Ngay lập tức, toàn bộ Bắc Hải đều bị ô quang vô tận bao bọc, che khuất bầu trời, như muốn táng diệt triệt để.
Lão Long Vương gào thét điều động thần lực vô tận, hóa thành một quả cầu năng lượng cực lớn lao tới phía trước.
Oanh!
Uy thế kinh khủng quét sạch bát phương, chấn động thương khung, nhấc lên sóng biển vô tận.
Vô số tu sĩ chấn động tâm thần, trận chiến của các Chân Tiên thực sự quá kinh khủng.
Mà lúc này lão Long Vương cũng tiến lên hóa thành một tia ô quang phóng tới chỗ Tà Linh Chân Tiên.
“Các ngươi rời khỏi nơi này trước!”
Lão Long Vương rống lớn, nhắc bọn Ngao Dạ lùi lại phía sau.
Người thường căn bản không thể tham dự vào trận chiến cấp Chân Tiên.
Chỉ riêng sức mạnh tràn ra cũng có thể khiến Chuẩn Tiên bị thương nặng.
“Rõ!”
Ngao Dạ nghe vậy, vội vàng mang theo Côn hư cùng rất nhiều Đại Thánh lùi lại.
Nhưng bọn họ cũng không rời đi xa, đề phòng nhỡ may có tình huống bất ngờ gì xảy ra cũng có thể tiến tới trợ giúp.
Một bên khác, hai mươi mấy Tà Linh cấp Chuẩn Tiên cũng nhao nhao lùi lại, đứng từ xa quan sát không dám chạm đến mảy may.
…
Lúc này, lão Long Vương đã quấn lấy Tà Linh cấp Chân Tiên ác chiến.
Uy thế kinh khủng bộc phát rung chuyển cả trời đất.
Toàn thân lão Long Vương phát sáng, khí thế mênh mông khó lường.
Ông thôi động Thương Long Trảo, thế không thể đỡ, như thể sắp xé rách trời đất làm hai nửa.
Long trảo to lớn vắt ngang hư không, rơi thẳng xuống thương khung quét ngang trên trời dưới đất.
Tà Linh Chân Tiên lạnh lùng, một thanh Khô Lâu Cốt Đao hiện ra trong tay lão ta, tỏa ra tà quang nhấp nháy.
Cốt đao vung lên, nối liền trời đất, tản ra sức mạnh tà ác vô tận.
Từ vụ lập tức tụ lại, dường như có Tà Thân vô thượng đang thi triển đao pháp hủy thiên diệt địa.
Oanh!
Tiếng vang như kinh lôi quán triệt hoàn vũ.
Trận chiến của bọn họ quá kinh khủng, mỗi một kích giáng xuống đều có thể đánh xuyên thiên khung, đánh nát pháp tắc, khiến cho hư không hóa thành phế tích.
Sóng năng lượng vô tận liên tục quét ngang như muốn phá hủy cả mảnh thiên địa này.
Không gian đã toái diệt thành hư vô, hư không loạn lưu phun trào, dòng lũ màu đen đáng sợ dọa tâm phách người ta, quét sạch vạn dặm.
Hai người vẫn quấn lấy nhau giao chiến không dứt, giết tới mức thiên hôn địa ám.
Ánh mắt tất cả mọi người đều có vẻ lo lắng.
“Trận này nhất định phải thắng!”
Bọn họ không biết lão Long Vương có thể ngăn cản được Tà Linh Chuẩn Tiên hay không.
Nhưng nếu không ngăn nổi, vậy Bắc Hải hoàn toàn phiền toái rồi.
…
Lại có thêm hai bóng hình bay ra từ sâu trong lỗ hổng hư không.
Lão Long Vương toàn thân chảy máu, khí tức hỗn loạn, rõ ràng đã bị thương nặng.
Một bên khác, thân ảnh Tà Tiên hiển hiện, tà khí quanh thân tràn lan, giữa ngực còn có mấy dấu trảo đẫm máu.
Rất hiển nhiên, khi giao chiến với lão Long Vương, Tà Tiên cũng không chiếm thượng phong.
