Mặc dù Thẩm Thiên có thể giết được Đại Đế nhưng vẫn kém Cổ Thần quá xa.
Nhìn thấy Diêm Quỷ đánh tới, Thẩm Thiên rút Nhân Hoàng cung và Nhân Hoàng ấn ra ngăn cản.
Xoẹt!
Hai kiện đại khí vô thượng nở rộ thần quang sáng chói, hóa thành màn sáng màu vàng sáng chói bao phủ trời đất.
Ầm!
Một tiếng động vang trời đất!
Công kích của Diêm Quỷ rớt xuống trực tiếp đánh nát màn sáng màu vàng.
Cơ thể Thẩm Thiên chấn động mạnh, lui ra sau vài bước.
Tu vi của hắn quá thấp, mặc dù đã dùng đến hai kiện đại khí vô thượng nhưng cũng khó lòng chống lại được Cổ Thần.
Ánh mắt Diêm Quỷ tham lam, cười gằn nói: “Đường đường là Nhân Hoàng khí mà lại rơi vào tay sâu kiến, đúng là số phận long đong!”
“Vẫn nên giao nó cho bổn tọa đi!”
Bàn tay lớn của y đưa ra chụp lấy Nhân Hoàng ấn và Nhân Hoàng cung.
Đại khí bậc này ngay cả Cổ Thần cũng thèm nhỏ cả dãi.
Hư không lập tức đọng lại một chỗ, hạn chế hai kiện đại khí.
Sau đó, Diêm Quỷ thi triển tà thuật vô thượng muốn cưỡng ép cướp đoạt nó đi.
Thẩm Thiên hơi biến sắc, hắn phát hiện hai kiện đại khí vô thượng này đang run rẩy kịch liệt.
Có một loại sức mạnh kỳ lạ đang cố gắng tách quyền khống chế của hắn đi.
Diêm Quỷ gào lên độc ác: “Diêm Ma, Diêm Linh, giết Nhân Hoàng thể đi!”
“Đừng để lại dù chỉ một chút cơ hội!”
Với thủ đoạn của Cổ Thần muốn cướp đại khí Nhân Hoàng cũng không hề dễ dàng, bởi vậy Diêm Quỷ mới bảo hai đại Cổ Thần khác ra tay.
Chỉ cần giết được Thẩm Thiên hai món đại khí này cũng sẽ biến thành vật vô chủ.
Đến lúc đó y có thể bỏ nó vào túi rồi.
Diêm Ma và Diêm Linh cùng thả người tiến về phía trước, mang theo sức mạnh ngập trời đánh về phía Thẩm Thiên.
Hại vị đại Cổ Thần đánh tới uy thế rung chuyển trời đất.
Hư không bị tà khí che giấu, cực kỳ kinh người, như sắp chôn vùi thương sinh.
Tình cảnh này khiến vô số người sắp rách cả mí mắt.
“Đừng!”
Bọn họ mắt thấy Thẩm Thiên rơi vào nguy cơ, nhưng lại không có cách gì cứu vãn.
Dù sao, với sức mạnh của họ căn bản không thể ngăn cản được Cổ Thần.
“Cút đi!”
Diệp Kình Thương lê thân tàn đánh tới, thi triển thủ đoạn cuối cùng.
Nhưng hai đại Cổ Thần liên thủ đánh lão ho đầy máu.
“Thiên nhi, mau chạy đi!”
Diệp Kình Thương thét lên, tràn đầy bất lực.
Lão đã bị trọng thương, dù có liều chết cũng đánh không lại hai đại Cổ Thần.
“Tiểu tử, đi chết đi!”
Hai đại Cổ Thần nhe răng cười, đánh về phía Thẩm Thiên.
Lần này bọn hắn phải diệt sát Nhân Hoàng thể thế hệ này.
Hào quang cái thế, che khuất bầu trời.
Cách đó không xa, một con bướm to bằng bàn tay đang bay tới.
Nó kích động gió lốc, trong nháy mắt đã cuốn lên 300 vạn dặm gió lốc.
Tốc độ của con bướm này càng lúc càng nhanh, thân hình càng lúc càng lớn, che đậy gần phân nửa Trung Châu.
“Ồ?”
Lông mày của Diêm Ma và Diêm Linh nhíu chặt, cảm thấy sắp có biến xảy ra.
Dù sao con biếm này cũng quá không tầm thường, làm người ta nảy sinh kiêng kỵ.
