyên thâm để phá giải thì bàn cờ sẽ phát triển đến bế tắc, khiến người ta hao tâm tổn sức."

"Giống như khi bản vương còn trẻ, chỉ có đi từng bước một thì mới có thể phá giải."

"Bản vương nhìn thấy bóng dáng thời còn trẻ của mình trên người các ngươi!”

Thạch thiên tử đã kịp phản ứng, trên mặt tỏ vẻ lúng túng.

Hắn ta vốn nghĩ rằng mình có tài đánh cờ cao siêu, hóa ra chỉ là một sự trùng hợp.

Nhưng sau đó, Thạch thiên tử trở nên nghiêm túc.

Bởi vì hắn ta phát hiện, Thẩm Thiên đã tính toán trước mọi việc. Hắn thậm chí còn kiên quyết lựa chọn phương pháp chơi cờ này.

Nếu một người thì còn xem là may mắn, nhưng hai người thì chắc chắn là không.

Nhất định Thẩm huynh đã nhìn thấu thế cuộc, nhưng muốn chia sẻ cơ duyên với ta nên mới chơi cờ cùng ta mà thôi.

Thẩm huynh thật sự là ân nhân của ta!

Thạch thiên tử nhìn Thẩm Thiên với ánh mắt đầy biết ơn.

Nhưng sau đó, Thạch thiên tử đã phản ứng lại.

Theo như lời người đó thì ván cờ Hồn Thiên Kỳ được thiết lập bởi Hồn Thiên Tiên Vương để tìm kiếm truyền nhân.

Không phải nó có nghĩa là bọn họ đã lấy được truyền thừa của Hồn Thiên Tiên Vương sao?

Khái niệm của Tiên Vương là gì? Là vượt xa trên Đại Đế và đủ để khinh thường sự tồn tại của thường dân!

Ở trước mặt của Tiên Vương, Đại Đế chỉ là một con kiến hôi, có thể bị giết chết trong nháy mắt.

Thật không ngờ rằng, hôm nay bọn họ thực sự có được truyền thừa của Hồn Thiên Tiên Vương.

Vậy bóng dáng kia chính là Hồn Thiên Tiên Vương rồi!

Thạch thiên tử nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm, chẳng trách khí tức của người này lại khủng khiếp như vậy.

Chỉ có Tiên Vương tuyệt đại mới có loại khí tức này!

...

Hồn Thiên Tiên Vương bình tĩnh nói: "Bọn ngươi có thể đến nơi này cũng xem như là có duyên với ta, có thể tiếp nhận truyền thừa của bản vương."

"Bản Vương sẽ truyền thụ "Chu Thiên Đạo kinh” cho các ngươi, hy vọng các ngươi hết lòng cảm ngộ."

Chu Thiên Đạo kinh hơn Đế Kinh và trên cả Tiên Vương kinh, nó là vô thượng pháp tối cao, chứa đựng uy năng vô tận!

Nếu phương pháp này lưu truyền ở ngoại giới thì sẽ khiến cho vô số thế lực tranh đoạt, Đại Đế phát cuồng!

Không ngờ chuyến đi này có thể thu hoạch được Chu Thiên Đạo kinh, điều đó khiến Thạch thiên tử vô cùng phấn khích.

Hắn ta liếc nhìn Thẩm Thiên, trong lòng không khỏi cảm thán.

Thẩm huynh không hổ danh là đứa con khí vận, đi đến đâu cũng gặp được cơ duyên lớn!

Thạch thiên tử cho rằng tất cả đều là công lao của Thẩm Thiên.

Nếu không có sự dạy dỗ của Thẩm Thiên, hắn ta đã phá giải ván cờ, vậy thì làm sao hắn ta có thể xuất hiện ở đây, có thể tiếp nhận truyền thừa của Hồn Thiên Tiên Vương?

"Đa ta Hồn Thiên Tiên Vương!"

Thạch thiên tử và Thẩm Thiên cùng chắp tay và cung kính tạ ơn.

Hồn Thiên Tiên Vương là cường giả tuyệt thế, vậy mà sẵn sàng truyền thừa cho bọn họ, đương nhiên khiến họ rất biến ơn.

