Thẩm Thiên phát hiện chiến trường này còn lớn hơn so với tưởng tượng của hắn.
Hắn đã đi mấy vạn dặm, những nơi hắn từng đi qua đều là phế tích bị tàn phá, cảnh hoàng tàn khắp nơi.
Cũng may sau khi hắn đi xuyên qua chiến trường này thì cuối cùng cũng đến chính giữa hồ nước.
Nước hồ tỏa ra kim quang chói mắt giống như thần dịch đang chảy tí tách, phát ra khí tức mạnh mẽ.
Luân Hồi Tạo Hóa Liên đang sừng sững chính giữa hồ nước phát sáng lấp lánh, vô cùng chói mắt.
Dưới sự nuôi dưỡng của nước hồ vàng óng, Luân Hồi Tạo Hóa Liên cũng tỏa sáng rực rỡ, phát ra linh vận.
Thẩm Thiên vừa nhìn thấy đóa sen thì hai khí âm dương trong cơ thể nảy sinh khát khao cực lớn.
Thẩm Thiên dậm chân bước lên tiến về hồ nước màu vàng óng.
Trong chốc lát, trời đất xảy ra dị biến.
Phù văn trận vực giăng khắp nơi, pháp tắc quanh quẩn khiến trời đất thất sắc, nhật nguyệt mất đi ánh sáng.
Ánh mắt Thẩm Thiên khựng lại, chẳng lẽ đây mới là uy lực thật sự của m Dương Táng Thần trận sao?
Những Thái Sơ m Dương khí ban đầu chẳng qua chỉ là những trở ngại đầu tiên thôi?
Pháp tắc vô tận tụ lại, lượn lờ chín tầng mây, vô cùng mạnh mẽ!
Trong hư không hiện ra một Thông Thiên Đại Thủ ấn lớn đột nhiên đánh về phía Thẩm Thiên.
Thủ ấn đấy là do Thái Sơ m Dương khí hội tụ thành, kết hợp với sức mạnh của trận vực nên kinh khủng đến cực điểm.
Thông Thiên Đại Thủ ấn sắp rơi xuống, uy thế tràn trề không gì đỡ nổi đã trong nháy mắt đánh nát hư không thành bột mịn.
Ánh mắt Thẩm Thiên ngưng tụ, tay siết thành nắm đấm đột nhiên đánh về phía trước.
Quang mang tinh thần vô tận quẩn quanh khiến quyền mang của Thẩm Thiên cái thế giống như sao băng vỡ vụn giữa trời đất!
Hồn Thiên Thần Quyền và Thông Thiên Đại Thủ ấn va chạm nhau bắn ra thần năng vô tận.
Ầm!
Trời đất sập đổ, pháp tắc chôn vùi, hư không vỡ vụn sập thành một vùng phế tích.
Thông Thiên Đại Thủ ấn đã bị một quyền của Thẩm Thiên đập nát.
Nhưng hắn cũng bị phản chấn, cơ thể khẽ run lên, ánh mắt càng trở nên nghiêm túc hơn.
Cỗ sức mạnh này quá mức kinh khủng, đã vượt xa cấp Chuẩn Tiên.
Không hổ là Táng Thần vực, quả nhiên kinh khủng.
Nếu không phải Thẩm Thiên miễn dịch với Thái Sơ m Dương khí khiến uy lực của đại trận yếu bớt thì cỗ sức mạnh này kết hợp với tính ăn mòn của Thái Sơ m Dương khí có lẽ thật sự có thể táng diệt được thần minh!
Mà lúc này, năng lượng trời đất lại một lần nữa được điều động khiến vô số pháp tắc trút xuống!
Pháp tắc như cơn mưa rào ầm ầm rơi xuống tẩy lễ trời đất!
Sức mạnh trời đất cuốn tới, uy thế mênh mông cực điểm muốn hoàn toàn táng diệt vùng không gian này.
Thẩm Thiên vừa nhìn thấy cảnh này trong nháy mắt liền điều động sức mạnh trong cơ thể, toàn thân hắn nở rộ thần mang vô tận, tiếp dẫn sức mạnh tinh thần vực ngoại trút xuống.
