Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 93



Cuối cùng, người đầu tiên có phản ứng lại là một loài thực vật.

Đó là một cái hạt giống Thất Bảo Tiên Hồ, vốn dĩ đang ngồi yên lặng trên đỉnh đầu Lý Liên Nhi.

Nhưng sau khi nhìn thấy Thẩm Thiên, cây thực vật đó lại vui phơi phới.

Nó cong người lại, sau đó lại duỗi căng cơ thể ra, giống như vận động viên trong môn nhảy gậy cao vậy, nó mang theo chậu hoa nhảy về phía Thẩm Thiên.

Dọa Thẩm Thiên xém chút nữa là dùng chưởng tâm lôi cho quả hồ lô thành tinh này một phát.

Nhìn thấy hồ lô nằm trọn vào lòng Thẩm Thiên, hạnh phúc đong đưa, gương mặt của Lý Liên Nhi hiện lên nụ cười hiền từ.

Đúng thế, quỷ mới biết tại sao loli này lại nở ra nụ cười hiền từ như thế.

Tóm lại là bây giờ nàng rất hân hoan khi nhìn thấy biểu cảm của Thất Bảo Tiên Hồ.

Không hổ là kết tinh tình yêu của Thẩm Thiên và Liên Nhi, quả nhiên là rất thân cận với Thẩm Thiên ca ca.

Nàng vốn lo rằng, Thất Bảo Tiên Hồ đi theo nàng bắt đầu từ lúc còn là hạt giống, chưa từng gặp Thẩm Thiên lần nào nên sẽ không thích Thẩm Thiên.

Không ngờ lần này gặp lại thích Thẩm Thiên như vậy, trực tiếp nhảy vào lòng Thẩm Thiên.

Lý Liên Nhi rất vui mừng, nàng chạy về phía Thẩm Thiên, gọi: “Thẩm Thiên ca ca, cuối cùng huynh cũng đến rồi. Liên Nhi nhớ huynh muốn chết!”

Lời nói của nàng khiến đám người im lặng từ nãy đến giờ phát ra âm thanh.

“Thẩm Thiên? Lẽ nào người này là Thần Tiêu Thánh Tử mới nhậm - Thẩm Thiên? Hít, phi phàm quá vậy!”

“Dung mạo và khí chất này là thứ mà người phàm có được hay sao? Thật sự không phải thần tiên chuyển thế giáng trần sao?”

“Cả người bao trùm mùi hương của sự sống, thu hút sự chú ý của bươm bướm, vừa bước chân xuống là vạn vật hồi xuân, đúng là cảnh tượng chưa từng thấy bao giờ!”

“Ta còn tưởng là đệ tử của Thần Tiêu thánh địa a dua nịnh hót quá mức. Bây giờ xem ra là do ta ếch ngồi đáy giếng rồi!”

“Thần Tiêu đệ tử sùng bái Thánh Tử như vậy, quả nhiên là có nguyên nhân cả, Phương Thường và Trương Vân Đình thua không hề oan ức!”

“Gặp qua Thẩm Thiên thì sẽ cảm thấy nam tử khác không bằng hắn, sau này bổn tiên tử nhất định phải gả cho Thẩm Thiên Thánh Tử.”

“Thà làm vợ Thẩm Thiên chứ không làm vợ người khác. Ai dám cản ta, ta sẽ tự tuyệt kinh mạch!”

“Haizz, Vương Quyền Quý ta tự nhận là người có dung mạo đẹp nhất Đông Hoang, nhưng hôm nay gặp Thần Tiêu Thánh Tử rồi mới biết núi này cao có núi khác cao hơn. Từ nay về sau, Vương Quyền Quý ta tự thấy hổ thẹn, cam tâm làm nam tử đẹp thứ hai Đông Hoang vậy!” “Ta là thứ ba!”

“Ta là thứ tư!”

“Ta là thứ 1006!”

“Đúng là Thần Tiêu Thánh Tử danh bất hư truyền, ta phải lòng chàng rồi!”

