Trên mặt Ngao Băng đầy vẻ lo lắng.
Bên cạnh nàng, lão Long Vương đang nằm trên mặt đất, khí tức vô cùng yếu đuối, đang thoi thóp.
Thương thế của ông ta quá nặng, đan dược bình thường không thể nào cứu trị được.
Trên gương mặt Lão Long Vương vô cùng thoải mái, ông ta đã coi nhẹ tất cả từ lâu.
Ông ta bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, miễn cưỡng nở nụ cười: “Vị này chính là phu quân của Băng nhi đấy à?”
“Quả nhiên anh tư bất phàm, thần võ cái thế.”
“Cũng may ngươi đã tới nên mới có thể hóa giải được nguy cơ lần này!”
Thẩm Thiên chắp tay cung kính nói: “Gặp qua lão Long Vương!”
Đây là một vị tiền bối đáng kính trọng, ông ta đã không tiếc đánh đổi mạng sống để bảo vệ Bắc Hải.
“Tốt, rất tốt!”
“Giao Băng nhi cho ngươi bản vương cũng có thể an tâm rồi!”
Trên mặt Lão Long Vương nở nụ cười vui mừng, Ngao Băng là hậu bối ông ta sủng ái nhất nên dĩ nhiên ông muốn nàng sẽ có cuộc sống tốt đẹp.
“Khụ khụ!”
Nói xong, thương thế trong cơ thể Lão Long Vương bộc phát, ho ra đầy máu.
“Tổ gia gia!”
Tim Ngao Băng run lên, vội vàng đỡ lấy Lão Long Vương, nước mắt không kìm được lăn dài.
Giọng lão Long Vương yếu ớt, trấn an nàng: “Con ngoan đừng khóc, rồng cuối cùng gì thì cũng phải chết.”
“Huống hồ ta thọ nguyên đã gần cạn, giờ coi như cống hiến chút sức lực cuối cùng cho Bắc Hải đi!”
Mọi người nghe vậy ngay lập tức đều rơi nước mắt.
Chuẩn Tiên thập tam kiếp trở lên đều có thể thử đột phá Độ Kiếp kỳ, tấn thăng Đại Thừa kỳ, có điều xác suất thành công có cao có thấp mà thôi.
Còn Chuẩn Đế từ nhị thập tứ kiếp trở lên gần nhw chắc chắn có thể đột phá thành công Đại Thừa kỳ, trở thành Chân Tiên chính quả.
Lão Long Vương luôn áp chế tu vi của mình là để tọa trấn Hắc Long đảo, đề phòng hậu bối của gặp phải tai hoạ ngập đầu.
Ông ta đã đợi vài vạn năm, cho tới giờ ngay cả thọ nguyên của mình cũng gần cạn hết rồi.
Vốn, ông ta có thể lợi dụng chút nguyên khí cuối cùng để đột phá bình cảnh Chân Tiên, nếu thành công có thể phi thăng tiên giới, dựa vào linh khí vô tận của Tiên giới để xây dựng lại Tiên thân, một lần nữa có thêm mấy vạn năm thọ duyên.
Đáng tiếc, lần này chiến đấu với Tà Tiên đã khiến ông vốn cạn hết bản nguyên đã phải chịu thêm vết thương trí mạng.
Bản nguyên của lão Long Vương bị thương không cách nào hồi thiên lại được.
Thẩm Thiên hơi trầm ngâm, lấy ra một viên Hỗn Độn Bổ Thiên Đan đưa cho lão Long Vương.
“Lão Long Vương, uống viên đan dược này vào mọi thứ sẽ khá hơn thôi!”
Mọi người nhìn thấy Thẩm Thiên lấy Hỗn Độn Bổ Thiên Đan ra ánh mắt đều phức tạp.
Bọn họ từ lâu đã nghe nói thần đan vô thượng bậc này có dược hiệu nghịch thiên, bên ngoài đã truyền rất nhiều lời đồn về loại đan dược này.
