Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 336



Vậy luồng lực lượng này, là do đâu?

Tới cùng là người nào, vào lúc này đi vào Hỗn Độn Tinh Đảo?

Thẩm Thiên nhún người nhảy lên, tiến về phía năng lượng truyền ra.

...

Cách đó không xa, đang có một đám người đang đi về phía sâu Hỗn Độn Tinh Đảo.

Bọn họ ngồi trên một con thuyền bay cổ xưa, che khuất bầu trời, khí thế bàng bạc.

Con thuyền bay dài khoảng ngàn trượng, lơ lửng trên không biển Hỗn Độn, tiến lên với tốc độ chậm chạp.

Xung quanh đều là khí hỗn độn sôi trào mãnh liệt, sương mù mông lung, mờ mịt lượn lờ.

Những khí hỗn độn này có uy thế khủng khiếp, giống như sóng thần quét sạch thiên địa.

Thỉnh thoảng con thuyền sẽ bị khí hỗn độn ập tới, lay động dữ dội, phát ra những tiếng nổ liên hồi.

Thế nhưng cho dù là vậy, con thuyền cũng không vỡ vụn, lung la lung lay bay về phía sâu trong Hỗn Độn Tinh Đảo.

Nếu để những người khác thấy được cảnh tượng này, tuyệt đối sẽ kinh ngạc tới ngẩn người ra.

Khí hỗn độn tại nơi đây quá mãnh liệt, coi như cường độ thân thể của Đại Thánh cũng không thể chịu nổi uy thế cỡ này, hơi không cẩn thận sẽ bị nổ tan xác mà chết.

Mặc dù chiếc thuyền này là Thánh khí đỉnh cao, thế nhưng cũng không thể chịu nổi thời gian dài như vậy.

Quan trọng là phía trên chiếc thuyền có hai báu vật cổ xửa, phát ra thần năng vô tận, bảo vệ chiếc thuyền.

Hai bảo vật này có hình dáng giống như hai cái chìa khóa, phía trên được khắc đạo văn kỳ lạ, khí tức thâm trầm mà cổ xưa.

Cả hai kết hợp lẫn nhau, thể hiện ra cảnh tượng Càn khôn thái cực.

Càn khôn thái cực kết hợp với nhau, phun ra một màn sáng cực kỳ chói mắt, bao phủ hoàn toàn chiếc thuyền vào trong.

Khí hỗn độn cuốn tới, đều bị màn sáng này ngăn cản, không thể xâm nhập vào bên trong.

...

Trên boong tàu, có một đám người đứng đó.

Bọn họ có trẻ có già, đều mặc đạo bào cổ xưa, giống như là truyền nhân của một đạo thống nào đó vậy.

Chỉ là những người này lại chia thành hai đạo thống lớn.

Một phương trong đó mặc đạo bào có khắc hai chữ Gia Cát, sau lưng vẽ một đồ án thái cực bát quái, trong tay còn có Bát Quái bàn rất cổ xưa.

Người dẫn đầu chính là một ông lão tóc đỏ, sắc mặt đỏ thẫm, hai con ngươi sáng ngời có thần.

Khí tức của lão mênh mông khó lường, bên ngoài còn có phù văn ẩn hiện, chắc hẳn cũng là một tồn tại cực mạnh.

Mà phương còn lại mặc đạo bào có khắc hai chữ Tư Mã, trên tay còn có trận bàn Ngũ Hành, ngoài cơ thể cũng có thần quang ngũ hành lấp lóe.

Người dẫn đầu là một ông lão với khí thế nghiêm nghị, tóc trắng xóa, dáng vẻ tiên phong đạo cốt.

Mà trước đám người này, còn có một nam thanh niên tuổi trẻ, khí chất phi phàm, phong thái hào sảng.

Hai con ngươi của hắn ta thâm thúy như sao trời, trên tay có Bát Quái bàn, phía sau còn có trận bàn Ngũ Hành nữa.

Người này đứng sừng sững tại đầu thuyền, có phong thái chỉ điểm giang sơn.