……

Bỗng chốc, những kẻ mới đầu coi thường Thần Tiêu thánh địa liền quay ngoắt 180 độ.

Ai cũng nhìn về phía Thẩm Thiên, trong mắt chứa đầy sự kinh diễm.

Thế mà, lúc này Thẩm Thiên lại ẵm lấy Thất Bảo Tiên Hồ, gương mặt hoang mang.

Hắn chỉ ngâm mình bằng Niết Bàn thánh dịch thôi mà sao toàn thân lại toát ra mùi hương của nước thánh vậy?

Nội mấy con bướm vờn qua vờn lại quanh người bổn Thánh Tử ta là đủ rồi, còn thêm các ngươi đứng ở đây làm màu nữa, muốn làm bổn Thánh Tử ta bẽ mặt à?

Có tin bổn Thánh Tử dùng Hỗn Nguyên Thần Lôi phế các ngươi luôn không?

Còn nữa, đám hoa cỏ lòe loẹt dưới chân bổn Thánh Tử là thế nào?

Ta thật sự không cố ý dẫm đạp lên hoa cỏ đâu.

Vấn đề là bổn Thánh Tử đi đến đâu, chỗ đấy lại mọc cỏ xanh mơn mởn thế này.

Lẽ nào đẹp trai thì sẽ có hiệu ứng này kèm theo sao?

Không phải là do năng lượng của Niết Bàn thánh dịch chứ, bổn Thánh Tử không có hấp thụ hết mà bây giờ lại tỏa ra ồ ạt thế kia!

Nghĩ đến đây Thẩm Thiên cau mày, bất chợt cảm thấy đau lòng.

Mà biểu cảm đau lòng của hắn trong mắt người khác lại chứa đựng ý nghĩa khác.

Thần Tiêu Thánh Tử cau mày, tại sao hắn lại cau mày?

Nghe nói, Thần Tiêu Thánh Tử có khả năng nhìn thấy được tương lai.

Lẽ nào, hắn biết được sẽ có rất nhiều đệ tử gặp nạn trong lần thí luyện này, cho nên đang trách trời thương dân sao?

Chậc, không hổ là là Thánh Tử của Thần Tiêu thánh địa, không những đẹp trai anh tuấn mà tâm địa cũng lương thiện, yêu mất rồi!

Giờ khắc này, ai cũng nhìn đến mê đắm!

“Thẩm Thiên ca ca Liên Nhi chăm sóc hồ lô rất là chu đáo luôn đó!”

Lý Liên Nhi chu mỏ cười nó: “Huynh xem, bây giờ Hồ nhi còn mọc ra một tiểu đằng đằng nữa đó!”

Thẩm Thiên khẽ gật đầu, nói thật hắn rất có thiện cảm với nhóc loli Lý Liên Nhi này, chỉ cần cha nàng không ở đây là được.

“Đúng là đã lớn lắm rồi, xanh mơn mởn đáng yêu.”

Thẩm Thiên sờ chiếc lá của hồ lô, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó.

Hắn lấy ra một cái bình màu đỏ từ trong Thương Minh Giới ra, mở nắp, đổ một giọt chất lỏng màu trắng ra tay.

Khi nhìn thấy chất lỏng màu trắng đó xuất hiện, cơ thể của hồ lô càng quẫy đạp dữ dội hơn.

Hiển nhiên là nó rất muốn!

Nụ cười trên mặt Thẩm Thiên tắt ngấm, không ngờ người đầu tiên nếm thử Niết Bàn thánh dịch mà mình ngâm mình tắm qua, lại là một tiểu yêu tinh.

Hắn bôi chất lỏng màu trắng đó lên dây mây của hồ lô.

Dây mây hồ lô trực tiếp hấp thụ chất lỏng màu trắng đó một cách nhanh chóng, sắc xanh trên người cũng đậm màu lên không ít.

“Thật thú vị!”

Thẩm Thiên cười, đem bồn hoa đội lại lên đầu Lý Liên Nhi, lấy dây nón cố định lại.

