Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 114: Không ra khỏi kết giới này



Nàng lại quay đầu nhìn về phía Tần Thù, lại phát hiện Tần Thù cũng đã dừng lại, đang đứng ngay phía sau nhìn mình.

 

Đối diện với dáng vẻ hoang mang của tiểu cô nương, Tần Thù nhướng mày, nụ cười trên mặt vô cùng chân thành: "Thế nào? Ra được rồi chứ?"

 

Tiểu cô nương nhìn nàng, lẩm bẩm: "Không đúng chứ..."

 

Tần Thù lại bước tới bên cạnh, hỏi: "Sao vậy? Không ngờ mình có thể ra được à?"

 

Tiểu cô nương gật đầu, nghiêm túc nhìn nàng nói: "Đúng vậy, trước đây ta cũng từng thử rồi, ta căn bản không thể bước ra khỏi kết giới này."

 

"Kết giới?" Tần Thù nhạy bén nắm bắt được hai chữ này, trong đầu nàng chợt lóe lên một suy đoán. Liệu có phải thứ khiến tiểu liễu thụ tinh này không thể ra ngoài vốn chẳng phải là do bản thể của nàng, mà là do cái kết giới kia?

 

"Kết giới này không phải do ngươi lập ra sao?" Tần Thù hỏi.

 

Tiểu cô nương lắc đầu: "Đương nhiên không phải rồi, đây là do A Linh tỷ lập ra."

 

"A Linh tỷ? Tỷ ấy cũng là một con yêu sao?" Tần Thù hỏi.

 

Tiểu cô nương mím môi, thần sắc trịnh trọng gật đầu, giải thích với nàng: "Vâng, tỷ ấy cũng là yêu."

 

Tần Thù không ngắt lời, cứ đứng nhìn đối phương thao thao bất tuyệt kể chuyện.

 

Nàng tên là Liễu Trừng, có một người bạn tốt tên là A Linh.

 

A Linh là một Thủy tinh, sống ngay trong cái giếng bên cạnh gốc liễu.

 

"Kết giới ở đây chính là do tỷ ấy lập ra, tỷ ấy chỉ là không muốn những người đó ra ngoài mà thôi. Nhưng đây cũng là do bọn họ tự làm tự chịu!" Yêu sẽ không che giấu cảm xúc, khi nàng nói ra những lời này, giữa hàng lông mày tràn đầy vẻ chán ghét.

 

Tần Thù thấy vậy cũng tò mò: "Ồ? Bọn họ đã làm gì?"

 

"Lúc trước là bọn họ cầu xin A Linh tỷ tới! Vậy mà lại sai người phong ấn tỷ ấy vào trong giếng, A Linh tỷ căn bản không thể rời khỏi cái giếng đó!" Liễu Trừng đầy vẻ phẫn nộ.

 

Tần Thù bừng tỉnh đại ngộ, lập tức hỏi tiếp: "Tỷ ấy ở cái giếng đó chắc cũng lâu rồi nhỉ? Tại sao ba tháng nay mới phong tỏa ngôi thôn lại?"

 

Trên khuôn mặt non nớt của Liễu Trừng đều là vẻ bất mãn, nàng cau mày nói: "Đêm hôm đó ta và A Linh tỷ đang chơi đùa thì gây ra chút động tĩnh. Tình cờ hôm đó trong thôn có một tên đạo sĩ đến, hắn nói với bọn họ là ta đã tu luyện thành tinh. Bọn họ liền muốn tìm người c.h.ặ.t bỏ bản thể của ta, nếu bản thể c.h.ế.t rồi thì ta cũng chẳng sống được bao lâu. A Linh tỷ đương nhiên không muốn, thế nên mới nhốt hết bọn họ lại ở đây."

 

Tần Thù đã hiểu, xem ra hai tiểu yêu này vốn không có ý định hại người, vậy thì dễ giải quyết rồi.

 

"Ta tìm cách dời cả bản thể của ngươi đi nhé? Được không?" Tần Thù hỏi.