Những người này chính là người của thế gia ẩn thế tại Trung Châu, gia tộc Gia Cát và gia tộc Tư Mã.

Người cầm đầu hai thế gia này theo thứ tự là lão tổ tông của hai thế gia, Gia Cát Nguyên và Tư Mã Thừa.

Bọn họ đều là người sống sót sau trận đại kiếp vạn năm trước, thực lực cực mạnh.

Mặc dù thực lực của cả hai người vẫn tại Đại Thánh sơ kỳ, thế nhưng mượn nhờ địa thế trận vực đặc biệt, đều có thể bùng nổ ra sức chiến đấu tương đương với Chuẩn Tiên.

Người đứng đầu thuyền, chính là thiên tài tuyệt thế mà cả hai thế gia đều coi trọng, Gia Cát Tư Mã.

...

Gia tộc Gia Cát và gia tộc Tư Mã đều là tộc lớn trong lĩnh vực trận vực, tộc đàn đã truyền thừa vài chục ngàn năm, gốc gác cực sâu dày.

Coi như trong số gia tộc ẩn thế thì hai gia tộc này cũng được tính là đứng hàng đầu, địa vị cao thượng, có được uy nghiêm khủng bố.

Bởi vì tổ tiên trong tộc đã từng có uy danh hiển hách tại thời đại Thái Cổ, ngay cả cường giả Chí Tôn đều kiêng dè.

Từ xưa tới nay lực lượng của trận vực đều là lực lượng thần bí nhất trong thiên địa, sâu không thể dò.

Tông sư trận vực, có thể mượn lực lượng của đất trời, tụ đại thế trong thiên địa, bùng nổ ra uy năng vô tận.

Dùng lực lượng bản thân chống lại lực lượng đất trời, làm sao có thể đơn giản được?

Tiên tổ của hai thế gia, đã từng hợp tác với nhau bố trí một sát trận vô thượng làm cho trời long đất lở: "Càn Khôn Vô Cực Trận".

Đại trận này lấy máu của bá chủ vô thượng để nhuộm lên uy danh hiển hách, làm cho toàn bộ vạn tộc đều sợ hãi dè chừng.

Chỉ là theo thời gian trôi qua, năm tháng vô thường.

Truyền thừa mạnh nhất của hai gia tộc đều xói mòn, làm cho thực lực của gia tộc rớt xuống ngàn trượng.

Thế nhưng cho dù là vậy, chiến lực của hai gia tộc này vẫn không thể khinh thường.

Gia tộc Gia Cát am hiểu sử dụng kỳ môn bát quái, có thể dùng trận pháp điều khiển tám loại lực lượng là Thiên, Địa, Thủy, Hỏa, Phong, Lôi, Sơn và Trạch.

Tông sư trận vực của tộc này nếu tu luyện tới mức tận cùng, có thể mượn trận vực bố trí "Thần Ma Bát Trận Đồ", có thể chém giết Chân Tiên.

Mà gia tộc Tư Mã lại am hiểu kỳ môn ngũ hành, có thể sử dụng trận pháp điều khiển lực lượng ngũ hành là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

Thậm chí có thể sử dụng trận pháp để triệu hồi Ma Hổ, Ma Lộc, Ma Hùng, Ma Viên và Ma Cầm thời Thái Cổ tới chiến đấu.

Nếu như mạch này tu luyện tới tận cùng, cũng có thể bố trí ra trận pháp vô thượng "Ngũ Hành Tuyệt Diệt Trận", thần cản giết thần phật cản giết phật.

Thế nhưng năng lực mạnh nhất của bọn họ cũng không phải là giết địch, mà là loại bỏ trận pháp và cấm chế.

Cho nên, địa vị của hai gia tộc ẩn thế này tại Trung Châu là cực cao.

Cho dù là đệ tử chân truyền của Thánh Địa, khi thấy những thành viên nòng cốt của hai thế gia đều phải kính cẩn lễ phép, có khi còn kém hơn một bậc.



