Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 346



Bỗng nhiên, lông mày hắn nhíu lại.

Vì hắn cảm nhận được một cỗ khí tức tà ác, đang từ trong thôn phát ra.

Cỗ khí tức kia vô cùng u lệ, rõ ràng là tà khí của Tà Linh tộc.

Chẳng lẽ có Tà Linh tộc đang tung hoành ở đây?

Không ngờ mới ba năm trôi qua Tà Linh tộc lại bắt đầu gây rối rồi.

Ánh mắt Thẩm Thiên lạnh dần, đi về phía làng chài.

Hắn không ngừng xâm nhập, hàn ý trong mắt hắn như hầm băng lạnh lẽo muốn đóng băng thần hồn người khác.

Nơi này tối tăm không mặt trời, tà vụ cuồn cuộn.

Xung quanh vô cùng đổ nát, bừa bộn, gần như bị đánh nát.

Sâu trong thôn huyết khí ngập trời, mùi cực kỳ gắt mũi.

Tiếng gào thét, tiếng hét thảm lượn lờ không dứt khiến người ta nghe thấy mà trong lòng lạnh run.

Nơi nào Thẩm Thiên đi qua cũng đều nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn.

Xung quanh trải đầy thi thể, chân cụt tay đứt rơi lả tả trên đất, cảnh tượng khiến người ta giật mình.

Có người bị móc tim, hai con ngươi nổ tung, chết không nhắm mắt.

Có người ruột rơi đầy đất, máu tươi chảy thành sông.

Còn có vô số đứa trẻ, phụ nữ mang thai, người già tóc bạc đều không tránh khỏi độc thủ, bị sát hại tàn nhẫn.

Nơi này thi cốt như núi, giống như Luyện Ngục nhân gian, rõ ràng là tác phẩm của Tà Linh tộc.

Lúc này sâu trong thôn có một đám Tà Linh tộc đang hoành hành.

Toàn thân bọn chúng mặc lân giáp đen nhánh, tà khí lượn lờ.

Phía sau lưng mọc xương cốt bén nhọn, mặt mày dữ tợn, hai con người đỏ rực như máu.

Những Tà Linh này giống như ma quỷ địa ngục đang tùy tiện tàn sát.

Đối diện với bọn chúng, có vài thôn dân hai mắt ứa máu, mí mắt như muốn rách ra.

“Tà Linh đáng chết, trả mạng vợ con ta đây!”

Có thôn dân gầm thét, cầm cuốc trong tay hung hăng đánh về Tà Linh trước mặt.

Bọn họ hai mắt đỏ như máu, trong lòng bi thương.

Tận mắt chứng kiến vợ con chết thảm dưới tay Tà Linh thì ai mà không phẫn hận cho được.

Nhưng đòn tấn công của thôn dân còn chưa đánh xuống đã bị một trảo của Tà Linh đâm xuyên qua ngực, xé thành hai mảnh.

“Một bầy kiến hôi, còn dám phản kháng!”

Tà Linh nhe răng cười, toàn thân tắm rửa trong mưa máu, rất cảm thụ cảm giác này!

Những thôn dân còn lại cũng bị Tà Linh khác chém giết, chỉ còn lại một tiểu nữ hài run lẩy bẩy.

Lúc Thẩm Thiên chạy đến đúng lúc nhìn thấy mấy thôn dân kia chết thảm.

Ánh mắt của hắn lạnh lẽo, lửa giận ngút trời.

Những người này đều chỉ là những người bình thường, người mạnh nhất cũng chỉ có tu vi Trúc Cơ.

Dưới sự hoành hành của Tà Linh căn bản không thể nào chống trả.

Nơi này cực kỳ bi thảm, làm người ta sợ run.

Lúc này những Tà Linh kia đang đi về phía tiểu nữ hài.

Có Tà Linh cười gằn nói: “Khặc khặc, đứa bé trắng như vậy chắc chắn ăn rất ngon.”

Nó há to cái miệng máu lớn, không ngừng chảy ra nước bọt tanh hôi.

Cơ thể tiểu nữ hài càng run rẩy hơn, trong mắt càng thêm sợ hãi, hoảng hốt.