“Dám can đảm tổn thương đến Thánh Linh Thể của bổn tọa. Chết đi cho ta!”
Tà Tiên gào thét ầm ỹ, tà khí sau lưng bành trướng vô tận, ngưng tụ ra hư ảnh vô cùng đáng sợ.
Những bóng mờ kia giống như ba ngàn tà tôn, như muốn ma diệt vạn vật trên thế giới, chôn vùi tất thảy trong tà vụ vô tận.
Tà Tiên tiến lên trước, tà ảnh chuyển động theo sau, sát khí ngập trời chém xuống vô số đao mang!
Lão Long Vương ngưng trọng, ánh mắt lộ ra vẻ quyết tuyệt.
Ông có thể cảm nhận được cỗ lực lượng này rất đáng sợ, và không gì chống đỡ nổi.
Nhưng lão Long Vương không thể lui. Bởi sau lưng ông chính là thương sinh Bắc Hải.
Nếu ông lui, những người khác sẽ chết!
Lão Long Vương động thân tiến tới, long trảo lóe lên thần mang sáng lòa, mờ mịt lượn lờ.
“Giết!”
“Giết!”
Hai người đều quát lớn, khí thế sát phạt quét sạch thiên địa.
Đùng đùng đùng!
Từng tiếng oanh minh vang vọng cả thương khung, uy thế cực kỳ kinh người.
Sau đó, huyết quang lóe lên, cốt đao đen nhánh chớp mắt đã ghé sát lão Long Vương, chặt ông làm hai.
Phụt!
Lão Long Vương phun máu tươi, cố gắng thôi động nốt phần sức mạnh cuối cùng, vung Thương Long Trảo bắt vào lồng ngực Tà Tiên, kéo trái tim ra, bóp nát hoàn toàn.
“A! Chết!”
Tà Tiên rú thảm thê lương, một đao chém lão Long Vương bay ra ngoài.
Lão Long Vương rơi xuống khỏi bầu trời, rơi ầm ầm xuống mặt biển.
Ngao Dạ và một đám cường giả đảo Hắc Long vội vàng chạy đến gào lên đau xót: “Lão tổ tông!”
Bọn họ không thể ngờ nổi lão Long Vương quyết tâm dủ phải trả cái giá lớn như vậy cũng nhất định ngăn Tà Tiên lại.
Mà lúc này, lại có một bóng hình xinh đẹp lao ra, nhào tới ôm lấy lão Long Vương.
“Tổ gia gia, người không sao chứ?”
Nàng chính là Long Nữ Ngao Băng.
Ngao Băng nước mắt vòng quanh, tâm thần cực kỳ bi ai.
Lão Long Vương chính là tổ gia gia mà nàng kính trọng nhất.
Ông đã sống vài vạn năm, tu vi đã đạt tới cảnh giới phi thăng từ lâu, nhưng vẫn chưa phi thăng lên Tiên giới, chỉ vì muốn thủ hộ đảo Hắc Long.
Một bậc tiền bối đáng kinh như vậy, lại rơi vào kết cục thế này…
“Con đừng khóc, mau rời khỏi đây đi!”
Lão Long Vương nói yếu như thở, khí tức như có như không, chắc hẳn sẽ không gắng gượng được quá lâu.
Thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người đều rơi nước mắt.
Bực anh hùng thế này, cho dù bỏ mình cũng muốn bảo vệ giới này.
Sao có thể không bi thương, sao có thể không đau lòng chứ?
“A! Ta phải giết các ngươi!”
Ngao Băng xõa tung mái tóc dài, khí tức lạnh léo thấu xương, tràn đầy sát ý băng liệt.
Nàng nhún mình nhảy lên, giết thẳng vào thiên không.
“Cô cô, bình tĩnh một chút!”
Ngao Dạ thấy vậy vội vàng tiến tới ngăn cản Ngao Băng.
Tà Linh ngoại vực quá kinh khủng, hiện giờ lão Long Vương đã bại lui, bọn họ không cách nào chống lại được nữa.
“Không nên ở lại nơi này lâu, trước hết cứ lui về đảo Hắc Long đã, mượn nhờ Đế khí và đại trận bảo vệ đảo để phòng ngự!”