Nhưng bọn hắn cũng không dừng tay mà vẫn đánh về phía Thẩm Thiên.
Dù thế nào cũng phải tru sát Nhân Hoàng thể trước.
“Muốn chết.”
Trong hư không vang lên giọng nói trong trẻo lạnh lùng, rung động chư thiên tinh hải.
Con bướm giương cánh quét cả cương vực trăm dặm.
Cuồng phong vô tận ngưng tụ thành lưỡi dao ngập trời, đột nhiên đánh úp tới.
Trời đất rạn nứt, tinh hải chôn vùi.
Cỗ sức mạnh này vượt qua không gian, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Cổ Thần.
“A!”
Tiếng hét thảm vang lên.
Nhục thân của hai đại Cổ Thần nứt ra, bị cuồng phong xoắn nát, ngay cả chân linh cũng không thể chạy thoát.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều kinh hãi.
Bọn họ nhìn chằm chằm con bướm kia, trong lòng cuồn cuộn sóng.
Không ai có thể ngờ con bướm này có bộc phát sức mạnh kinh khủng như vậy, trực tiếp miểu sát hai tên Cổ Thần.
Có thể Diêm Quỷ chấn động kịch liệt, tâm thần như muốn nứt ra.
Y há hốc mồm, không ngừng run rẩy chẳng nói được nên lời.
Diêm Quỷ biết rõ thực lực hai đại Cổ Thần này mạnh chừng nào.
Tuy bọn hắn là Cổ Thần hạ vị nhưng cũng có thể coi là hai tồn tại đỉnh cao trong số các Cổ Thần.
Thậm chí hai người liên thủ còn có thể chống đỡ được Cổ Thần trung vị.
Giờ, bọn hắn lại bị người ta miểu sát bằng một đòn?
Người đến rốt cuộc là ai?
Con bướm nhẹ nhàng đậu xuống trước amwjt Thẩm Thiên, hào quang rực rỡ, chói lóa cả mắt rồi hóa thành một nữ tử tuyệt mỹ.
Cơ thể nàng ta thon dài, mềm mại, giống như được khắc từ tiên ngọc tinh tế.
Khí chất nàng ta lạnh lùng cao quý khiến người ta không dám khinh nhờn.
Da thịt như tuyết, óng ánh sáng long lanh.
Nàng ta giống như tiên nữ trên cung khuyết, di thế độc lập.
Trong mắt mọi người lộ ra tia si mê, hoàn toàn bị chìm đắm trước cảnh đẹp ấy.
Có rất nhiều nữ tử ảm đạm cúi đầu xuống, mặc cảm.
Trong đó, có không ít những Thánh nữ, Thần nữ đứng đầu Ngũ vực, vậy mà trước mặt người này, ai nấy đều trở nên mờ nhạt.
Cơ thể Thẩm Thiên hơi run lên.
Hắn nhìn chằm chằm bóng dáng này, nảy sinh cảm giác thân thuộc.
Đây là loại cảm giác bắt nguồn từ huyết mạch, không cách nào che giấu được.
Dường như người này là người thân của hắn, huyết mạch tương liên.
Trong doanh trận Thần Tiêu, con ngươi của Kim Liên Thiên tôn đột nhiên khựng lại, hai tay bất giác xiết chặt.
Bà ta tự lẩm bẩm: “Người này sao lại mạnh đến như vậy!”
Quế công công đột nhiên đứng sững ngay tại chỗ.
Nước mắt tuôn đầy gương mặt già nua của ông ta, giọng run rẩy: ““Lan... Lan Phi nương nương???”
Phải!
Người tới chính là Lan Phi!
Cũng chỉ có Lan Phi nương nương, mới có thể có nhan sắc tuyệt thế như vậy!
Tuy nhiên, rõ ràng Lan Phi đã mất mấy trăm năm trước, vì sao lại đột nhiên sống lại?
Không chỉ sống lại mà còn mạnh đến như thế?
Trong khoảnh khắc bà đã có thể nộ sát hai đại Cổ Thần rồi.
Đúng là kinh thế hãi tục, kinh thế hãi tục!
Chương 1100: Hóa ra ta là Tiên đời thứ ba! (2)
Diêm Quỷ cảm nhận được khí tức đáng sợ Lan Phi tản ra, y vô cùng hoảng sợ.