"Đây là Vũ Trụ Tinh Thần đồ, bên trong ẩn chứa các nguyên lý đại đạo của Chu Thiên Đạo kinh."

"Có thể lĩnh ngộ được nhiều hay ít thì tùy thuộc vào ngộ tính của bọn ngươi!"

Hồn Thiên Tiên Vương lấy ra một bức tinh đồ vô cùng lấp lánh, giống như biển sao trong vũ trụ, không nhìn thấy điểm dừng.

Khi bức đồ này xuất hiện, hàng loạt pháp tắc vô tận lập tức hiện ra trong thiên địa, tựa như vũ trụ đang biến hóa.

Tinh quang vô tận phát ra từ Vũ Trụ Tinh Thần đồ, ánh sáng khắp bốn phía, pháp tắc vòng quanh vô cùng cường đại!

Đôi mắt của Thạch thiên tử sáng lên, cảm thấy chấn động.

Hắn ta bị thu hút bởi Vũ Trụ Tinh Thần đồ, ngay cả tâm trí cũng bị đắm chìm trong đó.

Ánh mắt của Thạch thiên tử trở nên vô cùng sâu thẳm, bên trong giống như có một biển sao lấp lánh, quét qua từng luồng thần hồng sáng lạn.

Cùng lúc đó, cả người hắn ta bộc phát thần quang rực rỡ chói lóa, hòa lẫn với bầu trời đầy sao, lâm vào một ý cảnh bí ẩn.

Khí tức của Thạch thiên tử biến đổi, phảng phất như đang dạo chơi trong không gian vũ trụ bao la, tìm kiếm chân lý đạo cảnh.

Ngay lúc này, hắn ta hoan toàn rơi vào khoảng lặng vô tận.

Thẩm Thiên cũng phấn khích không kém, nhưng khi hắn sắp cảm ngộ được phương pháp này thì Hồn Thiên Tiên vương đã gọi hắn trở lại.

“Vị tiểu hữu này, ngươi không phải là chủ thân!"

"Chỉ có chủ thân mới có thể thu hoạch nhiều khi cảm ngộ Vũ Trụ Tinh Thần đồ."

"Nếu bọn ngươi đã đến nơi này thì cũng xem như truyền nhân của bản vương."

"Truyền tống chủ thân của ngươi tới đây ngay bây giờ!"

Nói xong, Hồn Thiên Tiên vương vung tay lên, hư không bị xé rách thành một vết nứt lớn.

Sức mạnh khoảng không hết sức khủng khiếp, ngay lập tức dâng trào, tản ra sức mạnh to lớn như biển cả và đánh thẳng vào hư không.

...

Đệ nhị Linh Sơn, Tắc Hạ Học cung.

Chủ thân của Thẩm Thiên đang nhằm mắt tu luyện, thần quang bao quanh.

Tuy nhiên, vào lúc này hư không xung quanh hắn bị nghiền nát, một sức mạnh to lớn vô tận đang kéo tới.

Vẻ mặt Thẩm Thiên kinh sợ, hắn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị sức mạnh này kéo thẳng vào rồi biến mất ngay tại chỗ.

...

Ván cờ Hồn Thiên Kỳ.

Hai người Thẩm Thiên nhìn nhau, vẻ mặt sửng sốt.

Thẩm Thiên không ngờ rằng Hồn Thiên Tiên vương có thể biết rõ hắn đang phân thân.

Phải biết rằng thứ hắn tu luyện chính là Huyết Thần kinh và cơ thể này chính là phân thân do Huyết Thần tử ngưng tụ ra.

Người bình thường hoàn toàn không thể nhìn sơ hở giữa người thật hay phân thân.

Ban đầu Hoang Thạch đế quân cũng chỉ có thể suy đoán, ông ta không thể xác định thân phận thực sự của hắn.

Hồn Thiên Tiên vương không chỉ nhìn rõ mà còn đưa chủ thân của hắn vượt qua hư không vô tận đến nơi đây.

Đây là sức mạnh của tiên vương sao? Thật khủng khiếp!



Chương 926: Vũ Trụ Tinh Thần đồ! (4)

Thẩm Thiên thấy khẩn trương, trong lòng nổi lên một nguy cơ.