Giống như những thiên tài nổi tiếng ngũ vực Thạch Thiên Tử, Tề Thiếu Huyền đều lập được chiến công hiển hách trong đại kiếp lần này. Chiến lực và tu vi của họ thậm chí còn vượt qua cả cường giả thế hệ trước.
Tất thảy những điều này đều vì bọn họ đã uống Hỗn Độn Bổ Thiên Đan.
Có thể nói, Hỗn Độn Bổ Thiên Đan đã được tu sĩ ngũ vực coi là vô thượng đan quý giá nhất từ lâu rồi.
Bây giờ Thẩm Thiên lại đưa ra đan dược bậc này để lão Long Vương chữa thương, tấm long và khí độ bậc này thật sự khiến người ta kính nể.
Cơ thể Ngao Băng vô cùng chấn động, trong mắt lóe lên tia nhu hòa, trong lòng vô cùng cảm động.
Đan dược Đế phẩm vốn ẩn chứa dược lực tái tạo, cải tử hoàn sinh vô tận.
Hỗn Độn Bổ Thiên Đan có thể làm tăng căn cốt thiên phú, nghịch thiên cải mệnh nên càng có giá trị vô lượng.
Uống viên đan dược như vậy không chỉ có thể chữa trị thương thế, nói không chừng tu vi còn có thể tiến thêm một bước, bước vào vô thượng.
Nhưng lão Long Vương lại lắc đầu, nhã nhặn từ chối: “Tiểu hữu đừng như vậy, thứ này quá quý gias1”
“Bổn vương chỉ là một cái mạng tàn, nên đi sớm thì hơn!”
“Loại đan dược này, tiểu hữu nên giữ lại cho mình!”
Thẩm Thiên không chỉ bằng lòng ra tay cứu giúp Bắc Hải mà còn bằng lòng bỏ ra đan dược vô thượng bậc này cứu giúp tính mạng ông ta khiến ông ta cảm thấy nếu nhận sẽ rất ngại.
“Lão Long Vương xin đừng khách sáo, cứ điều dưỡng sức khỏe cho tốt cái đã!”
Thẩm Thiên mở miệng, lão Long Vương dù sao cũng là tổ gia gia của Ngao Băng, đã cống hiến to lớn cho Bắc Hải.
Về tình về lý đều nên cứu chữa khỏi cho ông ta.
Giờ đại kiến vẫn chưa được giải trừ, thế lực ngũ vực cần phải nhất trí đối ngoại, nắm tay hỗ trợ nhau.
Lão Long Vương còn là cường giả cấp Chuẩn Đế, cũng được coi là cường giả tuyệt đỉnh của ngũ vực.
Chữa trị thương thế cho ông ta cũng coi như là giúp đỡ thêm các thế lực ngũ vực.
“Nhưng mà...”
Lão Long Vương còn định nói gì đó nhưng vết thương quá nặng khiến ông ta liên tục ho ra máu.
Thẩm Thiên thấy thế liền nhét thẳng Hỗn Độn Bổ Thiên Đan vào miệng ông ta, sau đó còn lấy ra một bình Tam Quang Thần Thủy cho ông ta uống.
Dưới sự hỗ trợ của Hỗn Độn Bổ Thiên Đan và Tam Quang Thần Thủy, khí tức của lão Long Vương lập tức xảy ra thay đổi.
Toàn thân ông ta bộc phát thần hi, bắn ra khí tức sinh mệnh vô cùng mênh mông.
Từng tia thần mang chói lọi lưu chuyển trong cơ thể tỏa ra tia sáng chói mắt, ẩn chứa sức mạnh lớn lao.
Cơ thể tàn tạ của lão Long Vương đã hồi phục như cũ với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, khí tức sinh mệnh nhanh chóng khôi phục lại đỉnh phong.
Tu vi của ông ta đang tăng lên, khí tức trở nên rộng lớn mênh mông khó lường.
Gừ!
Tiếng rồng ngâm rung chuyển trời đất.