Cỗ khí thế này quá đáng sợ, như tinh hải mênh mông, hung vĩ vô biên.
Người mạnh như vậy y căn bản không thể nào đối kháng được!
“Trốn!”
Diêm Quỷ không nhiều lời, chạy thẳng ra vực ngoại.
Y xé rách tinh hà, mau chóng trốn đi, không dám ở lại them giây phút nào.
Người này quá kinh khủng, khiến y nảy sinh nguy cơ tử vong.
Nhưng mà đúng vào lúc này, Lan Phi lại nhìn sang.
Nàng ta nâng bàn tay ngọc lên, ấn xuống hư không.
Tinh hà trăm vạn dặm chiếu rọi ra từng đoá hoa lan, tạo ra khung cảnh cực kỳ đẹp mắt.
Sau đó, hoa lan chậm rãi khép kín, cả bầu trời sao vỡ vụn.
Ầm!
Diêm Quỷ vốn đã chạy được hơn trăm dặm giờ nhục thân vỡ tung, chân linh chôn vùi.
Lan Phi chém chết Diêm Quỷ mà vẻ mặt không hề rung động.
Nàng ta chậm rãi quay người lại, nhìn Thẩm Thiên vẫn đứng sững tại chỗ, gương mặt nở nụ cười mỉm.
Giọng của nàng ta dường như hơi run run: “Thiên nhi!”
Lan Phi nhìn thấy cốt nhục của mình gương mặt không thể không thay đổi.
Dù sao đây cũng là nhi tử nàng ta mang nặng đẻ đau, máu mủ tình thâm.
Hơn nữa, từ khi Thẩm Thiên ra đời, Lan Phi chưa kịp nhìn thấy hắn được mấy lần đã giả chết Niết Bàn.
Bây giờ nàng ta Niết Bàn trở về, nhìn thấy thân tử có thể nào không kích động?
Cơ thể Thẩm Thiên chấn động, nỉ non gọi: “Mẫu... mẫu tôn!”
Hắn đã có thể xác định, người này đúng là mẫu thân Lan Phi của hắn.
Dù sao thì khí tức huyết mạch không thể nào giả được.
Ánh mắt Lan Phi dịu dàng.
“Thiên nhi, xin lỗi, mẫu tôn tới muộn rồi!”
Nàng ta đưa bàn tay ngọc thon thả ra, vuốt ve gương mặt Thẩm Thiên, trong mắt tràn đầy nhớ nhung.
Làm gì có mẫu thân nào lại không nhớ nhung hài tử, huống hồ bọn họ còn ngăn cách mấy trăm năm.
Vẻ mặt Thẩm Thiên đầy nghi ngờ nói: “Mẫu tôn, người...!”
Hắn không thể ngờ Lan Phi vẫn chưa chết.
Đồng thời còn cường đại như vậy, có thể miểu sát Cổ Thần trong nháy mắt.
Diệp Kình Thương cười cười bước tới, vui mừng nói: “Thần Tàm Đạo kinh quả nhiên không tầm thường.”
“Niết Bàn bất diệt, hóa bướm trở về!”
“Lan nhi, cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi!”
Lan Phi nhìn thấy Diệp Kình Thương, trong mắt lộ ra tia áy náy: “Phụ tôn, hài nhi bất hiếu.”
“Nếu như con...”
Nhưng, không đợi Lan Phi dứt lời, Diệp Kình Thương đã đưa tay lên cản lại, nói:
“Không sao, chuyện đã qua rồi!”
“Bây giờ con bình an trở về, vi phụ cũng có thể an tâm.”
Thẩm Thiên nghe thấy cuộc đối thoại của hai người ánh mắt liền sáng rỡ.
Lan Phi sống lại đã khiến hắn chấn động.
Kết quả, Lan Phi lại là nhi tử của Diệp Kình Thương.
Như vậy chẳng phải Diệp Kình Thương thật sự là ông ngoại mình sao.
Chẳng trách Diệp Kình Thương luôn bắt mình nhận lão ta làm ông ngoại nuôi.
Ngay cả đại khí vô thượng như Chiến Thần Tháp cũng nói tặng là tặng cho mình.
Hóa ra, Diệp Kình Thương đã biết điều này từ lâu.
Nghĩ tới đây, khóe miệng Thẩm Thiên giật giật.
Bổn Thánh chủ còn tưởng mình là hài tử nhà bình thưởng chẳng có nội tình gì, kết quả tiên nhị đại chính là ta sao?