Trong chốc lát, tinh quang xán lạn rơi thẳng cửu thiên.
Thái Sơ Hỗn Độn khí xung quanh cũng được dẫn dắt tới, uy thế mênh mông khó lường.
Thẩm Thiên đứng giữa hư không giống như chiến thần tuyệt đại bễ nghễ cái thế.
Hỗn Độn Tinh Thần kiếm bỗng nhiên xuất hiện trong tay, bắn ra sức mạnh mênh mông vô tận.
Vẻ mặt Thẩm Thiên lạnh lùng thôi động Phi Tiên kiếm khí, chém thẳng vào bầu trời.
Ầm!
Trời đất nứt ra một kẽ lớn, hư không loạn lưu mà đen vô cùng thâm thúy, cảnh tượng khiến ai thấy cũng phải giật mình.
Một kiếm này như muốn chém bầu trời thành hai nửa.
Nhưng trời đất lại hiện ra đạo văn phức tạp, tụ thành đại thế thiên địa, mạnh mẽ cản được một kiếm này.
Thẩm Thiên nhìn thấy cảnh này ánh mắt trở nên hừng hực.
Trận này có thể điều động sức mạnh trời đất, đối kháng với nó giống như đối kháng với trời đất vậy!
Trừ phi dung sức mạnh tuyệt đối trực tiếp phá hủy trận pháp nếu không tất thảy đều sẽ khôi phục, cuồn cuộn không dứt.
Lúc này, Thái Sơ m Dương khí đang không ngừng hội tụ dưới sự điều động của trận pháp.
Trời đất lập tức ảm đạm vô quang, chỉ có hai quả cầu năng lượng vô cùng to lớn đang lơ lửng giữa hư không.
Một âm một dương, giống như nhật nguyệt khổng lồ rơi xuống, uy thế to lớn.
“Không ngờ nơi này lại có trận vực khủng bố như vậy!”
Giọng điệu Thẩm Thiên nghiêm túc, sức mạnh trận vực nơi đây ngay cả Chân Tiên cũng phải kiêng kỵ.
Nhưng Thẩm Thiên không lo lắng lắm, trong tay hắn cũng có con át chủ bài.
Lúc này, hai vòng nhật nguyệt cũng đè về phía hắn khiến hư không xung quanh bị chôn vùi thành hư vô trong nháy mắt.
Ánh mắt Thẩm Thiên trở nên vô cùng sắc bén, trong cơ thể có sức mạnh vô cùng vô tận bạo phát.
Một cỗ khí hỗn độn kinh khủng bắn ra xen lẫn hai khí âm dương, uy thế tràn trề không gì chống đỡ nổi.
Toàn thân Thẩm Thiên phát sáng, khiếu huyệt toàn thân thắp sáng trong nháy mắt, uy thế ngập trời như cơn sóng dữ cuốn tới.
Hắn vung mạnh Hỗn Độn Tinh Thần kiếm, chu thiên mênh mông bộc phát ra sức mạnh hủy thiên diệt địa.
“Khai Thiên Tích Địa!”
Thẩm Thiên nghiêm nghị hét lên, giống như huyền âm thiên đạo, vô cùng trang nghiêm.
Trong chốc lát, trời đất vỡ nát, bầu trời vỡ vụn!
Sức mạnh cuồng bạo đến cực điểm bột phát trong nháy mắt, vút lên tận chín tầng trời!
Kiếm quang mãnh liệt, sắc bén vô thượng, thẳng tiến không lùi!
Một đòn này khiến bầu trời hỗn đôn mông lung, bị chém thành hai nửa.
Hư không vỡ nát khiến màn sáng trận pháp nơi đây trong nháy mắt vỡ vụn thành bột mịn.
Chương 1026: Khảo nghiệm của Long Giáp Thiên Cung! (2)
Cả thần đảo treo giữa bầu trời đều đang lắc lư kịch liệt như đang chịu đựng công kích vô cùng kinh khủng.
Ở bên ngoài, đám Gia Cát Nguyên trên mặt tràn đầy sợ hãi.