Xem ra nếu hắn tu luyện Huyết Thần kinh thì chắc chắn sẽ vô địch.

Một khi bạn gặp phải một cấp bậc cường giả như Hồn Thiên Tiên vương, thì lão không chỉ có thể nhìn thấu thân phận của bạn mà còn có thể giết chết bạn xuyên không gian!

Thật dọa người!

Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên cảm thấy nặng nề.

Giống như nhìn thấu suy nghĩ của Thẩm Thiên, Hồn Thiên Tiên vương cười nói: "Cho dù Huyết Thần kinh ở tiên giới thì nó nhất định là một trong những truyền thừa vô thượng."

"Nó còn ẩn chứa một năng lực che đậy mạnh mẽ mà người bình thường không có cách nào tìm thấy."

"Đáng tiếc là khoảng cách giữa ta và ngươi quá lớn. Nếu ngươi đã đạt tới ngôi vị Đại Đế phi thăng thành tiên thì ngay cả bản vương cũng khó có thể phân biệt ngươi là người thật hay do phân thân thành."

"Càng không thể dễ dàng bắt được vị trí chủ thân của ngươi."

Dù sao, Hồn Thiên Tiên vương cũng là tuyệt đại tiên vương, thực lực mạnh mẽ vượt xa cả Đại Đế.

Trước mặt Hồn Thiên Tiên vương, Thẩm Thiên chẳng qua chỉ là một tên gà mờ, liếc mắt đã có thể nhìn thấu.

Thẩm Thiên lắc đầu cười khổ, không ngờ công pháp bảo mệnh bất khả chiến bại này lại trở nên vô dụng trước vị cường giả này.

Có vẻ như sắp tới hắn phải cẩn thận hơn.

Ít nhất phải chứng minh đạo thành đế thì mới có thể ra ngoài!

...

Hồn Thiên Tiên vương lại lên tiếng: "Lão tiểu tử kia, mau ra đây!"

"Đừng tưởng rằng ngươi trốn trong đầu của tiểu tử này thì bản vương sẽ không biết!"

Đột nhiên, một đạo thần hồn xuất hiện trong đầu của Thẩm Thiên, biến thành một hư ảnh màu tím hiện lên trong thiên địa.

Người này chính là Diệp Kình Thương!

Sau khi Diệp Kình Thương xuất hiện, ông chắp tay về phía Hồn Thiên Tiên vương nói: "Hậu bối Diệp Kình Thương, ra mắt Hồn Thiên Tiên vương!"

Diệp Kình Thương vốn là tiên giới đại năng, nhưng đã biến thành tàn hồn và rơi xuống thế gian.

Nhưng ông đã nghe qua danh tiếng của Hồn Thiên Tiên vương.

Hồn Thiên Tiên vương chính là sự tồn tại hàng đầu ở trong tiên giới.

Vì vậy, ngay cả Diệp Kình Thương cũng không dám làm càn trước mặt Hồn Thiên Tiên vương.

Thẩm Thiên rất ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Diệp Kình Thương không sợ trời không sợ đất có thể lộ ra dáng vẻ như vậy.

Xem ra, Hồn Thiên Tiên vương có địa vị rất cao trong tiên giới!

"Không ngờ Chiến Thần cung sẽ rơi vào kết cục này, ngay cả ngươi cũng trở thành một tàn hồn.”

Hồn Thiên Tiên vương nhìn chằm chằm Diệp Kình Thương, lão lắc đầu thở dài.

Diệp Kình Thương cười khổ nhưng ông cũng không hề giải thích.

Hồn Thiên Tiên vương nhìn Thẩm Thiên và nói: "Tiểu tử ngươi có rất nhiều bí mật ẩn chứa trên người."

"Không chỉ có lão tiểu tử này che chở mà còn có loại đồ vật này nữa!"

Giống như nhận ra điều gì, Hồn Thiên Tiên vương nói giọng trêu đùa.

Diệp Kình Thương có thể cảm nhận bản thân ông đang đổ mồ hôi lạnh và căng thẳng.

Bởi vì Hồn Thiên Tiên vương quá mạnh mẽ, lão là tuyệt đại tiên vương!