Cô bé ghì chặt con búp bê trong tay, không ngừng lui ra sau, bất lực đáng thương.

“Đi chết đi!”

Tà Linh mở miệng, móng vuốt sắc nhẹn đưa ra đâm thẳng xuống.

Một đòn này có thể mở ngực mổ bụng cô bé.

Đúng lúc này, một bóng dáng bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh cô bé.

Hắn áo trắng như tuyết, thân hình nhẹ nhàng, phong thái tuyệt thế.

Người này, chính là Thẩm Thiên.

Tà Linh nhìn thấy bóng dáng đột nhiên xuất hiện vẻ mặt liền kinh hãi.

Nhưng sau đó, sắc mặt hắn ta lạnh lẽo, cười gằn nói: “Lại một tên nữa tới chịu chết!”

Tà Linh giơ móng vuốt sắc bén chộp về phía lồng ngực Thẩm Thiên.

Vẻ mặt Thẩm Thiên vô cùng lạnh lùng, chậm rãi mở miệng, nói ra một chữ: “Diệt!”

Trong chốc lát, bầu trời vỡ nát, hư không chôn vùi.

Tên Tà Linh trước người Thẩm Thiên trong nháy mắt bị nổ tung, hóa thành một cơn mưa máu.

Vẻ mặt đám Tà Linh xung quanh hoảng hốt, tim gan như nứt ra.

Bọn chúng điên cuồng chạy trốn, không dám ở lại thêm phút giây nào nữa.

Nhân loại này quá kinh khủng, là tôn tại bọn hắn căn bản không thể nào đối kháng được!

Rõ ràng, đây là một cường giả vô thượng của

Thẩm Thiên cũng không thèm để ý đến những Tà Linh kia, chỉ lầm bầm: “Tận thế lẽ nào cuối cùng cũng đã giáng lâm rồi?”

Thẩm Thiên phát hiện rõ ràng có gì đó không ổn, nơi này quá khác với lúc bình thường.

Theo lẽ thường, nếu có Tà Linh xuất hiện ở Bắc Hải các thế lực yêu tộc lớn chắc chắn sẽ ra tay đầu tiên.

Huống hồ trước đây thông đạo Bắc Hải bị phá hủy, Tà Linh tộckhông thể nhanh chóng phát động xâm lấn thêm lần nữa nhanh như vậy.

Như vậy, cũng chỉ có hai cách để giải thích.

Một là trong ba năm này, đại quân Tà Linh tộc xâm lấn từ khu vực khác, hoàn toàn đánh bại ngũ vực.

Nhưng theo Thẩm Thiên biết thì khả năng này không lớn lắm.

Ngũ vực được Hoang Thạch Đế quân tọa trấn, không thể nào bị đánh bại trong thời gian ngắn như vậy.

Vậy cũng chỉ có một loại khả năng khác, hắn xuyên qua rồi!

Côn Luân Kính ẩn chứa sức mạnh thời không, có được sức mạnh xuyên qua quá khứ, tương lai.

Thẩm Thiên cảm thấy, có lẽ mình đã vượt qua dòng sông thời gian, xuyên qua đến thời điểm sau khi ngũ vực bị thất bại.

Cũng chỉ có nguyên nhân này mới có thể giải thích hợp lý những chuyện xảy ra trước mắt.

Nghĩ tới đây, sát ý trong mắt Thẩm Thiên càng them mãnh liệt.

Khí tức của hắn như cơn song dữ quét sạch tám hướng.

Hai mắt hắn như bắn ra lửa, lặng lẽ quét khắp nơi, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.

Những tên Tà Linh chạy trốn kia đều cảm thấy tim đập chân run đầy sợ hãi, khiến tim gan chúng sắp nứt ra.

Lúc này, Thẩm Thiên hành động rồi.

Hắn chậm rãi nâng cánh tay lên đánh về phía trước.



Chương 1041: Côn Luân Kính, vượt qua thời không! (3)

Ầm!

Trong chốc lát, trời chìm đất nứt.

Trong nháy mắt tất cả Tà Linh đều hóa thành bột mịn tiêu tan giữa trời đất.

