Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 35: Hắn phá được thuật dịch dung của ta (1)



Nàng ta hít sâu một hơi: “Thẩm huynh chắc chắn chứ?”

Thẩm Thiên gật đầu: “Đúng vậy, chắc chắn.”

Gương mặt dưới mặt nạ Trương Vân Hi bắt đầu đỏ ửng.

Không ngờ ta đã trách oan Thẩm công tử, hắn không phải hạng người nhân lúc cháy nhà đi hôi của.

Muốn mặt nạ lông vũ của ta là vì muốn thấy dung mạo của ta sao?

Hay là muốn giữ mặt nạ này để về sau nhìn vật nhớ người?

...

Mặt nạ lông phượng này với Trương Vân Hi mà nói có ý nghĩa phi phàm.

Đây là linh khí cực phẩm sư tổ Xích Vũ Nguyên Tôn truyền lại cho nàng ta.

Chẳng những có thể ngăn cản tất thảy điều tra thần niệm mà còn có thể thu liễm khí cơ của bản thân.

Từ sau khi Trương Vân Hi tiếp nhận chiếc mặt nạ này, nàng ta chưa từng lấy nó xuống trước mặt người ngoài.

Cho dù là ở Thần Tiêu Thánh địa, số người được nhìn thấy gương mặt của Trương Vân Hi cũng cực kỳ ít.

Giờ, Thẩm Thiên lại yêu cầu dùng Thần Tiêu Long Hổ bội đổi lấy mặt nạ lông phượng của Trương Vân Hi.

Trái tim Trương Vân Hi rung động: Thẩm công tử dùng Đế thuật để đổi lấy dung nhan của ta?

Chẳng lẽ trong thời gian ngắn ngủi này, hắn đã có ý với ta sao?

Trong lòng Trương Vân Hi dâng lên suy nghĩ này làm nàng ta mặt đỏ tới mang tai.

Nàng ta hít sâu một hơi: “Được, ta đồng ý với huynh!”

Chỉ một câu thôi, toàn thân Trương Vân Hi đã bộc phát ra khí tức vô cùng cường đại.

Lôi đình ngân sắc ngưng tụ thành một con Bạch Hổ bao bọc Trương Vân Hi và Thẩm Thiên bên trong.

Còn đám Quế công công, Tần Cao, Tống Chưởng quầy, Lưu Thái Ất đều bị ngăn cách bên ngoài.

Trong lôi quang màu bạc chiếu rọi, Trương Vân Hi chậm rãi lấy mặt nạ trên mặt xuống.

...

Thịt như băng tuyết, da như bạch ngọc, lông mày như lá liễu, mắt như sao.

Nàng ta không khuynh quốc khuynh thành như Tiểu Linh Tiên, cũng không ngốc nghếch đáng yêu như Lý Liên Nhi.

Cũng khác với nét u oán buồn bã của Cửu Nhi.

Khí chất của Trương Vân Hi có khuynh hướng lạnh lùng, hai hàng lông mày khí khái hào hùng không thua gì đấng mày râu.

Mặc dù dung mạo xinh đẹp tuyệt sắc nhưng lại khiến người ta hoàn toàn không dám có suy nghĩ khinh nhờn.

Đây là một nữ chiến thần phong hoa tuyệt đại không kém gì nam nhi.

Nếu buộc phải hình dung, vậy thì nàng ta khiến Thẩm Thiên nhớ đến mấy vị kỳ nữ.

Hoa Mộc Lan thay cha xuất chinh, Mộc Quế Anh nắm giữ ấn soái thống binh.

Những nữ tử này, có lẽ là cùng một kiểu người.

...

Trong lúc Thẩm Thiên đang suy nghĩ lung tung thì Trương Vân Hi mở miệng.

“Tâm ý của công tử, Vân Hi đã hiểu.”

“Nhưng xin thứ cho Vân Hi bây giờ có chuyện quan trọng trên người, thực sự không thể nào ở lại bên cạnh công tử được.”

“Thực không dám giấu giếm, Thần Tiêu Long Hổ bội này chính là bí bảo truyền thừa của Thần Tiêu Thánh địa chúng ta.”

“Bây giờ dị tượng kinh thiên, Vân Hi nhất định phải lập tức mang theo ngọc bội rời đi.”