“Có chuyện gì xảy ra vậy?”
Vẻ mặt bọn họ thay đổi, cảm thấy tim đập nhanh, khí tức sắp nổ tung có thể xóa đi hết thảy sinh cơn.
“Là khí tức trong m Dương Táng Thần vực truyền ra!”
Giọng Gia Cát Tư Mã run rẩy, lẩy bẩy không ngừng, tâm trạng sợ hãi.
Cỗ khí tức đó quá kinh khủng, làm cho người ta sắp nứt cả tim gan!
Lúc này, một tia năng lượng hỗn độn mông lung tràn ra, cuốn về phía hai đệ tử thế gia.
“Cẩn thận!”
Gia Cát Nguyên trợn tròn mắt, trực tiếp thôi động Bát Quái La bàn xông tới!
Phụt!
Một giây sau, máu tươi phun ra.
Gia Cát Nguyên bị trọng thương, bị đánh bay ra ngoài.
Món đại khí trận đạo cỗ xưa kia cũng bị vỡ vụn thành hai nửa.
“Lão tổ!”
Hai đệ tử đại thế gia vẻ mặt hoảng hốt, rốt cuộc đây là sức mạnh đáng sợ gì vậy?
Năng lượng lan tràn có thể khiến cả lão tổ trọng thương!
Thực sự quá kinh khủng!
Mà lúc này, trước mặt Thẩm Thiên đã biến thành một vùng phế tích
Pháp tắc vô tận vỡ nát, trận vực tán loạn.
Nơi này đã bị hắn chia ra làm hai, hoàn toàn vỡ vụn.
Trận pháp của Luân Hồi Tạo Hóa Liên cuối cùng cũng vỡ vụn, hoàn toàn lộ ra ngoài.
Nó phát ra thần mang nhàn nhạt, sinh cơ tuôn trào ra, mênh mông vô biên.
Thẩm Thiên đưa tay ra, thu đóa bất tử dược này vào trong lòng bàn tay.
Lập tức, một cỗ sức mạnh mênh mông vô cùng cuốn tới khiến cơ thể Thẩm Thiên chấn động.
Đóa Luân Hồi Tạo Hóa Liên kia như bị sức mạnh trong cơ thể hắn hấp dẫn, hóa thành khí âm dương lao thẳng vào đan điền.
Nó đứng sừng sững rồi không ngừng chập chờn trong đan điền, bắn ra Thái Sơ Hỗ Độn khí vô tận.
Những sức mạnh này dung hội thông suốt trong đan điền của Thẩm Thiên, giao thoa với nhau, cuối cùng hình thành một đạo luân bàn hai màu.
Một âm một dương, luân chuyển không ngừng!
Sức mạnh của m Dương Luân Bàn dâng trào, phát ra sức mạnh huyễn hoặc khó hiểu.
Nó giống như luân hồi, tràn đầy khí tức sinh mệnh vô cùng vô tận, uy thế mênh mông vô biên.
Thẩm Thiên cảm giác nhục thân đang được tẩy lễ theo, trở nên cường tráng hơn.
Không chỉ như vậy, dưới sự hỗ trợ của cỗ sức mạnh này, tạo hóa vạn vật đại thần thông mà Thẩm Thiên đang nắm giữ cũng có được tinh tiến trước nay chưa từng có.
Cỗ sức mạnh này liên quan đến chân lý sinh mệnh, có sức mạnh nghịch chuyển sinh tử âm dương.
Sau khi nắm giữ loại sức mạnh này, dù không có giúp đỡ của Bỉ Ngạn Hoa và Tam Quang Thần Thủy hắn cũng có thể tái tạo được toàn thân.
Bởi vì Thái Sơ m Dương khí vốn là sinh mệnh lực tinh thuần nhất giữa trời đất.
Thẩm Thiên nhìn thấy cảnh này không kìm được nhếch miệng cười.
Chuyến này thu hoạch to rồi!
Thẩm Thiên nhún người nhảy lên, rời khỏi giới này.