Tiếp đó, hắn lại lấy ra lọ Niết Bàn thánh dịch màu đỏ chừng 10ml đổ lên hạt giống hồ lô.

Hạt giống hồ lô đó nhanh chóng hút sạch nước thánh biết bàn, sắc xanh trên người lớn lên rất mau.

Dùng mắt thường cũng có thể thấy được, tốc độ co dãn của hô lô càng ngày cành nhanh!

Nó cử động cơ thể, dây mây trên người vùng vẫy, hưng phấn mà tràn trề sinh lực.

Nhìn như thể nó đang bị kẹt trong thứ gì đó vậy.

Póc ~!

Cuối cùng, nó thậm chí còn bứng cả rễ từ trong đất ra, cử động cơ thể, khiến cho Thẩm Thiên ngây người.

Bé hồ lô hút nhiều Niết Bàn thánh dịch quá nên mượn gió bẻ măng sao?

Sao đấy, muốn làm loạn nơi này lên hay sao?



Chương 266: Tình nhân cũ của Bích Liên thiên tôn (1)

Thấy hồ lô thích quà của mình như vậy, Thẩm Thiên cũng rất vui mừng.

Dù gì cũng là hồ lô bảo bảo mà hắn tìm thấy trong linh khoáng thạch nên cũng có chút tình cảm với nó.

Thẩm Thiên đưa cái bình màu đỏ cho Lý Liên Nhi, khẽ cười nói: “Cái bình này chứa Niết Bàn thánh dịch, có thể dùng để trị thương, cũng có thể dùng để nuôi linh mộc.”

“Nếu tiểu hồ lô đã thích thì Liên Nhi sư muội cứ giữ lấy!”

“Nhưng nhớ là đừng có dùng cho bản thân đấy!”

Nói thật, Kiếm chủ lệnh mà Lý gia tặng đã giúp đỡ cho Thẩm Thiên rất nhiều, giúp hắn tránh được những nguy hiểm về tính mạng.

Bây giờ mình tặng Niết Bàn thánh dịch lại cho Lý Liên Nhi, coi như là có qua có lại đi.

Lý Liên Nhi nhận lấy bình thuốc, mặt cười tươi như hoa: “Thẩm Thiên ca ca tốt với Hồ Nhi quá!”

Thẩm Thiên xoa đầu Lý Liên Nhi, nhìn hào quang màu đỏ trên đỉnh đầu của nàng, trong lòng có chút bất mãn.

Là người có duyên đầu tiên mà Thẩm Thiên gặp, nhưng khí vận chỉ ở mức đỏ ánh kim thì làm sao mà đủ!

Hơn nữa, Thẩm Thiên có thấy rõ ràng hình ảnh của cơ duyên thoắt ẩn thoắt hiện trên đầu Lý Liên Nhi.

Chắc là lúc nàng bước vào chiến trường Thượng Cổ để rèn luyện, sắp gặp được cơ duyên.

Nhưng mà theo Thẩm Thiên thấy, cơ duyên đó không quý giá lắm, không thể bì được với cơ duyên của Thất Bảo Tiên Hồ.

Ngoài ra, sau khi vào tiểu trấn, Thẩm Thiên cũng nhìn thấy cơ duyên trên đầu Tần Cao, Tần Vân Địch, vv.

Nhưng đa số đều là mỏ khoáng, tàn binh, linh quả của chiến trường Thượng Cổ, chỉ có thể được coi là khá quý giá thôi.

So với ‘Thất Bảo Tiên Hồ’, ‘Hướng Nhật Ma Điển’ và ‘điện phân nước vượt thời đại’ thì nó đúng là hơi tầm thường.

Đương nhiên là cho dù có là đại khí vận đi nữa thì cũng không thể mỗi ngày gặp một cơ duyên lớn bằng trời được

Đa số bọn họ đều gặp được vài cơ duyên thông thường, nhưng mà có còn hơn không.

Không biết là nếu như giúp Lý Liên Nhi tăng cao khí vận thì lần thí luyện này nàng ấy có gặp được cơ duyên không nhỉ?

