Dịch: Phương Giai
Sư đệ muốn mình đi lịch luyện cùng hắn càng nhanh càng tốt sao?
Nghĩ tới đây, Trương Vân Hi khẽ gật đầu: “Nếu sư đệ vội vàng như vậy, phiền ngươi chờ một lát, ta đi thay bộ quần áo.”
Dứt lời, Trương Vân Hi hóa thành một tia sáng màu bạc bắn khỏi Thánh Nữ phong, tốc độ khiến cho người ta rung động.
Cùng lúc đó, một vị đệ tử áo xanh trên đỉnh xám xịt khập khiễng đi xuống.
Mặt y đã sưng vù, không thấy rõ dung mạo: “Cảm xạ sư huynh gải gây, in ghi ớ ong lòng.”
Nghe vậy, mặt mo của Thẩm Thiên tối sầm lại: “Ngươi nói cái gì?”
Quế công công đi sau bất đắc gì giải thích: “Y nói là cảm tạ sư huynh giải vây, xin ghi nhớ trong lòng.”
Đệ tử áo xanh kia hưng phấn gật đầu: “Tại khạ gà ý ân ong, ệ ự ạo iên ong, ga ụ ý kanh khà.”
Thẩm Thiên nhìn Quế công công. Quế công công đành phiên dịch: “Tại hạ là Lý Vân Phong, đệ tử Hạo Nhiên Phong, gia phụ Lý Thanh Hà.”
Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ giật giật. Vân Hi sư tỷ đánh người thực sự không lưu tình tí nào. Xem xem nàng đánh vị đệ tử Hạo Nhiên phong này thành cái dạng gì rồi.
Chờ lát đã, con hàng này là Lý Vân Phong sao?
Mặt mo của Thẩm Thiên tối sầm lại: “Sư đệ, ngươi nói ngươi là Lý Vân Phong sao?”
Lý Vân Phong điên cuồng gật gật cái đầu sưng vù: “À a, à a ư phuynh.”
Câu này không cần Quế công công giải thích, Thẩm Thiên nghe hiểu được: Là ta, là ta sư huynh.
Là ngươi thì dễ rồi. Đột nhiên Thẩm Thiên chỉ lên Thánh Nữ phong: “Sư đệ xem kia, Vân Hi sư tỷ.”
Lý Vân Phong đột nhiên run lên, nhìn lên Thánh Nữ phong: “Ái ì? Ỷ ỷ ới ồi sao?”
Y còn chưa nói xong, chợt cảm thấy gáy mình rất đau, sau đó thì trời đất quay cuồng.
Nhìn Lý Vân Phong hai mắt trắng dã ngã lăn xuống đất, Thẩm Thiên đen mặt cất tử kim chùy đi: “Cuối cùng cũng tìm được tiểu tử ngươi.”
“Quế bá, phiền ông tới chỗ Tống chưởng quỹ, hỏi lấy một viên đoạn ức đan tới đây. Có việc cần.”
Sau đó là thời khắc đại khoái nhân tâm, trong không khí tràn đầy khí tức sung sướng.
…
Sau khi thoải mái phát tiết một trận vào Lý Vân Phong, Thẩm Thiên cho y ăn đoạn ức đan.
Tới lúc này đã trôi qua một canh giờ, Trương Vân Hi cũng từ trên Thánh Nữ phong đi xuống.
Nàng cởi Bạch hổ minh quang giáp ra, đổi sang một thân áo trắng như tuyết.
Búi tóc vốn được buộc cao sau lưng lúc này được thả bên vai tung bay theo gió, tỏa hương thơm nhàn nhạt.
Nếu trước đó Trương Vân Hi tựa như một vị nữ chiến thần, thì lúc này nàng như một đóa bạch tuyết liên thanh khiết.
Tĩnh mịch, thanh nhã, đoan trang, nhẹ nhàng như tiên tử.
Trương Vân Hi chậm rãi từ Thánh Nữ phong đi xuống, vốn tưởng rằng bọn nam nhân này sẽ phải rung động vì mị lực của mình.
Song, khi nàng đi tới trước mặt mọi người, dung nhan tuyệt mĩ dần chuyển thành màu đen.
Bởi vì trong số bọn nam nhân trước mắt đây. Hai tên thái giám hoàn toàn không có cảm xúc gì với vẻ đẹp của mình.
Tần Vân Địch đang lôi kéo vạt áo Thẩm Thiên hỏi thăm thủy nghịch âm dương đại đạo.