Cho dù Diệp Kình Thương ở trạng thái hoàn thiện thì cũng không phải là đối thủ của Hồn Thiên Tiên vương, huống hồ gì hiện tại ông chỉ còn là một tàn hồn.

Nếu Hồn Thiên Tiên Vương có bất kỳ tà niệm gì đối với Thẩm Thiên thì tiểu tử này chắc chắn phải chết!

Thấy Hồn Thiên Tiên Vương có vẻ hứng thú với bí mật trên thân thể Thẩm Thiên, Diệp Kình Thương sợ đến mức toát mồ hôi lạnh.

Y vội vàng truyền âm: “Hồn Thiên tiền bối, tiểu tử này có quan hệ với vị kia!”

Diệp Kình Thương biết bản thân Thẩm Thiên ẩn giấu rất nhiều bí mật, có rất nhiều thứ mà ngay cả Tiên Vương cũng phải động lòng!

Nhất là những thứ có liên quan tới vị kia, nếu lưu lạc tới Tiên giới rất có thể sẽ khiến cho vô số thế lực Chí Tôn điên cuồng tranh cướp!

Y lo lắng Hồn Thiên Tiên Vương sẽ gây bất lợi cho Thẩm Thiên, bèn vội khiêng vị kia ra làm lá chắn.

Cũng chỉ có vị kia mới có thể chấn nhiếp Hồn Thiên Tiên Vương.

“Ồ?”

Hồn Thiên Tiên Vương có vẻ kinh ngạc. Đương nhiên ông ta biết người mà Diệp Kinh Thương nói tới là ai.

Nhưng ông ta không tin tiểu tử này lại có thể có quan hệ gì với vị kia.

Vị kia cao quý không gì sánh nổi, ngay cả Hồn Thiên Tiên Vương cũng không dám tùy tiện nhắc tới.

Chỉ là một tiểu tử phàm giới, há có thể có liên hệ gì với vị kia?

Hào quang dập dờn vờn quanh thân thể Hồn Thiên Tiên Vương, ông ta thâm thúy nhìn chằm chằm vào Thẩm Thiên như muốn khám phá mọi thứ về hắn.

Nhưng sau đó, tinh thần chi quang kịch liệt chấn động, khiến cho thân thể Hồn Thiên Tiên Vương cũng chấn động theo.

Hồn Thiên Tiên Vương phát hiện thần niệm mình lưu lại ở thế gian không thể nào nhìn trộm được tu vi và thực lực thực sự của Thẩm Thiên.

Điều này thực sự không thể tưởng tượng nổi.

Với tu vi của Hồn Thiên Tiên Vương, cho dù là Đại Đế cũng không thể che giấu được khí tức trước mặt ông ta.

Dù tu vi của Thẩm Thiên có mạnh cỡ nào đi nữa cũng không thể vượt qua Đại Đế được.

Tinh thần chi quang không ngừng cuồn cuộn bao bọc quanh thân thể Hồn Thiên Tiên Vương, tâm thần chấn động.

Thậm chí ông ta còn thấy quanh thân thể Thẩm Thiên mờ mờ lượn lờ từng sợi sương trắng, hỗn độn mông lung, tản ra khí tức khiến người ta sợ hãi.

Hồn Thiên Tiên Vương tự lẩm bẩm: “Là khí tức hỗn độn đã được luyện hóa. Chẳng lẽ hắn tu luyện môn công pháp kia?”

“Xem ra vị thiếu niên trước mắt đây thật sự có quan hệ đặc biệt với vị kia.”

“Tiểu tử này không đơn giản!”

“Không thể tùy ý đối đãi!”

“Ừm, trước hết phải kết thiện duyên đã.”



Hồn Thiên Tiên Vương lập tức mỉm cười đổi giọng nói: “Tiểu hữu, bổn Vương đã quan sát ngươi.”

“Theo lý mà nói, ngươi mới chính là truyền nhân chân chính của bổn Vương!”

Những gì Thẩm Thiên và Thạch Thiên Tử đã làm ở bên ngoài lúc trước đều bị Hồn Thiên Tiên Quang nhìn thấy hết.