Lão Long Vương nhún người nhảy lên bay thẳng lên chín tầng mây, toàn thân tỏa ra thần mang vô thượng chiếu rọi bầu trời.
Khí tức của ông ta trở nên càng thêm cường đại, trùng trùng điệp điệp, khiến những đám mây xung quanh đều chấn động.
Chương 1004: Nguy cơ giải trừ, lão Long Vương khôi phục! (3)
Dưới sự hỗ trợ của Hỗn Độn Bổ Thiên Đan lão Long Vương không những khôi phục hoàn toàn thương thế mà thậm chí ngay cả tu vi cũng tinh tiến.
Mây đen hội tụ, sấm chớp bắn ra, khí thế mênh mông không dứt.
Kiếp vân đè nặng bầu trời tản mát ra khí tức kinh khủng giống như muốn hủy diệt trời đất.
Đây chính là là Chuẩn Đế kiếp, hơn nữa còn là kiếp thứ hai mươi sáu, uy năng kinh khủng đến cực điểm.
Lôi kiếp vô tận tiết ra, ngưng tụ thành từng con mãnh thú lôi đình gào thét giữa trời đất.
Trong chốc lát, bầu trời như đang rơi vào chiến trường thượng cổ, vô số hung thú gào thét, uy thế rung động bầu trời.
Bầu trời trong nháy mắt trở nên vô cùng ảm đạm bị vô số tia chớp bao trùm, cực kỳ kinh người.
Cỗ sức mạnh này vô cùng kinh khủng khiến tâm thần vô số người kinh hãi, cơ thẻ không kìm được run lên.
Ngay cả cường giả Chuẩn Tiên cũng có vẻ vô cùng nhỏ bé trước thiên kiếp bậc này.
Chỉ riêng sức mạnh bị tản ra cũng có thể dễ dàng tiêu diệt Chuẩn Tiên.
Nhìn thấy màn này, ánh mắt Thẩm Thiên vô cùng thâm thúy.
Đây chính là sức mạnh của cường giả Chuẩn Đế sao? Quả là vô cùng cường đại.
Nếu không phải lúc trước lão Long Vương đánh Tà Tiên bị thương khiến thực lực của hắn ta giảm xuống, cộng thêm lỗ sâu hư không của giới này cũng không ổn định, có thể ngăn cản được bước tiến của Tà Tiên, muốn chiến thắng trận này cũng không dễ dàng như vậy.
Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Thiên thầm quyết định phải mau chóng nâng cao thực lực.
Mặc dù hiện tại chiến lực của hắn đã vượt trên Chuẩn Tiên nhưng vẫn có sự chênh lệch nhất định với những cường giả vô thượng kia.
Cũng may, trên người hắn còn có rất nhiều con át chủ bài.
Dựa vào Hồn Thiên Kỳ Bàn và Chiến Thần Tháp, cho dù phải đối mặt với Tà Linh Chuẩn Tiên cũng không phải không có đường đánh trả.
Và lúc này, lão Long Vương vẫn còn đang độ kiếp.
Ông ta hóa thân thành Thần Long vạn trượng vắt ngang hư không, uy thế chấn động bầu trời.
Toàn thân lão Long Vương tắm mình trong lôi quang, sức mạnh Long Thần mạnh mẽ phát ra, vô cùng mênh mông.
Ông ta phất tay xé nát thần lôi vô tận, xuyên qua bầu trời, vạn pháp không thể xâm nhập.
Thiên kiếp kinh khủng trước mặt lão Long Vương trên căn bản không thể nào tạo ra được chút gợn sóng gì.
Bầu trời không ngừng rung động, không thể nào ngăn cản được cỗ sức mạnh này nên hoàn toàn vỡ vụn.
Cũng không lâu sau, tất cả đều bình phục trở lại.
Lão Long Vương phi thân lao xuống, hóa thành một lão giả tóc trắng.
Ông ta vô cùng oai hùng, đôi mắt có thần, khí tức cường đại đến cực điểm.