Còn Thẩm Thiên thì đang cúi đầu tiêu hủy dấu vân tay, dấu quyền, dấu chân trên người Lý Vân Phong.
Lúc nãy bổn cô nương mất hơn một canh giờ nghiêm túc đứng cửa sổ sửa tóc mây, ngắm gương hoa chỉnh tà váy phí công cả rồi à?
Tràng hạt Cửu Tử trong ngực Thẩm Thiên run lên điên cuồng, nhắc nhở: “Chủ nhân, nhiều lắm, nhiều nhiều lắm!”
“Ta cảm giác được trên người Vân Hi tỷ tỷ đang điên cuồng trào dâng oán niệm. Cực kỳ nhiều!”
Thẩm Thiên khẽ giật mình, nha đầu Cửu Nhi này lại cảm nhận được oán niệm sao?
Hơn nữa còn là cảm nhận được từ Vân Hi sư tỷ?
Nghĩ vậy, hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn Trương Vân Hi.
Không thể không nói, Vân Hi trong bộ phục sức mới này thực sự là xuất trần thoát tục.
Dung nhan vốn đã tuyệt mỹ, phối hợp với khí chất cao lạnh thánh khiết, tựa như tiên nữ mới hạ phàm.
Sau khi cởi Bạch hổ quang minh giáp, Trương Vân Hi bớt đi vài phần hung hăng kiêu ngạo, nhiều thêm vài phần ưu nhã.
Không thể không nói, giá trị nhan của cô nương Trương Vân Hi này đã tiếp cận được Thẩm Thiên một cách tương đối rõ ràng trực quan.
Trước mặt Trương Vân Hi, EQ của Thẩm Thiên chợt phát huy tác dụng: “Sư tỷ mới thay váy sao?”
Trương Vân Hi khẽ nhếch khóe miệng: “Chỉ tùy ý đổi một chút thôi.”
“Không ngờ vẫn bị sư đệ nhìn ra.”
Tràng hạt trong ngực Thẩm Thiên dừng run rẩy, thông báo lại: “Hết rồi, không con tí oán niệm nào.”
…
Thẩm Thiên nhẹ nhàng thở ra, hỏi: “Nhưng sư tỷ à, chúng ta chuẩn bị ra ngoài lịch luyện mà, vì sao tỷ lại muốn sửa soạn như vậy?”
Vì sao Thẩm Thiên lại muốn cùng Trương Vân Hi ra ngoài lịch luyện? Thứ nhất là vì có thể nhờ vả hào quang của nàng.
Thứ hai chính là bà nương này ngày nào cũng mặc chiến giáp, lúc nào cũng đằng đằng sát khí người sống chớ lại gần.
Dẫn theo bà nương này ra ngoài sẽ không cần lo có chuyện người lạ ngấp nghé dung nhan của nàng mà tới gây sự.
Bây giờ sư tỷ đổi sang trang dung thế này, giá trị mị lực tăng lên biu biu biu chỉ trong chớp mắt.
Nếu Thẩm Thiên dẫn theo nàng cùng ra ngoài lịch luyện không phải là điên cuồng chiêu phong dẫn điệp sao?
Cái gì mà sư huynh Động Thiên, thiên kiêu Thánh Địa gì đó, nếu cứ ào ào xông tới thì phiền phức biết bao.
Trương Vân Hi không biết Thẩm Thiên nghĩ vậy nên hỏi lại: “Ta sửa soạn như vậy có gì không ổn sao?”
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Sư tỷ sửa soạn quá đẹp mà, chúng ta ra ngoài lịch luyện sợ là sẽ không ngừng gặp phải phiền phức.”
Sư đệ khen ta quá đẹp sao?
Trương Vân Hi hơi đỏ mặt, hoàn toàn không để ý tới nửa câu quan trọng phía sau.
Nàng ho nhẹ một tiếng, hỏi: “Vậy sư đệ thấy ta lúc trước xinh đẹp hơn hay bây giờ xinh đẹp hơn?”
Thẩm Thiên lau mồ hôi. Mấy nữ nhân này không thể lý trí một chút sao? Ở tu tiên giới giá trị nhan sắc quan trọng vậy sao?
Vốn còn tưởng sư tỷ là một nữ nhân không xem trọng giá trị nhan của mình, không ngờ nàng cũng giống hệt các cô nương khác.