 

Liễu Trừng rất kinh ngạc: "Có thể dời đi sao?"

 

Nói xong, lông mày của nàng lại nhíu c.h.ặ.t: "Không được, ta không thể đi. Nếu ta đi rồi thì A Linh tỷ phải làm sao? Tỷ ấy đã cứu ta, ta sẽ không bỏ rơi tỷ ấy đâu!"

 

Tần Thù xoa xoa cằm suy nghĩ một lát, nói: "Nếu đã vậy... chúng ta qua đó xem thử, xem ta có thể giải trừ phong ấn trên miệng giếng đó không."

 

Nói xong, nàng lại nhấc chân đi về phía miệng giếng.

 

Liễu Trừng nhìn bóng lưng của nàng, cơn giận trên mặt tiêu tan, chớp chớp mắt rồi cũng chạy chậm theo sau.

 

Chỉ một lát sau, Tần Thù đã đi đến bên giếng cổ. Miệng giếng được bao quanh bởi mấy tảng đá xanh lớn, chỉ nhìn bằng mắt thường thì không thấy manh mối gì.

 

Tần Thù đ.á.n.h ra một đạo linh khí, lúc này mới thấy trên những tảng đá xanh quanh miệng giếng dần hiện lên các phù văn màu trắng. Lúc này Liễu Trừng sáp lại gần, nhìn thấy cảnh này liền tức giận nói: "Đây chính là phù văn nhốt A Linh tỷ lại!"

 

Tần Thù chưa từng học qua trận pháp, muốn giải khai trận pháp là điều hoàn toàn không thể. Vậy muốn phá trận thì chỉ còn một cách duy nhất...

 

Đầu ngón tay nàng sượt qua nhẫn trữ đồ, một thanh Bạch Ngọc Kiếm trắng muốt lập tức xuất hiện trong tay.

 

"A Trừng, ngươi nấp xa ra một chút." Lúc Tần Thù nói câu này, thanh kiếm trong tay đã giơ lên cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Liễu Trừng vội vàng hướng về phía trong giếng hét lớn: "A Linh tỷ, tỷ trốn kỹ vào nhé!"

 

Ngay khi Tần Thù chuẩn bị vung kiếm c.h.é.m xuống, những phù văn vốn đã tối đi trên miệng giếng đột nhiên lóe sáng, một bóng dáng yểu điệu liền xuất hiện trước mặt Tần Thù.

 

"A Trừng, các ngươi đang làm gì vậy?"

 

Nữ t.ử trước mặt trông tầm hai mươi tuổi, mái tóc được b.úi bằng một cây trâm gỗ liễu, để lại một lọn tóc buông thõng bên n.g.ự.c, giọng nói của nàng cũng vô cùng dịu dàng.

 

Liễu Trừng nhảy qua, thân thiết nắm lấy tay nữ t.ử, phấn khích nói: "A Linh tỷ, Thù Thù nói muốn cứu tỷ ra ngoài."

 

A Linh liếc nhìn tiểu nha đầu cầm kiếm trước mặt, không nhìn thấu được tu vi của đối phương, nhưng cốt tuế của nàng thì mới chỉ mười một tuổi.

 

Nàng thở dài: "Trận pháp này là do một tu sĩ Nguyên Anh kỳ bố trí, hai người muốn cưỡng ép phá trận là điều hoàn toàn không thể đâu."

 

Nguyên Anh kỳ sao? Lông mày Tần Thù cũng nhíu lại. Nếu thực sự là do tu sĩ Nguyên Anh kỳ bố trí, thì trận pháp này nàng quả thực không phá nổi.

 

A Linh nhìn đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của nàng, khẽ mỉm cười, thần sắc trông rất bình thản: "Cảm ơn muội muội đã có lòng giúp ta, ta tạm thời sẽ không có chuyện gì đâu."