Nhưng, Thẩm Thiên không hề cảm thấy vui sướng.

Tâm trạng của hắn cực kỳ nặng nề, trông thi cốt như núi, cảnh tượng cực kỳ bi thảm, trong lòng đầy thương tâm.

Nơi này quá tàn khốc, khiến người ta vô cùng sầu muộn.

Sau đó Thẩm Thiên quay người, nhìn về phía tiểu nữ hài may mắn sống sót kia.

Nữ hài vô cùng đáng yêu, trên gương mặt vốn trắng nõn đã dính đầy bụi đất.

Đôi mắt to tròn vốn linh động cũng tràn đầy lo lắng và sợ hãi khiến người ta đau lòng.

Cô bé co quắp trong góc, hai tay ôm lấy chân, run lẩy bẩy.

Thẩm Thiên thấy thế thở dài một hơi.

Tiểu nữ hài tuổi này vốn phải hưởng thụ một tuổi thơ không buồn không lo.

Kết quả cô bé lại gặp phải hạo kiếp bậc này, tận mắt nhìn thấy người nhà của mình bị giết, áp lực này sao cô bé có thể chịu đựng được đây?

Thẩm Thiên đi đến trước mặt tiểu nữ hài, trấn an cô bé: “Đừng sợ, nơi này an toàn rồi!”

Cùng lúc đó, hắn nhẹ nhàng phất tay áo, một cỗ khí âm dương phun ra.

Linh lực vô tận giống như sương mù mông lung quanh quẩn xung quanh tiểu nữ hài, tưới nhuần tinh thần và thể xác khiến cảm xúc của cô bé bình tĩnh lại.

Dưới sự giúp đỡ của cỗ sức mạnh này, đôi mắt của tiểu nữ hài dần trở nên linh động, thần thái tỏa sáng.

Cô bé lấy lại tinh thần, đảo mắt một vòng, lại nhìn cảnh tượng đầy máu tanh này. Tuy nhiên, tiểu nữ hài không hề khóc, hoặc cũng có thể do nước mắt đã chảy cạn từ lâu rồi.

Cô bé cắn chặt môi, căng thẳng nhìn Thẩm Thiên.

Trong lòng Thẩm Thiên thở dài, dịu dàng nói: “Muội, tên là gì?”

Dường như tiểu nữ hài cảm nhận được thiện ý của Thẩm Thiên nên khẽ đáp: “Muội tên Hiểu Hiểu!”

Thẩm Thiên mỉm cười, nói: “Hiểu Hiểu, cái tên hay lắm.”

“Ngươi thân của muội còn sống không?”

Hiểu Hiểu lắc đầu, hốc mắt lại ửng đỏ: “Đều chết hết rồi!”

Thẩm Thiên thở dài nói: “Ta dẫn muội rời khỏi nơi này nhé!”

Đứa trẻ nhỏ như vậy, bỏ mặc không quan tâm chắc chắn sẽ gặp phải bất trắc.

Thẩm Thiên định đưa cô bé đến lãnh địa Nhân tộc, sắp xếp cho cô bé.

Nói xong, Thẩm Thiên quay người rời đi, định tìm kiếm thế lực ngũ vực còn sót lại.

Hiểu Hiểu lại đi tới, giữ chặt áo bào Thẩm Thiên: “Đại ca ca, Hiểu Hiểu có thể đi theo huynh không?”

Ánh mắt cô bé lấp lóe ánh lệ, tràn đầy mong chờ.

Theo Hiểu Hiểu, Thẩm Thiên là ân nhân cứu mạng của cô bé.

Hắn giống như ánh rạng đông lúc bình minh, mang đến cho cô bé hi vọng.

Cho nên, cô bé muốn đi theo Thẩm Thiên, để sau này tìm cơ hội báo đáp hắn.

Thẩm Thiên chậm rãi quay người, vốn định từ chối.

Bởi vì hắn thân là Nhân Hoàng thể, là cái đinh trong mắt Tà Linh tộc.

Chắc chắn hắn phải chiến đấu ngươi sống ta chết với Tà Linh tộc, nguy hiểm trùng trùng.

