Thương Mạt Tiên Vương đứng bên cũng đánh tới.
Gã ra tay, trong lòng bàn tay tinh đấu lưu chuyển, vũ trụ băng diệt.
Thương Mạt Tiên Vương nâng một vùng trời đất lên trấn áp Thẩm Thiên.
Thẩm Thiên rút Nhân Hoàng ấn ra đột nhiên đánh về phía trước.
Ầm!
Cổ ấn màu vàng bộc phát khí tức kinh thế, sát phạt vạn vật!
Lòng bàn tay Thương Mạt Tiên Vương nổ tung, nhỏ xuống huyết dịch màu vàng đậm.
Mỗi một giọt máu tươi đều khiến đại địa bị nện thành vực sâu không đáy.
“Đáng chết!”
Gương mặt Thương Mạt Tiên Vương vặn vẹo, định xây dựng lại nhục thân, nhưng vĩ lực vô thượng của Nhân Hoàng đầu tiên ẩn chứa trong nhâ, cỗ sức mạnh này vượt xa Tiên Vương, ma diệt bản nguyên.
Thương Mạt Tiên Vương càng không thể nào chữa trị thương thế, hoàn toàn mất đi một bàn tay.
“Giết!”
Đế Ngạc Tiên Vương lại một lần nữa đánh tới, sau lưng mờ mịt lượn lờ.
Cự Ngạc khiếu thiên, quanh quẩn vô số phù văn đại đạo, kinh khủng đến cực điểm.
Nó thôn phệ ngàn vạn dặm hư không, vỡ nát tinh thần nhật nguyệt, cắn xé Thẩm Thiên.
Cùng lúc đó Thương Mạt Tiên Vương nhún người nhảy lên.
Tay gã bấm pháp ấn, thi triển Tiên Vương pháp xuyên qua trật tự trời đất.
Trước người Thương Mạt Tiên Vương hiển hiện cự nhân thông thiên.
Cự nhân được tạo ra từ phù văn đại đạo, không gì không phá, chém thẳng xuống đầu Thẩm Thiên.
Hai đại Tiên Vương liên thủ, kinh khủng đến cực điểm.
Dù cự phách của Tiên giới giáng lâm cũng khó mà ngăn cản được.
“Trấn!”
Giọng Thẩm Thiên lạnh lẽo, ánh mắt cực kỳ thâm thúy.
Hắn rút ra Nhân Hoàng cung và Nhân Hoàng ấn, diễn hóa chu thiên nhốt
Cùng lúc đó sau lưng Thẩm Thiên xuất hiện quang mang tỷ trượng.
Cơ thể hắn đột nhiên phóng to, đỉnh thiên lập địa, hóa thành Bàn Cổ chấp chưởng trời đất.
Phù văn đại đạo vô tận tụ đến ngưng tụ thành chiến phủ.
Thẩm Thiên giơ cao chiến phủ, chỉ bầu trời phía xa.
“Khai!”
Chiến phủ vung lên bắn ra thần mang vô lượng.
“Thiên!”
Trời đất run rẩy, không chịu nổi uy áp, bắt đầu vỡ vụn!
“Tích!”
Hào quang rực rỡ đến cực hạn, khiến cả mảnh trời biến thành phế tích.
“Địa!”
Chiến phủ chém mạnh xuống bắn ra thần uy hủy diệt thiên địa.
Giờ khắc này, phủ mang hóa thành vĩnh hằng.
Hai đại Tiên Vương hoảng sợ, bọn hắn đã cảm nhận được khí tức hủy diệt.
Tuyệt chiêu kinh thế như vậy đủ để diệt sát bọn hắn.
...
“Cản lại!”
Tiên Vương gầm thét, không tiếc hao tổn bản nguyên.
Khí tức sinh mệnh của bọn hắn chợt giảm đi, trở nên uể oải.
Hai đại Tiên Vương dùng hết hết thảy, diễn hóa phù văn đại đạo nhằm ngăn cản.
Nhưng, dưới uy lực khai thiên này bọn hắn hoàn toàn không thể đỡ nổi.
Trời đất trong nháy mắt vỡ vụn thành bột mịn, chặt đứt đại đạo trường hà, chôn vùi trật tự.