Chẳng lẽ các nàng không thể lý trí một chút sao? Đẹp trai không phải lỗi của ta!
Được rồi, vì an toàn Thẩm Thiên quyết định sẽ lừa gạt sư tỷ một chút.
Tính toán một lát, hắn bèn hỏi: “Sư tỷ muốn nghe lời thật lòng sao?”
Trương Vân Hi nghiêm túc khẽ gật đầu: “Đúng vậy. Sư đệ cứ việc nói thẳng.”
Thẩm Thiên bèn đáp: “Đệ vẫn khá thích khi sư tỷ mặc chiến giáp hơn, tư thế rất hiên ngang.”
Thực ra hắn còn nửa câu sau: Anh tư dữ dội, càng giết càng sướng.
Sư tỷ càng dữ, kẻ địch càng sợ.
Sẽ bớt được rất nhiều trận đánh nhau!
Chương 150: Ba mươi năm Hà Tây, ba mươi năm Hà Đông (1)
Dịch: Phương Giai
Sư đệ nói rằng khá thích mình lúc trước hơn sao?
Quá tốt rồi. Bổn cô nương cũng cảm thấy ăn mặc thế này hoàn toàn không thoải mái!
Trương Vân Hi gật đầu nói: “Vậy phiền sư đệ lại chờ thêm một lát, ta đi đổi lại.”
Dứt lời, Trương Vân Hi bay lên Thánh Nữ phong như một làn khói, biến mất.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ thở dài. Chờ vậy.
Nhưng lần này Trương Vân Hi sửa soạn nhanh hơn rất nhiều.
Chỉ sau một lát ngắn ngủi, nàng đã đổi về bộ Bạch hổ quang minh giáp, xuất hiện trước mặt mọi người.
Mái tóc dài tung bay được buộc đơn giản lại sau đầu, giáp bạc khoác áo choàng trắng tỏa sáng dưới ánh mặt trời.
Trương Vân Hi cười xán lạn: “Sư đệ, lần này chúng ta tới đâu du ngoạn đây?”
Thẩm Thiên bất đắc dĩ sửa lại: “Sư tỷ, chúng ta đi lịch luyện, chứ không phải đi du ngoạn.”
Hắn vẫn còn nhớ hình tượng cơ duyên trước đó nhìn được trên đỉnh đầu Phương Thường.
Nơi đầu tiên xuất hiện là một tòa thành trì ở Đông Hoang.
Tòa thành trì này tên là thành Mê Vụ, là đô thành của hoàng thất nước Vụ Ẩn, hết sức phồn hoa.
Tiền thân của Thẩm Thiên, Thập tam hoàng tử đọc rất nhiều sách vở, kiến thức uyên bác, hiểu khá rõ tình hình các quốc gia.
Ở Đông Hoang, nước Vụ Ẩn này coi như cũng là quốc gia khá cường đại, còn lâu đời hơn cả nước Đại Viêm.
Nước Vụ Ẩn có đến mấy ngàn năm lịch sử, trong hoàng thất có không dưới mười vị Tôn giả cấp Nguyên Anh, có thể nói là nội tình cực mạnh.
Có thể nói, nhìn chung trong tất cả các quốc gia ở Thần Tiêu Thánh Địa, xét tất cả các lĩnh vực, nước Vụ Ẩn cũng được tính là cường quốc.
Mà thành Mê Vụ chính là đô thành hạch tâm của nước Vụ Ẩn, ở gần thành trì có không ít cơ duyên.
Theo như trong sách xưa ghi lại, ở ngoại ô cách thành Mê Vụ hơn trăm dặm về phía đông có một bình nguyên đầy sương.
Vùng bình nguyên này mênh mông vô tận, lâu nay vẫn được một màn sương linh vụ bao trùm.
Nếu tu tiên giả tiến vào trong sương mù, thần thức, linh giác sẽ bị linh vụ che đậy hoàn toàn.
Nếu chỉ đơn thuần dựa vào thị giác để phân biệt phương hướng, e là không đi được trăm mét đã hoàn toàn mất phương hướng.
Vì vậy, bình thường bình nguyên Mê Vụ là cấm địa tuyệt đối ở nước Mê Vụ, ngay cả Tôn giả Nguyên Anh cũng không dám tự tiện xông vào.
Nhưng cứ cách mỗi hai mươi năm, ở bình nguyên Mê Vụ sẽ có một lần “sương vụ triều” hiếm có, mê vụ sẽ xảy ra biến hóa.