Sau khi mọi người nhìn thấy Thẩm Thiên ra ngoài thì chung quanh đều kinh hãi.
Thẩm Thiên đã thật sự phá giải được đại trận trận vực vô thượng và thành công bước ra rồi!
“Nơi này đã xảy ra chuyện gì?”
Lông mày Thẩm Thiên nhíu lại, hắn mới đi một lúc mà Gia Cát Nguyên đã bị đánh mất nửa cái mạng rồi sao?
Gia Cát Tư Mã nghe vậy liền giải thích rõ những chuyện đã xảy ra.
“Lần này lão tổ đã bị thương bản nguyên, e là không dễ dàng khôi phục.”
Gia Cát Nguyên cười khổ, ông ta cũng không ngờ lại bị tai bay vạ gió.
Thẩm Thiên lập tức hiểu ý nói: “Không sao, ta có cách.”
Hắn đi đến trước mặt Gia Cát Nguyên, vung tay lên.
Thái Sơ m Dương khí mờ mịt phun trào nhưng không hề mang chút tia uy hiếp gì mà bên trong chứa sinh cơ vô cùng tinh thuần bao trùm quanh thân Gia Cát Nguyên.
Thương thế của ông ta đang khôi phục như cũ với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Màn này đã khiến tất cả mọi người đều ngây người nhìn.
Cơ thể Gia Cát Tư Mã chấn động kịch liệt, đã hoàn toàn chấn động vì thủ đoạn thần kỳ của Thẩm Thiên.
Gia Cát Nguyên thì càng chấn động hơn, ông ta có thể cảm nhận được bản nguyên vốn đã bị thương thế xâm nhập của mình đã hoàn toàn khôi phục trong vòng vài hơi thở.
Loại thủ đoạn này đúng là kinh thế hãi tục!
“Đa tạ Thẩm Thiên tiểu hữu!”
Gia Cát Nguyên vội vàng chắp tay nói lời cảm tạ.
Nếu không phải Thẩm Thiên, tổn thương bản nguyên này của ông ta e là phải tu dưỡng nhiều năm.
“Không cần khách khí!”
Thẩm Thiên phất phất tay, nhắc nhở: “Đi thôi! Giờ không cần đi đường vòng nữa rồi!”
Luân Hồi Tạo Hóa Liên biến mất, trận vực nơi đây cũng tự sụp đổ, hoàn toàn ẩn nấp trong hư không.
Mọi người tiếp tục lên đường, sau khi đi vài vạn dặm cuối cùng mới đến một sơn cốc.
Phía trước bọn họ là một cách đá khổng lồ đứng sừng sững.
Vách đá cao vút trong mây, che khuất bầu trời, tản ra uy áp mạnh mẽ.
Phía trên còn khắc đủ loại đạo văn, vô cùng kỳ lạ.
Nhìn từ xa giống như thánh địa trận đạo, tràn ngập huyền ảo.
Gia Cát Nguyên nhìn thấy cảnh tượng này vẻ mặt vui mừng nói: “Nơi này chắc chắn là vùng đất truyền thừa mà lão tổ tông đã nói!”
“Các ngươi mau mau đi vào đi! Lão phu ở đây chờ các ngươi!”
Nơi này chỉ có thế hệ trẻ từ năm trăm tuổi trở xuống mới vào được.
Nhóm Gia Cát Nguyên chỉ có thể chờ ở khu vực bên ngoài.
Mọi người gật đầu, cùng nhau đi vào sơn cốc.
Sau khi họ vào trong không lâu, một giọng nói già nua vang lên.
Giọng nói ấy vô cùng trang trọng: “Các ngươi chính là nhóm thứ hai tiến vào Huyền Thiên Thần Đảo.”
“Chỉ cần cảm ngộ vách đá này là có thể có được truyền thừa trận pháp vô thượng.”
Trước mặt mọi người xuất hiện một lão giả mặc trường bào màu xám, gương mặt bị che đi.
“Tuy nhiên, các ngươi chỉ có thời gian một nén nhang.”
“Người tìm hiểu ra phần áo nghĩa mới có thể thông qua khảo nghiệm tiến vào Long Giáp Thiên Cung.”