Hai đại Tiên Vương bị cuốn ngang, cơ thể đứng yên tại chỗ.
Mi tâm của bọn hắn hiện ra một tơ máu nhưng ánh mắt đã không còn tia sáng, chân linh đã hoàn toàn bị đánh nát.
Sau đó mi tâm mở ra, bắn ra hàng tỷ thần quang.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên!
Nhục thân Tiên Vương ầm ầm sụp đổ hóa thành bột mịn.
Hai đại Tiên Vương vẫn lạc từ đây.
Bọn hắn hóa thành máu và xương, hồn vẫn thiên địa.
Bầu trời rơi xuống huyết vụ vô tận giống như Thần Ma gào thét.
Đây là khung cảnh Tiên Vương bị chết, ngay cả trời đất cũng cực kỳ bi ai!
Nhưng khung cảnh này chẳng có tu sĩ Ngũ vực nào để ý.
Ách Tai Tiên Vương cực kỳ hoảng sợ, ngay cả hồn cũng sắp sợ đến mức đánh rơi mất.
Hắn ta không thể nào ngờ rằng hai đại Tiên Vương lại chết!
Còn chết trong tay Nhân Hoàng thể, đến hài cốt cũng chẳng còn.
Hình ảnh này khiến Tiên Vương cũng phải nứt tim gan.
Trong mắt hắn ta chứa đầy tia sợ hãi, không dám ở lại thêm.
Nhưng mà nhân thời cơ này, Tử Vi Tiên Vương đánh tới.
Ông ta rút ra Hồn Thiên Kỳ Bàn mang theo vĩ lực vô thượng đánh tới.
“Đừng, đừng mà!”
Ách Tai Tiên Vương rống to, căn bản không kịp phản ứng.
Nhưng mà, Tử Vi Tiên Vương căn bản không cho cơ hội.
Ông ta đâm xuyên qua nhục thân Ách Tai Tiên Vương, rút chân linh ra trấn áp.
Tiên Vương một đời cuối cùng vẫn lạc trong tay Tử Vi Tiên Vương.
Màn này khiến tất cả mọi người chấn động.
Nguy cơ khiến thế nhân tuyệt vọng lại được Thẩm Thiên hóa giải.
Trận chiến này, ba đại Tiên Vương Tà Linh tộc bị tiêu diệt sạch!
Thẩm Thiên, đúng là chúa cứu thế!
Trận chiến này thực sự quá khốc liệt.
Thương khung bị đánh băng liệt, cả Thiên phủ cũng biến thành phế tích.
Khắp nơi đều là tường đổ ngói nát, đâu đâu cũng là cảnh tượng hoang tàn.
Sau trận này, các thế lực lớn đều chết quá nhiều sinh linh, vô cùng thê thảm.
Có một vài thế lực đã bị xóa bỏ vĩnh viễn, không thể thấy được trên thế gian nữa.
Nhưng tam đại Tiên Vương diệt vong, rốt cuộc hạo kiếp đã kết thúc.
Đại quân Tà Linh còn sót lại không đủ khiến người ta sợ hãi nữa, chẳng mấy chốc đã bị thanh trừ.
Thiên địa khôi phục lại thanh minh, loạn thế tạm thời được bình định.
“Thắng!”
“Cuối cùng chúng ta đã thắng!”
Cả đám người nhảy cẫng lên hoan hô vì sống sót sau tai nạn.
Ai cũng tràn ngập tuyệt vọng, cảm thấy lần này chết chắc rồi, không nghi ngờ gì nữa.
Dù sao thì, cường giả Tà Linh tộc quá nhiều.
Dù là Cổ Thần hay Tiên Vương đều có thể nhẹ nhàng hủy diệt giới này.
Cũng may, tất cả đều đã kết thúc.
Thẩm Thiên quật khởi mạnh mẽ, lôi ngũ vực ra khỏi vực sâu, mang đến hy vọng cho ngũ vực.
Cả đám người, hai mắt ai nấy đều hừng hực, ngóng nhìn thân ảnh giữa không trung.