Chương 1010: Khách không mời mà tới Hỗn Độn Tinh Hải (3)

Bởi vì khi vào bí cảnh vẫn phải nhờ người ta hỗ trợ.

Cũng chỉ có tộc nhân của hai gia tộc này, mới dám đi vào Hỗn Độn Tinh Đảo vào thời điểm hiện tại.

Bọn họ có thể mượn nhờ lực lượng trận vực và chí bảo do tổ tiên để lại, bố trí ra đại trận kinh thiên ngăn cản khí hỗn độn.

Chỉ là từ trước tới nay cả hai tộc này đều bất hòa với nhau, từ thời tiên tổ cũng đã so đấu lẫn nhau, muốn cướp được danh hiệu thế gia trận vực đứng đầu năm vực.

Thế nhưng chiến lực của hai tộc đều tương tự, phương thức chiến đấu cũng giống nhau, cho nên từ trước tới nay đều không phân cao thấp.

Thế nhưng việc so đấu và xích mích giữa hai tộc vẫn không hề đình chỉ, đã kéo dài hơn mấy chục ngàn năm, cho tới nay đều không ai phục ai.

Bọn họ đều tự xưng là truyền thừa chính thống của mạch trận vực, muốn khôi phục lại vinh quang của tiên tổ.

Tới tận thế hệ này, thiên tài tuyệt thế Gia Cát Tư Mã xuất hiện.

Hắn ta chính là thiên tài trận vực tuyệt thế do hai nhà thông gia sinh ra, có được truyền thừa của cả hai thế gia trận pháp Gia Cát cùng Tư Mã.

Thậm chí, mặc dù tuổi tác của Gia Cát Tư Mã còn nhỏ cũng đã tu luyện truyền thừa đỉnh cao của hai gia tộc lên tới cảnh giới đại thành.

Có thể nói, hắn ta chính là thiên tài cấp bậc cao nhất của hai thế gia về trận pháp từ mấy chục ngàn năm trước tới nay.

Hai thế gia đều có thể thấy được hi vọng khôi phục vinh quang tiên tổ từ trên người của Gia Cát Tư Mã.

Điều này mới làm cho mâu thuẫn giữa hai tộc giảm bớt, bầu không khí không còn nặng nề như trước.

Cho nên, dưới sự đề xuất của Gia Cát Tư Mã, hai thế gia mới có thể hợp tác đi vào Hỗn Độn Tinh đảo.

Chỉ là cho dù cả hai thế gia đã hợp tác, cũng không thể tùy ý đi lại trong Hỗn Độn Tinh đảo.

Nơi này ẩn chứa cả bí ẩn lẫn nguy hiểm vô cùng lớn, không thể dễ dàng mà có thể chạm tới.

Hơi không cẩn thận, sẽ gặp phải tai nạn mang tính hủy diệt.

Dù là hai thế gia trận vực, ở chỗ này cũng phải cẩn thận từng li từng tí, tiến lên rất chậm chạp.

Thế nhưng dọc theo con đường này, hai gia tộc cũng không cảm thấy nhàm chán.

Bọn họ so đấu vài chục ngàn năm, trình độ nói móc đã luyện tới cảnh giới thần hồ kỳ kỹ (tài năng như thần).

Một đệ tử họ Gia Cát khoảng hai mươi tuổi đi tới, nhìn về phía đệ tử họ Tư Mã đang cầm lái mà chế giễu: "Nhà Tư Mã các ngươi dẫn đường kiểu gì vậy?"

"Chúng ta đều đã ở lại Hỗn Độn Tinh đảo cả tháng trời rồi, các ngươi có được không vậy?"

"Nếu không được thì các ngươi cứ trở về đi ngủ đi!"

"Hãy để nhà Gia Cát chúng ta dẫn đường!"

Lời nói của tên đệ tử này làm cho đám đệ tử họ Tư Mã tức giận, ngay lập tức có người nói: "Chẳng lẽ nhà Gia Cát lại được?"

"Nếu không phải các ngươi, làm sao mà chúng ta có thể mất phương hướng chứ?"