Trong đầu Thẩm Thiên bỗng nảy ra một ý nghĩ.

Nghĩ là làm liền.

Hắn lấy một cái hộp gỗ Linh Đàn từ trong Thương Minh giới ra, trong hộp có một cái bình bạch ngọc tinh tế.

Trên bình có kí hiệu chữ ‘thập’ được viết bằng mực màu vàng kim.

Tức là bên trong cái bình có mười cân Niết Bàn thánh dịch.

……

Khi trước, Thẩm Thiên đã làm một chuyện quan trọng sau khi trở về Thần Tiêu thánh địa.

Đó chính là chia thánh dịch vào bình!

Lúc gặp phải nguy hiểm trên bình nguyên Mê Vụ, Thẩm Thiên chưa có chuẩn bị, trong Thương Minh giới có tổng cộng hơn hai trăm cái bình.

Vì để lấy hết Niết Bàn thánh dịch trong hồ, Thẩm Thiên đậy kín hết nắp, rót thánh dịch vào trong từng cái bình.

Đa phần những cái bình chứa được một trăm cân Niết Bàn thánh dịch, những cái bình lớn hơn thì chứa được hơn hai trăm cân khi được khắc trận văn vào.

Nhưng bình chứa được gần một trăm cân lại có một khuyết điểm, đó chính là quá phô trương, quá dễ thu hút sự chú ý của người khác.

Giống như hồi đầu, ở Bạch Liên phong, Bắc Đẩu Thánh Tử bị đả kích đến nỗi hoài nghi nhân sinh, xém chút bị thần kinh.

Điều quan trọng hơn là, một bình đựng gần một trăm cân Niết Bàn thánh dịch, không nỡ đem tặng!

Dù sao thì ngươi cũng đã lấy ra rồi, bên trong có đến gần một trăm cân thánh dịch, đâu thể nào mà lại chia ra tặng cho người ta một phần giữ lại một phần chứ!

Như vậy không phải rất keo kiệt, rất không phóng khoáng à?

Bổn Thánh Tử làm vậy không phải quá mất thể diện sao?

Nhưng muốn có thể diện thì phải tặng một bình.

Nhưng mà một bình hơn một trăm cân Niết Bàn thánh dịch lận đó, nhiều lắm đó!

Tuy trước đây, ở trong sơn cốc Mê Vụ, Thẩm Thiên đã lấy được 25 mét khối Niết Bàn thánh dịch, nặng chừng năm sáu vạn cân.

Nhưng cũng không thể tùy tiện đem tặng!

Dù sao thì ngươi tặng một lần một trăm cân, chẳng phải tặng thêm năm, sáu trăm lần nữa là hết sạch rồi sao?

Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên đặc biệt chạy đến Thần Tiêu thánh thành đặt làm một ngàn cái hộp quà, mấy chục ngàn cái bình ngọc.

Sau đó, hắn ngồi chia Niết Bàn thánh dịch vào mấy cái bình thanh ngọc, bạch ngọc và kim tương ngọc hết nửa ngày.

Trong đó, bình thanh ngọc là nhiều nhất, khoảng chừng một vạn bình, mỗi bình một cân Niết Bàn thánh dịch.

Chất liệu của cái bình ngọc này trơn láng, điêu khắc các loại hoa thơm cỏ lạ, vô cùng đẹp đẽ.

Mắc hơn rất nhiều so với cái bình trước đây của Thẩm Thiên.

Còn bình bạch ngọc thì đẹp hơn cả bình thanh ngọc, hơn nữa còn được đựng trong hộp gỗ Linh Đàn.

Mỗi một hộp quà chỉ có một bình bạch ngọc, bên trong đựng mười cân Niết Bàn thánh dịch.

Thẩm Thiên chuẩn bị một ngàn hộp quà bình bạch ngọc này, đặc biệt dùng để tặng cho những thiên kiều đại khí vận trẻ tuổi.

Dù sao thì có chút quà mọn hối lộ vẫn tốt hơn.