“Nếu lần này Vân Hi có thể thuận lợi đem ngọc bội về thánh địa, hoàn thành chức trách của mình thì sau này Vân Hi nhất định sẽ quay lại tìm công tử. Đến lúc đó tâm ý của công tử mong muốn, Vân Hi bằng lòng đáp ứng.”

“Nếu Vân Hi phúc bạc mệnh cạn, gặp bất trắc trên đường quay về Thánh địa.”

Ánh mắt Trương Vân Hi lộ ra một tia ảm đạm: “Mong công tử đồng ý một thỉnh cầu của Vân Hi.”

Lời của Vân Hi khiến Thẩm Thiên bối rối như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc.

Cô đã hiểu tâm ý gì của ta vậy?

Bổn Điện hạ chỉ cần cái mặt nạ của cô thôi mà?

Có cần giải thích nhiều vậy không?

...

Có điều thỉnh cầu của Trương Vân Hi, Thẩm Thiên thật sự không để tâm lắm.

Nếu Thẩm Thiên cướp ngọc bội kia nói không chừng sẽ thật sự gặp phải bất trắc.

Nhưng Trương Vân Hi cầm thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, bởi vì đây vốn là cơ duyên của nàng ta.

Nếu Trương Vân Hi chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện, vậy thỉnh cầu này chẳng phải là kiếm không được một nhân tình sao?

Nghĩ vậy, Thẩm Thiên lời lẽ chính nghĩa: “Mời tiên tử nói thẳng, bần đạo muôn lần chết không chối từ!”

Trên mặt Trương Vân Hi nở nụ cười xinh đẹp: “Công tử không nghe thử xem là chuyện gì sao?”

Thẩm Thiên không chút do dự nói: “Tiên tử và bần đạo hữu duyên, ta nghĩa bất dung từ.”

Nghe lời Thẩm Thiên nói, trong mắt Trương Vân Hi lóe lên một tia cảm động.

Nàng ta hít sâu một hơi, ép từ ngón trỏ ra một giọt máu đỏ thắm.

Giọt máu này nhỏ lên Thần Tiêu Long Hổ bội, từ từ thấm vào trong.

Sau đó Trương Vân Hi không ngừng đánh ra pháp ấn dung nhập vào Thần Tiêu Long Hổ bội.

Lập tức, quang mang của Thần Tiêu Long Hổ bội lại sáng lên.

Ba đạo lưu quang kim sắc nhanh chóng bắn về phía Thẩm Thiên.

Trong chớp mắt, ba đạo quang mang tiến vào mi tâm của Thẩm Thiên, biến mất không thấy đâu nữa.

Mà Thẩm Thiên cảm thấy trong đầu mình bất giác xuất hiện rất nhiều tin tức.

Đó chính là ba truyền thừa cực kỳ huyền diệu: “Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết”, “Lôi Đế Luyện Thể Thuật” cùng với truyền thừa cấm kỵ chí cao thất truyền vạn năm của Thần Tiêu Thánh địa: “Dùng Thân Hóa Kiếp”!

...

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, sắc mặt Trương Vân Hi hơi tái nhợt.

Nàng ta mỉm cười nói: “Công tử, Vân Hi đã đem ba truyền thừa trong Thần Tiêu Long Hổ bội này truyền hết một bản cho huynh.”

“Lần này nếu Vân Hi gặp bất trắc, không cách nào đem Thần Tiêu Long Hổ bội về Thánh địa, mong công tử sau này có thể đến Thần Tiêu Thánh địa thay Vân Hi trả lại truyền thừa.”

“Nếu có kiếp sau, Vân Hi ngậm cỏ kết vòng, tất báo đại ân công tử!”

Trương Vân Hi nói xong câu đó, Bạch Hổ ngưng tụ từ lôi đình màu vàng ầm ầm vỡ vụn.

Linh lực ngưng tụ thành mặt nạ hư ảo, một lần nữa che gương mặt Trương Vân Hi lại.

Nàng ta cầm Thần Tiêu Long Hổ bội trong lòng bàn tay, đột nhiên phóng lên tận trời.

Thân hình hóa thành một tia chớp màu bạc, đột nhiên bắn về phía xa.

Nàng ta muốn đi xa vạn dặm, giao lại ngọc bội về cho Thánh chủ Thần Tiêu Thánh địa.