"Nếu ngay từ đầu để nhà Tư Mã chúng ta cầm lái, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì xảy ra cả."

Đệ tử nhà Gia Cát cười lạnh, nói: "Các ngươi không được mà thôi!"

"Tránh ra, đừng ở nơi này mất mặt xấu hổ."

Ngay lập tức, có vài đệ tử nhà Tư Mã đi ra, tức giận nói: "Đám người các ngươi chỉ biết ngồi không nói móc."

"Khi trước lúc sóng lớn hỗn độn tới, tại sao các ngươi lại biến thành rùa đen rụt đầu, không dám ho he chút nào?"

Đệ tử nhà Gia Cát lập tức tức giận, phản bác: "Các ngươi nói cái gì?"

"Nếu không phải nhà Gia Cát chúng ta bố trí đại trận phòng ngự, các ngươi đã chết hết rồi!"

Đệ tử Tư Mã: "!@#%#$@!#...."

Đệ tử Gia Cát: "%&!@$)%...."

...

Trên boong thuyền, tiếng chửi mắng vang lên liên tiếp.

Thậm chí, không chỉ là đệ tử của hai thế gia đang cãi lộn.

Ngay cả lão tổ của hai gia tộc cũng đang cãi nhau tới mức mặt đỏ tới mang tai, nước bọt bay tứ tung.

Tư Mã Thừa hừ lạnh nói: "Nếu không phải kỹ nghệ của nhà Tư Mã cao siêu, làm sao có thể đi tới nơi này?"

"Nếu chỉ dựa vào các ngươi, chúng ta đã trở thành chất dinh dưỡng của khí hỗn độn từ lâu rồi!"

Gia Cát Nguyên hét lớn: "Tư Mã Thừa, nói khoác mà không biết ngượng..."

"Trước mặt chúng ta, đám người các ngươi lại định giả bộ cái gì?"

"Mông ngươi vểnh lên chút, ta đều biết ngươi muốn đi ị hay là định đánh rắm!"

Tư Mã Thừa tức giận tới mức đỏ cả mặt, ngón tay chỉ vào Gia Cát Nguyên đều đang run rẩy: "Tên thô bỉ, lão phu khinh thường làm bạn với ngươi!"

Gia Cát Nguyên cười lạnh, nói: "Không phục thì cút, nếu như ngươi không cút ngươi chính là con trai ta!"

Tư Mã Thừa: "..."

...

Bọn họ không có chút phong phạm cường giả nào, lại giống như côn đồ trong chợ búa, cãi nhau liên tục.

Thấy được cảnh tượng này, Gia Cát Tư Mã cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Loại chuyện này, hắn ta đã không cảm thấy kinh ngạc.

Hai gia tộc mà ở chung một chỗ, tuyệt đối là ba ngày một lần xích mích, năm ngày một trận mắng lớn!

Mặc dù hai vị lão tổ tông chửi nhau tới mức mặt đỏ tới mang tai, thế nhưng cũng rất kiềm chế, cũng sẽ không ra tay đánh nhau.

Nếu như bình thường, Gia Cát Tư Mã sẽ không tham dự vào, bởi vì tham dự cũng vô dụng.

Thế nhưng hiện tại lại đang ở biển hỗn độn, không tham dự không được!

...

Ngay cả đệ tử cầm lái đều đang mắng nhau, cho nên không có người điều khiển thuyền!

Nơi này chính là Hỗn Độn Tinh đảo, khắp nơi đều có nguy hiểm!

Nếu như có chuyện gì ngoài ý muốn xuất hiện, tất cả mọi người đều phải chết!



Chương 1011: Huyền Thiên thần đảo, Long Giáp Thiên Thư! (1)

Khi thấy người của hai gia tộc đang cãi nhau, Gia Cát Tư Mã rất bất đắc dĩ, thế nhưng vẫn phải tới khuyên can.

"Đừng cãi nhau, mọi người đừng cãi nhau nữa."

"Cậu hai, chú hai, đều là người một nhà, đừng mắng mẹ mà!"