Chương 991: Long Vương đẫm máu, Thẩm Thiên giáng lâm (2)
Ngao Dạ lập tức khôi phục lý trí, hạ lệnh.
Căn bản bây giờ không phải lúc bi thương. Nếu còn đợi tiếp nữa, tất cả mọi người sẽ phải chết ở nơi này.
Một nên khác, mặc dù Tà Tiên bị lão Long Vương đánh cho bị thương nặng nhưng còn không nguy đến tính mạng.
Lão ta ngồi xếp bằng trong hư không tu dưỡng thương thế, lệnh cho hai mươi mấy tên Chuẩn Tiên tấn công hàng rào thiên địa, muốn thông hoàn toàn con đường tới giới này.
“Đi!”
Thấy cảnh tượng này, mấy người Ngao Dạ đều bay về hướng đảo Hắc Long.
Nếu chờ đến lúc Tà Tiên khôi phục được thương thế, nhất định bọn họ sẽ chết.
Nhưng bọn họ còn chưa bay đi được vạn dặm đã bị một tia sáng đỏ như máu ngăn cản.
Cho dù là cường giả cấp Chuẩn Tiên cũng không thể đánh nát nó.
Sâu trong lỗ hổng hư không, Tà Tiên cười gằn hỏi: “Muốn đi sao?”
“Bổn tọa đã bố trí đại trận Phong Cấm ở đây, hoàn toàn phong cấm trong vòng vạn dặm.”
“Nơi này, chỉ có thể vào, không thể ra!”
“Hôm nay các ngươi nhất định sẽ táng thân ở nơi này, thành chất dinh dưỡng cho bổn tọa!”
…
Ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn!
Rốt cuộc hàng rào thiên địa ở nơi này đã bị hai mươi mấy Tà Linh cấp Chuẩn Tiên liên thủ đánh nát hoàn toàn.
Uy thế vô cùng kinh khủng quét sạch thiên địa, tà khí hạo đãng, khiến cho vô số người run rẩy.
“Giết!”
Hai mươi mấy Tà Linh cấp Chuẩn Tiên vừa xuất thế đã cùng phóng tới tu sĩ Bắc Hải.
Tà ảnh thao thiên hiện ra khắp vòm trời, chấn nhiếp tâm phách của người ta, như vô số tà ma xuất thế, làm hại cả thương sinh.
Từng đạo tà ảnh tung hoành, tà quang che khuất cả bầu trời, dọa nát hồn phách, vô cùng thê lương.
Chỉ trong chốc lát, vô só tu sĩ đã đẫm máu, thây ngang khắp biển, máu nhuộm đỏ cả hải vực.
“Lên. Cản bọn chúng lại!”
Ánh mắt Ngao Dạ lộ ra một tia quyết tuyệt. Ông nhún mình nhảy lên, dẫn theo mấy vị hắc long cấp Chuẩn Tiên cùng hơn mười vị Chuẩn Thánh đánh thẳng vào Tà Linh.
“Giết! Dù có chết cũng phải lột da đám con non Tà Linh này!”
Côn Hư giận dữ hét lớn, cũng dẫn theo các cường giả đỉnh cao trong tộc lao tới đám Tà Linh Chuẩn Tiên.
Mấy chục thân ảnh xông lên thiên khung, bộc phát ra thần năng vô tận, muốn phá vỡ cả thiên khung.
Sóng ba động kinh khủng quét ra, hôn thiên ám địa, giết tới mức thương khung băng liệt.
Cường giả đảo Hắc Long và Côn tộc đều xông ra hêt,s cứng rắn ngăn cản được gần hai mươi tên Chuẩn Tiên.
Các Hải tộc khác cũng ý thức được nguy cơ, những lão tổ, cường giả đỉnh cao trong tộc cũng đều xông lên, quấn lấy Tà Linh Chuẩn Tiên mà chém giết.
Một trận chiến tranh vô cùng thảm liệt đang diễn ra trên hải vực Hỗn Độn.