Khi đó, nàng ta mới coi như thật sự hoàn thành nhiệm vụ của mình.

...

Thẩm Thiên nhìn Trương Vân Hi đã đi xa cảm thấy tập này hình như mình đã từng xem ở đâu rồi.

“Haizz, không cần phải lo lắng cho nàng ta, nên quan tâm đến mình nhiều hơn một chút đi.”

Sau khi Trương Vân Hi có được ngọc bội Long Hổ, vòng sáng đã sắp thành mặt trời vàng rồi.

Loại khí vận mạnh như vậy, ai mà dám đi cướp đồ của nàng ta cơ chứ?

Ha ha, e là chỉ vài phút là đã bị biến thành một mớ bột vụn rồi!

Thẩm Thiên lắc đầu, nhặt mặt nạ lông phượng trên mặt đất lên.

Hắn lấy chiếc gương thường ngày hay mang theo ra, mong đợi nhìn vào gương.

Một giây sau, hốc mắt Thẩm Thiên đỏ lên.

Giọng của hắn trở nên run rẩy vì vui mừng và kích động.

“Xanh rồi, cuối cùng đầu bổn Điện hạ cũng xanh rồi!!”



Chương 75: Bản nguyên Hậu thiên Hỗn Nguyên m Dương Thần Lôi!

Đúng vậy, xanh rồi.

Thẩm Thiên cầm gương, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Lúc này trong gương mình vẫn mày kiếm mắt sáng, anh tuấn vô cùng.

Không biết có phải vì tiếp nhận truyền thừa hay không mà ở mi tâm còn xuất hiện một ấn ký.

Ấn ký đó màu vàng, có hình như một tia chớp, to lớn hùng vĩ.

Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là vòng sáng trên đỉnh đầu Thẩm Thiên lúc này.

Lúc này trên vòng sáng của Thẩm Thiên đã không còn một tia màu đen nào.

Tất cả khí mốc màu đen đều đã hoàn toàn tiêu tan rồi.

Trên hào quang màu trắng có quang mang vô cùng sáng chói.

Thậm chí Thẩm Thiên còn có thể nhìn thấy, bên ngoài của vầng sáng màu trắng này còn diễn sinh từng sợi sáng màu xanh lục mang theo sinh cơ nồng đậm.

Mặc dù tia sáng xanh này vẫn chưa sáng lắm nhưng đây chắc chắn là một khởi đầu tốt.

Chí ít điều này chứng minh, Thẩm Thiên đã không còn là một thằng xui xẻo như trước đây.

Về sau nuôi chim, không cần lo lắng nó sẽ chết đuối trong ao của ngự hoa viên nữa.

Về sau trồng hoa sẽ không cần lo chúng sẽ bị đám trẻ con ở cung sát vách nhổ nữa.

Sau này anh hùng cứu mỹ nhân, cũng không cần lo lắng giẫm lên vỏ chuối linh nữa.

Ta không còn là thiếu niên lúc trước nữa, ta đã có thay đổi cực lớn rồi.

Sau này bổn điện hạ sẽ cố gắng phấn đấu để màu xanh biếc kia càng ngày càng lộng lẫy hơn.

...

Thẩm Thiên hít sâu một hơi, cười đến mức ngay cả râu ria trên khóe miệng cũng vểnh lên.

“Điện hạ, có chuyện gì khiên ngài phải vui mừng như vậy thế?”

Quế công công và Tần Cao đi về phía Thẩm Thiên, hỏi.

“Không có gì, hơi có chút cảm ngộ trong tu hành đấy mà.”

Thẩm Thiên nhìn về phía Quế công công và Tần Cao.

Sau đó hắn hơi ngẩn người.

Bởi vì trên đỉnh đầu hai người cũng xuất hiện một ấn ký kim sắc.

Ấn ký kim sắc này giống trên đỉnh đầu Thẩm Thiên như đúc.

Hai người đứng đấy tóc xoã tung, gương mặt đen nháy phối hợp với ấn ký lấp lánh ánh vàng kia.

Xem ra, bọn họ đã vô tình hưởng lợi rồi.

Dường như Thẩm Thiên chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng nhìn về đám Lưu Thái Ất.

Hắn lập tức nhìn thấy trên đỉnh đầu Lưu Thái Ất, Chân Chí Giáp, Hùng Mãnh cũng xuất hiện ấn ký.