Màn sương linh vụ dày đặc suốt trăm năm sẽ mở rộng và thu nhỏ phạm vi như thủy triều.
Khi triều dâng, thậm chí biên giới màn sương cso thể tới tận sát cửa thành Mê Vụ, mà khi triều rút sẽ lộ ra rất nhiều khu vực vốn bị phong bế.
Trong những khu vực ấy có rất nhiều kỳ trân dị thảo, tu sĩ có thể dùng chúng để luyện chế đan dược thượng phẩm.
Nếu may mắn, thậm chí còn có thể tìm được linh thảo cực kỳ trân quý trong màn sương này: phược tiên đằng.
Phược tiên đằng là một loại linh thảo phụ trợ cực kỳ trân quý, không phải nguyên liệu để luyện chê đan dược.
Nó cực kỳ cứng cỏi, là một trong những nguyên liệu để chế tác cực phẩm pháp khí Phược tiên tác.
Nếu có thể tìm được một gốc phược tiên đằng loại ba, tế luyện thành Phược tiên tác, thì có thể vây khốn cả Chân Nhân.
Nếu có thể tìm được một gốc phược tiên đằng loại bốn, tế luyện thành Phược tiên tác, có thể trói được cả Tôn giả.
Trong quá trình chiến đấu với kẻ địch, nếu có một cây Phược tiên tác làm phụ trợ sẽ có tác dụng cực kỳ lớn.
Dù sao, nếu là cường giả cùng giai chém giết, chỉ trong một chớp mắt là có thể quyết định sinh tử, kẻ bị trói coi như thua.
Mà theo như Thẩm Thiên biết, đợt “sương vụ triều” trăm năm mới có một lần này sắp tới rồi.
Bởi vì theo như hình tượng mà hắn nhìn được trong hào quang của Phương Thường thì địa điểm của có duyên này là một bình nguyên lớn.
Mà xung quanh Phương Thường lúc ấy cũng không có linh vụ gì hết, tất cả đều cực kỳ rõ ràng.
Nghĩ vậy, Thẩm Thiên bèn nói: “Nghe nói “sương vụ triều” của nước Vụ Ẩn sắp diễn ra rồi.”
“Đến lúc đó sẽ có không ít người tu luyện tới thành Mê Vụ tham gia náo nhiệt. Không bằng chúng ta cũng đi xem thử xem?”
…
Thành Mê Vụ sao?
Trương Vân Hi hơi suy tư. Nàng biết nơi này.
Bởi vì khi còn ở Trúc Cơ kỳ, ca ca Trương Vân Đình đã từng tới nơi này mạo hiểm, thu hoạch cũng không nhỏ.
Khi ấy Trương Vân Đình mới trúc cơ không được bao lâu đã tìm được một gốc phược tiên đằng loại ba tại một vùng bình nguyên trong mê vụ.
Y bèn nhờ bí bảo đặc biệt của Thần Tiêu Thánh Chủ cha mình cho, chặt đứt gốc phược tiên đằng này, và luyện chế ra được một cây Phược tiên tác cực phẩm.
Khi cây Phược tiên tác này phát huy uy lực đến cực hạn.
Thậm chí còn có thể trói chặt cả Kim Đan lục chuyển, khá khó chơi.
Dựa vào cây Phược tiên tác này, Trương Vân Đình đã có được uy danh hiển hách trong thế hệ trẻ ở Đông Hoang.
Có rất nhiều thiên kiêu của các Động Thiên, Thánh Địa đều uất ức phản ánh rằng đánh nhau với con hàng này thực buồn nôn.
Đường đường một nam nhân, khi chiến đấu lại không dám cứng rắn đối diện, chỉ biết chạy vòng quanh né tránh.
Sau đó, y sẽ lợi dụng đúng cơ hội, thả Phược tiên tác ra, trói chặt đối thủ, sau đó đối thủ sẽ phải chịu ấm ức bị khống chế đến chết.
Tại Thần Tiêu Thánh Địa, một rồng, một hồ, một kỳ lân, kỳ lân được công nhận là mạnh nhất, bạch hổ hung dữ nhất, thanh long quấn người nhất.
Với phong cách chiến đấu của mình, Trương Vân Hi rất không thích loại pháp bảo khống chế phụ trợ Phược tiên tác này.
Nhưng nếu Thẩm Thiên sư đệ đã muốn, Trương Vân Hi nghĩ bụng mình đi cùng hắn cũng không sao.