Lỡ như gặp phải cơ duyên lớn như trời trên đỉnh đầu của thiên kiều, thì ngươi làm sao để hắn gẫn gũi, thân thiết với ngươi?

Cách đơn giản và trực tiếp nhất là tặng Niết Bàn thánh dịch.

Cho đến khi nào mà hắn thân với ngươi như anh em đấy!

Trong rất quý giá là hộp gỗ Linh Đàn tinh tế, bên trong có chứa Niết Bàn thánh dịch.

Cho đủ thể diện rồi thì sẽ trở nên thân thiết với nhau.

Lúc đấy còn sợ không có cơ hội cắt hẹ sao?

Sau khi nhận được Niết Bàn thánh dịch rồi thì đồng thời khí vận của người đó sẽ được tăng lên.

Như vậy thì đám rau hẹ này sẽ cái này nối cái kia, đủ đầy cho hắn cắt!

Cứ như vậy, Thẩm Thiên hắn đâu cần buồn rầu vì sợ mình không được đại khí vận độ thân nữa, đâu cần sợ không thể trở thành vật may mắn có khí vận cao nhất trong tu tiên giới.

Thế đi~

……

Cái còn lại chính là hộp quà cao cấp nhất.

Nó được làm bằng linh thạch, có thể bảo quản linh khí không bị thất thoát ra ngoài.

Trên hộp quà đó khắc hình long phụng và mười đại hộ pháp thần thú của Thần Tiêu thánh địa, bên dưới có chữ kí do đích thân Thẩm Thiên kí lên.

Những chiếc bình đó là dùng linh kim quý giá để khảm lên linh ngọc cực phẩm đó, là một cái bình ngọc khảm vô cùng đắt tiền.

Mỗi giá thành làm bình thôi cũng lên đến mấy ngàn viên linh thạch, vừa xa hoa vừa trân quý.

Trong cái bình ngọc khảm này chứa một trăm cân Niết Bàn thánh dịch, đóng gói cũng thuộc loại sang trọng nhất.

Chỉ vào những dịp lớn như đại thọ của sư tôn hay đi gặp cha mẹ vợ thì mới dùng đến nó.

Đây cũng là hộp quà mà Thẩm Thiên đặt làm với số lượng ít nhất, tổng cộng chỉ có một trăm bình.

Dù sao thì theo Thẩm Thiên thấy, cơ hội để tặng món quà như thế này không nhiều.

Thẩm Thiên đoán, có khi cuối cùng lại để chính mình dùng cũng nên

……



Chương 267: Tình nhân cũ của Bích Liên thiên tôn (2)

Bình thanh ngọc là mười ngàn bình, mỗi bình một cân Niết Bàn thánh dịch;

Bình thanh ngọc là một ngàn bình, mỗi bình mười cân Niết Bàn thánh dịch;

Bình thanh ngọc là một trăm bình, mỗi bình một trăm cân Niết Bàn thánh dịch.

Thế là ba vạn cân Niết Bàn thánh dịch đã được phân chia rõ ràng ra rồi.

Về phần hơn hai vạn cân Niết Bàn thánh dịch còn lại được Thẩm Thiên cho vào trong pháp bảo Ngọc Tịnh bình.

Pháp bảo Ngọc Tịnh bình này là cực phẩm tồn trữ linh khí mà Bạch Liên thiên tôn tặng Thẩm Thiên, rất thích hợp để tồn trữ linh đan thảo dược.

Sau khi Thẩm Thiên tặng cho Bạch Liên thiên tôn một trăm cân Niết Bàn thánh dịch, Bạch Liên thiên tôn ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi đem cái bình Ngọc Tịnh này tặng lại cho Thẩm Thiên.

Hai vạn cân Niết Bàn thánh dịch còn dư được đựng trong bình Ngọc Tịnh này, có thể bảo quản công hiệu của thuốc, có khi còn được nâng cao độ thuần túy cũng nên.

Về giá tiền, thậm chí còn mắc hơn cả cực phẩm Linh khí Huyền Vũ Khôi!