Ánh mắt của bọn họ đều thành kính, kính nể, sùng bái…
Đám người đã bị Thẩm Thiên khiến cho tin phục thật sâu.
Nếu không có hắn, ngũ vực đã bị hủy diệt từ lâu.
…
Chương 1106: Đăng Tiên lộ, đạp Tiên giới! (đại kết cục) (1)
Thẩm Thiên sừng sững giữa hư không, quanh thân nở rộ thần mang.
Lúc này, sức mạnh trong cơ thể hắn đã dần dần biến mất, từ cảnh giới Tiên Vương không ngừng tụt xuống.
Đây là sức mạnh của thế giới chứ không phải của bản thân hắn.
Hiện giờ đã hết thời gian, bản nguyên đại đạo phải quay về thiên địa.
Thẩm Thiên cũng không để ý, mà hai mắt hắn sáng rực lên.
Bởi vì hắn đã thu được cảm ngộ của sức mạnh cấp Tiên Vương.
Sau này đến lúc đột phá cảnh giới cũng sẽ thuận buồm xuôi gió.
Đồng thời, một chút bản nguyên vẫn còn lưu lại trong cơ thể hắn.
Mặc dù rất yếu ớt, nhưng vậy là đủ!
Mượn nhờ cỗ sức mạnh này và cảm ngộ, Thẩm Thiên nắm chắc mình sẽ thành tựu chính quả Đại Đế với tốc độ nhanh nhất.
Thẩm Thiên ngẩng đầu nhìn trời, cao giọng thét dài: “Vạn cổ thương thiên, ta là Đế!”
Hắn bắt pháp quyết, khí tức trong cơ thể ầm ầm bộc phát.
Ầm ầm!
Thiên khung chằng chịt lôi kiếp thao thiên, mây đen dày đặc, kiếp quang thâm thúy.
Lôi mang lòe lòe, mang theo sức mạnh nghịch chuyển càn khôn.
Cả mười hai trọng thiên kiếp đều tới, cực kỳ kinh người.
Cho dù là Đại Đế giáng lâm chắc chắn cũng khó mà ngăn cản được!
Kiếp này, gần như hắn chết chắc rồi!
Nếu có thể sống qua kiếp này, thì lợi ích đạt được chắc chắn vượt xa Đại Đế bình thường.
Thẩm Thiên tung người bay lên trời, nghênh đón thiên kiếp.
Lôi kiếp kinh khủng vô cùng, dọa khiếp tâm hồn người ta, tràn ngập sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Thân hình Thẩm Thiên cái thế, thắng lại thiên ngoại tiên.
Hắn dốc toàn lực ra tay, ác chiến với cửu thiên thần lôi, điên đảo nhật nguyệt sao trời.
Hắn phất tay chấn vỡ lôi đình khắp trời, vỡ nát kiếp vân khắp nơi.
…
Mọi người nhìn cảnh tượng này mà hoa mắt.
Bọn họ chưa bao giờ thấy có ai độ thiên kiếp như vậy.
Hơn nữa, còn là cả mười hai thiên kiếp đều tới!
Trước đây chưa từng gặp!
Vương Thần Hư choáng váng hỏi: “Thẩm huynh sắp thành Đế rồi chăng?”
Vạn vạn lần y cũng không ngờ nổi.
Thẩm Thiên lại có thể thành Đại Đế nhanh như vậy.
Giữa người với người, chênh lệch quá lớn đi!
Ánh mắt Hoang Thạch Đế Quân sáng hừng hực.
Ông còn cách Đế Cảnh một bước xa.
Kết quả, lại bị Thẩm Thiên là nhân tài mới nổi vượt qua.
Nhưng Hoang Thạch Đế Quân không hề phật lòng mà ngược lại rất vui mừng.
Thẩm Thiên chính là Nhân Hoàng. Hắn càng cường đại, càng dễ bảo vệ ngũ vực.
Tử Vi Tiên Vương và Lan Phi đều mừng rỡ, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Thẩm Thiên là con trai của bọn họ, cũng là niềm kiêu ngạo của bọn họ.
Được thấy Thẩm Thiên thành tài, đương nhiên hai người rất mừng rỡ.