Lần này độ kiếp không chỉ khiến thực lực lão Long Vương tăng lên mà ngay cả thọ nguyên cũng tăng lên ngàn năm.
Hơn nữa căn cốt và thiên phú của ông ta cũng tăng thêm rất nhiều, nói không chừng tương lai có thể phát huy đến cực hạn, trở thành Đại Đế!
Lão Long Vương vô cùng mừng rỡ, ông ta không ngờ dược hiệu của loại đan dược này lại cường đại đến như vậy.
“Đa tạ tiểu hữu!”
Lão Long Vương chắp tay nói cảm ơn, vô cùng cảm kích.
Thẩm Thiên không chỉ cứu được tính mạng của ông ta mà còn giúp ông ta gia tăng thực lực, ân tình này lớn bằng trời.
“Đa tạ Thẩm Thiên Thánh Chủ!”
Các đại cường giả của Hắc Long đảo đều bước tới cung kính hành lễ với Thẩm Thiên.
Lão Long Vương là trưởng bối bọn họ kính trọng nhất, giờ được Thẩm Thiên cứu, bọn họ cảm động đến rơi nước mắt.
“Lão Long Vương, chư vị tiền bối, đây là việc vãn bối nên làm!”
Thẩm Thiên khiêm tốn hữu lễ, không kiêu ngạo không tự ti.
Thẩm Ngạo Tuyết bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, trong lòng cảm thán.
Hóa ra những năm gần đây đều là ta trách oan phụ tôn.
Phụ tôn vẫn luôn quan tâm chúng ta.
Giờ khắc này, trong lòng Thẩm Ngạo Tuyết đã công nhận người phụ thân Thẩm Thiên này.
Thương thế của lão Long Vương được khôi phục, đại quân Tà Linh bị đánh lui khiến tu sĩ Bắc Hải đều vui vẻ ra mặt, bầu không khí vui vẻ hòa thuận.
Rất nhiều tu sĩ đều bước lên trước nói lời cảm tạ, cảm kích ân cứu mạng của Thẩm Thiên.
Trong đó, dĩ nhiên bao gồm cả mỹ nhân Hải tộc như Côn Ngọc và Nhân ngư công chúa Ngọc Biên Tiên.
Có điều, ánh mắt các nàng ấy nhìn Thẩm Thiên tràn ngập u oán.
Ánh mắt này khiến Thẩm Thiên tê cả da đầu, vội vàng tìm một lý do chuồn mất.
Côn Ngọc và Ngọc Biên Tiên nhìn bóng lưng Thẩm Thiên đi xa thở dài một hơi.
Không biết khi nào ta mới có thể có được lòng cảm mến của Thẩm Thiên.
Có điều, bổn cô nương nhất định sẽ kiên trì.
Một ngày nào đó, hắn sẽ tiếp nhận ta!
Hải Vực Hỗn Độn.
Nhìn không một bóng người nào xung quanh hải vực, Thẩm Thiên thở phào nhẹ nhõm.
May là bản thánh chủ thông minh, nhanh chân chạy đi.
Nếu bị những nữ nhân kia quấn lấy thì không chừng đến nổ cả đầu!
Nữ nhân gì đó, thật sự quá đáng sợ!
Với thời gian này, không chừng tu tiên còn tốt hơn!
Hiện tại, tâm trí của Thẩm Thiên vẫn giống như trăm năm trước, cơ bản không thay đổi.
Cho nên hắn chưa nghĩ ra cách để đối mặt với chúng!
Huống hồ, hôm nay đại kiếp nạn đã ập xuống, hắn không có thời gian để giải quyết việc này.
Nhiệm vụ cấp bách hiện nay là nghĩ ra cách để thăng cấp sức mạnh.
Tà Linh tộc không chỉ đe dọa vậy thôi, nó còn khủng bố hơn nhiều so với những gì mà con người từng chứng kiến.