Có điều không biết vì sao, Thẩm Thiên cảm thấy màu sắc ấn ký trên đỉnh đầu mình là đậm nhất.

Đám Quế công công, Tần Cao đậm thứ hai, đám Lưu Thái Ất thì nhạt hơn một chút.

Hơn nữa, sau khi xuất hiện ấn ký Thẩm Thiên cảm thấy linh lực Tân Hỏa trong cơ thể dường như đã sinh động hơn.

Giống như một đứa trẻ gặp được một món ăn gì đó rất ngon.

...

“Ta làm sao thế này?”

Đúng lúc này, Tống chưởng quầy tỉnh lại.

Ông ta chậm rãi đứng dậy, mặt còn đen hơn cả Quế công công.

Đáng nhắc tới chính là vị trí mi tâm của ông ta cũng xuất hiện ấn ký kim sắc.

Màu sắc ấn ký kim sắc của Tống chưởng quầy còn đậm hơn đám Quế công công.

Thẩm Thiên như có điều suy nghĩ, ánh mắt nhìn sáng vòng sáng trên đỉnh đầu mọi người.

Hắn thấy sau khi xuất hiện ấn ký kim sắc, vòng sáng của mọi người cũng thay đổi.

Độ sáng của vòng sáng mỗi người đều tăng lên rất nhiều.

Của ai vốn là màu xanh nhạt thì giờ biến thành màu xanh lá cây đậm, màu xanh sẫm.

Của ai vốn là vòng sáng màu đỏ, giờ ánh sáng đỏ sẽ tăng lên, thậm chí xuất hiện chấm đỏ.

Nhất là Tống chưởng quầy, vòng sáng trên đỉnh đầu vốn màu xanh nhạt giờ đã lột xác thành vòng màu xanh mang theo chấm đỏ.

Có thể nói là may mắn tăng cao, thoát thai hoán cốt.

Trong lòng Thẩm Thiên không khỏi dâng lên một suy đoán.

Có phải ấn ký lôi đình này có liên quan gì đến cặp ngọc bội kia không?

Đó là vì tất cả mọi người được chia sẻ một tia cơ duyên của Trương Vân Hi nên khí vận của mỗi người ở đây đều được tăng lên không ít.

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên nói: “Mọi người kiểm tra thử xem cơ thể có biến hóa gì không?”

Mọi người nghe Thẩm Thiên nói vậy thì không khỏi ngẩn ra.

Sau đó họ cũng đều phát hiện ra ấn ký lôi đình kim sắc trên mi tâm người khác.

“Ê, Tống chưởng quầy, sao trên trán ông mọc thêm cái hình tia sét vậy?”

“Ngươi còn nói ta à. Là trên trán ngươi có thêm một ấn ký thì có!”

“Trên đầu các người đều có ấn ký giống nhau. Ê, ta cũng vậy này!”

...

Đột nhiên, Tống chưởng quầy như nghĩ ra gì đấy.

Ông ta kinh hãi nói: “Hẳn là... là m Dương Hỗn Nguyên Thần Lôi?”

Chân Chí Giáp hỏi: “Cái gì, m Dương Hỗn Nguyên Thần Lôi khi nào?”

Trong mắt Tống chưởng quầy tràn đầy kích động: “Đây là chí bảo xếp thứ 88 trong bảng Thần Lôi!”

“Đồng thời là thứ duy nhất có thể tu luyện thành Thần Lôi trong một trăm thứ hạng đầu của bảng Thần Lôi.”

Rõ ràng Tống chưởng quầy rất kích động, ngay cả giọng nói lúc giới thiệu cũng đều run rẩy.

m Dương Hỗn Nguyên Thần Lôi trong giới Tu Tiên tức là ngầm thừa nhận là hậu thiên Thần Lôi.

Vì Tiên Thiên m Dương Hỗn Nguyên Thần Lôi tương truyền rất khó xuất hiện.

Một khi xuất hiện, thậm chí có thể tranh ba thứ hạng đầu trong bảng Thần Lôi.

Cho dù là Hậu Thiên Hỗn Nguyên Thần Lôi, cũng khá khiến người ta kinh ngạc sợ hãi.