…
Oanh!
Đạo lôi kiếp cuối cùng bị đánh nát, cuối cùng kiếp vân đã lui tán.
Thẩm Thiên phiêu nhiên rơi xuống, áo trắng xuất trần, siêu phàm thoát tục.
Lúc này, hắn đã thành Đại Đế.
Cảm giác sức mạnh trong cơ thể cứ cuồn cuộn không dứt, hắn vui mừng phấn chấn.
Hiện tại chiến lực của hắn đủ để đánh với Cổ Thần một trận!
Tử Vi Tiên Vương bay tới nói: “Thiên Nhi, mặc dù hạo kiếp đã được bình định, nhưng vẫn chưa kết thúc.”
“Nội tình của tộc Tà Linh quá mạnh, chắc chắn chúng sẽ không từ bỏ ý đồ.”
“Mặc dù chúng ta thắng trận chiến ngày hôm nay.”
“Nhưng nội tình của ngũ vực gần như đã hao hết rồi, hàng rào cũng đã bị phá, đại đạo tiêu điều.”
“Nếu tộc Tà Linh lại xâm chiếm lần nữa, chỉ e rằng có mà chống đỡ được.
Giọng nói của Tử Vi Tiên Vương rất nặng nề. Ông thân là tuyệt đại Tiên Vương, đương nhiên cực kỳ hiểu rõ tộc Tà Linh.
Bộ tộc này cực kỳ khủng bố, đã nhăm nhe xâm chiếm giới này hàng trăm vạn năm.
Tộc Tà Linh có thể chủ động xâm chiếm vạn tộc Tiên giới, đủ để chứng minh nội tình của bọn chúng thâm hậu tới mức nào.
…
Thẩm Thiên cau mày, tâm thần ngưng trọng.
Lúc trước, ba mươi sáu vị Tiên Vương không tiếc lấy thân hóa đạo mới đổi được hòa bình cho ngũ vực.
Hiện giờ, tộc Tà Linh đã nhắm chắc vị trí của ngũ vực.
Lại thêm hàng rào thiên địa đã bị phá, ngũ vực đã mất đi tấm lá chắn cuối cùng.
Hiện giờ sức mạnh của ngũ vực không thể chịu nổi sóng to gió lớn.
Thẩm Thiên dò hỏi: “Phụ tôn, chúng ta nên làm thế nào?”
Dù sao đây cũng là quê hương của hắn, không thể sơ sẩy được.
Tử Vi Tiên Vương nói: “Chúng ta nhất định phải rời giới này tiến về Tiên giới.”
“Chỉ có như vậy, ánh mắt của tộc Tà Linh mới có thể dồn vào chúng ta mà không bỏ ra quá nhiều tâm sức đi xâm chiếm ngũ vực.”
Một người là tuyệt đại Thiên Vương, một người là Nhân Hoàng thể.
Cả hai đều sẽ là trọng điểm chú ý của Tà Linh tộc.
Nếu không, tộc Tà Linh cũng sẽ không mời tam đại Tiên Vương tới vây giết.
Tuy tam đại Tiên Vương đã bị diệt, nhưng tộc Tà Linh vẫn còn tồn tại.
Chắc chắn bọn chúng sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà đánh tới một lần nữa.
Chỉ có cách hai người rời đi ngũ vực mới thoát khỏi nguy hiểm.
…
Thẩm Thiên gật đầu, hiểu rõ sự nghiêm trọng của vấn đề.
Lần này Tiên Vương xuất động chỉ vì muốn giết hắn.
Nếu không nhờ có thủ đoạn mà Nữ Đế lưu lại, thì khó mà lường được hậu quả.
Mặc dù hắn đã thành Đế, nhưng so với những cường giả vô thượng kia thì còn chênh lệch quá xa.
Thẩm Thiên nhất định phải nhanh chóng phát triển, kích phát tiềm lực của Nhân Hoàng thể.
Tiên giới chính là nơi lịch luyện tốt nhất.
Nơi đó có tài nguyên tu luyện vô cùng vô tận và linh khí thiên địa mênh mông.
Chưa kể, chắc chắn sẽ có rất nhiều khí vận chi tử!