Chương 1027: Khảo nghiệm của Long Giáp Thiên Cung! (3)
Nói xong, bóng dáng áo bào xám kia lập tức biến mất.
Đệ tử hai đại thế gia lập tức sững sờ, sau đó trên mặt lộ tia vui mừng.
Nơi này giống y như lời tổ tiên họ nói, có thể cảm ngộ được truyền thừa trận pháp.
Nếu lực cảm ngộ đủ mạnh nói không chừng còn có thể có được truyền thừa vô thượng cường giả nơi đây lưu lại.
Mọi người không do dự thêm, lần lượt ngồi xếp bằng, bắt đầu cảm ngộ huyền ảo trong vách đá.
Gia Cát Tư Mã cũng lựa chọn một vị trí, bắt đầu cảm ngộ.
Thẩm Thiên thì không vội vã, bắt đầu đánh giá xung quanh.
Nơi đây cổ xưa lâu đời như đã tồn tại mấy chục vạn năm.
Khi hắn nhìn về phía vách đá, phát hiện phía trên hiện đầy trận văn kỳ dị.
Mỗi một đạo văn đều đối ứng với một loại năng lực đặc biệt.
Trận văn đếm mãi không hết đối ứng với các lưu phái trận pháp Thái Cực, Lưỡng Nghi, Tam Tài, Tứ Tượng, Ngũ Hành, Lục Hợp, Thất Tinh, Bát Quái, Cửu Cung...
Nhiều sức mạnh trận pháp như vậy đều bao quát trong đó, ảo diệu khó lường.
Trận vực Bát Quái và trận vực Ngũ Hành sở học của hai đại thế gia là một phần trong số đó.
Tuy Thẩm Thiên chưa từng tu hành trận pháp nhưng vẫn có thể cảm nhận được huyền ảo nơi đây.
Nếu có thể cảm ngộ được hết những sức mạnh này không chỉ có thể tăng cường tạo nghệ trận pháp mà còn có thể tăng thêm chiến lực trên phạm vi lớn.
Với Thẩm Thiên mà nói, nơi này có tác dụng rất lớn.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên không chút do dự bắt đầu tu hành.
Rất nhanh, bên ngoài cơ thể hắn tản mát ra quang mang nhàn nhạt, Tiên Thiên Đạo Thể thôi động đến cực hạn.
Hai con ngươi của hắn phát sáng, vô cùng thâm thúy.
Nơi nào Tiên Thiên Đạo Đồng nhìn qua, tất cả mọi thông tin đều được ghi khắc lại.
Thẩm Thiên có ngàn vạn suy nghĩ, trong đầu đang diễn dịch huyền diệu vô tận của trận pháp.
Chúng lượn lờ đan xen nhau, bắn ra thần năng vô tận.
Trong lúc nhất thời Thẩm Thiên rơi vào yên lặng, không ngừng thuế biến.
Sau thời gian chưa đến nửa nén nhang, hai mắt Thẩm Thiên đột nhiên mở ra, trong mắt bắn ra tinh mang vô cùng thâm thúy.
Trong khoảng thời gian này, hắn đã cảm ngộ thành công tất cả trận pháp trên vách đá.
Trận pháp này quá huyền ảo, như đại dương mênh mông, vô biên vô ngần.
Nhưng có sự hỗ trợ của Tiên Thiên Đạo Thể, tất thảy đều trở nên rõ ràng sáng tỏ, bị hắn nắm giữ toàn bộ.
Thẩm Thiên có thể cảm giác được hiểu biết của mình đối với trận pháp đã tăng lên vài cấp bậc.
Thậm chí nhất niệm thành trận cũng không phải không thể!
Tạo nghệ trận pháp của hắn bây giờ không hề thua kém gì những đại năng trận pháp tu luyện vài vạn năm kia!
Không thể không nói, bức tường ngọc truyền đạo này thực sự rất thần kỳ!
Chuyến đi này, không hề lỗ!
Cảm ngộ được ảo diệu của trận pháp, phương diện tạo nghệ Chu Thiên Tinh Đấu đại trận của Thẩm Thiên cũng tăng lên.