Nếu mang theo Hiểu Hiểu sẽ khiến cô bé rơi vào nguy hiểm.

Vậy chi bằng để cô bé đến lãnh địa của Nhân tộc, như vậy có thể an toàn hơn một chút.

Nhưng, Thẩm Thiên phát hiện trên đỉnh đầu Hiểu Hiểu có một vòng sáng khí vận lấp lánh, sáng chói vô cùng.

Theo lý mà nói, có được vòng sáng khí vận rất bình thường, cho dù là phàm nhân chưa từng tu luyện cũng có thể có khí vận khá lớn.

Nhưng vòng sáng khí vận của Hiểu Hiểu quá sáng chói, quá siêu phàm, có những màu sắc hỗn độn.

Màu sắc này khiến Thẩm Thiên cũng không kìm được hoảng sợ.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy đứa con thiên minh có vòng sáng khí vận cấp Hỗn Độn.

Vòng sáng khí vận cấp bậc này thậm chí còn vượt qua cả Thạch Thiên Tử, là kỳ tài khoáng thế.

Nếu Hiểu Hiểu có thể trưởng thành, chắc chắn sẽ trở thành cường giả cái thế.

Thẩm Thiên hít sâu một hơi, nói: “Được, vậy sau này muội sẽ đi cùng ta!”

Hiểu Hiểu gật đầu: “Ừm ừm!”

Thẩm Thiên hỏi: “Muội tên Hiểu Hiểu, vậy họ là gì?”

Hiểu Hiểu chậm rãi lắc đầu nói: “Muội tên Hiểu Hiểu, cha mẹ không có họ nên muội cũng không có họ!”

Thẩm Thiên như suy nghĩ gì đó, gật đầu nói: “Vậy, sau này gọi muội là Thẩm Hiểu nhé!”

Thẩm Hiểu cười một tiếng, nói: “Cám ơn đại ca ca!”

Thẩm Thiên xoa đầu Thẩm Hiểu, lấy ra một viên Hỗn Độn Bổ Thiên đan: “Uống viên đan dược này vào sẽ khá hơn đấy!”

Vì chấn động nên sức khỏe của Hiểu Hiểu vô cùng yếu ớt.

Cộng thêm cô bé chưa từng tu luyện nên e là sẽ lưu lại mầm bệnh.

Cho nên Thẩm Thiên đưa cho cô bé một viên Hỗn Độn Bổ Thiên đan để uống.

Hơn nữa, Hỗn Độn Bổ Thiên đan có hiệu quả thay đổi thể chất, tăng ngộ tính nghịch thiên.

Sau khi Thẩm Hiểu Hiểu uống xong cũng có thể khôi phục nhanh hơn.

Dù sao cũng là đứa con thiên mệnh có vòng sáng màu Hỗn Độn trước nay chưa từng có nên dĩ nhiên phải chăm sóc thật tốt.

Thẩm Hiểu Hiểu lại lắc đầu, không muốn uống thuốc.

Trẻ con đều có tâm lý sợ thuốc.

Thẩm Thiên cười khổ nói: “Yên tâm, đây là đậu đường, ngọt lắm.”

Không ngờ, hắn đường đường là Thần Tiêu Thánh chủ mà phải đi dụ trẻ con uống thuốc.

Thẩm Hiểu Hiểu nghe thấy Thẩm Thiên nói vậy thì không còn kháng cự nữa.

Sau khi cô bé uống đan dược xong trong cơ thể gầy gò lóe lên thần quang sáng chói.

Dược lực vô cùng tinh thuần hóa giải làm bên ngoài cơ thể cô bé thần hi lượn lờ, nhục thân trở nên sáng lấp lánh óng ánh.

Tuổi của Thẩm Hiểu Hiểu còn nhỏ, lại chưa từng tu luyện, nhục thân cũng không có quá nhiều tạp chất.

Dưới sự giúp đỡ của Hỗn Độn Bổ Thiên đan, thể chất của cô bé đang nghịch thiên cải mệnh, trở thành vô thượng.

Thẩm Thiên thấy thế, đưa tay đặt sau lưng Thẩm Hiểu Hiểu, giúp cô bé luyện hóa dược lực Hỗn Độn Bổ Thiên đan.