Mẫu thân và tổ phụ đều là cường giả vô thượng ở Tiên giới?
Tin tức này đúng là quá chấn động!
Vốn định dùng thân phận người thường tu tiên không ngờ đổi lại là bị vây giết!
Không sai!
Bổn Thánh chủ là Tiên nhị đại, ta ngả bài được rồi!
Bổn tọa muốn xem thử còn có bao nhiêu Tà Linh nhóc con dám đến chịu chết?
Ngay lúc Thẩm Thiên không thể kìm được đắc ý trong lòng thì trời đất lại biến đổi.
Vực ngoại truyền đến tiếng gầm thét: “Nhân Hoàng thể, hôm nay ngươi buộc phải chết!”
m thanh chấn động, truyền khắp chín tầng mây.
Thẩm Thiên nghe thấy vậy thì trái tim đập mạnh.
Không phải chứ? Lại tới nữa à?
Xong chưa?
Xoẹt xoẹt!
Bầu trời bị xé ra một lỗ đen lớn.
Một ngón tay khổng lồ đè xuống, che cả bầu trời.
Nó khiến vạn dặm sao trời vỡ vụn rơi xuống.
Ngón tay khổng lồ vô biên, che hơn nửa bầu trời Trung Châu.
Mặt đất ngũ vực đang rung động, trời đất nứt ra.
Trong hư không, sức mạnh thiên đạo phun trào, các loại đại đạo khôi phục.
Sức mạnh trời đất tạo dựng thành sợi xích trật tự, miễn cưỡng phong tỏa vùng trời đất này.
Nhưng, trước sức mạnh bậc này nó không chịu được lấy một kích.
Chỉ sức mạnh một ngón tay đã đủ để sức mạnh thiên đạo sụp đổ rồi.
Mọi người vô cùng hoảng sợ, trong mắt lộ ra tuyệt vọng.
Đây chắc chắn là kẻ hàng đầu vô thượng khiến cả thiên đạo của Ngũ vực cũng đang run sợ.
Người mạnh như vậy, một khi tiến đánh nơi này chắc chắn sẽ hủy thiên diệt địa.
Chẳng lẽ cuối cùng ngũ vực cũng khó tránh khỏi nạn diệt vong sao?
Trên đỉnh hoàng cung Đại Viêm quốc, ánh mắt Thẩm Khiếu sáng chói nhìn về phía Trung Châu.
Ông ta nhìn chư thiên pha tạp đạo ý, trong mắt diễn sinh tử mang vô tận.
Lúc này, những đạo ý kia sụp đổ rồi lao nhanh về phía Đại Viêm quốc.
Những đạo ý này huyền diệu khó lường, cổ xưa và bành trướng.
Đó là bản nguyên thiên địa, là ba mươi sáu vị Đại Tiên Vương lưu lại để che chở Ngũ vực.
Và bây giờ, bọn chúng hóa thành dây xích trật tự tụ hợp vào trong cơ thể Thẩm Khiếu.
Lúc này, khí thế của ông ta thay đổi.
Quanh người Thẩm Khiếu quanh quẩn tử khí vô lượng.
Ánh mắt ông ta thâm thúy như biển sao, khí thế to lớn đỉnh thiên lập địa.
Giờ phút này, Thẩm Khiếu không còn là Đế vương thế gian nữa mà đã là tuyệt đại Tiên Vương giữ chư thiên thương khung.
Ánh sáng màu tím, xông lên trời không.
Khí thế của Thẩm Khiếu đạt tới đỉnh phong, chấn động vũ trụ.
Ông ta nhìn về phía Trung Châu, tự lẩm bẩm.
“Vạn năm luân hồi, hôm nay mới biết ta là ta.”
“Tử Vi Tiên Vương, độ kiếp trở về.”
Chương 1101: Hóa ra ta là Tiên đời thứ ba! (3)
Xoẹt xoẹt!
Trời đất vỡ vụn, tử khí mênh mông ngàn vạn dặm.
Thẩm Khiếu hóa thành cực quang tử sắc, dậm chân một cái lập tức biến mất!
Thiên đạo Ngũ vực vừa sụp đổ, cường giả Tà Linh tộc lập tức ập tới.
Bầu trời bị xé rách lộ ra lỗ đen sâu hoắm.
Một bóng dáng cái thế dạo bước đi đến phá vỡ bầu trời.