Nguyên nhân rất đơn giản, Hậu Thiên Hỗn Nguyên Thần Lôi có thể sản xuất với số lượng lớn.

Giới Tu Tiên vạn năm trước, m Dương Hỗn Nguyên Thần Lôi là Thần Lôi chiêu bài của Thần Tiêu Thánh địa.

Theo ghi chép của sách cổ, truyền nhân trọng tâm của Thần Tiêu Thánh địa nếu có thể tu luyện Lôi Đế kinh đến cảnh giới nhất định, vậy thì họ có thể luyện hóa Ngũ Hành Thần Lôi Hỗn Hợp m Dương thành m Dương Hỗn Nguyên Thần Lôi.

Loại sấm sét này tuy chỉ đứng thứ tám mươi tám trên bảng xếp hạng Thần Lôi nhưng số lượng thì rất nhiều!

...

Thần Tiêu Thánh địa vạn năm trước, một trăm năm mới sản sinh ra một Thánh tử, ngàn năm mới tạo ra một Thánh Chủ.

Góp nhặt ba đến năm ngàn năm mới có được ba đến năm mươi truyền nhân hạch tâm Đế kinh.

Bọn họ đều có tư cách tu luyện chương cấm kỵ, gần như trong tay đã có một bộ m Dương Hỗn Nguyên Thần Lôi.

Loại lôi đình cường đại này phối hợp với các loại pháp thuật thuộc tính lôi tuyệt luân tinh diệu của Thần Tiêu Thánh địa, cộng thêm có thể kết hợp với Thần Tiêu Thiên Lôi đại trận. Lực sát thương phát huy ra khi ba thứ này cộng lại với nhau không cần nghĩ cũng có thể tượng tượng được.

Những tà ma ngoại vực vạn năm trước bị chiêu này đánh đến mức xuất hiện bóng ma tâm lý.

Bằng không chúng sẽ không đến mức cùng đoàn kết lại tiêu diệt Thần Tiêu Thánh địa!

Thẩm Thiên như có điều suy nghĩ, hẳn nguyên nhân là do ngọc bội Long Hổ kia.

Trên chiến trường Thái Cổ, Thần Tiêu Long Hổ bội đã bị phong ấn một vạn năm.

Trong một vạn năm này, phù văn đại đạo trên ngọc bội hấp thu sự luyện hóa của linh khí trời đất.

Giống như một vị cường giả tu luyện Lôi Đế kinh, cô đọng được m Dương Hỗn Nguyên Thần Lôi.

Vạn năm góp nhặt, dĩ nhiên sẽ ngưng tụ được khá nhiều bản nguyên Hỗn Nguyên Thần Lôi.

Thiên kiếp tấn công Thần Tiêu Long Hổ bội trước đó hẳn do bổn nguyên này đánh ra.

Chắc hẳn năng lượng chui vào cơ thể mình mà Thẩm Thiên cảm ứng được chính là cái này.



Chương 76: Hắn phá được thuật dịch dung của ta (1)

...

“Thật thần kỳ, linh lực của ta đã được tăng thêm đặc tính lôi đình.”

Tống chưởng quầy phát ra một tiếng kêu kinh ngạc.

Ông ta vừa thử phóng ra một tia linh lực, quanh quẩn trên đầu ngón tay.

Trên đầu ngón tay ông ta lúc này xuất hiện từng tia điện quang màu bạc.

Tia điện quang màu bạc kia không ngừng lấp lóe nhảy nhót, hết sức sáng chói.

Nhìn thấy cảnh này, ngay cả Thẩm Thiên cũng ngẩn người.

Suýt chút nữa đã kích động đến mức hát lên.

“Ta cũng phải thử xem!”

Hùng Mãnh hét lớn một tiếng, linh khí toàn thân bộc phát.

Lôi đình màu trắng lập tức quấn quanh người hắn ta khiến hắn ta giống như một con gấu trắng lớn.

Quế công công và Tần Cao nhìn nhau một cái, cũng đều ngưng tụ linh lực.

Hai hư ảnh ma quỳ màu đỏ dâng lên sau lưng hai người, tản ra khí tức quỷ quyệt.

Có điều lúc này xung quanh hư ảnh ma quỳ lượn lờ từng tia điện quang màu tím xanh,

Điện quang này không to lớn hùng vĩ như điện quan trắng, thậm chí nhìn còn có vẻ thâm trầm.