Cho dù điều động toàn bộ cường giả các tộc ở Bắc Hải cũng không thể ngăn cản được Tà Linh cấp Chuẩn Tiên sát phạt.
Chẳng mấy chốc, tu sĩ Bắc Hải đã rơi xuống thế hạ phong.
Thi thoảng còn có cường giả ngã xuống từ trong hư không, mất đi tất cả khí tức sinh mệnh.
Trong số đó có không ít cường giả cảnh giới Thánh Quân, thậm chí cả Đại Thánh.
Nhưng trước mặt Chuẩn Tiên, tất cả đều không chịu nổi một kích.
Thấy cảnh tượng này, ánh mắt mọi người đều có vẻ tuyệt vọng.
Chẳng lẽ hôm nay phải chết ở đây thật sao?
Thật sự, Bắc Hải không có nổi một tia hy vọng sống sao?
…
Màu máu nhuộm thẫm hải vực Hỗn Độn không kịp nhạt, ác chiến nổ ra khắp nơi, đâu đâu cũng là tiếng chém giết, tiếng rú thảm, thê lương vô tận.
Hàng rào thiên địa vỡ vụn, Tà Linh tộc xâm lấn với quy mô lớn khiến cho mọi người đều xông lên tử chiến.
Ngao Dạ cùng Côn Hư mang theo hơn mười vị cường giả cấp Đại Thánh đang đánh nhau đến máu nóng bốc lên đầu.
Nhưng tình hình chỗ bọn họ cũng cực kỳ không ổn, trên cơ bản là ai cũng loang lổ vết thương, hơi thở yếu ớt.
Dưới thế công của hai mươi Tà Linh cấp Chuẩn Tiên, đám người chỉ có thể liên tục bại lui, cố gắng chống cự.
Một bên khác, có mấy Tà Linh cấp Chuẩn Tiên không ai ngăn cản, không chút kiêng nể đồ tàn đại thế, giết chóc không ngớt.
Rất nhiều Thánh Quân, Đại Thánh đỉnh tiêm liên thủ muốn ngăn cản bọn chúng đều bị đánh cho liên tục bại lui, ho ra máu ngàn dặm.
Trên mặt biển chất đầy thi thể.
Mỗi một Hải tộc đều liều mạng chiến đấu, không một ai lùi lại.
Sắc mặt bọn họ tràn đầy kiên quyết, thấy chết không sờn.
…
Trong hư không, Ngao Băng huy động Tinh Trường Kiếm, không ngừng chém giết Tà Linh.
Mỗi một kiếm nàng chém xuống đều có thể giết được Tà Linh cấp Thánh Quân.
Nhưng vẫn không có ảnh hưởng quá lớn tới cục diện trận chiến.
Bộ váy đen kia đã nhuốm đẫm máu đỏ, loang loang lổ lổ, nhìn mà giật mình.
Phía trước còn có một Tà Linh cấp Chuẩn Tiên đang nhìn nàng chằm chằm.
Trong chốc lát, Tà Linh cấp Chuẩn Tiên gào thét xông đến, mang theo tà lực vô tận ngang nhiên xông xuống.
Tà trảo khổng lồ hiện ra giữa vòm trời, xuyên thủng hư không, thế như chẻ tre.
Đang!
Ngao Băng vung kiếm ngăn cản, thân thể rung lên, vội lùi lại.
Mặc dù nàng đã khôi phục được tu vi vạn năm trước nhưng muốn đối kháng với Tà Linh cấp Chuẩn Tiên thì vẫn hơi quá sức.
Nhưng sau lưng nàng lại xuất hiện thêm một Tà Linh cấp Chuẩn Tiên nữa.
Y huy động tà đao chém thẳng vào sau lưng Ngao Băng. Nàng muốn tránh cũng không tránh nổi.
Ngao Băng kinh hãi. Nàng phát giác được khí tức tử vong đang xộc thẳng tới mà không kịp phản ứng.
…
Chương 992: Long Vương đẫm máu, Thẩm Thiên giáng lâm (3)
Đúng lúc này, hư không vỡ vụn.
Một đốm sáng nhàn nhạt hiện ra giữa hư không, rồi nó sáng bừng lên, chói lọi lóa mắt.