Dựa vào Thái Sơ m Dương khí vô cùng vô tận và Luân Hồi Tạo Hóa Liên trong cơ thể, hắn có thể mượn những áo nghĩa trận pháp huyền diệu vừa lĩnh ngộ để diễn dịch ra đại trận luân hồi vô thượng, có thể trực tiếp giúp linh hồn người ta đi luân hồi.
Đây là khái niệm gì?
Đây là đã chạm đến sức mạnh bản nguyên của trời đất, cao thâm mạt trắc.
Bình thường mà nói, đây là việc sức người tuyệt đối không thể nắm giữ được, nhưng dưới sự hỗ trợ của bất tử dược và trận pháp kinh thế, tất cả những gì không thể đều biến thành có thể!
Lúc này, thời gian một nén nhang đã qua.
Tất cả mọi người tỉnh lại, trên mặt bọn họ tràn đầy cảm khái cùng tiếc nuối.
Rõ ràng, phần lớn mọi người đều không thẻ cảm ngộ thành công huyền ảo trên tường đá, nhưng họ cũng thu hoạch được không ít lợi ích, có những gặt hái khổng lồ.
Bọn họ tu hành ở đây một nén nhang hơn xa trăm năm, ngàn năm ở ngoại giới.
Bởi vậy rất nhiều người mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng cũng vừa lòng thỏa ý.
Lúc này, khí tức của Gia Cát Tư Mã ầm ầm bộc phát, bành trướng vô cùng.
Bên ngoài cơ thể gã lượn lờ vô số đạo văn khiến pháp tắc trời đất trút xuống.
Sau lưng gã hiện ra hai vòng dị tượng to lớn, vô cùng hiển hách.
Vô số đạo văn quanh quẩn trong đó, huyễn hóa ra hai hư ảnh la bàn to lớn.
Hai dị tượng này chính là Tứ Tượng và Cửu Cung trên bức tường đá.
Cộng thêm Gia Cát Tư Mã vốn tu hành Bát Quái cùng Ngũ Hành, có thể nói đã nắm giữ hơn phân nửa trận pháp nơi này.
Đúng lúc này, bóng dáng áo bào xám lại một lần nữa xuất hiện.
“Các ngươi khá lắm, tiếp theo có thể tiến vào Long Giáp Thiên Cung để tiếp nhận truyền thừa vòng thứ hai!”
Nói xong, bóng dáng áo bào xám vung tay lên truyền tống Thẩm Thiên và Gia Cát Tư Mã đi.
Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh tượng này trên mặt đều tràn đầy hâm mộ.
Thẩm đại ca quả nhiên là đại năng trận pháp, cả Gia Cát đại ca cũng có thiên phú thật cường đại!
Không biết hai người bọn họ có thể thu hoạch được truyền thừa cỡ nào nhỉ?
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy vô cùng hâm mộ rồi!
Dưới cái nhìn hâm mộ của mọi người, Thẩm Thiên và Gia Cát Tư Mã bị một sức mạnh to lớn đưa đi.
Hai người chỉ cảm thấy hai mắt tỏa sáng, trong đầu truyền đến cảm giác hôn mê.
Đợi sau khi tầm mắt trở lại rõ ràng thì họ đã xuất hiện trong một cổ điện to lớn rồi.
Cổ điện hào hùng khí thế, to lớn bao la hùng vĩ, cao chừng mấy vạn trượng.
Nó giống như một ngọn núi Thái Cổ sừng sững giữa trời đất to lớn vô biên.
Cánh cửa màu vàng đậm chắn ngang trước cổ điện phát ra tia sang chói mắt, vô cùng nặng nề.
Trên cánh cửa còn có một tấm biển đồng, bên trên có khắc bốn chữ “Long Giáp Thiên Cung”.
Kiểu chữ cứng cáp hữu lực, từng nét móc đều ẩn chứa khí tức to lớn!
Gia Cát Tư Mã nhìn thấy cảnh này tâm thần hơi chấn động.