Có thể nói, Tiên giới chính là một vườn rau hẹ cực kỳ tươi tốt, có thể giúp Thẩm Thiên nhanh chóng trưởng thành.
Hiện giờ Thẩm Thiên đã đăng lâm Đế vị, ngũ vực không có không gian cho hắn giương cánh.
Điểm cuối của hắn không phải ở đây.
Thẩm Thiên trầm giọng nói: “Phụ tôn, con hiểu.”
“Nhưng con còn một chút chuyện phải xử lý.”
Bọn họ rời đi rồi, ngũ vực không còn cường giả đỉnh cao tọa trấn.
Nếu ngũ vực lại gặp phải hạo kiếp một lần nữa, chắc chắn sẽ bị hủy diệt.
Cho nên, Thẩm Thiên muốn chuẩn bị cho tương lai.
Tử Vi Tiên Vương gật đầu nói: “Ba ngày sau, rời đi từ Thông Thiên Kiến Mộc!”
Thông Thiên Kiến Mộc huyền diệu khó lừơng, trong đó có con đường thông thiên.
Thẩm Thiên gật đầu, tung mình nhảy lên.
…
Chương 1107: Đăng Tiên lộ, đạp Tiên giới! (đại kết cục) (2)
Sâu trong Hỗn Độn Tinh Hải.
Hư không phun trào, sương mù mờ mịt lượn lờ.
Thẩm Thiên dạo bước tới gần, đẩy lùi hỗn độn khí vô tận.
Hắn thâm thúy nhìn xuống đáy biển.
Nơi này có cổ Thiên Đình.
Bốn mươi vạn năm trước, Thẩm Thiên vượt qua thời không, cùng một trăm lẻ tám vị thiên kiêu chung tay sáng tạo Thiên Đình.
Nhưng cuối cùng, cổ Thiên Đình bị đánh hỏng, một nửa thiên tướng vẫn lạc nơi này.
Đây chính là cổ địa mà những vị thiên kiêu kia đã dùng hết sinh mệnh, vẩy cạn máu tươi để giữ lại.
Hiện giờ, Thẩm Thiên lại một lần nữa trở về, muốn nơi này tái hiện huy hoàng.
Hắn nhẹ nhàng phất tay áo, bắn ra vĩ lực mênh mông.
Chốc lát sau, Hỗn Độn Tinh Hải run rẩy kịch liệt, nước biển chia làm hai.
Cổ Thiên Đình lặng yên suốt mấy chục vạn năm, cuối cùng đã hiện ra trước thế gian.
Cổ Thiên Đình run rẩy kịch liệt, tỏa ra quang mang cuồn cuộn.
Hào quang rực rỡ, ngưng tụ thành từng đạo hư ảnh.
Đây chính là anh linh của tiên hiền thái cổ, hiện giờ họ hiện thân nghênh tiếp Nhân Hoàng trở về.
Thẩm Thiên khẽ đảo mắt, thở dài nói: “Các huynh đệ, ta về rồi!”
“Bây giờ ta sẽ đưa các ngươi một lần nữa giết trở lại Tiên giới!”
Nguyện vọng xưa kia chưa hoàn thành sẽ được thực hiện ở hậu thế.
Thẩm Thiên muốn xây dựng lại Thiên Đình, giết tới Tiên giới, chống lại Tà Linh!
Anh linh tiên hiền mỉm cười, dường như tâm nguyện đã thành.
Thẩm Thiên thở dài nói: “Chư vị, lên đường bình an!”
Quang mang tiêu tán, không nhập vào trong cổ Thiên Đình nữa.
Thẩm Thiên phất tay áo, cổ Thiên Đỉnh vọt lên khỏi mặt biển, nhập vào thiên khung.
Mặc dù nó đã bị tàn phá, nhưng đây là tượng trưng cho thế lực huy hoàng nhất một thời.
Thẩm Thiên dùng sức mạnh Đại Đế tẩy lễ, rút đi duyên hoa.
Đồng thời, hắn dùng tiên kim vô thượng đúc lại Thiên Đình.
Cổ điện to lớn hiển hiện, vắt ngang hư không, bộc phát ra uy thế vô tận.