Quế công công như có điều suy nghĩ, đột nhiên thi triển ra thân pháp Quỳ Hoa.

Trong chốc lát, một hư ảnh màu tím đỏ hiện lên.

Quế công công đã xuất hiện cách đó hơn mấy trượng.

Trên mặt ông tràn đầy chấn động: “Tốc độ của ta, lại tăng lên gấp đôi!”

Không ngờ Điện hạ tùy tiện chọn một viên linh khoáng thạch mà đã mở ra chí bảo.

Cuối cùng số của Điện hạ đã may mắn hơn rồi, nếu Lan Phi nương nương dưới suối vàng có biết nhất định sẽ mỉm cười chốn cửu tuyền!

Ở một nơi khác.

Tống Chưởng quầy nhìn điện quang đang nhảy nhót trên đầu ngón tay mình, lại nhìn sang Thẩm Thiên.

Tia sáng trong mắt ông ta chưa từng nóng rực đến như vậy.

“Tiên sư, ngài đã sớm dự liệu được kết quả này.”

Sớm dự liệu được kết quả này à?

Đương nhiên là không thể dự liệu được.

...

Năng lực của Thẩm Thiên hiện tại chỉ có thể nhìn thấy cơ duyên của đối phương dưới góc nhìn Thượng Đế.

Nếu vì có sự nhúng tay tham gia của mình mà xảy ra biến cố thì Thẩm Thiên không thể nhìn thấy.

Chẳng hạn như Quế công công được Thẩm Thiên ban cho “Hướng Nhật Ma Điển”, đây đương nhiên là cơ duyên to lớn.

Nhưng Thẩm Thiên không cách nào nhìn thấy trước được hình ảnh mình ban Hướng Nhật Ma Điển cho ông.

Vì tương lai có vô số hướng đi, Thẩm Thiên chỉ là một biến số trong số đó.

Vì một suy nghĩ của hắn nên sản sinh ra những cơ duyên kia.

Bản thân hắn dĩ nhiên không thể nào dự đoán được trước.

...

Trước đây Thẩm Thiên không nhìn thấy được cơ duyên trên đầu nhóm Tống Chưởng quầy.

Vậy nếu dựa theo phát triển của kịch bản ban đầu, họ không thể nào có được bản nguyên Thần Lôi.

Có điều vì hiệu ứng hồ điệp nên kết quả này đã bị thay đổi.

Loại cơ duyên nằm ngoài định mức vì Thẩm Thiên nên sản sinh ra này, hắn không cách nào dự đoán được.

Nhưng cơ hội tốt như vậy, hắn sẽ nói không dự đoán được sao?

Thẩm Thiên cười sờ lên hai hàng ria mép của mình: “Ngươi đoán đi.”

Lời của Thẩm Thiên lập tức khiến tia sùng bái trong mắt Tống Chưởng quầy càng thêm nồng đậm.

Quuar nhiên chỉ cần kiên định “ôm đùi Tiên sư” không dao động là được.

Tiên sư lão nhân gia chắc chắn sẽ không bạc đãi lão hủ!

May là ban đầu khi đánh cược với nha đầu kia, lão hủ không hề sợ hãi lùi bước.

Nếu không sao có thể có được bản nguyên Thần Lôi này?

Ồ, nha đầu kia đi đâu rồi?

...

Tống Chưởng quầy hơi sững sờ: “Tiên sư, nha đầu kia đâu!”

Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên: “Nha đầu? Tống Chưởng quầy ông cũng gan thật đấy.”

Tống Chưởng quầy nói: “Dám chất vấn lựa chọn của Tiên sư, con nha đầu vắt mũi chưa sạch này có lai lịch gì?”

Trên mặt Thẩm Thiên lộ nụ cười xấu xa: “Nàng ta là Thánh nữ Thần Tiêu Thánh địa, Trương Vân Hi.”

Thẩm Thiên vừa nói dứt lời, Tống Chưởng quầy đã trợn trắng mắt ngồi liệt trên mặt đất.

Tiên sư lão thiên gia của ta ơi, nha đầu kia là Thần Tiêu Thánh nữ?

Tiên sư vô lượng ơi, lão hủ hơi choáng váng đầu óc rồi!