Chương 151: Ba mươi năm Hà Tây, ba mươi năm Hà Đông (2)
…
Đoàn người kiểm tra lại hành lý một lượt, xác định không sót thứ gì mới xuất phát.
May sao nước Vụ Ẩn cũng không xa tiểu thế giới Thần Tiêu, chỉ khoảng ba ngàn dặm.
Đoàn người ngự kiếm phi hành, trong một ngày là có thể từ tiểu thế giới Thần Tiêu chạy đến thành Mê Vụ, hoàng đô nước Vụ Ẩn.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Thiên ngự kiếm, cũng hơi sợ độ cao, thật sự không dám chỉnh tốc độ lên nhanh nhất.
Nếu không, mọi người sẽ đi nhanh hơn bây giờ nhiều.
Thành Mê Vụ khổng lồ đã ở ngay trước mắt, mọi người ấn đầu kiếm xuống.
Các thành trì ở tu tiên giới đều có trận pháp phòng không, phòng ngừa có yêu thú phi hành tập kích.
Nếu bay thẳng vào thành, rất có thể sẽ bị trận pháp phòng công hiểu lầm là đang tấn công thành.
Đương nhiên, cũng có thể hiểu trận pháp này được lập nên là để phòng ngừa có kẻ vụng trộm lẻn vào thành, không mua vé qua cửa.
Nên nhớ, mỗi lần sương vụ triều đến, phí vào thành Mê Vụ sẽ tăng vọt lên gấp mười mấy lần.
Chỉ dựa vào lệ phí của sương vụ thành này, GDP nước Vụ Ẩn đã tăng vọt.
Đoàn người Thẩm Thiên đến đây để rèn luyện, căn cứ theo nguyên tắc khiêm tốn hành động, không để lộ thân phận.
Sau khi giao phí vào thành, mọi người thuận lợi phi hành tiến vào trong thành Mê Vụ.
Đáng nhắc tới là, có mấy nữ tử đứng ở cửa thành nhìn thấy Thẩm Thiên bèn muốn tới bắt chuyện.
Kết quả, Trương Vân Hi chỉ nhàn nhạt liếc các nàng một cái, khí thế trực tiếp nghiền ép đối thủ không còn gì.
Lúc ấy, Thẩm Thiên phát hiện đưa theo Vân Hi sư tỷ ra ngoài lịch luyện là một lựa chọn sáng suốt.
Dù sao thì bị một sư tỷ dây dưa cũng tốt hơn bị một đám oanh oanh yến yến bao quanh đi!
…
Sau một ngày ngự kiếm phi hành, mọi người đều cảm thấy khá mệt mỏi.
Bởi vậy, theo đề nghị của Trương Vân Hi, bọn họ quyết định đi vào Hồng Nguyệt Lâu trong thành để nghỉ ngơi.
Hồng Nguyệt Lâu là quán rượu lớn nhất trong thành Mê Vụ, mà Thần Tiêu Thánh Địa chính là cổ đông lớn nhất của tửu lâu này.
Bởi vậy, dù đã sắp đến kỳ sương vụ triều, lượng người qua lại trong thành Mê Vụ tăng nhanh chóng mặt tới mức nào đi nữa.
Chỉ cần Trương Vân Hi liên hệ với người phụ trách ở Hồng Nguyệt Lâu, bọn họ cũng có thể vào phòng ngay.
Thẩm Thiên thấy vậy không thể không cảm thán: Có chỗ dựa vẫn trâu bò nhất!
Đoàn người đi tới trước cửa Hồng Nguyệt Lâu, ngoài Trương Vân Hi, ai nấy đều âm thầm tán thưởng.
Quán rượu này được xây từ gỗ vân văn hương cực kỳ đắt đỏ, được điêu khắc cực kỳ tinh xảo đẹp mắt.
Trên đỉnh quán rượu khắc rồng vẽ phượng, cũng khắc rõ pháp trận tụ linh huyền diệu lôi kéo linh khí hội tụ quanh như vòng xoáy.
Từng đạo linh tuyền chảy róc rách trong hậu viện quán, dưới ánh mặt trời, hơi nước vẽ nên cầu vồng bảy sắc, đẹp không bút nào tả xiết.
Đoàn người đang định vào trong quán dừng chân thì thấy cửa lớn của Hồng Nguyệt Lâu mở ra, ném một thiếu niên say khướt ra ngoài.