Một nam tử áo trắng bước ra từ giữa hư không.
Hắn có dung mạo tuấn dật, khí chất siêu phàm thoát tục, như tiên nhân nơi thiên ngoại lạc xuống phàm trần.
Hắn đứng giữa thiên địa, vạn pháp lui tránh, không nhiễm phàm trần.
Thấy có một nam tử bất ngờ xuất hiện, Tà Linh cấp Chuẩn Tiên ngưng lại.
Nhưng sau đó, y cười lạnh nói: “Chết!”
Tà Linh Chuẩn Tiên đổi hướng tà đao chém về phía nam tử kia.
Tà khí dâng trào cực kỳ kinh người, chém ngọt hư không thành hai nửa.
Nhưng nam tử kia vẫn lạnh nhạt, nhẹ nhàng nâng tay phải lên.
Chuôi tà đao này lại bị nam tử dùng đầu ngón tay kẹp chặt, không thể động đậy.
“Cái gì?”
Tà Linh Chuẩn Tiên kinh hãi, muốn rút tà đao ra.
Lại phát hiện không thể rung chuyển mảy may.
…
Keng!
Tiếng lưỡi đao rung lên.
Tà đao nổ tung, vỡ nát thành một đống mảnh vụn.
Nam tử này, chính là Thẩm Thiên.
Bôn ba mấy trăm triệu dặm cuối cùng cũng chạy tới được Hỗn Độn Hải Vực.
Thẩm Thiên ngắm nhìn xung quanh, nhìn thấy khung cảnh như địa ngục trần gian thì đôi mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Hắn không ngờ chiến tranh Bắc Hải lại khốc liệt như vậy.
Vô số tu sĩ liều chết ác chiến, tiếng sát phạt truyền khắp vạn dặm.
Cảnh tượng máu tươi khắp nơi vừa nhìn là thấy ngay khiến người ta giật mình sợ hãi.
Một con Hắc Long bị Tà Linh phanh ngực mổ bụng, nội tạng rơi đầy mặt đất.
Nhưng hắn ta vẫn hung hăng chém giết, dùng long trảo móc ngực Tà Linh, nghiền nát tim nó thành bột mịn.
Một Cự Côn bị chặt đứt đầu, máu tươi phun cao ba thước.
Nhưng trước khi gã tự nổ mà chết vẫn mang theo vài Tà Linh đồng quy vu tận.
Tà Linh trời sinh tàn nhẫn, hung hãn, đồ sát khắp nơi.
Tu sĩ Bắc Hải thề sống chết phản kháng, cho dù người có bị thương nặng cũng phải kéo theo đối thủ chôn xương tại đây.
Khung cảnh vô cùng thê thảm, tràn ngập bi tráng và đầy thảm thiết khiến người ta giận dữ, khí huyết cuộn trào.
Nơi nào tầm mát nhìn qua nơi đó đều thây chất thành núi, máu chảy thành biển.
Giờ khắc này, ánh mắt Thẩm Thiên lạnh lẽo thấu xương, giống như địa ngục cực hàn, có thể đóng băng hết tất thảy.
Sau đó ánh mắt Thẩm Thiên nhìn sang Ngao Băng và Thẩm Ngạo Tuyết.
Một thân váy trắng của Thẩm Ngạo Tuyết đã bị máu nhuộm thành màu đỏ tươi, không biết là máu của kẻ địch hay máu của bản thân.
Tru Thiên Kiếm trong tay cố gắng vung vẩy, chém giết Tà Linh.
Trên mặt nàng đầy nét kiên nghị và quyết tuyệt. Cho dù những người bên cạnh không ngừng ngã xuống thì nàng cũng không hề chịu lùi bước.
Bộ váy đen của Ngao Băng cũng dính đầy vết máu, miễn cưỡng đánh lui địch thủ, nhưng trong mắt nàng đầy tia bi thương, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt chưa khô hẳn, nhìn vô cùng bất lực.
Thẩm Thiên nhìn thấy cảnh này, khí thế lập tức bộc phát.
Trong chốc lát, hư không vỡ vụn.