Ngoài ra, trong cái bình Ngọc Tịnh này còn chứa không ít giải độc đan, phá huyễn đan, bổ tinh đan, bổ huyết đan, bổ khí đan,v.v... mà Bạch Liên thiên tôn tặng.

Những bài thuốc đó là do đích thân Bạch Liên thiên tôn luyện thành, chất lượng cực tốt.

Tuy không bằng Niết Bàn thánh dịch nhưng cũng là những món mà tu sĩ cả cái Đông Hoang này đang theo đuổi, vô cùng quý giá.

Từ đó có thể thấy, Bạch Liên thiên tôn là một người nói đạo lí, đích thực là đang tận lực lấy bảo vật có giá trị tương đương để trao đổi với Niết Bàn thánh dịch của Thẩm Thiên.

Không giống như trưởng lão nào đó.

Lúc này, Thẩm Thiên đưa bình bạch ngọc chứa mười cân Niết Bàn thánh dịch ra trước mặt Lý Liên Nhi.

Nàng mở hộp gỗ Linh Đàn ra, dưới ánh sángmặt trời, bình bạch ngọc thượng phẩm lờ mờ bị khúc xạ, tỏa ra quầng sáng sặc sỡ.

Trên mặt Thẩm Thiên mang theo nét cười: “Cái bình chứa mười cân Niết Bàn thánh dịch cực phẩm, có thể trị liệu thương thế, Liên Nhi sư muội cứ giữ lấy, trên chiến trường Thượng Cổ, nhớ chú ý an toàn.”

Lúc Thẩm Thiên đặt mười cân Niết Bàn thánh dịch vào tay Lý Liên Nhi, thì hào quang trên đầu nàng quả nhiên phát sáng.

Ánh kim dường như đã nhiều hơn một chút, ánh sáng chũng chói loá hơn.

Khung cảnh cơ duyên trên đầu nàng ấy cũng trở nên rõ ràng mạch lạc hơn.

Thậm chí sau khung cảnh cơ duyên đó, hình như còn có một cơ duyên mới đang manh nha......

Thẩm Thiên không khỏi cảm khái: mình cần phải nghiên cứu kĩ càng hơn về mối quan hệ giữa khí vận và cơ duyên!

Còn về Lý Liên Nhi, nàng nhận hộp gỗ Linh Đàn xong, gương mặt nàng ửng đỏ trông rất đáng yêu.

Thì ra Thẩm Thiên ca ca cũng đặc biệt chuẩn bị quà cho Linh Nhi!

Cái hộp gỗ và chiếc bình này đẹp quá!

Chắc chắn là Thẩm Thiên ca ca đã hao tốn công sức để chuẩn bị quà lắm!

Chỉ là không biết tại sao lúc Thẩm Thiên ca ca tặng quà cứ luôn nhìn chằm chằm đỉnh đầu của Liên Nhi.

Lẽ nào là đang nhìn Hồ Nhi sao? Không ngờ quan hệ của bọn họ lại tốt như vậy!

Thật tốt quá!

Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều đặt trên người Thẩm Thiên.

Hắn sở hữu dung mạo tuyệt trần, khiến vạn vật hồi xuân, lại đứng cùng với Lý Liên Nhi, đôi trai tài gái sắc khiến mọi người phải quay đầu nhìn.

Nhất là mấy nữ tử ở đây, lúc này không có ai là không muốn thay thế Lý Liên Nhi, trở thành giai nhân bên cạnh Thánh Tử.

Có thiếu nữ nào mà không hoài xuân đâu?

Đúng vào lúc này, Cửu Tử Niệm Châu trong người Thẩm Thiên đang rung động kịch liệt.

“Chủ nhân chủ nhân, xung quanh có oán khí đến từ Tiểu Linh Tiên cô nương và Thẩm Ngạo điện hạ!”

Tiểu Linh Tiên! Thẩm Ngạo?

Thẩm Thiên hơi đơ người ra, nhìn theo hướng Cửu Nhi chỉ.