"Hai lão tổ tông nữa, tất cả mọi người hãy chú ý hình tượng chút đi ạ!"

Gia Cát Tư Mã bắt đầu tận tình khuyên bảo, muốn cho bầu không khí bình tĩnh lại.

Thế nhưng cũng không có hiệu quả quá lớn.

Gia Cát Nguyên và Tư Mã Thừa đều ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn tiếp tục cãi nhau.

Tiếng mắng chửi của bọn họ như sấm sét, vang vọng toàn bộ thuyền.

Hai người này đều nói lực lượng trận vực của gia tộc mình mới là mạnh nhất, muốn cãi thắng đối phương thì thôi.

Khi thấy cảnh tượng này, khóe miệng Gia Cát Tư Mã hơi run rẩy, âm thầm nói thầm.

Lão tổ tông thật ngây thơ, đã hơn mười ngàn tuổi rồi mà vẫn không trưởng thành chút nào.

Nếu như bị người ngoài nhìn thấy, còn không phải bị cười chết?

...

Tại phương diện cãi nhau, Tư Mã Thừa thực sự là không bằng Gia Cát Nguyên.

Lão bị tức tới mức mặt đỏ gay, râu bạc trắng tung bay.

Tư Mã Thừa bị ép luống cuống, dựng râu trừng mắt: "Gia Cát Nguyên, ngươi được, cả nhà ngươi đều được."

"Có bản lĩnh thì đừng nhờ chúng ta hỗ trợ, tự mình mở ra trận vực tại Hỗn Độn Tinh đảo đi!"

Hai mắt Tư Mã Thừa đỏ đậm, tức giận mất khôn.

Bởi vì nơi đây cũng có đại trận hỗn độn, người bình thường không thể phá giải.

Hơn nữa, nơi này còn có khí hỗn độn làm cho cả vạn tộc đều sợ hãi.

Với lực lượng của gia tộc Gia Cát, cơ bản là không có khả năng một mình đi vào Hỗn Độn Tinh Hải.

Cho nên bọn họ mới có thể hợp tác với gia tộc Tư Mã đi vào nơi này.

Thế nhưng người nào có thể nghĩ tới, bọn họ đã mất phương hướng tại khu vực bên ngoài cả một tháng.

Hai gia tộc phải bỏ ra một cái giá lớn, tiêu hao lượng lớn tài nguyên mới có thể đi vào nơi sâu trong.

Tổn thất quá lớn, vượt xa kế hoạch mà bọn họ dự đoán lúc ban đầu.

Cho nên, hai gia tộc bắt đầu chỉ trích đổ lỗi cho đối phương.

Thế nhưng luận tới việc đổ lỗi, Gia Cát Nguyên chính là cao thủ.

Lão ta làm cho Tư Mã Thừa không biết nên nói cái gì nữa cả, ưu thế cực lớn.

Tư Mã Thừa cũng muốn thể diện, cơ bản là không chịu được sự tức giận này, dự định bỏ mặc.

Thế nhưng Gia Cát Nguyên cũng không chiều theo ý lão, hừ lạnh nói: "Tự mình thì tự mình, chẳng lẽ lại sợ ngươi!"

Gia Cát Nguyên cũng không sợ Tư Mã Thừa buông tay mặc kệ, bởi vì tất cả mọi người đều là châu chấu trên một sợi dây, làm sao có thể nói không làm thì không làm?

...

Cảnh tượng này, làm cho Gia Cát Tư Mã cảm thấy dở khóc dở cười.

Cả hai gia tộc hợp sức lại cũng khó khăn như vậy, suýt chút nữa thì mất phương hướng.

Hiện tại lại xuất hiện mâu thuẫn, mỗi người đi một ngả, có lẽ tất cả mọi người đều phải người đi chân lạnh toát.

Vẻ mặt Gia Cát Tư Mã trở nên nghiêm túc: "Hai vị lão tổ tông, chúng ta phải nhanh tìm Huyền Thiên thần đảo mới được!"

"Cứ tiếp tục như này cũng không phải chuyện tốt."