Tòa cổ điện này mang đến cho hắn ta một cảm giác quá hùng vĩ, nó giống như một vùng trời đất mênh mông khó lường!
Chương 1028: Bí mật của Nhân Hoàng đời thứ nhất (1)
Gia Cát Tư Mã kích động nói: “Đây chính là đạo trường của vị cường giả vô thượng kia?”
Từ trong truyền thừa “Long Giáp Thần Chương” Gia Cát Tư Mã đã biết được chủ nhân cường đại nơi đây.
Tổ tiên của hắn ta chỉ mới lĩnh hội được phần bên ngoài đã gầy dựng được thế gia trận pháp đứng đầu ngũ vực, nhân vật có thể sáng tạo ra công pháp huyền ảo bậc này chắc chắn là nhân vật lớn đội trời đạp đất.
Đúng lúc này, hư không phun trào.
Trời đất xuất hiện động sáng mờ mịt, pháp tắc quanh quẩn, một bóng dáng bước ra.
Người này chính là lão giả áo xám kia.
Giọng ông ta trang nghiêm, nói: “Chúc mừng hai vị tiểu hữu đã thành công vượt qua tầng khảo nghiệm đầu tiên.”
“Nơi này chính là nơi truyền thừa của Long Giáp Tiên Vương!”
“Chỉ cần thông qua được tầng khảo nghiệm thứ hai các ngươi có thể sẽ thu hoạch được truyền thừa của Long Giáp Tiên Vương!”
Cơ thể Gia Cát Tư Mã hơi run lên, trong mắt lộ ra tia kinh ngạc.
Hóa ra cường giả nơi này chính là tồn tại cấp Tiên Vương, chẳng trách lại khủng bố như vậy.
Cùng lúc đó, trong lòng Gia Cát Tư Mã cũng không kìm được kích động.
Truyền thừa Long Giáp Tiên Vương lưu lại chắc chắn có giá trị vô lượng.
Gia Cát Tư Mã cung kính nói: “Tiền bối, chính là Long Giáp Tiên Vương?”
Lão giả áo xám khí tức thâm bất khả trắc, chắc chắn là một tồn tại đỉnh cao.
Ông ta chậm rãi lắc đầu nói: “Lão phu chẳng qua chỉ là một người giữa mộ thôi.”
Cơ thể Gia Cát Tư Mã run rẩy, nói: “Người giữa mộ...”
“Tiền bối, chẳng lẽ là...”
Người giữ mộ gật đầu nói: “Không sai, nơi này chính mộ của Long Giáp Tiên Vương!”
“Long Giáp Tiên Vương đã vẫn lạc vào thời Thái Cổ mấy chục vạn năm trước, tàn hồn đã không còn nữa.”
“Chức trách của ta là tìm người thừa kế cho Long Giáp Tiên Vương đồng thời bảo vệ mộ táng này!”
Trong lòng Gia Cát Tư Mã dâng lên nỗi bi thương, đau lòng khó hiểu.
Hắn ta từng tu hành một phần của “Long Giáp Thần Chương” nên tràn đầy kính nể vị cường giả đã sáng tạo môn công pháp này.
Trong lòng Gia Cát Tư Mã có ngàn vạn suy nghĩ, muốn nhìn thấy phong thái cái thế của chí tôn trận pháp này.
Nhưng ai có thể ngờ Tiên Vương một đời đã chôn xương ở đây, chỉ còn lại một người giữ mộ.
Thật thê lương.
“Long Giáp Tiên Vương tại sao lại vẫn lạc?”
Gia Cát Tư Mã không hiểu, cường giả cấp Tiên Vương có sức mạnh thông thiên.
Cường giả đứng trên cả Chân Tiên như vậy có thể trường tồn vạn cổ, sao có thể dễ dàng vẫn lạc như vậy?
Người coi mộ cụp mắt xuống: “Vẫn lạc trong trận đại chiến vực ngoại mấy chục vạn năm trước.”
“Long Giáp Tiên Vương bố trí đại trận chư tiên ở chiến trường Biên Hoang, chống lại ba đại Tà Linh Tiên Vương.”