Tống Chưởng quầy mặt mày u oán nhìn Thẩm Thiên: “Tiên sư, lão hủ vì giữ gìn tôn nghiêm của ngài nên mới mạnh miệng với Thánh nữ đại nhân.”

“Ngài... ngài không bỏ mặc lão hủ đấy chứ!”

Thẩm Thiên nhìn Tống Chưởng quầy sắp khóc tới nơi mà dở khóc dở cười.

Hắn cười nói: “Yên tâm đi! Nể tình ta, nàng sẽ không làm khó ngươi.”

Theo Thẩm Thiên thấy, Trương Vân Hi không phải dạng người bụng dạ hẹp hòi.

Hơn nữa lần này mở được Thần Tiêu Long Hổ bội ở Thiên Linh Hiên là việc đại hỷ của Thần Tiêu Thánh địa trong vạn năm qua.

Có chuyện lớn này, còn ai rảnh mà để ý đến một Tống Chưởng quầy nhỏ nhoi này nữa!

Có điều vốn Tống Chưởng quầy mở thạch thì có thể được chia mười phần trăm lợi nhuận.

Lần này, chắc phải gác sang một bên rồi.

Nếu ông ta đến Thần Tiêu Thánh địa đòi chưa hẳn không chiếm được một chút cơ duyên.

Vấn đề là, ông ta có dám đi không?

...

Nể mặt Tiên sư, nàng ta sẽ không làm khó lão hủ?

Thẩm Thiên thuận miệng xác nhận, lại làm cho Tống Chưởng quầy trong lòng càng thêm kính sợ.

Không hổ là tiên sư đại nhân, có thể bãi bình được cả Thần Tiêu Thánh nữ.

Hơn nữa, ngay cả Thần Tiêu Thánh nữ còn phải nể mặt Tiên sư đại nhân.

Tống Chưởng quầy đột nhiên nhớ ra.

Trước đó lúc đánh cược với Thánh nữ đại nhân, nàng ta nói nếu mở được gì cũng sẽ tặng không cho Tiên sư.

Cho nên trước đó Thánh nữ đại nhân cố ý nịnh nọt Tiên sư đại nhân sao?

Ơ, hẳn là địa vị của Tiên sư cao hơn Thánh nữ đại nhân chứ?

Trong lòng Tống Chưởng quầy không phải chấn động.

Đường đường là Thánh nữ Thánh địa mà cũng muốn cướp bát cơm của họ sao?

Thế này thì đúng là quá không cho người ta con đường sống!

...

Nghĩ tới đây, Tống Chưởng quầy cảm thấy mình không thể đợi thêm nữa.

Ông ta vốn định thẩm vấn tên tiểu tử giả mạo Tiên sư cho rõ ràng rồi mới giao cho Tiên sư.

Giờ xem ra phải nịnh nọt Tiên sư sớm một chút.

Nếu không ngay cả Thánh nữ còn đến cướp bát cơm thì ông ta còn chỗ nào chen chân nữa?

Nghĩ tới đây, Tống chưởng quỹ vội vàng nói: “Tiên sư, lão hủ có chuyện muốn nói với ngài.”

Tống Chưởng quầy kéo Thẩm Thiên sang một bên, thần bí bí nói: “Tiên sư, lão hủ bắt được một tên nhóc giả mạo ngài.”

Giả mạo ta?

Thẩm Thiên sửng sốt, bổn Điện hạ mới giả mạo Tiên sư vài ngày mà.

Giờ cũng có người giả mạo bổn Điện hạ giả mạo Tiên sư sao?

Tốc độ sao chép của giới Tu tiên nhanh đến thế à?

Tống Chưởng quầy móc từ trong ngực ra một tấm lệnh bài, đưa cho Thẩm Thiên: “Tiên sư ngài nhìn đi.”

Thẩm Thiên nhận lệnh bài, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng đặc sắc.

Hắn nhẹ nhàng ho khan hai tiếng: “Lệnh bài này là?”

Tống Chưởng quầy quỹ hừ lạnh nói: “Đây là của tên mạo nhận ngài, hắn ta còn dám xưng là Thẩm Ngạo, Lục hoàng tử nước Đại Viêm.”

Thẩm Thiên chột dạ nói: “Hắn giả mạo Lục hoàng tử Thẩm Ngạo thì liên quan gì tới Thẩm Ngạo Thiên ta?”