Hư không vạn trượng bị chôn vùi trong nháy mắt, pháp tắc vô tận sụp đổ, hiện ra khung cảnh hủy diệt.
Toàn thân hắn bắn ra khí diễm ngập trời giống như đốm sáng mặt trời trong nháy mắt nổ tung, quét sạch trời đất.
Cách đó không xa, tên Tà Linh cấp Chuẩn Tiên kia thay đổi sắc mặt, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
Y cảm nhận được sát ý lạnh lẽo trước nay chưa từng có gần như khiến cơ thể y đông cứng!
“Rút!”
Trong đầu Tà Linh cấp Chuẩn Tiên lập tức nảy lên suy nghĩ phải tránh xa nhân loại này.
Y hóa thành một đạo tà quang, trong nháy mắt đã bỏ chạy vạn trượng, không dám ở lại đây thêm.
Trong lòng y có một cảm giác là nếu y chạy đi chậm nửa khắc chắc chắn sẽ phải đẫm máu ở nơi đây.
Cỗ sát ý này thực sự quá kinh khủng, làm tâm thần người ta như muốn nứt ra.
Thẩm Thiên cũng không thèm để tâm đến Tà Linh bỏ chạy mà chỉ dẫm chân tiến về phía trước.
Cơ thể Ngao Băng run rẩy, bờ môi khẽ nhướn lên, ánh mắt nhìn chằm chằm hắn.
Trong mắt Thẩm Thiên hiện lên tia dịu dàng, chậm rãi lau nước mắt trên mặt nàng.
“Cuối cùng ngươi cũng đến rồi!”
Giọng Ngao Băng run rẩy, tâm trạng không cách nào bình tĩnh được.
Thẩm Thiên gật đầu, bình tĩnh nói: “Chờ ta một chút, ta đi một lát rồi sẽ quay lại ngay.”
Nói xong, Thẩm Thiên quay người đi.
Ngao Băng ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Thẩm Thiên, tâm trạng chẳng biết vì sao đã đột nhiên bình phục lại.
Dường như chỉ cần có nam nhân này bên cạnh, mọi chuyện đều có thể biến nguy thành an.
Ánh mắt Thẩm Thiên nhìn về phía Tà Linh cấp Chuẩn Tiên.
Y chạy được mấy vạn trượng mới chậm rãi dừng lại.
Tim Tà Linh cấp chuẩn Tiên sợ hãi đến mức muốn nứt ra, không thể nào đẩy lùi được cơn sợ.
Y quay đầu lại thấy Thẩm Thiên không đuổi theo mới nhẹ nhàng thở phào.
Bỗng nhiên, mắt Tà Linh cấp chuẩn Tiên trừng lớn, trong mắt tràn đầy tia kinh hãi
Sau lưng Thẩm Thiên đột nhiên hiện ra một đôi cánh màu vàng rất lớn, hào quang rực rỡ chói mắt.
Đôi cánh vàng giang ra mang theo sức mạnh hư không vô tận, xuyên giữa trời đất.
Trong tích tắc, cơ thể Thẩm Thiên lập tức biến mất trong nháy mắt.
Giữa trời đất có một vòng kim quang hiện lên rồi lập tức biến mất, không thể nào nắm bắt được.
Đợi khi hắn xuất hiện thì đã đứng sau lưng Tà Linh cấp Chuẩn Tiên rồi.
“Cái gì?”
Vẻ mặt Tà Linh cấp Chuẩn Tiên đầy kinh hãi giống như không thể ngờ tốc độ của Thẩm Thiên lại nhanh đến như vậy!
Y vội vàng xoay người, tà khí trong cơ thể bộc phát, ngưng tụ thành Thao Thiên Tà Quyền đánh về phía Thẩm Thiên.
Tà quang bắn ra mang theo sức mạnh kinh khủng rơi xuống phía trước.
Đây là một đòn Tà Linh cấp Chuẩn Tiên đã dốc hết sức lực, cũng có khí thế nghiền nát sơn hà.
Y có cảm giác nếu còn không dùng hết sức có thể y sẽ không có cơ hội nữa.