Liề nhìn thấy hai cặp mắt u oán từ phía bên kia, nhìn chằm chằm vào Thẩm Thiên, không phải của Tiểu Linh Tiên và Thẩm Ngạo thì của ai?

Xa cách lâu ngày gặp lại, Thẩm Thiên nhìn thấy Tiểu Linh Tiên và Thẩm Ngạo, trong lòng cực kì vui mừng.

Nhưng tại sao hai người họ lại trông u oán vậy nhỉ?

Lẽ nào... Là ghen rồi?

Cũng phải, bổn Thánh Tử vừa tặng nước trồng nuôi cây cho Liên Nhi, lại còn tặng cả Niết Bàn thánh dịch.

Còn hai người họ thì không có món gì trong tay hết, trong lòng vừa không vui, vừa chua xót khổ sở, đúng là hơi không ổn.

Thẩm Thiên không phải là loại người nhất bên trọng nhất bên khinh.

Tuy nha đầu Tiểu Linh Tiên nhiều tâm tư, nhưng cũng là một trong những nữ ‘rau hẹ’ vô cùng quan trọng trong lòng Thẩm Thiên.

Giúp Tiểu Linh Tiên gia tăng khí vận, sau này có gì thì nhờ đến cơ duyên của nàng ấy.

Còn về Lục ca Thẩm Ngạo, Thẩm Thiên cảm thấy hổ thẹn từ đáy lòng.

Từ khi hắn xuyên không đến đây, trừ Viêm hoàng Thẩm Tiêu ra, thì Lục ca Thẩm Ngạo là người thân thuộc nhất trong đám hoàng thân quốc thích.

Tình thân huyết mạch tương liên vẫn là khó mà cắt đứt!

Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên lại lấ ra hai cái hộp gỗ Linh Đàn từ trong Thương Minh giới ra, lần lượt đưa cho Tiểu Linh Tiên và Thẩm Ngạo.

“Lục ca, Linh Nhi sư muội, đây là mười cân Niết Bàn thánh dịch mà ta đã chuẩn bị cho hai người.”

“Lần thí luyện trên chiến trường Thượng Cổ này, mong hai người chú ý an toàn, đối với Thẩm Thiên mà nói, hai người là những người vô cùng quan trọng.”

Thẩm Thiên vừa dứt lời, Cửu Tử Niệm Châu trong người lại chậm rãi rung lên: “Chủ nhân, oán khí của bọn họ biến mất rồi.”

“Không ngờ tên thật của Ngạo Thiên ca ca lại là Thẩm Thiên? Cảm ơn Thẩm Thiên ca ca!”

Tiểu Linh Tiên nhận lấy hộp gỗ Linh Đàn, nở ra nụ cười sáng lạn, khiến vô số những nam tu sĩ xung quanh thất thần.

“Đáng ghét! Vị Thần Tiêu Thánh Tử này ghẹo Liên Nhi tiên tử rồi thì thôi đi, bây giờ lại còn giành lấy Linh Nhi tiên tử nữa!”

“Nhưng mà tại sao ta lại không cảm thấy phẫn nộ trong lòng?”

“Đáng chết, tại sao trong lòng ta cảm thấy Liên Nhi tiên tử và Linh Nhi tiên tử vốn dĩ nên thuộc về nhân vật đó rồi nhỉ?”

“Tại sao linh hồn bướng bỉnh bất tuân này của ta lại muốn chúc phúc cho bọn họ vậy!”

“Bởi vì các người xấu! Xấu đến không xứng để phẫn nộ.”

“Thần Tiêu Thánh Tử quả nhiên phong lưu hào phóng, thật ngưỡng mộ Liên Nhi tiên tử và Linh Nhi tiên tử, muốn được tiến vào tim của Thần Tiêu Thánh Tử như bọn họ quá!”

Các đệ tử xung quanh tụm lại bàn tán sau lưng.

Bọn họ túm năm tụm ba nói chuyện với nhau, có ngưỡng mộ, có nhìn theo, không khí tràn đầy mùi gato.