Chương 1042: Côn Luân Kính, vượt qua thời không! (4)

Cỗ dược lực này vô cùng to lớn, phàm thể không thể nào chịu đựng được, rất dễ khiến cơ thể nổ tung mà chết.

Nhưng, dưới sự giúp đỡ của Thẩm Thiên một phần lớn dược lực đã hòa vào toàn thân Thẩm Hiểu Hiểu.

Chúng lắng đọng trong nhục thân và từ từ luyện hóa theo thời gian.

Thể chất Thẩm Hiểu Hiểu xảy ra thuế biến, nhục thân trở nên trắng nõn hơn giống như được điêu khắc từ ngọc, tràn đầy linh vận.

Khí chất cũng từ đó thay đổi, trở nên siêu phàm thoát tục, vô cùng thánh khiết.

Hơn nữa, nhục thân của cô bé còn đang luyện hóa một tia khí Hỗn Độn.

Thẩm Thiên nhìn thấy cảnh này cơ thể hơi chấn động.

Khí Hỗn Độn là sức mạnh người bình thường căn bản không thể nào luyện hóa được.

Theo Thẩm Thiên biết ngũ vực ngoài hắn ra thì không có người thứ hai có thể luyện hóa được khí Hỗn Độn.

Ngay cả Thanh Đế đệ nhất đế đan đạo năm đó cũng không làm được điều này.

Nhưng, Thẩm Hiểu Hiểu lại có thể luyện hóa được một tia.

Mặc dù số lượng cực ít nhưng điều này đủ để chứng minh tư chất của cô bé vô cùng siêu phàm thoát tục!

Thẩm Thiên cảm thán một tiếng nói: “Xem ra, ngươi cơ duyên với ta rồi!”

“Hiểu Hiểu, muội có đồng ý bái ta làm sư phụ không?”

Không chỉ là đứa con khí vận mà còn luyện hóa được khí Hỗn Độn, đúng là thích hợp với công pháp mà hắn tu luyện.

Thẩm Hiểu Hiểu nghe thế gương mặt đầy kích động.

Cô bé vội quỳ sụp xuống đất, cung kính nói: “Đệ tử Thẩm Hiểu Hiểu gặp qua sư tôn!”

Thẩm Thiên vui mừng cười, nhẹ nhàng phất tay áo, dịu dàng nâng cô bé lên.

“Được rồi, con đã bái nhập môn hạ vi sư dĩ nhiên có thể tu luyện truyền thừa của vi sư.”

Thẩm Thiên điểm nhẹ lên trán Thẩm Hiểu Hiểu, truyền thụ chân giải áo nghĩa Hỗn Độn Tân Hỏa kinh cho cô bé.

Công pháp này cũng chỉ người có thể luyện hóa khí Hỗn Độn mới có thể tu luyện được, cho nên, có lẽ đây là công pháp phù hợp với Thẩm Hiểu Hiểu nhất.

Đôi mắt linh động của Thẩm Hiểu Hiểu lấp lánh, cười lộ răng nanh nho nhỏ: “Đa tạ sư tôn!”

Cô bé vô cùng mừng rỡ, không phải vì đã nhận được truyền thừa vô thượng mà vì được đi theo bên cạnh Thẩm Thiên!

Thẩm Thiên nói: “Hiểu Hiểu, con thử tu luyện đi, có gì không hiểu, vi sư sẽ giải thích cho con.”

Thẩm Hiểu Hiểu gật đầu, vội vàng khoanh chân ngồi xuống.

Cô bé dựa vào truyền thừa trong đầu bắt đầu lĩnh hội tu hành công pháp.

Nhưng, sau khi Thẩm Hiểu Hiểu liên tục tu luyện mấy chu thuyên xong vẫn không được bao nhiêu hiệu quả.

Thẩm Thiên thấy thế liền đích thân giảng giải vài áo nghĩa cho cô bé.

Nhưng, hiệu quả vẫn không lớn.

Thẩm Hiểu Hiểu mệt đến mức đầu đầy mồ hôi, thở hồng hộc.

Cô bé ấm ức nói: “Hiểu Hiểu tư chất ngu dốt, sư tôn đừng trách!”