Chỉ có thực lực mạnh mẽ của chính mình mới có thể sống sót sau kiếp nạn này.
...
Chương 1005: Trở lại Tinh Đảo Hỗn Độn! (1)
Thẩm Thiên đảo mắt và nhìn về phía trước.
Màn sương mù xám mờ mịt và quấn quanh, khí tức khiến người ta kinh hãi.
Sương mù màu xám không ngừng dâng trào, giống như bầu trời bao phủ khu vực này vậy.
Nơi đây là cấm địa của Bắc Hải - Tinh Đảo Hỗn Độn!
Bên ngoài Tinh Đảo Hỗn Độn tồn tại một đại trận hỗn độn.
Nó được chuyển hóa từ hỗn độn khí vô tận thành và bao trùm toàn bộ Tinh Đảo Hỗn Độn.
Có thể nói, Tinh Đảo Hỗn Độn là khu vực thần bí nhất ở Bắc Hải.
Nơi đây tràn ngập hỗn độn khí khiến trái tim nhiều người đập nhanh, người bình thường vốn không dám tới gần.
Ngay cả đại chiến lần này của tu sĩ Bắc Hải và Tà Linh tộc cũng chỉ diễn ra bên ngoài khu vực của Hải Vực Hỗn Độn.
Tà Linh tộc cũng hết sức kiêng kỵ vì sự uy hiếp của hỗn độn khí ở nơi đây.
...
Trong mắt người đời, Tinh Đảo Hỗn Độn chỉ là một bí cảnh để tu luyện.
Sau mỗi ba trăm năm thì uy năng của đại trận hỗn độn sẽ suy yếu bớt, khe nứt không gian sẽ xuất hiện.
Khi đó, tu sĩ của các tộc ở Bắc Hải sẽ gia nhập Tinh Đảo Hỗn Độn thông qua khe nứt để tìm kiếm cơ duyên.
Nhưng lúc bình thường thì không ai dám tới gần nơi này.
Bởi vì theo các tu sĩ ở Bắc Hải, nơi đây giống nơi trục xuất thiên giới, thâm sâu khó lường.
Đặc biệt là sức mạnh của hỗn độn khí này, ngay cả Đại Đế cũng kiêng dè không dám đi sâu vào.
Đối với Thẩm Thiên mà nói, nơi này không thua kém thánh địa tu luyện hàng đầu.
Những thứ hỗn độn khí khiến người ta nghe thôi đã sợ mất mật này có sự gia tăng rất lớn đối với hắn.
Bởi vì trên người hắn có hỗn độn thể, có thể luyện hóa nguồn sức mạnh khủng khiếp của hỗn độn khí để sử dụng cho riêng mình.
Phải biết rằng, hỗn độn khí có tác dụng vô cùng lớn.
Nó không chỉ có thể dùng để luyện hóa hỗn độn thể mà còn có thể gia tăng đòn tấn công.
Nếu thêm một lớp hỗn độn khí vào đòn công kích thì lực sát thương sẽ cực kỳ mạnh.
Nếu một người bình thường bị hỗn độn khí đi vào cơ thể thì khó có thể hóa giải.
Cho nên, nếu muốn thăng cấp sức mạnh và tìm kiếm cơ duyên thì Tinh Đảo Hỗn Độn là khu vực thích hợp nhất.
...
Tinh Đảo Hỗn Độn cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó.
Có người nói rằng, hòn đảo này rơi xuống từ bí cảnh vô thượng của tiên giới, ẩn chứa nhiều bí ẩn.
Thẩm Thiên đã từng đến Tinh Đảo Hỗn Độn, hắn thu hoạch Côn Bằng pháp, Bất Tử Trường Xuân kinh và rất nhiều cơ duyên khác.
Do vấn đề về thời gian nên vẫn chưa tìm kiếm hoàn tất ở nhiều khu vực.
Nhưng Thẩm Tiên biết rằng, chắc chắn khu vực này có cất giấu rất nhiều cơ duyên.