Thế lực vô thượng ngày xưa rốt cuộc đã tái hiện giữa thiên địa!
Sau đó, Thẩm Thiên tế ra cung Nhân Hoàng.
Cung điện đột nhiên phóng lớn, bắn ra thần quang vô tận.
Kim quang sáng chói chiếu rọi thiên địa.
Được Thẩm Thiên dẫn dắt, cung Nhân Hoàng lọt vào trong Thiên Đình, cả hai hòa làm một.
Chốc lát sau, khí thế Thiên Đình đột nhiên bộc phát, kinh khủng vô cùng.
Hiện giờ, Thiên Đình không chỉ là biểu tượng của một thế lực lớn mà còn là đại khí vô thượng.
Thấy cảnh tượng này, ánh mắt Thẩm Thiên lại càng sáng quắc lên.
Hắn mang theo Thiên Đình rời khỏi nơi này.
…
Tin tức Thiên Đình tái hiện đã truyền khắp ngũ vực.
Vô số người tâm thần rung động, vô cùng hưng phấn.
Bọn họ đã từng nghe nói đến danh khí của cổ Thiên Đình, trong lòng tràn đầy sùng kính.
Hiện giờ Thiên Đình tái hiện, vô số thiên kiêu ùn ùn kéo đến.
Bởi vì chủ nhân của Thiên Đình chính là Thẩm Thiên!
Tất cả mọi người đều muốn gia nhập Thiên Đình, cùng chống lại Tà Linh.
Nhưng Thẩm Thiên lại chưa từng xuất hiện.
Hắn đi tìm một vài cố nhân, gặp họ một lần cuối.
Lần này rời đi, chẳng biết lúc nào mới về.
…
Ba ngày sau.
Thẩm Thiên phá không mà đến, xuất hiện bên ngoài Thông Thiên Kiến Mộc.
Nơi này đã tập trung vô số người.
Hai mắt Thẩm Thiên sáng lên lấp lánh. Hắn phát hiện, ngoại trừ mấy người Tử Vi Tiên Vương, Lan Phi, Diệp Kình Thương.
Còn có rất nhiều thiên kiêu của ngũ vực cũng xuất hiện.
Tề Thiếu Huyền, Vương Thần Hư, Thạch Thiên Tử, Thần Tiêu tứ kiệt…
Bọn họ chính là lứa thiên kiêu kinh diễm nhất thời đại này, thực lực vô cùng cường đại, đều đã đột phá cảnh giới Chuẩn Tiên.
Hiện giờ họ tới đây là vì muốn đi theo Thẩm Thiên gia nhập Thiên Đình.
Thấy cảnh tượng này, Thẩm Thiên hơi động lòng, nói: “Các ngươi… nghĩ kỹ cả chưa?”
“Chuyến này đi, không biết là sống hay là chết!”
Ngũ vực gặp phải hạo kiếp như thế, Tiên giới lại không phái người tiếp viện, cho thấy tình hình ở đó rất không ổn.
Rất có thể, Tiên giới cũng đang tao ngộ đại kiếp.
Chuyến đi này chắc chắn nguy hiểm trùng điệp.
Đi vào bừa bãi, rất có thể sẽ gặp phải nguy cơ sinh tử.
Nghe Thẩm Thiên nói vậy, cả đám người không chút do dự nói: “Chúng ta nguyện ý gia nhập Thiên Đình!”
“Thề chết cũng đi theo Thẩm Thiên Đế!”
Thẩm Thiên là chủ nhân Thiên Đình, hiện giờ thành Đế, cũng được thế nhân tôn xưng là Thiên Đế!
Thẩm Thiên nhìn bọn họ thật sâu rồi nói: “Được, xuất phát!”
Một đoàn người trùng trùng điệp điệp nhắm thẳng Thông Thiên Kiến Mộc xuất phát.
Đăng Tiên lộ, đạp Tiên giới.
Đỉnh Thông Thiên Kiến Mộc bắn ra thần quang mênh mông, xuyên thẳng vào sâu trong biển mây.
Quang mang chói lọi mang theo vĩ lực thiên địa.