Thẩm Thiên dở khóc dở cười, nói: “Không sao, không cần nóng vội, từ từ tu luyện là được.”

Mặc dù thể chất của Thẩm Hiểu Hiểu đã được Hỗn Độn Bổ Thiên đan cải tạo, còn luyện hóa khí Hỗn Độn nhưng dù sao cũng chưa từng tu luyện, vẫn chưa nắm giữ được kỹ xảo tu luyện.

Muốn dẫn dắt cô bé bước lên con đường tu hành không hề đơn giản như vậy!

Huống hồ Hỗn Độn Tân Hỏa quyết vốn tối nghĩa huyền ảo, đâu có dễ học được như vậy?

Thẩm Thiên không thèm để ý, kiểu đứa con khí vận như vầy ông trời sẽ tự có sắp xếp cơ duyên cho cô bé.

Ừm, chắc chắn đã có sắp xếp rõ ràng hết rồi!

Đúng lúc này, ánh mắt Thẩm Thiên khựng lại.

Hắn phát hiện trong vòng sáng khí vận trên đỉnh đầu Thẩm Hiểu Hiểu bỗng nhiên xuất hiện một hình ảnh.

Cơ thể Thẩm Thiên lập tức run lên: Nhắc cơ duyên cơ duyên liền đến ngay sao?

Xem ra bổn Thánh chủ lại có cơ hội hưởng ké cơ duyên thêm lần nữa rồi!

Vòng sáng trên đỉnh đầu Thẩm Hiểu Hiểu lơ lửng, sáng chói.

Thần quang hỗn độn không ngừng quanh quẩn, giống như nhật nguyệt tinh thần, sáng chói đến cực điểm.

Căn cứ theo hình ảnh hiện ra trong vòng sáng khí vận của Thẩm Hiểu Hiểu, Thẩm Thiên biết nơi có cơ duyên là một vách núi cách đây không xa.

Vốn trong cơ duyên Thẩm Hiểu Hiểu bị Tà Linh tộc truy sát, sau khi chạy đi hơn mười dặm thì đến vách núi. Cuối cùng Thẩm Hiểu Hiểu cùng đường phải hiểu cùng đường mạt lộ nhảy

Vốn với tuổi tác và thực lực của Thẩm Hiểu Hiểu căn bản không thể chạy được xa như vậy, nhưng đám Tà Linh này không muốn trực tiếp giết chết cô bé mà muốn trêu đùa, khiến cô bé phải chết trong sợ hãi.

Nhưng Thẩm Hiểu Hiểu lại may mắn còn sống, còn thu hoạch được cơ duyên lớn.

Còn những Tà Linh kia vì cấm chế trong cơ duyên xử phạt nên hóa thành tro bụi.

Ừm, nhân vật phản diện thì phải chết thôi!

Xác định được mục tiêu rồi, Thẩm Thiên nhìn sang Thẩm Hiểu Hiểu: “Hiểu Hiểu, đi thôi!”

“Đến lúc rời khỏi nơi này rồi.”

Việc này không nên chậm trễ, mau chóng trợ giúp Thẩm Hiểu Hiểu nhận cơ duyên, nâng cao thực lực là việc quan trọng.

Thẩm Thiên cũng muốn mau chóng đi xem thử thế cục ngũ vực bây giờ như thế nào.

Thẩm Hiểu Hiểu gật đầu, nói: “Vâng, sư tôn!”

Cô bé quay đầu nhìn thôn làng mình sống từ nhỏ đến giờ, trong mắt đầy bi thương.

Những hồi ức và những người thân năm đó cuối cùng đều đã chôn ở đây khiến cô bé không cách nào không đau lòng.

Thẩm Thiên nhẹ nhàng phất tay áo, bắn ra sức mạnh trận vực mênh mông vô biên.

Trong chốc lát trời đất lắc lư, thần mang trút xuống.

Tinh quang vô tận chiếu rọi giống như tinh hà trút xuống, trải khắp trời đất.

Không gian xung quanh phun trào, bao phủ cả thôn, khiến nó hoàn toàn nấp trong hư không vô tận.