Người này toàn thân có tà khí quẩn quanh, mênh mông như biển sao, vô biên vô hạn.
Hắn ta đứng sừng sững giữa hư không, vũ trụ cũng đang run rẩy, sắp vỡ vụn ra.
Đây là cường giả vô thượng, vượt trên Cổ Thần, là Tiên Vương tuyệt thế thật sự!
Nhìn thấy người này, vô số người tâm thần run rẩy.
Không ai có thể ngờ Tà Linh tộc lại điên cuồng đến như vậy.
Đầu tiên là Cửu Đế giáng lâm, tiếp theo là ba vị đại Cổ Thần giáng lâm.
Bây giờ Tiên Vương xuất hiện chỉ để giết chết Thẩm Thiên!
Khoản vốn này đúng là quá lớn!
...
Sắc mặt Lan Phi vô cùng nghiêm túc.
Mặc dù nàng ta Niết Bàn trở về, thần công đại thành nhưng cũng chỉ là Cổ Thần thượng vị đỉnh phong, còn cách Thần Vương một bước xa.
Một bước này giống như rạch trời, không cách nào vượt qua được.
Bây giờ Tiên Vương hiện thân, Lan Phi cảm nhận được áp lực nặng nề.
Nhưng nàng ta vẫn kiên quyết đứng cản trước người Thẩm Thiên, không chút sợ hãi.
Bởi vì nàng ta, là một vị mẫu thân.
Làm một vị mẫu thân, nàng ta không cho phép con mình bị chịu một chút tổn thương nào.
Lúc này, Tà Linh Tiên Vương bắt đầu hành động.
Hắn ta liếc Thẩm Thiên một cái khiến huyết mạch toàn thân hắn sôi trào, muốn phá cơ thể vọt ra!
“Trấn!”
Lan Phi khẽ quát, tay tạo pháp quyết, che chở Thẩm Thiên.
Huyết dịch trong cơ thể Thẩm Thiên bình phục lại, lông mày nhíu chặt.
Đây chính là cường giả cấp bậc Tiên Vương sao?
Chỉ một ánh mắt là có thể giết được hắn sao?
Tà Linh Tiên Vương lạnh lùng nói: “Cổ Thần thượng vị, cũng không tệ!”
“Nhưng muốn ngăn cản bản vương đúng là người si nói mộng!”
Tiên Vương nghiêng người, chộp lấy Thẩm Thiên.
Trong chốc lát, sao đầy trời hóa thành bột mịn, vũ trụ vô biên sập thành một đóng phế tích.
Sức mạnh Tiên Vương có thể táng diệt thương sinh!
Vẻ mặt Lan Phi nghiêm túc, điều động sức lực toàn thân.
Thần quang vô lượng chiếu rọi trời đất ngưng tụ thành đóa hoa lan to lớn.
Hoa lan cố sức nở rộ mang theo thần lực chư thiên ngăn cản Tiên Vương.
Nhưng, cỗ sức mạnh này trước mặt Tiên Vương lại chẳng đáng để tâm.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên!
Hoa lan tàn lụi, cánh hoa bay lả tả, hoàn toàn khô héo.
Cơ thể Lan Phi chấn động mạnh, khóe miệng chảy máu.
Chỉ là một kích đã đánh cho Cổ Thần thượng vị Lan Phi trọng thương.
“Chết đi!”
Vẻ mặt Tiên Vương lạnh lùng, đưa một ngón tay ra.
Giống như cả vũ trụ cùng ập tới.
Xóa bỏ một Cổ Thần thượng vị với hắn ta mà nói chẳng hề có chút áp lực nào.
Hắn ta muốn giết cả Lan Phi và Thẩm Thiên.
Nhưng vào lúc này, bầu trời xung quanh tràn ngập tử khí.
Tử quang chói lọi mênh mông, quét sạch ngàn vạn dặm.
“Làm càn!”
Một nam tử áo tím đứng sừng sững trước người Lan Phi, đưa bàn tay lớn ra ngăn trở công kích Tà Linh Tiên Vương!
Nhìn thấy người này, cơ thể Lan Phi và Thẩm Thiên đều chấn động.
Hai mắt Lan Phi mơ màng, vô cùng mừng rỡ.
Trong mừng rõ còn mang theo mấy phần chột dạ.
Giọng nàng ta nỉ non nói: “Sư tôn, người trở về rồi!”