Cả đám người mông lung tiến vào một nơi huyền diệu.
Khi bọn họ nhìn rõ thì phát hiện mình đã đứng trên đầu một con đường cổ.
Nơi này mờ mịt lượn lờ, hào quang trải rộng, hiển hiện rõ thần dị.
Con đường rất dài, không thấy điểm cuối đâu.
Nhưng xung quanh lại là vũ trụ mênh mông, vô biên vô ngần.
Cả đám người phấn chấn tinh thần, đều biết mình sắp tiến tới Tiên giới rồi.
Bọn họ đi theo Thẩm Thiên cất bước tiến lên.
Tử Vi Tiên Vương nói: “Thiên Nhi, mặc dù chúng ta đã rời đi nhưng ngũ vực vẫn chưa an toàn.”
“Chỉ có trục xuất nó đi, để nó phiêu bạt không quy tắc giữa hư không vô ngần.”
“Chỉ để lại Thông Thiên Kiến Mộc nối với Tiên giới.”
“Có như vậy, thì không ai có thể phát hiện ra ngũ vực, nơi đó mới xem như an toàn.”
Dù sao thì hàng rào thiên địa của nơi này cũng đã bị phá, Tà Linh tộc có thể xâm phạm bất kỳ lúc nào.
Đông đảo cường giả rời đi, ngũ vực không còn nội tình nữa, không một ai có thể chống đỡ Tà Linh.
Nhưng sau đó, Tử Vi Tiên Vương lại lắc đầu nói: “Đáng tiếc, muốn thả trôi ngũ vực cần phải có sức mạnh vô thượng.”
“Với sức mạnh của chúng ta vẫn chưa đủ.”
“Xem ra chỉ có thể tìm những người khác nhờ hỗ trợ.”
Lúc trước, ba mươi sáu vị tuyệt đại Tiên Vương không tiếc dùng thân hóa đạo mới trục xuất được ngũ vực.
Với sức mạnh hiện tại của bọn họ, rất khó mà làm được.
Hai mắt Thẩm Thiên sáng lên: “Con có cách.”
Hắn đã nghĩ tới việc này từ trước, đã chuẩn bị sẵn rồi.
Thẩm Thiên tế ra ấn Nhân Hoàng, thôi động sức mạnh Nhân Hoàng.
Đây chính là đại khí của Nhân Hoàng đời đầu, ẩn chứa vĩ lực vô thượng.
Thẩm Thiên có Nhân Hoàng thể, có thể thi triển hết sức mạnh của đại khí này.
Mượn nhờ cỗ sức mạnh này, có thể trục xuất được ngũ vực.
Bởi vì ấn Nhân Hoàng chưởng khống long mạch của ngũ vực, có thể điều khiển thiên địa bản nguyên.
…
“Hư không trục xuất!”
Thẩm Thiên khẽ quát lên, kích hoạt ấn Nhân Hoàng.
Chốc lát sau, cổ ấn tỏa sáng đạo văn, chói lòa vô cùng.
Nó nở rộ ra thần quang vô tận, bao phủ cả ngũ vực.
ầm ầm!
Đại đạo vô tận phóng lên tận trời, Trật Tự Tỏa Liên giăng mắc khắp nơi, quanh quẩn cửu thiên.
Đây là sức mạnh bản nguyên của thế giới, mênh mông khó lường.
Ngũ vực bị đại đạo phù văn bao phủ, rung động ầm ầm, chuyển dời đi xa dần.
Nó sẽ du đãng không chút quy luật giữa hư không, hoàn toàn ngăn cách.
Chỉ có giữ lại một đường liên hệ duy nhất với Tiên giới qua Thông Thiên Kiến Mộc.
Lam xong tất cả, mọi người đều thở phào một hơi.
Lúc này, bọn họ không còn lo lắng gì về tương lai nữa.
…
Hai mắt Thẩm Thiên sáng lên hừng hực ngóng nhìn tiên lộ: “Đi thôi!”
“Thế giới mới còn đang chờ chúng ta!”
Một đoàn người trùng trùng điệp điệp dần dần bước lên từng bước.
Cuối cùng, biến mất nơi cuối con đường.