“Cuối cùng cường giả vô thượng của Tà Linh tộc xuất hiện đã phá hủy đại trận.”
“Trời đất lúc ấy khóc lóc đau khổ, máu chảy như biển!”
“Tiên Vương thôi động ba ngàn đạo kỳ, miễn cưỡng kéo theo một vị Tà Linh Tiên Vương đồng quy vu tận.”
Cũng chỉ có Tà Linh vực ngoại mới có thể uy hiếp được cường giả cấp Tiên Vương, khiến Tiên Vương vô thượng đẫm máu giữa hư không.
Gia Cát Tư Mã và Thẩm Thiên nghe thấy vậy cơ thể đều chấn động mạnh.
“Lại là Tà Linh vực ngoại!”
Gia Cát Tư Mã phẫn nộ nói, nghiến răng nghiến lợi.
Nghe thấy lời của người giữ mộ, dường như họ đã nhìn thấy một trận chiến Thái Cổ.
Trời đất bị chém giết đến mức đỏ như máu, tối tăm không ánh mặt trời.
Tiên Vương tuyệt đại dùng toàn bộ sức lực, thề sống chết cũng phải táng diệt Tà Linh.
Kết quả cường giả Tiên Vương một đời cuối cùng cũng chôn xương nơi chiến trường Biên Hoang!
Nó thê lương cỡ nào, bi thương cỡ nào, khiến người ta chán nản tinh thần.
Tâm trạng của hai người lập tức trở nên nặng nề.
Cứ cách vài chục vạn năm Tà Linh vực ngoại lại xâm lấn một lần, không biết trận chiến này rốt cuộc đến khi nào mới có thể kết thúc.
Lại có bao nhiêu người sẽ phải bỏ mạng trong đại kiếp này đây?
Người trông mộ không nói tiếp nữa mà thay đổi chủ đề.
“Long Giáp Tiên Vương khi còn sống đã lưu lại truyền thừa từ trước.”
“Mặc dù các ngươi đã đột phá được khảo nghiệm đầu tiên nhưng muốn trở thành người thừa kế Long Giáp Tiên Vương thì vẫn còn phải vượt qua được cánh cổng này!”
Ngươi trông mộ vung tay lên, Long Giáp Thiên Cung mở rộng cửa.
Trong chốc lát ba động pháp tắc mờ mịt lượn lờ, bắn ra thần uy mênh mông.
Khi cảm ứng kỹ thì sẽ phát hiện phía trước bố trí đại trận vô thượng, khí thế vô cùng hiển hách.
Người trông mộ nói: “Lúc trước có hai tiểu tử thiên phú không tồi từng tiến vào giới này.”
“Nhưng đáng tiếc bọn hắn đã không hoàn thành được khảo nghiệm cuối cùng.”
Ánh mắt Gia Cát Tư Mã trở nên nghiêm túc. Hắn ta biết người mà người trông mộ nhắc tới là hai vị tổ tiên của hắn ta.
Hai vị tổ tiên đã từng cảm ngộ áo nghĩa của hai trận pháp lớn Bát Quái và Ngũ Hành, dĩ nhiên cũng có thể tiến vào nơi này.
Nhưng cuối cùng, bọn họ bị ngăn bên ngoài cửa.
Đây là tâm nguyện cả đời của họ, khiến họ tiếc nuối cả vạn năm.
Nghĩ tới đây, Gia Cát Tư Mã lẩm bẩm nói: “Tiếc nuối của tổ tiên hãy để con thực hiện!”
“Thẩm đại ca, ta đi trước thử trước!”
Gia Cát Tư Mã xung phong bước về phía cánh cửa lớn.
Thần quang vô tận quẩn quanh bao phủ hoàn toàn hắn ta.
Gia Cát Tư Mã lập tức sững sờ tại chỗ.
Hai mắt hắn ta nhắm chặt, thân thể run rẩy kịch liệt, trên mặt cũng lộ ra vẻ mặt dữ tợn.
Dường như hắn ta đang gặp phải một chuyện gì đó kinh khủng khiến thần hồn của hắn ta cũng đang run rẩy.