"Với tài nguyên dự trữ hiện tại của chúng ta, kiên trì không được bao lâu nữa."

Hiện tại bọn họ đã đi vào nơi sâu của Hỗn Độn Tinh Hải, nguy hiểm hơn lúc trước quá nhiều.

Ngoài thuyền có sóng cả mãnh liệt, sóng biển xâm nhập, uy thế liên tu bất tận.

Khí hỗn độn cực kỳ kinh khủng, lao tới như sóng to gió lớn.

Mỗi một lần đều làm cho con thuyền lay động dữ dội, thần quang bắn ra bốn phía.

Đại trận trận vực do hai bảo vật tạo dựng ra cũng không thể kiên trì được bao lâu.

Chỉ có thể tăng lên lượng nhiên liệu cho trận pháp, mới có thể miễn cưỡng duy trì.

Nếu như mọi người không tranh thủ thời gian, chờ nguồn năng lượng hết sạch thì coi như chết chắc.

Nghe được lời nói của Gia Cát Tư Mã, Gia Cát Nguyên và Tư Mã Thừa đều giật mình, lập tức phản ứng lại.

Bọn họ tới đây không phải để cãi nhau, mà là có mục đích khác.

Vì chuyến đi Hỗn Độn Tinh Hải lần này, cả hai thế gia đều cố gắng chuẩn bị mấy ngàn năm.

Nếu như bởi vì một vài mâu thuẫn nho nhỏ, làm cho việc này thất bại, không phải là lỗ lớn sao?

Nghĩ tới đây, Tư Mã Thừa tỉnh táo lại, nói: "Lão phu không thèm cãi nhau với ngươi nữa, tìm ra Huyền Thiên thần đảo mới là quan trọng.”

Gia Cát Nguyên nhếch miệng: “Ngươi cho rằng lão phu muốn cãi nhau với ngươi, lãng phí nhiều nước bọt như vậy sao?”

Bọn họ cũng ý thức được chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ, tạm thời bỏ qua mâu thuẫn.

"Được rồi, bọn nhỏ, đừng cãi nhau nữa!"

"Điều khiển con thuyền, tìm kiếm Huyền Thiên thần đảo đi!"

Hai lão tổ tông đều tỉnh táo lại, thế cục trở nên hoãn lại.

Khi thấy lão tổ tông không cãi nhau nữa, những người còn lại đương nhiên cũng sẽ không tiếp tục cãi nhau.

Tất cả mọi người trở lại cương vị của bản thân, nên điều khiển trận pháp thì điều khiển trận pháp, nên cầm lái thì cầm lái.

Khi thấy cảnh tượng này, Gia Cát Tư Mã cũng thở phào một hơi.

...

Thuyền của hai thế gia tiếp tục tiến lên.

Thế nhưng đúng lúc này, lại có một tiếng hét lên: "Đó... đó là cái gì?"

Đám người nhìn qua, đã thấy vùng biển phía trước xuất hiện biến đổi lớn.

Sóng biển xâm nhập, biển mây cuồn cuộn, như muốn quấy trời long đất lở.

Đệ tử của hai gia tộc đều sợ hãi tới mức vỡ cả tim gan, nói: "Sẽ không phải gặp được loại thiên tai nào chứ!"

Nếu như ở khu vực bình thường thì bọn họ không chút lo lắng nào.

Thế nhưng nơi này chính là Hỗn Độn Tinh Hải, chung quanh có khí hỗn độn.

Nếu ở đây xuất hiện thiên tai, uy thế cực kỳ khủng bố, khó mà chống lại.

"Không đúng, ở nơi đó còn có bóng người!"

Có người nhìn thấy có một bóng người đang dạo chơi trong khí hỗn độn vô tận.

Bóng người này uy phong lẫm liệt, khí thế cực mạnh.

Người này giống như thần tiên, không thèm để ý tới khí hỗn độn làm cho cả vạn tộc đều sợ hãi!

Chỉ phất tay cũng có thể đánh nát vô số khí hỗn độn, làm đất trời xuất hiện một con đường lớn.