 

Ánh mắt nàng rơi xuống người Liễu Trừng, lông mày lại cau lại, buồn bã nói: "Ta chỉ lo cho A Trừng, bọn họ muốn c.h.ặ.t cây liễu này. Nếu muội có cách thì hãy giúp A Trừng nhé."

 

Tần Thù giơ tay vẽ một vòng họa địa vi lao quanh cây liễu: "Tu vi của ta không đủ, tông môn cũng chỉ bảo ta tới thăm dò trước, đợi ta quay về gọi các sư huynh tới giúp hai người!"

 

A Linh khẽ nhún người, hành lễ với nàng: "Đa tạ tiên t.ử."

 

Tần Thù nghĩ đến trận pháp trên miệng giếng, cảm thấy vẫn nên hỏi cho rõ ràng thì hơn, liền nói: "Tỷ có còn nhớ lúc trước là ai đã phong ấn tỷ ở đây không?"

 

A Linh lắc đầu: "Không nhớ rõ nữa, ước chừng cũng đã trôi qua ngàn năm rồi. Năm đó, nơi này vô cùng khô hạn, ta tình cờ đi ngang qua nên đã làm cho họ một trận mưa. Bọn họ liền cầu xin ta ở lại, nói rằng sẵn sàng dâng hương thờ cúng ta. Ta là Thủy tinh, muốn tu hành thì phải dựa vào nguyện lực của tín đồ, nghe họ nói vậy nên ta đã nhận lời."

 

Nói đến đây, nàng nhẹ nhàng thở dài: "Ta cũng không ngờ họ lại đi mời tiên sư tới, phong ấn ta vào trong cái giếng này."

 

Nàng đã ở đây ngàn năm, cái giếng này vốn dĩ đã cạn khô, chính vì sự hiện diện của nàng mới có nước để dùng. Vậy mà những người hiện đang sống ở đây căn bản không hề nhớ nơi này còn phong ấn một con Thủy tinh, đừng nói đến chuyện dâng hương thờ cúng.

 

Khóe môi Tần Thù trĩu xuống, nói: "Chuyện này để ta lo."

 

Nàng lấy từ trong nhẫn trữ đồ ra một cái lư hương, đặt lên tảng đá ở miệng giếng, sau đó quay đầu đi về, một lần nữa gõ cửa nhà đôi phu thê già kia.

 

"Tiên cô, sao rồi? Ngài có phát hiện ra gì không?"

 

Tần Thù khẽ gật đầu: "Từ ngày mai trở đi, mỗi người các vị đều phải đến thắp một nén nhang ở lư hương trên miệng giếng, phải thành tâm một chút, nhớ chưa?"

 

"Làm vậy có ích không?" Lão ẩu gặng hỏi.

 

"Nếu các vị muốn ra ngoài thì cứ làm theo những gì ta nói, đây là điều các người nợ nàng ấy. Còn nữa, tuyệt đối đừng chạm vào cây liễu ở đầu thôn." Tần Thù nghiêm mặt, môi mím thành một đường thẳng, thần thái nghiêm túc chưa từng có.

 

"Được! Chúng ta sẽ làm theo lời ngài!"

 

Đợi khi họ nói xong, ngẩng đầu lên thì phát hiện vị tiểu tiên cô vốn đang ngồi trước mặt bỗng nhiên bốc hơi không thấy tăm hơi đâu.

 

"Nhanh! Nhanh lên lão trượng, tìm xem hương nến nhà mình ở đâu."

 

"Trời cũng sắp sáng rồi, ta đi nói với những người khác một tiếng."

 

...

 

Tần Thù cúi đầu nhìn tấm bùa tàng hình cấp thấp trên người, vội vàng tranh thủ thời gian chuồn lẹ.

 

Trước khi đi nàng đã nhận hai nhiệm vụ, một là điều tra sự tình quỷ dị ở nơi này, hai là chạy vặt đưa thư.

 

Tần Thù đưa thư xong cũng không đi bộ để luyện thể nữa, mà vội vàng đạp lên tiểu ô quy bay thẳng về hướng tông môn.