Còn Thẩm Thiên thì trong mắt như toàn sương mù.
“Đây là... phụ tôn?”
Hắn nhận ra thân phận người này, chính là Thẩm Khiếu.
Khóe miệng Thẩm Thiên giật điên cuồng.
Chuyện gì vậy?
Không chỉ mẫu tôn và phụ tôn là những người đứng đầu Tiên giới mà ngay cả phụ tôn cũng là một đại năng vô thượng!
Các người đang chơi ta à, giả heo ăn thịt hổ đấy à?
Thế giới quan của bổn Thánh chủ đã hơi rạn nứt rồi đấy!
Con ngươi của Tà Linh Tiên Vương hơi rút lại, sợ hãi nói: “Tử Vi Tiên Vương?”
“Ngươi vẫn chưa chết?”
Trong lòng hắn ta chấn động.
Không ngờ hắn ta lại gặp Tử Vi Tiên Vương ở nơi này.
Tử Vi Tiên Vương chính là Tiên Vương tuyệt thế của Tiên giới, chiến lực vô song.
Chỉ trong vòng vài ngàn năm đã đạt được chính quả trở thành Tiên Vương, dẫn đầu nhân tộc chống lại Tà Linh.
Uy danh của Tử Vi Tiên Vương vô cùng hiển hách.
Ông ta từng chém giết rất nhiều cường giả, khiến Tà Linh sợ hãi.
Lúc trước, để giết được Tử Vi, Tà Linh tộc đã không tiếc điều động đến bảy đại Tiên Vương.
Cuối cùng Tử Vi Tiên Vương lấy một địch bảy, miễn cưỡng kéo theo bảy đại Tiên Vương đồng quy vu tận.
Trận chiến này đã kinh hãi chư thiên vạn tộc.
Mặc dù Tà Linh tộc tổn thất bảy đại Tiên Vương nhưng đã ghết được Tử Vi, như vậy cũng không tính là quá lỗ.
Dù sao chiến lực của ông ta cũng quá mạnh, là tuyệt đại Tiên Vương.
Thậm chí còn có tư thái Tiên Đế.
Bởi vậy Tà Linh tộc bất chấp mọi giá, phải giết ông ta cho bằng được.
Thế nhưng, Tử Vi Tiên Vương lại chưa chết.
Tử Vi Tiên Vương lạnh nhạt mở miệng: “Ách Tai, vạn năm rồi không gặp ngươi vẫn bẩn thỉu như vậy!”
“Đường đường là Tiên Vương nhưng lại ra tay với tiểu bối!”
Ách Tai Tiên Vương Tiên Vương hừ lạnh: “Nhân Hoàng thể vạn tộc không dung, bản vương chỉ đang thay trời hành đạo!”
Trong mắt Tử Vi Tiên Vương đầy tia châm chọc: “Vạn tộc?”
“Những người kia cũng xứng xưng là vạn tộc?”
Ách Tai Tiên Vương cười lạnh: “Thần phục Thánh Linh tộc ta vạn cổ bất diệt!”
Tử Vi Tiên Vương lắc đầu, nói: “Bớt nói nhiều lời, muốn làm tổn thương con ta thì phải qua ải của bổn vương trước!”
Ánh mắt Ách Tai Tiên Vương lạnh băng, khẽ nói: “Ta muốn xem thử, tuyệt đại Tiên Vương lúc trước giờ còn lại mấy thành thực lực!”
“Giết!”
Ách Tai Tiên Vương thét dài, chấn vỡ ngàn vạn cương vực, rơi thẳng xuống.
Tay hắn ta siết thành quyền ấn mang theo uy thế diệt thế nghịch chuyển càn khôn.
Tử Vi Tiên Vương nhún người nhảy lên, tử khí mênh mông ngàn vạn dặm.
Ông giơ thần quyền lên, mạnh mẽ đối đầu với Ách Tai Tiên Vương.
Ầm!
Trời đất nứt ra, sao trời vẫn diệt.
Hai người giao chiến khiến tinh không vô tận vỡ vụn, chôn vùi hư không loạn lưu
Đây là trận chiến của cường giả cái thế, cảnh tượng cực kỳ kinh người.
Trời đất Ngũ vực chấn động dữ dội, không chịu được lực công kích này!
Thậm chí nó gần như muốn vỡ tan tành!
“Hôm nay Nhân Hoàng thể chắc chắn phải chết!”