Mặt mũi người này tiều tụy, tóc tai rối bù, toàn thân nồng nạc mùi rượu.
“Hỗn đản, mấy tên khốn kiếp các ngươi, khi trước bổn thiếu gia đã trả cho các ngươi không biết bao nhiêu tiền rượu!”
“Hiện giờ chỉ vì bổn thiếu gia mất hết tu vi, tìm các ngươi chỉ mua chịu hai cân túy tiên nhưỡng, các ngươi cũng không chịu sao?”
“Ghê tởm! Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, một ngày nào đó nhất định các ngươi sẽ phải hối hận!”
Thiếu niên kia vừa dứt lời, bên trong đã có tiếng cười nhạo khinh bỉ.
“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây sao? Tiểu tử ngươi đang đùa ta đấy à?”
“Lão tử bán cho ngươi hai cân rượu còn phải chờ sáu mươi năm sau ngươi mới trả tiền à?”
Thiếu niên kia nhìn qua hình như khá có danh tiếng trong thành Mê Vụ này.
Sau khi hắn ta bị ném ra khỏi Hồng Nguyệt Lâu, rất nhanh đã thu hút chú ý người qua đường.
"Đây không phải là Triệu Hạo hay sao! Tên này lại chạy đến Hồng Nguyệt Lâu chuẩn bị uống rượu không trả tiền sao?”
"Trừ hắn ta ra còn có thể là ai? Haiz, trước đây hắn ta cũng từng là một thiếu niên tính tình kiêu ngạo, thật đáng tiếc."
“Hết cách rồi, con đường tu tiên chính là như vậy, người đã từng là thiên tài cũng có ngày trở thành đồ vô dụng, chỉ trách hắn ta không may mắn."
"Triệu Hạo bây giờ nhìn cũng thảm quá đi! Đây chính là thế tử Phần Thiên Hầu, chuẩn phò mã của nước Vụ Ẩn chúng ta trước kia sao?"
"Đừng nói nữa, nếu không phải Phần Thiên Hầu mất tích trên chiến trường thượng cổ thì có lẽ Triệu Hạo cũng sẽ không bị tẩu hỏa nhập ma và mất hoàn toàn công lực."
"Trên thế giới làm gì có nếu như? Hiện tại hắn ta thật sự trở thành người tàn phế, ngay cả hôn ước cũng mất.”
"Nghe nói sản nghiệp Triệu gia đều bị những người khác trong gia tộc chiếm lấy, một phần cũng không để lại cho hắn ta."
"Ha ha, có lẽ lúc còn phong quang ở Triệu gia hắn ta đã tạo nghiệt nên giờ gặp báo ứng cũng nên!"
...
Quần chúng qua đường vĩnh viễn luôn thờ ơ, vô cảm xem thăng trầm cuộc đời người khác làm chuyện vui trong lúc rảnh rỗi của mình.
Lúc này, Triệu Hạo ở ven đường say khướt, người đi đường bàn luận chỉ trỏ ầm ĩ nhưng không một ai ra tay giúp đỡ.
Thẩm Thiên thở dài, chậm rãi đi về phía Triệu Hạo, đưa tay đỡ hắn ta: "Huynh đệ, đừng nằm trên mặt đất."
Triệu Hạo mở đôi mắt lờ đờ vì say nhìn phía Thẩm Thiên: "Ôi, cô… Cô nương thật xinh đẹp."
Thẩm Thiên: "???"
Thẩm Thiên xin thề, nếu không phải người này say bất tỉnh nhân sự thì hắn đã cho một búa Tử Kim chùy rồi!
Được rồi!
Thật ra nguyên nhân chủ yếu nhất là khí vận của tiểu tử lôi thôi lếch thếch này nhìn qua tương đối dọa người.
Cha mẹ đã mất, tu vi mất luôn, gia sản bị cướp đoạt, còn chịu cảnh bị công chúa từ hôn.
Đây rõ ràng là mở đầu vô dụng, cuối cùng vực dậy bay lên trời mà!
Mà Thẩm Thiên nhìn thấy trên đỉnh đầu người này, quầng sáng khí vận quả thực không tầm thường.
Quầng sáng trên đỉnh đầu tiểu tử này rất kỳ lạ, phân nửa màu đen và phân nửa màu vàng.
Hơn nữa Thẩm Thiên thấy rõ, quầng sáng màu đen trên đỉnh đầu tên nay đang từ từ bị màu vàng bao trùm.