Đến nỗi, Thẩm Thiên suy đoán.
Sở dĩ, Tà Linh tộc tiêu tốn số lượng lớn và huy động nhiều sức mạnh như vậy, không chỉ đơn giản là muốn chiếm được Bắc Hải.
Trong này nhất định có nơi gì đó hấp dẫn bọn họ, đó rất có thể là Tinh Đảo Hỗn Độn.
Lần đầu tiên, Thẩm Thiên tiến vào Tinh Đảo Hỗn Độn thì hắn đã tìm ra những nơi bí ẩn như Long đảo và Côn Bằng điện.
Phải biết rằng, tuyệt đối có sự kinh khủng tồn tại ẩn giấu trong Long đảo.
Nhưng dường như nó bị hạn chế bởi thứ gì đó, không thể tách rời được.
Vì vậy có thể thấy, Tinh Đảo Hỗn Độn này cũng không hề đơn giản.
...
Nhưng Thẩm Thiên cũng không vội vàng tiến vào Tinh Đảo Hỗn Độn.
Chuyến đi lần này, không biết sẽ mất bao lâu mới có thể trở ra ngoài.
Hắn còn một số việc cần phải thu xếp.
Đúng lúc này, phía sau hắn nhấp nháy, hư không bắt đầu dâng lên, một bóng người bước ra từ trong đó.
Người vừa đến mặc áo dài màu đen, dáng người cao gầy, khí chất lạnh lùng và cao quý.
Thẩm Thiên hơi ngạc nhiên: "Sao ngươi đi tới đây?"
Người này chính là Ngao Băng.
Lúc nhìn thấy Thẩm Thiên rời đi, nàng lập tức đuổi theo.
Vẻ mặt của Ngao Băng lạnh nhạt, hừ nói: "Tiểu tử ngươi rời đi nhiều năm như vậy, cuối cùng đã biết đường trở về rồi?"
Trong khoảng thời gian mà Thẩm Thiên biết mất, Ngao Băng hết sức lo lắng.
Đặc biệt là trong thời gian này, nàng còn mang thai Thẩm Ngao Tuyết.
Thẩm Thiên lâu quá không về khiến trong lòng của Ngao Băng nảy sinh oán giận.
Thẩm Thiên cười khổ nói: "Không phải là do thân bất vô kỷ sao?"
Hắn giải thích toàn bộ câu chuyện về ván cờ Hồn Thiên.
Ngao Băng không giống với những người khác, dù sao nàng cũng là mẹ của con hắn, đương nhiên hắn phải dỗ dành cho thật tốt.
Chỉ là với tâm tư hiện tại của Thẩm Thiên.
Hắn không biết làm thế nào để trở thành một người chồng tốt.
Vẻ lạnh lùng trên mặt của Ngao Băng tan biến chút đỉnh: "Nếu không phải biết tiểu tử ngươi có sinh mệnh kiên cường thì ta đã cho rằng ngươi chết rồi."
"Không phải ta đã bình an trở về sao?"
Thẩm Thiên mỉm cười, bước lên ôm Ngao Băng vào lòng.
Cảm nhận được cái ôm quen thuộc này, cơ thể Ngao Băng khẽ run lên, nhưng không hề tránh né.
Cả hai cứ lặng lẽ như vậy cho đến khi mặt trời dần dần lặn xuống, mặt trăng bạc từ từ lên cao.
Đêm tối yên tĩnh, vầng trăng như lưỡi câu.
Ánh trăng sáng chiếu xuống, rơi vào trên tay hai người làm nổi bật vẻ đẹp tuyệt thế.
Ngao Băng đứng dậy, bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên rồi nói: "Tiếp theo chúng ta đi đâu đây?"
Nàng biết với chí hướng của Thẩm Thiên thì sẽ không thể ở lại nơi đây được.
Hơn nữa, tai họa bên ngoài vẫn chưa được yên ổn.
Đây là thời đại của hắn, năm vực cần hắn.